Hỗn độn lưu hình, vạn loại căn thủy, tại thiên thùy tượng, tại địa thành hình—
Thập Lục Đại thiên vốn là cực địa chứng quả, được Huyền Kiếp thiên đạo hết mực ưu ái, dung nạp vạn vật, gần như là trung tâm đầu não chi phối chư thiên dương thế.
Chân Võ thiên thân là một trong Thập Lục Đại thiên, hiển nhiên cũng rộng lớn bao la, mịt mờ vô tận, linh cơ dồi dào bùng phát, có thể nói là lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn!
Cũng giống như Tư Đô thiên trong Thập Lục Đại thiên, địa thế núi non của Chân Võ thiên cũng được phân chia rõ ràng, vô cùng nghiêm ngặt.
Nơi này bao gồm bát vực, lấy bát quái làm tên, lần lượt là: Càn, Khôn, Chấn, Tốn, Khảm, Ly, Cấn, Đoài. Trong đó, thiên quái Càn vực là tôn quý nhất, địa quái Khôn vực xếp thứ hai, còn trạch quái Đoài vực đứng chót.
Thực ra thuở ban đầu Chân Võ sơn không mang tên này, mà được gọi là Đại Đào sơn, sơn môn nằm ở hướng chính bắc Khôn vực, chứ chưa hề cắm rễ tại Càn vực.
Mãi cho đến khi Đạo đình đột ngột sụp đổ, kéo theo đủ loại loạn tượng như Thái Thường thiên tôn bị sát hại, Vô Tưởng thiên tôn bị giam cầm, Nguyên Tái thiên tôn bị trục xuất. Tam đạo khuyết doanh, nhị khí hợp ly, sóng gió càn quét khắp hoàn vũ, các phương chém giết lẫn nhau, có thể nói là đại hung không dứt!
Nhận thấy cục diện chư thiên vũ trụ biến động, sau khi liên minh cùng các thế lực bát vực cung tiễn Chân Võ thiên tôn viễn du, các vị tổ sư Đại Đào sơn đã bàn bạc và quyết định không chần chừ thêm nữa. Bọn họ bèn đánh đổi nhân tình khổng lồ, đồng thời tổ chức một buổi thiên khôi diễn pháp để thuyết phục các tông phái, thành công khiến toàn bộ bát vực miễn cưỡng đạt được thỏa thuận chung.
Nhân lúc không còn Đạo đình áp chế trên đầu, vô số đại năng cự phách võ đạo cũng chẳng còn gì cố kỵ. Bọn họ quyết định hợp lực ra tay, nung chảy vô lượng võ vận của cả bát vực rộng lớn vào chung một lò.
Sau đó, trên lấy lý âm dương bố hóa của nhật nguyệt tinh thần, dưới hái sắc cương nhu chế ngự của thiên địa ngũ phương, thiên nguyên giao hội, hao tâm tổn trí, cuối cùng đã luyện chế thành công một chiếc kim tử võ vận hồ lô.
Võ vận hồ lô vừa xuất thế, bát vực đồng loạt rung chuyển, tường quang thụy hà xuyên mây rẽ sương, suốt ba trăm năm không tan. Cho dù là Phạm Động thiên - nơi cư ngụ của ngoại đạo thiên nhân, cũng có thể nhìn thấy dị tượng này.
Động thái này không chỉ chấn nhiếp chư thiên, khiến vô số tiên Phật thần thánh kinh ngạc, mà còn khẳng định một sự thật: chỉ cần võ vận hồ lô không bị hủy, người của bát vực chắc chắn sẽ được vận đạo ưu ái.
Trên con đường tu hành võ đạo, người của Chân Võ thiên quả thực suôn sẻ hơn rất nhiều so với võ tu ở các thiên vũ khác.
Tuy các tông phái bát vực chỉ miễn cưỡng đồng thuận trong việc chú vận, nhưng đa phần thời gian, bọn họ vẫn khó lòng hòa thuận thực sự vì những ân oán chất chứa từ thời thượng cổ.
Chuyện các tông phái bát vực đấu đá lẫn nhau vốn xảy ra như cơm bữa, chẳng thể sánh bằng bát phái lục tông của Tư Đô thiên. Ở đó, huyền môn đồng khí liên chi, ma tông cũng có sự ăn ý ngầm, thậm chí ngay cả hai phe chính tà, khi đứng trước đại sự thực sự cũng sẽ cùng tiến cùng lùi, đoàn kết thành một khối.
Thế nhưng, nhờ vào công lao khởi xướng và đóng góp không nhỏ trong quá trình chú vận.
Dù cho Tượng Tấn sơn, Thiên Hà Lư thị cùng nhiều thế lực khác cực lực phản đối, Đại Đào sơn cuối cùng vẫn danh chính ngôn thuận nhập chủ Càn vực. Tên tông môn cũng chính thức đổi từ Đại Đào thành Chân Võ.
Trải qua bao phen sóng gió, Chân Võ sơn ngày nay đã vươn lên trở thành bá chủ đích thực của Chân Võ bát vực.
Trong môn hội tụ vô số anh tài tuấn kiệt, chung linh dục tú, hiếm có tông phái nào trong bát vực sánh kịp!
Dù rằng Tượng Tấn sơn và Thiên Hà Lư thị ở Khôn vực, Đại Lương vương triều ở Chấn vực, hay thậm chí là Thiệu Nguyên phái và Huyền Không đạo tràng ở Tốn vực — những đại thế lực cắm rễ tại thượng tứ vực này — đều như nước với lửa với Chân Võ sơn, hai bên mang huyết thù khó lòng hóa giải.Nhưng mấy phương này rốt cuộc cũng khó lòng đồng tâm, trong tình cảnh đôi bên đều mang lòng cố kỵ, e rằng khó mà thành tâm hợp sức.
Bá nghiệp của Chân Võ sơn đã định sẵn thế phát triển như mặt trời ban trưa, khiến người thường khó lòng lay chuyển nổi...
Lúc này, kim y nam tử Đỗ Chiêm đã vội vã bước ra ngoài điện.
Trước mặt hắn là biển mây mênh mông sâu thẳm, trải dài một mạch mấy vạn dặm, tựa như dải lụa tuyết trắng mềm mại quấn quanh những ngọn đại nhạc thượng cổ cao ngất trời.
Hàng vạn ngọn cự phong hùng vĩ thoắt ẩn thoắt hiện trong mây mù, khi thì để lộ cung khuyết, lúc lại phô ra đàn đài, hình thái biến hóa khôn lường. Không ngừng có tu sĩ bay vút lên, kẻ cưỡi hổ, người ngự thuyền, huyết khí vắt ngang bầu trời, qua lại nườm nượp. Dưới ánh ban mai rực rỡ, cảnh tượng ấy tựa như vô số đạo cầu vồng đỏ rực uốn lượn tung hoành, đan xen rợp trời, thoạt nhìn vô cùng tráng lệ.
Cảnh tượng hùng vĩ nhường này, kim y nam tử Đỗ Chiêm đã ngắm nhìn không dưới vạn lần, nhưng mỗi bận chiêm ngưỡng, trong lòng hắn vẫn không khỏi dâng lên niềm cảm khái.
Hắn vừa thấy may mắn vì được sinh ra ở đại thiên cỡ này, lại vừa thấy có phúc khi được bái nhập vào môn đình thượng cổ như Chân Võ sơn.
Nhưng lần này, Đỗ Chiêm lại chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức. Hắn hóa thân thành một đạo trường hồng lướt ngang hư không, vội vã bay vút về phía xa.
Dọc đường đi, dù có người hành lễ chào hỏi, Đỗ Chiêm cũng mặc kệ không màng, chỉ cắm cúi lao về phía trước.
Chẳng bao lâu sau, hồng quang lặng lẽ tản đi. Giữa luồng khí lưu hỗn loạn, Đỗ Chiêm hiện ra thân hình, đáp xuống trước một tòa cung quán.
Tòa cung quán này có quy mô vô cùng rộng lớn, gần như chiếm trọn nửa đỉnh núi, liếc mắt nhìn quanh khó mà thấy được điểm dừng.
Bên trong cung quán trồng vô số dị thảo, kỳ hoa trải đầy mặt đất, bầy viên hạc nhảy nhót đùa giỡn trên những cành cổ thụ cong queo. Xa xa còn có thể thấy lầu các cao sừng sững, lầu nhiều tầng vươn thẳng lên không trung, quả thực là một chốn thắng cảnh.
Đỗ Chiêm đã quá đỗi quen thuộc với nơi này, chẳng cần đồng tử dẫn đường, hắn rẽ trái quẹo phải một hồi đã đến trước quần cung chủ điện.