Trác Bất Việt?

Ám sát chú trọng nhất vào việc ẩn nấp, thu liễm khí tức, đột kích khi người ta không phòng bị. Thông thường, nhát đao đầu tiên liền phải quyết định sinh tử của mục tiêu và thành bại của nhiệm vụ. Rất nhiều sát thủ giỏi sẽ không vung đao thứ hai để giết địch.

La Sinh ra tay vào thời khắc quan trọng nhất khi ba người đang chiến đấu, La Thi và Ma Ha La đang giao phong với Triệu Mãnh cũng phối hợp cực kỳ ăn ý với hắn. Đổi lại là cường giả Tiểu Thánh Sơn, trong loại tình huống này, có thể sống sót sau đao này hay không đều là một ẩn số.

Triệu Mãnh đã sớm có phòng bị, tâm thần ý niệm đạt đến trạng thái đỉnh phong thanh minh thấu triệt, tuy không có cách nào né tránh nhát đao chém về phía cổ từ đằng sau, lại khống chế cà sa trên người rời khỏi thân thể, ào ào bay lên, hóa thành một bức tường vải màu đỏ chắn ở phía sau.

- Phập xoẹt!

Phá Pháp Thí Tiên Đao của La Sinh bị chiếc cà sa cản lại một chút. Lưỡi đao không thể trực tiếp chém xuống gáy Triệu Mãnh, mà là cách lớp cà sa bổ vào lưng hắn.

Triệu Mãnh lại cuốn cà sa lên người, thân thể như một quả bóng bằng cà sa màu đỏ lăn nhanh ra ngoài, đụng văng La Thi và Ma Ha La đang tấn công tới trước mặt. Hai người phát ra một tiếng rên khẽ, miệng mũi phun máu.

La Sinh không cam lòng, xông lên muốn bồi thêm một đao. Nhưng hắn cảm ứng được Lý Duy Nhất trên bầu trời đã đánh ra những thanh Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm ập đến sau lưng mình như thủy triều. Hắn xoay người vung một đao ra, chém nát toàn bộ kiếm do lôi điện ngưng tụ, hóa thành mây mù điện quang ngập trời.

La Sinh ngẩng đầu, nhìn về phía Lý Duy Nhất đang đứng trong ánh trăng sáng và một trăm bốn mươi bốn Lôi Cức Trận xung quanh hắn. Phát hiện ra Lý Duy Nhất dựa vào Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận để cản lại Hồng Tụ Y và Thảo Nhân, từ đó rảnh tay tấn công tầm xa lại đây.

La Sinh quyết đoán ra lệnh rút lui:

- Đi!

Hắn hiểu rõ trên người hai vị truyền nhân Tổ Miếu chắc chắn vẫn còn át chủ bài bảo mệnh. Một đao đột kích tất sát vừa rồi trượt mất, hôm nay không còn cơ hội nữa.

Nói một cách chính xác, kể từ khi cuộc ám sát bắt đầu, Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh đã là lần thứ ba hóa giải chiêu thuật tất sát mà bọn họ cho là nắm chắc mười phần.

Nhiệm vụ hôm nay đã thất bại.

Hai vị truyền nhân Tổ Miếu mạnh hơn dự tính của bọn họ rất nhiều.

Nếu còn không đi, không cần đợi cao thủ của Thường Vương Triều chạy tới, bọn họ đã mất đi ưu thế đột kích, chưa chắc đã là đối thủ của hai vị truyền nhân Tổ Miếu. Một nửa thành viên đều đã bị thương.

- Vút! Vút...

Bốn người Hồng Tụ Y, Thảo Nhân, La Thi, Ma Ha La, kẻ bóp nát phù lục, người thì thi triển độn thuật, kẻ lại Không Gian Khiêu Dược, căn cứ theo tình huống của mỗi người mà rút lui ngay, không hiếu chiến.

La Sinh phụ trách cản hậu, giơ cao Phá Pháp Thí Tiên Đao:

- Hai vị truyền nhân Tổ Miếu, sau này còn gặp lại.

Không gian xung quanh thân đao vặn vẹo, cắn nuốt mọi ánh sáng, thi triển ra Đoạn Tội Đao Pháp cấp bậc đế thuật tầng tám. Tạo nghệ đao pháp của hắn cao sâu, đã nghiền ngẫm cả ngàn năm, tuyệt đối không chỉ là tầng tám nhập môn.

Đao khí vô cùng sắc bén bay ra bốn phương tám hướng, ngưng tụ thành hàng ngàn hàng vạn bóng đao. Xé rách ngọn núi, chém đứt dòng suối.

Lý Duy Nhất đứng lơ lửng trong hư không, Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân xoay tròn trước mặt, chặn lại đao mạnh nhất của đối phương, thân hình của hắn bị đao khí trùng kích liên tục bay về phía sau, hai mắt vẫn khóa chặt lấy La Sinh trên mặt đất.

Linh quang năm màu lưu chuyển trên người hắn, ngưng tụ thành một bộ giáp, hoàn thành niệm võ kết hợp. Khoảnh khắc tiếp theo, dưới một đao mạnh nhất của đối phương, Lý Duy Nhất vậy mà vỗ lên Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân, mang theo uy năng của Pháp khí chí thượng phản công lại.

La Sinh và Triệu Mãnh trên mặt đất gần như đồng thời nhìn thấy. Trong không trung, đằng sau Lý Duy Nhất lặng lẽ xuất hiện một bóng người màu xanh đen.

Dưới ánh trăng chiếu rọi, cái bóng kia quỷ dị đáng sợ đến cực điểm, tựa như xuất hiện từ trong hư không.

Cùng một lúc, niệm lực của Lý Duy Nhất sinh ra cảm ứng, tựa như có thể nhìn thấy tình huống ở đằng sau, tâm thần chấn động dữ dội.

Vẫn còn sát thủ?

Trong mắt La Sinh lóe lên một tia nghi hoặc, thu đao vào vỏ, trong khoảnh khắc trước khi Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân bay đến, thân thể vèo một tiếng va chạm vào trong vách núi, như đá chìm đáy biển, biến mất không thấy đâu.

Khóe mắt Triệu Mãnh như muốn nứt ra, hiểu rõ trong tình huống vừa đánh ra Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân phá đao pháp của La Sinh, Lý Duy Nhất tuyệt đối không thể tránh khỏi sự tập kích của người phía sau.

- Cẩn... thận...

Hắn lao nhanh về phía trước, tâm trạng nặng nề đến tột đỉnh, hai chữ như nghẹn trong cổ họng.

Vào thời khắc cực kỳ nguy hiểm này, Lý Duy Nhất bộc phát ra tiềm lực cầu sinh vô cùng tận. Pháp khí ở hai tòa tuyền nhãn dưới lòng bàn chân tuôn trào cuồn cuộn, thả ra quang minh kinh văn và hắc ám kinh văn, đan xen tạo thành đồ án Thái Cực hình dạng trắng đen.

Đây không phải thuật, mà là ấn ký đồ ngân phù hợp với pháp tắc Thái Cực giữa thiên địa hình thành.

- Vù!

Đồ án Thái Cực xoay tròn, thân thể Lý Duy Nhất trong nháy mắt chuyển đổi phương hướng, từ đưa lưng về phía đối phương biến thành đối diện nghênh đón.

Thực tế, không phải đồ án Thái Cực xoay tròn kéo theo thân thể hắn, mà là thân hình hắn chuyển đổi, dẫn động ra một đồ án Thái Cực.

Hoàng Long Kiếm trong tay vung ra như roi, dùng thân kiếm bản rộng đánh trúng mũi kiếm đâm tới của cái bóng xanh đen phía sau.

- Bùm!

Hai người đồng thời bay ngược ra ngoài, rơi xuống mặt đất, cách xa nhau mấy dặm.

Trong nháy mắt Lý Duy Nhất chạm đất, hắn hóa thành một tia chớp bắn về phía vị trí mà cái bóng xanh đen kia rơi xuống. Hắn cầm kiếm nhìn tứ phía, niệm lực và pháp khí đồng loạt phóng ra, nhanh chóng lan tràn, nhưng không phát hiện ra bất cứ thứ gì, ngay cả dấu vết độn pháp cũng không có. Như thể vừa nãy chỉ là một ảo ảnh, nhưng một kiếm nguy hiểm đến tính mạng của hắn lại thật sự tồn tại.

- Ầm!

Triệu Mãnh khoác cà sa, từ trên không trung nhảy xuống, nhìn ngó xung quanh dưới ánh trăng:

- Thế nào rồi, kẻ đó đi chưa?

Lý Duy Nhất khôi phục từ trong trạng thái suy nghĩ, nhìn vết máu ở khóe miệng Triệu Mãnh:

- Đi rồi, hẳn là nắm giữ loại độn phù lợi hại nào đó. Sư huynh, ngươi bị thương rồi!

Vẻ mặt Triệu Mãnh thoáng thả lỏng một chút:

- Một đao vừa rồi của La Sinh quả thực đáng sợ, cà sa trên người ta là trọng bảo phòng ngự vẫn không thể hoàn toàn cản được. Có điều, thân thể ta mạnh mẽ, không có gì đáng ngại. Bóng người màu xanh đen vừa rồi xuất hiện quá quỷ dị, cảm giác không thua gì La Sinh. Sẽ là ai?

Thực tế, Triệu Mãnh có khổ tự mình biết, sau lưng có một vết đao dài chảy máu. Cũng may đao khí của Phá Pháp Thí Tiên Đao đã bị chiếc cà sa cản lại, không xâm nhập vào trong cơ thể, tạm thời ảnh hưởng không lớn.

Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh đứng xoay lưng vào nhau, tiếp tục duy trì trạng thái cảnh giác:

- Mặc kệ là ai, hắn chắc chắn không cùng một giuộc với Ngũ Sát Thiên La.

Đêm nay, kẻ địch chuẩn bị đầy đủ, ám sát hết đợt này đến đợt khác, mà đều là cao thủ Siêu Nhiên lợi hại có đủ chiến lực và tâm trí. Không ai dám đảm bảo, trong bóng tối không còn cường địch nào nữa.

Triệu Mãnh gật đầu:

- Không sai, nếu hắn cùng Ngũ Sát Thiên La ra tay, không thể tưởng tượng ra hậu quả. Hẳn là thấy Ngũ Sát Thiên La ám sát thất bại, nên hắn mới tự mình ra tay. Một kích không thành công lập tức chạy trốn, tâm tính thật quyết đoán.

Lý Duy Nhất phân tích:

- Kỳ thực suy đoán cũng không khó. Đầu tiên, có thể biết chúng ta sẽ đến Thường Đô áp giải Ma Đồng, cùng Ngũ Sát Thiên La chạy tới ám sát, bọn họ cho dù không cùng một giuộc, chắc chắn tin tức đều đến từ bên Tiêu Dao Kinh.

Từ đòn cốt mâu đầu tiên của La Thi bay về phía Ma Đồng, có thể nhìn ra đó là nhiệm vụ số một của Ngũ Sát Thiên La. Nhiệm vụ số hai mới là giết hai vị truyền nhân Tổ Miếu.

- Thứ hai, cái bóng màu xanh đen kia, đã che giấu thân phận và pháp khí, ngay cả chiến binh cũng tuyệt đối không phải món thuận tay nhất. Có thể thấy được, hắn rất e sợ thân phận bị lộ. Mạo hiểm tử vong ám sát truyền nhân Tổ Miếu, nhưng lại sợ lộ thân phận. Muốn thỏa mãn hai điều kiện này, đầu tiên có thể loại trừ Thái Âm Giáo, Vong Giả U Cảnh, Doanh Đông, Hắc Ám Chân Linh, bọn họ không cần thiết giấu giếm thân phận. Những người không có thù sâu hận lớn với ta cũng có thể bài trừ, không cần thiết phải mạo hiểm như vậy.

Triệu Mãnh hỏi:

- Hay là cường giả của hoàng tộc Ngu gia?

Lý Duy Nhất ngẫm nghĩ, lại nói:

- Có khả năng. Nhưng ta cho rằng, khả năng là Trác Bất Việt lớn hơn. Nếu là hoàng tộc Ngu gia... đã phái cao thủ tới rồi, vì sao không xuất động cấp Thánh? Ngu Đạo Chân sẽ không mạo hiểm như vậy, hắn không gánh nổi cái giá của việc bại lộ.

Triệu Mãnh dĩ nhiên biết ân oán giữa sư đệ và người nọ:

- Trác Bất Việt ư? Ý của ngươi là, bên Tiêu Dao Kinh biết Trác Bất Việt với ngươi là không chết không ngừng, cho nên, cố ý bán hành tung của chúng ta cho hắn?

Lý Duy Nhất nói:

- Ta chỉ loáng thoáng có cảm giác như vậy, không rõ bọn họ cấu kết âm thầm như thế nào. Bóng người màu xanh đen kia không phải cấp Thánh, nhưng có thể giao phong một đòn với ta trong trạng thái niệm võ kết hợp, đánh ngang tay. Trong thiên hạ có mấy người như vậy? Tuy ta vội vã đón đỡ, nhưng hắn cũng đang ẩn giấu thân phận và pháp khí, đều không ở đỉnh phong.

Tu vi đạt tới cấp Siêu Nhiên, rất nhiều trạng thái tinh vi của kẻ địch đều có thể bị cảm ứng ra trong lúc giao thủ. Giao phong sinh tử, có nhiều thứ không giấu được.

Lý Duy Nhất cực kỳ tự tin nói:

- Chỉ cần tương lai giao thủ cùng Trác Bất Việt, ta tự nhiên có thể phán đoán người đến ám sát tối nay có phải là hắn hay không.

- Vù!

Thường Ngư Lộc mặc một thân đạo bào đen trắng, bay đến dưới ánh trăng, đáp xuống đỉnh núi vỡ vụn.

Lý Duy Nhất thoát ra khỏi trạng thái cảnh giác, tiến lên hiên ngang hành lễ:

- Ngọc Thanh Chân Nhân có biết, hai vị truyền nhân Tổ Miếu bị tập kích trên địa bàn Thường Vương Quốc thì có ý nghĩa gì không?

Triệu Mãnh không có giao tình với Thường gia, sư đệ vừa nãy suýt chút nữa thì bị đâm chết, trong lòng đầy lửa giận, trực tiếp làm khó dễ:

- Trước khi chúng ta rời khỏi Thường Đô vẫn luôn che giấu hành tung tiềm hành. Rốt cuộc là ai đã tiết lộ thời gian và phương hướng ra thành của chúng ta, để kẻ địch có thể tập trung vào hành tung của chúng ta?

- Thường gia nhất định sẽ đưa cho Phật Bộ một lời giải thích.

Thường Ngư Lộc tra xét dấu vết chiến đấu trong khu vực xung quanh, sắc mặt rất khó coi, lập tức truyền âm cho tu giả Thường Vương Quốc đi cùng nàng ở đằng xa, bảo nhanh chóng quay về Thường Đô điều tra cẩn thận.

- Lý Duy Nhất, ngươi nên hiểu rõ, Thường gia chúng ta so với bất kỳ phương nào đều càng muốn đưa Ma Đồng tới Uyển Khâu.

Lý Duy Nhất nói:

- Chuyện này là do ai gây ra, ta trong lòng đã biết rõ. Ngọc Thanh Chân Nhân có thể nhận biết được khí tức còn sót lại của chiêu sát thuật từ kẻ địch là tác phẩm của vị Đại Thánh Sơn nào không?

Thường Ngư Lộc nhẹ lắc đầu:

- Trong đó có một cái là khí tức đế thuật Bát Bộ Thiên Thư của Liễu Điền Thần, hẳn là ngươi sử dụng. Còn một cái... Rất xa lạ.

Sau khi Lý Duy Nhất miêu tả lại trạng thái của đạo thuật, nàng vẫn lắc đầu.

Triệu Mãnh cau mày nói:

- Xem ra không có cách nào điều tra ra tung tích dựa trên thuật pháp.

Ánh mắt Lý Duy Nhất nghiêm trọng phân tích:

- Cái này ngược lại đã để lộ rất nhiều thông tin. Ngũ Sát Thiên La là tổ chức sát thủ của Trung Thổ, vì sao lại phản ứng nhanh như vậy, xuất hiện ở phía nam Doanh Châu? Thủ lĩnh của Ngũ Sát Thiên La là La Sinh lấy đâu ra đạo thuật của cường giả Đại Thánh Sơn? Hơn nữa, còn là một vị Đại Thánh Sơn hoàn toàn xa lạ đối với Ma Phi nương nương.

Cường giả Đại Thánh Sơn ở phía nam Doanh Châu có thể đếm được trên đầu ngón tay, mỗi một vị đều có uy danh hiển hách. Nếu không phải là chủ một Sinh Cảnh, thì cũng là chưởng giáo của Ức Tông, lão tổ của Ức Tộc.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters