Triệu Mãnh hỏi:
- Sư đệ nghĩ tới điều gì?
Lý Duy Nhất nói:
- Trong lòng ta có một ý nghĩ, lát nữa sẽ bàn lại, trước mắt còn có việc quan trọng hơn.
Lý Duy Nhất nhìn về phía Thường Ngư Lộc mang phong thái tiên phong đạo cốt dưới ánh trăng ở đối diện, nói:
- Xin Ngọc Thanh Chân Nhân sử dụng đồng thuật, truy tung hai toán thích khách đêm nay.
Đồng thuật mà Thường Ngư Lộc tu luyện tên là Vạn Tướng Hồng Trần, đã đạt đến tầng chín. Lúc trước ở Tiêu Dao Kinh, thậm chí có thể truy tung Thanh Từ, người đã tu luyện Thái Hư Cấm Chú.
Thường Ngư Lộc hỏi:
- Vậy mà có hai toán người?
Thường Ngư Lộc đã sớm quan sát bốn phía, dường như tìm được dấu vết, nàng không hỏi nhiều nữa, phất trần vung lên, hóa thành một cái bóng trắng, biến mất trong bóng đêm.
- Dường như đã ở ngoài mấy ngàn dặm, phiêu hốt bất định, ta thử đuổi theo xem.
Các cường giả Thường Vương Quốc lần lượt chạy tới, nguy cơ được giải trừ.
Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh tìm kiếm dấu vết khí tức ở khu vực xung quanh, đáng tiếc không thu hoạch được gì.
Kẻ địch đã sử dụng thủ đoạn phi phàm, cây cỏ trên mặt đất mọc lên điên cuồng, cỏ dại bình thường mọc dài như dây leo, rễ cây dưới lòng đất rậm rạp như mạng nhện, phá hủy toàn bộ dấu vết.
Nhiều hoa nở rộ, tỏa hương hoa che đậy mùi vị.
Lý Duy Nhất nói:
- Là dược tề sinh mệnh do Đạo Cung luyện chế.
Trong đầu Lý Duy Nhất nhớ lại, là một vùng sương mù bao phủ trăm dặm mà Thảo Nhân rải ra trước khi bỏ trốn.
Hắn hỏi:
- Sư huynh, ngươi nói Thảo Nhân trong năm cao thủ của Ngũ Sát Thiên La, tên gọi là Thảo Nhân sao?
Triệu Mãnh hỏi:
- Sau khi bị ám sát ở Trung Thổ Tẩu Lang, ta liền cẩn thận điều tra qua Ngũ Sát Thiên La. Dù sao, người trong tà đạo đều gọi hắn như vậy, ai mà biết tên thật là gì? Có cần ta tạm thời không chữa thương, giúp ngươi diễn một vở kịch bên phía Mạn Đồ La Điện Cung không?
Lý Duy Nhất nói:
- Sư huynh mau chóng chữa thương đi, chúng ta không cần thiết phải giả vờ đáng thương, làm yếu đi oai phong của Vạn Vật Tổ Miếu. Muốn lật đổ Ngu Đạo Chân, chúng ta phải đưa ra chứng cứ chắc chắn như sắt.
Lý Duy Nhất ngồi xổm xuống, hái một cánh hoa đặt ở chóp mũi ngửi sơ, hỏi:
- Sư huynh có biết tổ chức tình báo giỏi nhất của Lăng Tiêu Cung dựa vào cái gì không?
Triệu Mãnh hỏi:
- Là cái gì?
Triệu Mãnh như một vị Phật lớn cỡ ngọn núi nhỏ, khoanh chân đả tọa chữa thương.
Lý Duy Nhất đáp:
- Hoa Yêu tộc.
Lý Duy Nhất đứng dậy, nhìn về phía biển hoa và dây leo nối liền nhau trước mắt, nói:
- Đại Yêu loại thực vật có thể giao tiếp với cây cỏ côn trùng, từ đó nghe ngóng được rất nhiều tin tức bí mật.
Triệu Mãnh hỏi:
- Ý của ngươi là, Thảo Nhân kia là Đại Yêu loại thực vật? Hành tung của ta bị bại lộ, rất có thể không phải bên phía Thường gia xảy ra vấn đề. Đại Yêu loại thực vật nghịch thiên đến thế sao?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Nếu chỉ dựa vào một vị Đại Yêu loại thực vật thì không đủ, nhưng nếu cộng thêm hệ thống tình báo của Đệ Cửu Thương Hội thì sao?
Lý Duy Nhất hiểu rõ sự lợi hại của Đệ Cửu Thương Hội trên phương diện tình báo, cho nên mới nảy sinh ý nghĩ này, hắn tiếp tục phân tích:
- Ngũ Sát Thiên La không có cường giả cấp Thánh, lại có thể tập hợp năm cao thủ tam trọng sơn đỉnh phong từ các tộc, thật sự là tự phát tụ tập cùng một chỗ sao?
Hắn nói tiếp:
- Một chiêu đạo thuật đến từ Đại Thánh Sơn xa lạ kia càng chứng minh, có lẽ sau lưng Ngũ Sát Thiên La có bối cảnh lớn đến từ bên ngoài phía nam Doanh Châu.
Vẻ mặt Triệu Mãnh nghiêm túc, nói:
- Theo như ngươi phân tích, nếu ông chủ sau lưng Ngũ Sát Thiên La là Đệ Cửu Thương Hội, mọi chuyện thật sự có thể giải thích được rồi, đáng tiếc, không có chứng cứ. Chỉ mong vị Ma Phi nương nương kia có thể bắt được một, hai người.
Lý Duy Nhất nhẹ lắc đầu, cười nói:
- Cho dù bắt được thì thế nào? Muốn tìm được tin tức hữu dụng từ trong miệng và ý thức hải của sát thủ khó như lên trời, người ta là chuyên nghiệp... Bắt được La Sinh thì còn cơ may. Bởi vì La Sinh này đeo mặt nạ, vẫn còn che giấu. Càng che giấu, chứng minh thứ hắn biết càng nhiều.
Triệu Mãnh nghĩ đến điều gì, hỏi:
- Ngươi có biết Ngọc Cảnh Huyền phân tích thân phận của La Sinh như thế nào không?
Lý Duy Nhất lộ ra vẻ mặt hứng thú, nói:
- Hắn biết cái gì à? Chắc chắn hắn hiểu rõ tình huống của Trung Thổ hơn chúng ta rất nhiều.
Triệu Mãnh nói:
- Ngọc Cảnh Huyền cảm thấy, La Sinh có một số điểm tương đồng với La Hạo, Bảng Nhãn của Bạch Ngọc Tiên Triều chín trăm năm trước, đặc biệt là đều có thiên phú dị bẩm về mặt đao pháp.
- Chín trăm năm trước, La Hạo có xuất thân thấp kém, nhận định chính mình mới là Trạng Nguyên của một giáp. Trạng Nguyên Vương Tự Quy vì có gia tộc chính là cao môn của Tiên Triều, cướp đoạt vinh quang thuộc về hắn, tài đức không xứng với vị trí.
- Năm đó, La Hạo hô to ở ngoài Bạch Ngọc Kinh, ta là đao tu, tuyệt đối không làm nền cho võ tu không bằng ta. Sau đó, hắn biến mất trong tầm mắt của tất cả mọi người.
- Mười năm sau, Trạng Nguyên Vương Tự Quy bị ám sát mà chết, bị loạn đao chém chết. Thiên hạ đều nói, đây là do La Hạo làm, đều bảo La Hạo mới nên là Trạng Nguyên của một giáp đó. Nhưng sau khi La Hạo rời khỏi Bạch Ngọc Kinh thì không bao giờ xuất hiện nữa, có người nói đã bị Vương gia bí mật xóa sổ.
- Vụ án ám sát Trạng Nguyên vì liên quan đến sự công bằng, liên quan đến tranh đấu dòng dõi, liên quan đến sự so kè giữa Trạng Nguyên và Bảng Nhãn từ xưa đến nay, tràn ngập đủ loại kịch tính, dù cho sắp qua ngàn năm vẫn được người ta say sưa nhắc tới.
Lý Duy Nhất nhớ lại sự bá đạo sắc bén khi La Sinh xoay người một đao phá đi Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm của mình, nói:
- Tuy chưa giao phong đúng nghĩa, nhưng có thể nhìn ra chiến lực của La Sinh rất mạnh, tạo nghệ đế thuật đao pháp cao đến mức một số Tiểu Thánh Sơn cũng chưa chắc có được, tu vi cực kỳ thâm hậu. Rất có thể, thật sự là nhân vật cấp bậc Trạng Nguyên.
Triệu Mãnh cười trêu chọc một câu:
- Không mạnh mà có thể suýt chút nữa tiễn bản Phật Gia đi bằng một đao sao? Anh hùng trong thiên hạ nhiều như cá diếc qua sông!
- A Di Đà Phật!
Bốn đồ tôn mạnh nhất dưới tòa Tứ Phật Gia của Vạn Vật Tổ Miếu là Đại, Trí, Minh, Tuệ cao giọng hô Phật hiệu, từ trong màn đêm giáng xuống, xuất hiện ở bốn phía của Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh.
Bốn tăng chân đạp trận văn, kết thành Tứ Cực Phục Ma Trận.
Bốn tăng chữ “Quảng” này, người yếu nhất cũng là nhị trọng sơn đỉnh phong.
Người có tu vi mạnh nhất là Quảng Đại, đã là tam trọng sơn đỉnh phong.
Ở Phật Bộ Uyển Khâu.
Trong các tam trọng sơn đỉnh phong của Vạn Vật Tổ Miếu, Mạn Đồ La Điện Cung, Tịnh Thổ Phật Quốc, Bát Tạng Phật Quốc, các Thánh Địa, Trung Thổ, đều có một số nhân vật lợi hại.
Thẩm Tịnh Tâm và Triệu Mãnh vừa phá cảnh đến tam trọng sơn sơ kỳ chưa chắc là đối thủ của bọn họ.
Quảng Đại quét mắt nhìn các cao thủ Thường Vương Triều ở phía xa, hai tay chắp lại, hành lễ với hai vị Phật Gia, nói:
- Thất sư thúc tổ, Bát sư thúc tổ, Nhị sư thúc tổ lệnh cho chúng ta tới đón các ngài.
Nửa canh giờ sau.
Thường Ngư Lộc cưỡi gió trở về, sắc mặt không chút gợn sóng, nói:
- Bọn họ trốn đến lãnh thổ do hoàng tộc Ngu gia nắm giữ, có cường giả thần bí ở trong bóng tối phát ra khí tức.
Lý Duy Nhất lập tức hiểu được vì sao nàng lại có nét mặt như vậy, căn bản không có cảm xúc thất bại khi truy kích.
Đối với Thường gia mà nói, chỉ cần sát thủ trốn vào địa bàn của Ngu Đạo Chân, đó chính là chuyện vô cùng tốt.
Lý Duy Nhất không biết vì sao, rất khó sinh ra tâm tư e ngại đối với Thường Ngư Lộc, nói chuyện không biết nặng nhẹ:
- Nương nương chính là Trữ Thiên Tử, chuyện này đã dọa ngươi lui bước rồi sao?
Ai bảo vị Ma Phi nương nương này luôn có cảm xúc rất ổn định với người một nhà, lần nàng nổi giận lớn nhất cũng chỉ là bảo Thường Quỷ nhặt cánh tay lên.
Ánh mắt Thường Ngư Lộc lạnh lẽo, nhìn chăm chú vào hắn, nói:
- Đầu tiên, ta còn chưa chân chính đạt tới cảnh giới Trữ Thiên Tử. Thứ hai, đuổi theo vào địa bàn của Ngu Đạo Chân, và lẻn vào địa bàn của hắn là hai tầng nguy hiểm khác nhau. Vạn Vật Tổ Miếu các ngươi có Võ Đạo Thiên Tử ở Uyển Khâu, để hắn đi đòi lại công đạo đi! Bản Chân Nhân về Thường Đô tra xét nghiêm ngặt đây, trong ba ngày, sẽ bảo Thường Ngọc Kiếm đưa kết quả đến Uyển Khâu.
Khi chữ cuối cùng rơi xuống, thân ảnh của nàng đã sớm biến mất không thấy.
Lý Duy Nhất phân phó:
- Quảng Đại, giúp ta đi đến Thương Hải Đạo Cảnh chỗ Khương Tộc một chuyến, tìm Khương Ninh. Bảo nàng giúp ta hỏi vị Siêu Nhiên của Khương Tộc, Thảo Nhân, một trong ba Khổ Chủ của Lăng Tiêu Đạo Cung năm xưa có phải là Đại Yêu loại thực vật hay không.
Quảng Đại đáp:
- Vâng, sư thúc tổ.
...
Uyển Khâu.
Tiên Trận tàn khuyết nghe nói trực tiếp bao phủ vùng đất một châu, gián tiếp ảnh hưởng phạm vi vạn dặm, khổng lồ đến dọa người, uy lực khủng bố.
Nhưng chính là một tòa trận pháp mà Siêu Nhiên đều không thể tưởng tượng nổi như vậy, hai vạn năm trước lại bị người ta công phá, tàn khuyết rất nghiêm trọng.
Trong sương mù dày đặc, Lý Duy Nhất đi vào hẻm núi khổng lồ được hình thành do chiến đấu từ hai vạn năm trước, cuối cùng cũng nhìn thấy một góc của Tiên Trận.
Trận cơ của Tiên Trận bị vùi dưới lòng đất.
Trên vách núi dốc đứng, có thể nhìn thấy kết cấu trận pháp giống như cây cầu ngọc thạch, trận văn bên trong nó lóe lên, khí kình nguy hiểm.
Nhị Phật Gia dừng động tác tu sửa, đứng thẳng dậy, nhìn Triệu Mãnh và Lý Duy Nhất ở phía dưới, cười hỏi:
- Thế nào? Trong thiên hạ chưa bao giờ thiếu cao thủ đúng không? Sợ không?
Triệu Mãnh đáp:
- Sợ ư? Năm sau khai chiến với ba tông giáo sẽ càng nguy hiểm hơn đêm nay, nếu sợ hãi, ta đã sớm trốn về Vạn Vật Tổ Miếu.
Lý Duy Nhất nói:
- Kẻ địch chỉ dám mời sát thủ, không dám đích thân hành động, nếu không đêm nay sẽ nguy hiểm hơn gấp mười lần.
Nhị Phật Gia thu hồi nụ cười, nghiêm túc gật đầu, chỉ vào Tiên Trận tàn phá dưới thân, nói:
- Kẻ địch thật sự của Phật Bộ vẫn còn ẩn giấu dưới mặt nước. Hai vạn năm trước, thế lực thần bí tiêu diệt Hoàng Bộ, phá hủy Tiên Trận chắc chắn sẽ tới nữa. Chuyện đêm nay quá mức tồi tệ, đã chạm đến giới hạn cuối cùng của Vạn Vật Tổ Miếu, ta và các ngươi cùng đi bái kiến Chí Tôn, đòi một lời giải thích.
Uyển Khâu trước mắt chỉ có Nhị Phật Gia miễn cưỡng có thể đối thoại với Chí Tôn.
Lý Duy Nhất giao Ma Đồng, Tống Thanh Lý, huyết tháp cho hắn.
Vừa có nguy hiểm bị ám sát đêm nay, lại có tội ác dị hóa Tử Mẫu Tuyền lúc trước, cho dù không lật đổ được Ngu Đạo Chân, cũng khẳng định có thể khiến Chí Tôn sinh ra chán ghét.
Nhị Phật Gia trắng đêm diện kiến Chí Tôn và vài vị trưởng lão của Mạn Đồ La Điện Cung, hiệu quả đã hiện ra vào ngày hôm sau.
Buổi sáng.
Lý Duy Nhất dẫn theo Cần lão đã chải chuốt tươm tất tiến vào Uyển Khâu Cổ Thành, đi về phía một khu kiến trúc đền chùa san sát nối tiếp nhau nửa che giấu trong sương mù.
Cần lão hỏi:
- Hôm nay lão phu ăn mặc ra dáng trẻ trung chứ?
Lý Duy Nhất đáp:
- Rất trẻ, giống như phàm nhân bảy mươi tuổi, là tuổi xuân thì!
Cần lão rất căng thẳng, nói:
- Bộ đồ này của lão phu mua bằng giá trên trời đấy, hẳn sẽ không làm ngươi mất mặt chứ?
Sau khi vào thành, trên đường gặp bất kỳ ai, hắn đều lập tức toét miệng cười chắp tay hành lễ.
Hết cách rồi, người yếu nhất của Phật Bộ cũng là cao thủ Thiên Bảng, hắn chẳng đánh thắng được ai.
Lý Duy Nhất nói:
- Yên tâm đi, hôm nay ngươi anh khí khiếp người.
Lý Duy Nhất mang theo Cần lão đi vào một tòa Tam Phật Bảo Điện hùng vĩ, tới trước mặt Hoắc trưởng lão phụ trách Phật Bộ thử thách của Mạn Đồ La Điện Cung.
Hoắc trưởng lão mặc áo cư sĩ màu xanh đậm, tầm bốn mươi tuổi, mặt mũi hiền từ, pháp khí trên người hội tụ lại vô hình. Thấy Lý Duy Nhất, nàng không có tư thái cao ngạo của cao nhân tiền bối, dưới sự chủ động của nàng, hai người chắp tay hành lễ với nhau.
Lý Duy Nhất chỉ vào Cần lão, vô cùng ngạo nghễ đề cử:
- Vị tiền bối này của Cửu Lê Tộc là tu vi Trường Sinh cảnh thất trọng, tinh thông độn thuật không gian và thu thập tình báo, xuất thân từ Tiêu Linh Quân, kinh nghiệm phong phú, rõ như lòng bàn tay tình huống của U Cảnh nơi Động Khư Quỷ Thành tọa lạc, là nhân tài quan trọng mà Phật Bộ chúng ta cần thu nạp.
Nghe được lời giới thiệu này, Cần lão lập tức cũng có tự tin, ngẩng cao đầu ưỡn ngực, nói:
- Không chỉ như thế, lão phu đối với tình huống của đông đảo cao thủ trong các thế lực lớn tại Ma Quốc hiện nay, địa lý sơn hà của mấy trăm châu phủ, cũng bao gồm phân bố chợ đen, giao dịch ngầm, đều biết rất rõ. Phật Bộ có tang vật gì cần bán lại, có thể giao hết cho lão phu làm, về mảng tiêu thụ tang vật này, ta rất có quyền uy. Bản lĩnh chạy trốn ở dưới Bỉ Ngạn cảnh cũng là đứng đầu...
Lông mày Hoắc trưởng lão từ từ nhíu chặt.
Lý Duy Nhất vội vàng truyền âm cho Cần lão:
- Vị này là trưởng lão của Mạn Đồ La Điện Cung, trưởng lão của Tổ Miếu, Sinh Cảnh Chi Chủ gặp mặt cũng phải hành lễ, ngươi hãy khiêm tốn một chút.
Cần lão lập tức sợ tới mức hai chân mềm nhũn, cưỡng ép ổn định lại, đứng thẳng tắp như cây lao, không dám khoe thêm những bản lĩnh khiến mình tự hào nữa. Mình chỉ sống mấy trăm tuổi, vậy mà dám xưng “lão phu” ở trước mặt đối phương, thật sự là có chút không biết lớn nhỏ.