Tiếp theo, Triệu Mãnh cho biết tòa ma tháp chín tầng phong ấn cửu tuyền Thánh Anh bị Chí Tôn tạm thời giữ lại, muốn tịnh hóa quỷ sát khí ẩn giấu trong Tử Mẫu Tuyền.
Hắn nói:
- Tử Mẫu Tuyền ẩn chứa lực lượng âm dương và sinh mệnh, dường như Chí Tôn biết lai lịch của nó. Cho rằng nó mang đến uy hiếp rất lớn, tốt nhất là phong ấn lại, tuyệt đối không thể để nó rơi vào tay kẻ địch.
Lý Duy Nhất hơi kinh ngạc.
Cẩn thận suy nghĩ lại, hắn chợt cảm thấy lạnh cả sống lưng.
Uống một ngụm nước suối, liền có thể mang bầu, hơn nữa, còn thai nghén ra sinh linh cấp bậc Võ Đạo Thiên Tử. Nếu dùng để bồi dưỡng hung trùng, Sát Yêu thì còn cỡ nào nữa?
...
Lại hai ngày trôi qua.
Thường Ngọc Kiếm trở về từ Thanh Đồng Huyền Không Lộ, nhìn về phía Lý Duy Nhất đang đả tọa dưới chân tháp ở cửa vào Huyền Không Lộ, trên khuôn mặt tuấn dật cao quý nở một nụ cười khổ.
- Làm Duy Nhất huynh mất mặt rồi! Ngươi ở chỗ Hoắc trưởng lão khen ta lên tận trời, nhưng không thể xông qua Thanh Đồng Môn thứ ba, vừa rồi ta xấu hổ đến mức muốn nhảy xuống Vụ Uyên.
Lý Duy Nhất đang luyện hóa Vạn Tắc Đan, mở hai mắt ra, hỏi:
- Có cần thiết phải chán nản như vậy không? Thiên Đồng, Thiên Nữ của một số Thánh Địa Doanh Tây Phật Môn chẳng phải cũng không xông qua được sao?
Thường Ngọc Kiếm hỏi:
- Ta nghe nói, ngươi đã xông qua Thanh Đồng Môn thứ sáu, tại sao chênh lệch lớn như vậy?
Thường Ngọc Kiếm rõ ràng nhìn thấy, phía sau Thanh Đồng Môn thứ ba có không ít cao thủ trẻ tuổi của thế hệ trẻ Phật Bộ đang tu luyện, tự nhiên là bị đả kích nặng nề.
Một cánh cửa tựa như một sợi dây, một đao chém đôi cấp độ thiên phú và cấp độ chiến lực cùng cảnh giới.
Càng là thiên tài thì càng thấy khó chịu.
Lý Duy Nhất an ủi vị bằng hữu này:
- Đợi ngươi đột phá đến nhị trọng sơn, tam trọng sơn, độ khó xông ải sẽ thấp hơn một chút, có lẽ có thể xông qua Thanh Đồng Môn thứ ba, tiến vào khu tham ngộ gấp bốn lần.
Trên Thanh Đồng Huyền Không Lộ truyền đến một đợt dao động khí tức mạnh mẽ.
Tiếng nghị luận trong sương mù vang lên:
- Cù Đoạn rốt cuộc cũng Hư Đan lột xác rồi! Hắn tích lũy nhiều năm, tiếp theo cảnh giới tu vi chắc chắn sẽ tăng lên với tốc độ chóng mặt.
- Hắn bước vào Bỉ Ngạn, có lẽ có thể xông qua Thanh Đồng Môn thứ tư.
...
Lý Duy Nhất chỉ vào khu tu luyện gấp bốn lần trong sương mù, nói:
- Cù Đoạn, đệ nhất thiên tài của Thần Đạo Tính Cù gia ở Tịnh Thổ Phật Quốc, ở nơi chuyển thế giả tụ tập như Doanh Tây đều có thể xếp hạng hai Thiên Bảng, cũng chỉ xông qua ba Thanh Đồng Môn, Thiện hòa thượng cũng ở đó. Ngươi chỉ kém hơn bọn họ một cánh cửa, không mất mặt.
Thường Ngọc Kiếm lại dấy lên đấu chí:
- Ở nơi thiên tài trải rộng như Phật Bộ mới thật sự có thể kích phát lòng phấn đấu của người ta. Duy Nhất huynh không cần an ủi ta nữa, ta đã sáng tỏ rồi, từ nay về sau không so sánh với người khác, chỉ so với chính mình. Hai mươi năm tới, mục tiêu của ta chính là Thanh Đồng Môn thứ ba kia.
Lý Duy Nhất đứng dậy chuẩn bị rời đi, hạ giọng nói:
- Ta có một việc cần nhờ ngươi.
Thường Ngọc Kiếm thận trọng hỏi:
- Chuyện gì?
Lý Duy Nhất nói:
- Tiếp theo, có xác suất lớn là đám người Đường Vãn Châu, Tả Khâu Hồng Đình, Nghiêu Âm sẽ tới Thanh Đồng Huyền Không Lộ tu luyện. Nếu các nàng có hỏi đến ta, cứ nói ta đang bế quan ở Thệ Linh Vụ Vực.
Hắn chuẩn bị trốn một chút.
Thường Ngọc Kiếm lập tức hiểu ý, vẻ mặt thả lỏng, cười nói:
- Sao Duy Nhất huynh không trốn đến khu tham ngộ gấp bảy lần? Bảo đảm không ai có thể đến đó.
Lý Duy Nhất đáp:
- Đây là một trong những nơi dự bị.
Hoàn thành thử thách xông Thanh Đồng Môn, Thường Ngọc Kiếm đi tới Tam Phật Bảo Điện nhận lệnh bài của thế hệ trẻ Phật Bộ, liền trở về khu tham ngộ gấp ba lần tu luyện.
Buổi sáng, Thường Ngọc Kiếm đi tới Uyển Khâu Cổ Thành, liền báo cho Lý Duy Nhất tình huống cặn kẽ của đợt tổng thanh tra ở Thường Đô.
Không tra ra được kẻ tiết lộ bí mật.
Thậm chí đã tiến hành sưu hồn với một số người.
Lý Duy Nhất không đào sâu thêm, chỉ dặn Thường Ngọc Kiếm truyền tin về Thường Đô, bảo Thường gia phái thêm người để mắt tới nhân viên của Đệ Cửu Thương Hội.
Quảng Đại trở về từ Thương Hải Đạo Cảnh trong cùng một ngày, đi vào nơi ở của Lý Duy Nhất nằm trong Đạo Vực của Uyển Khâu Cổ Thành, dâng lên mật thư của Khương Ninh.
Trên thư chỉ có ba dòng chữ thanh tú:
- Nhân Đạo chỉ sống một mùa, mọc ra thai nhi liền khô héo.
- Thảo Nhân, bản thể là một cây Nhân Đạo yêu hóa, không thai nghén thai nhi, tự sinh ra ý thức.
- Nghi là, rễ của Tiên Thù thế hệ thứ ba của Đạo Cung mọc ra.
Lý Duy Nhất gấp phong thư lại, âm thầm trầm tư.
Ở phía nam Doanh Châu luôn có lời đồn đại, Hỗn Nguyên Cung của Đạo Cung giấu một loại thực vật cấp Tiên Thù.
Thảo Nhân vậy mà có liên quan tới nó?
Xem ra, Thảo Nhân thật sự là sinh linh ranh giới giữa Nhân tộc và Yêu tộc.
Lý Duy Nhất nói:
- Vất vả rồi!
Quảng Đại nói:
- Sư thúc tổ sau này có dặn dò gì, cứ phân phó một tiếng là được.
Hai tay Quảng Đại chắp trước ngực, cười nói:
- Đúng rồi, tỳ nữ bên cạnh Khương Ninh thí chủ dường như rất có thành kiến với sư thúc tổ. Nàng nói, một lần rồi hai lần, đừng có đến lần thứ ba. Bát Phật Gia có pháp lệnh gì, lần sau có thể đích thân tới Thương Hải Đạo Cảnh ban bố.
Nói xong, Quảng Đại liền xoay người đi luôn, để lại cho Lý Duy Nhất một cái ót lớn.
Lý Duy Nhất lẩm bẩm:
- Hay cho Trang Nguyệt vụng về...
Lý Duy Nhất từng nghĩ đến việc mời Khương Ninh đến Uyển Khâu tu hành.
Nhưng trước mắt, thế hệ trẻ Phật Bộ chỉ vừa xuôi nam tới đây, còn chưa đứng vững chân, vẫn chưa bắt đầu thu nạp ngoại tộc.
Lý Duy Nhất ở lại trong Đạo Vực của Uyển Khâu Cổ Thành tu luyện, chờ đợi tin tức, đồng thời, vạch kế hoạch trọng tâm tu luyện trong một đoạn thời gian kế tiếp.
- Thân thể, võ đạo, niệm lực, đan dược tu luyện ba con đường này đều không thiếu.
- Tu luyện võ đạo, đi vào khu tham ngộ gấp bảy lần là tốt nhất, phối hợp Vạn Tắc Đan, trong vòng một năm, hẳn là có thể đạt tới nhị trọng sơn trung kỳ.
- Nếu không nhờ vào Thời Gian Chi Kiển, việc tu luyện của Kim Thánh Cốt Thiên là chậm nhất. Luyện hóa một mảnh vỡ Đế Đan ít nhất cần một, hai năm.
- Trong Linh Giới, tinh thần niệm lực bây giờ là hai trăm sáu mươi lăm viên, phối hợp Linh Đan cực phẩm Thánh Tinh Đan, ngược lại có cơ hội nhanh chóng phá cảnh đến tam trọng. Có Lưu Ly Trản tương trợ, niệm lực phá cảnh dễ dàng hơn võ đạo rất nhiều.
Lý Duy Nhất quyết định tu dưỡng vài tháng, tạm thời không đi vào Thời Gian Chi Kiển, không muốn vì tu luyện quá khích mà bị thời gian phản phệ, phải trả cái giá không cần thiết.
Cuối cùng, hắn quyết định, tiếp theo lấy tu luyện niệm lực làm trọng tâm.
Thứ nhất, trong vụ ám sát mấy ngày trước, niệm lực cảm nhận đã lập công lớn.
Thứ hai, niệm lực càng cao, sự khống chế đối với trận pháp càng mạnh. Đến lúc đó, dựa vào trận pháp hợp kích và Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận là có thể phân cao thấp với Tiểu Thánh Sơn.
Thứ ba, chính là điều quan trọng nhất.
Sau khi đạt tới Thánh Linh Vương Niệm Sư nhị trọng, trong Không Gian Huyết Nê, vách tường không gian kết nối phương hướng nghi là Tam Thập Tam Lý Sơn, Lý Duy Nhất đã có thể mở ra một khe hở nho nhỏ.
Phá cảnh tới tam trọng, có lẽ có thể vượt qua.
Trong phòng, Lý Duy Nhất lấy ra một viên Thánh Tinh Đan do Thiền Hải Quan Vụ luyện chế, uống vào, cô đọng tinh thần niệm lực thứ hai trăm sáu mươi sáu.
Nửa tháng sau.
Uyển Khâu Sinh Cảnh, châu thành Phủ Châu.
Năm vạn Thiên Thành Quân, trong đó có ba ngàn người trấn thủ thành này, trị an đã được cải thiện rất lớn, trật tự trên đường phố rõ ràng.
Tuy còn xa mới đạt chuẩn phồn hoa và thái bình, nhưng đã phát triển theo chiều hướng tốt.
Tiêu Linh Lục Vấn Thiên nói:
- Đệ Nhất Tiêu Sử đại nhân, nơi này về sau chính là trạm gác của Uyển Khâu Sinh Cảnh.
Tiêu Linh Lục Vấn Thiên đưa Lý Duy Nhất đến nhà sau của một tiệm lương thực ở phía nam thành, dừng ngoài cửa, nói tiếp:
- Người đại nhân muốn gặp đã đến từ hôm qua, đang chờ ở bên trong, ta xin cáo từ trước.
Lý Duy Nhất đẩy cửa bước vào, xuyên qua một tầng trận pháp.
Thanh Tử Khâm mặc một bộ y phục màu đỏ nhạt đứng dưới mái hiên, hóa trang thành một thục nữ thanh tao tươi sáng, nhưng khuôn mặt bạch ngọc lại ủ rũ, không biết đang sầu muộn điều gì.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Nàng đi gặp mặt Ngu Hòa tiền bối rồi?
Lý Duy Nhất từng bước đi tới bên cạnh nàng.
Thanh Tử Khâm nghẹn ngào:
- Nàng bảo ta về Tiêu Linh Quân, hoặc là trở về hoàng tộc Ma Quốc, nói ta ở Thái Âm Giáo sẽ bị những tà nhân kia ảnh hưởng, không còn đường quay đầu lại, sớm muộn gì cũng sẽ chết trong tay Tiêu Linh Quân. Chúng ta đã cãi nhau một trận lớn, nàng khóc, nàng cầu xin ta... Nàng là Siêu Nhiên vậy mà lại khóc, nhưng ngươi biết mà, bên phía thái gia gia... Nếu ta rời khỏi thái gia gia, người đầu tiên hắn giết chính là nương của ta, hắn không nói đạo lý...
Lồng ngực Thanh Tử Khâm phập phồng kịch liệt, quay đầu lại nhìn về phía Lý Duy Nhất, hỏi:
- Ngươi nói xem, ta nên làm thế nào?
Làm kẻ đầu têu, Lý Duy Nhất biểu hiện ra tố chất tâm lý hơn người, sắc mặt không đổi, nói:
- Ta cảm thấy, Ngu Hòa tiền bối nói có đạo lý. Không chỉ Tiêu Linh Quân muốn giết ngươi, đông đảo cường giả của thế hệ trẻ Phật Bộ cũng coi việc giết ngươi là công lớn.
Thanh Tử Khâm cau chân mày liễu, đau khổ thấp giọng nói:
- Không thể quay về được nữa rồi! Đêm qua ta đã suy nghĩ, nghĩ tới một vài khả năng, nhưng đều không vượt qua được cửa ải của thái gia gia. Ta phản bội hắn, hắn sẽ giống như đối phó Ma Quốc mà đối phó với Động Khư Doanh, nếu thật sự có một người phải xuống địa ngục, người này chỉ có thể là ta, như vậy càng tốt cho tất cả mọi người.
Lúc này, Lý Duy Nhất không thể nói cho nàng biết, mình đã nghĩ ra một biện pháp duy nhất có thể cứu nàng.
Chỉ có biện pháp kia, cái bánh vẽ đó mới có thể thuyết phục Thanh Từ.
Thanh Tử Khâm hỏi:
- Ngươi có biết, ta đã mạo hiểm lớn tới mức nào mới đi tới Uyển Khâu không? Rốt cuộc là có chuyện gì?
Lý Duy Nhất đáp:
- Giúp ta giết một người.
Thanh Tử Khâm trừng lớn đôi mắt sáng, cho là mình nghe lầm:
- Phật Bộ các ngươi cao thủ nhiều như mây, kiếm pháp của Thẩm Tịnh Tâm siêu quần, đứng đầu cùng thế hệ. Ngoài ra, ngươi còn có thể tìm Đường Vãn Châu, nàng cũng mạnh hơn ta.
Lý Duy Nhất nhẹ lắc đầu:
- Chỉ có ngươi có thể giúp ta, bọn họ không được.
Nàng hỏi:
- Ngươi muốn giết ai?
Hắn đáp:
- Đế Lăng Tử.
Thanh Tử Khâm giật mình hỏi:
- Đế Lăng Tử? Đó chính là kỳ tài nổi tiếng nhất của tổng đàn Thái Âm trong ngàn năm qua, hắn dám một mình tiến đến phía nam Doanh Châu, tất nhiên có chỗ dựa, ngươi giết hắn để làm gì? Quá nguy hiểm!
Lý Duy Nhất hỏi:
- Cho nên, ngươi biết hắn đã tới phía nam Doanh Châu?
Thanh Tử Khâm không nghĩ tới việc giấu giếm Lý Duy Nhất:
- Sau khi Bạch Dạ Thanh Liên mất tích, bây giờ nhiều việc của Thái Âm Giáo do ta phụ trách. Đế Lăng Tử đi vào phía nam Doanh Châu, có nhiều chỗ cần dựa vào Thái Âm Nam Giáo. Ta tất nhiên biết đôi chút về hành tung của hắn.
Lý Duy Nhất nói:
- Nhiệm vụ thứ nhất của hắn khi tới phía nam Doanh Châu chính là giết ta, đây là lời chính miệng Tiêu Tôn nói với ta.
Lý Duy Nhất cố ý lộ ra vẻ mặt lạnh lùng tàn nhẫn:
- Ta suýt nữa chết dưới tên của hắn, ta không xác định lần sau còn có thể tránh khỏi được không. Tử Khâm, giúp ta với, chỉ có ngươi mới giúp ta được.
Thanh Tử Khâm biết Lý Duy Nhất sẽ không dễ dàng mở miệng nhờ nàng, càng biết nếu không phải bị buộc bất đắc dĩ, hắn tuyệt đối sẽ không làm khó nàng.
Suy xét chốc lát, ánh mắt của nàng dần lạnh đi:
- Trong vòng một năm, ta chắc chắn sẽ âm thầm đánh chết hắn, không lưu lại bất cứ dấu vết gì, phía nam Doanh Châu là địa bàn của ta.
Mục đích của Lý Duy Nhất không phải là muốn nàng mạo hiểm lớn đi giết Đế Lăng Tử.
Mà là, nghĩ cách ở trong quá trình này làm lộ thân phận của nàng, hợp tình hợp lý trở về Động Khư Doanh. Tốt nhất là bản thân nàng cũng không hay biết gì, mới có thể diễn đủ chân thật, khiến người trong thiên hạ đều tin.
Cho nên.
Lý Duy Nhất nhẹ lắc đầu, cực kỳ kiên trì:
- Ta không đợi được lâu như vậy! Ngươi không giúp ta cũng dễ hiểu thôi. Chỉ cần báo hành tung của hắn cho ta, tự ta đi.