Lên bắc ám sát

Đổi lại là Siêu Nhiên khác, nhất định là sẽ khuyên can Lý Duy Nhất trước, sau đó mới kể lể chỗ khó xử của mình trong chuyện này khi cùng là thủ lĩnh Thái Âm Giáo với Đế Lăng Tử.

Nhưng Thanh Tử Khâm chung quy không giống người khác.

Nàng làm việc thiên về cảm tính hơn.

Nàng dù sao xuất thân Tiêu Linh Quân, là do Ngu Hòa và Trang Sư Nghiêm nuôi lớn, nội tâm đối với Thái Âm Giáo không những không có cảm giác lệ thuộc, mà bài xích càng nhiều hơn.

Thanh Tử Khâm nói:

- Sao ta có thể không giúp ngươi? Nhưng...

Trong lòng Thanh Tử Khâm khổ sở, cảm giác Lý Duy Nhất đã hiểu lầm nàng.

Đột nhiên, nàng nhớ tới điều gì, lập tức hiểu được Lý Duy Nhất vì sao lại nóng nảy như vậy.

Ánh mắt nàng nghiêm túc, hỏi:

- Khu vực phía bắc của Ma Quốc đang dồn dập điều binh khiển tướng, ngầm vận chuyển vật tư, ngầm thanh trừng mật thám của nhau. Nghe nói mùa xuân năm sau, hoàng tộc Ngu gia và Phật Bộ sẽ động binh với Kỳ Lân Trang. Ngươi đừng nói là lo lắng ở trên chiến trường sẽ lại bị Đế Lăng Tử ám sát nhé?

- Đúng vậy.

Lý Duy Nhất lo âu, nghiêm túc nói:

- Chiến tranh thông thường đều là rút dây động rừng, ta gia nhập Phật Bộ thì không cách nào đứng ngoài cuộc. Trận chiến này sẽ không chỉ ở vùng đất phía bắc của Ma Quốc.

- Ma Long Vương Triều, Diệt Đạo Quân, Hắc Ám Chân Linh sẽ trơ mắt nhìn Kỳ Lân Trang bị tiêu diệt, sau đó bọn họ lần lượt bị đánh bại sao?

- Năm sau chiến sự nổ ra, chắc chắn sẽ lan rộng.

- Đối thủ của Thẩm Tịnh Tâm là Chân Linh Vương, đối thủ của Thất Phật Gia là Thi Nhiêu, mà đối thủ của ta chính là Đế Lăng Tử. Lấy tạo nghệ tiễn đạo của hắn, một khi ở trên chiến trường đánh lén ta...

Lý Duy Nhất im bặt.

Thanh Tử Khâm do dự mãi, mới nói:

- Ta có thể giúp ngươi giết Đế Lăng Tử, nhưng chuyện này dính líu tới một chuyện bí mật của Thái Âm Giáo, Hắc Ám Chân Linh, Doanh Đông... Ngươi phải đáp ứng ta, tuyệt đối không được tiết lộ cho Phật Bộ, nếu không ngươi sẽ hại chết ta.

- Ta hứa.

Lý Duy Nhất bị lời này của nàng, khơi gợi lên hứng thú, hỏi:

- Chuyện bí mật gì vậy?

Thanh Tử Khâm nói:

- Mùng bảy tháng sáu, tức là vào tháng sau, thủ lĩnh Siêu Nhiên thế hệ trẻ của Ma Long Vương Triều, Diệt Đạo Quân, Hắc Ám Chân Linh, Doanh Đông, và Vong Giả U Cảnh, sẽ gặp bí mật ở châu thành Phong Châu trên địa bàn của Kỳ Lân Trang, thương nghị cách ứng đối chiến cục sang năm. Đương nhiên, trong đó cũng bao gồm ta.

Lý Duy Nhất quyết đoán một cách khác thường, nói:

- Khoảng cách đến mùng bảy tháng sáu còn mười ba ngày. Chúng ta hiện tại liền xuất phát đi Phong Châu, ám sát Đế Lăng Tử.

Thanh Tử Khâm sửng sốt, nhìn kỹ hắn:

- Vì sao ta đột nhiên cảm thấy ngươi có chút xa lạ. Ngươi rốt cuộc giấu ta chuyện gì? Ngươi có biết mình đang nói cái gì không? Ngươi biết chuyện này nguy hiểm bao nhiêu không?

Lý Duy Nhất chắp hai tay sau lưng, hào tình vạn trượng:

- Năm đó Đường Vãn Châu biết rõ không địch lại Ngọ Sứ Tần Chính Dương dưới trướng Sở Ngự Thiên, vẫn xem việc ám sát hắn như khiêu chiến võ đạo, đồng thời đã hoàn thành hành động vĩ đại này trên Đông Hải.

- Ở Doanh Tây, Chân Linh Vương dám mang theo một tấm phù triện xông vào Quang Minh Tinh Thần Đại Hội, một mình đối mặt với đám Thiên Đồng, Thiên Nữ của Phật Môn.

- Đế Lăng Tử một thân một mình đi tới Doanh Nam, đối mặt với thế cục phức tạp, chẳng lẽ hắn không biết làm vậy là nguy hiểm sao?

- Mấy ngày trước, ngay cả đám sát thủ Ngũ Sát Thiên La này đều dám ám sát truyền nhân Tổ Miếu ngay trên địa bàn của Thường Vương Quốc.

- Tu sĩ thế gian này đều đang khiêu chiến bản thân, mài giũa tinh thần đấu chí của mình, dũng cảm tiến tới. Nếu ta không có tâm tính như bọn họ, sớm muộn gì cũng bị bọn họ bỏ xa ở phía sau, đừng hòng leo lên cực cảnh võ đạo. Ta đã quyết tâm, có ngươi giúp ta, trận chiến này chắc chắn có thể chém hắn dưới kiếm.

Thanh Tử Khâm còn có thể nói cái gì nữa?

Nàng chỉ có thể âm thầm mưu tính, làm cách nào để hạ thấp tính nguy hiểm của hành động ám sát lần này.

Lý Duy Nhất nói:

- Cho ta mượn Minh Linh Cổ Thụ dùng một lát.

Thanh Tử Khâm không hỏi nhiều, lấy Bàn Trung Giới ra đưa cho hắn.

Đúng là vì phần tín nhiệm này, cho nên hôm nay dù cho Lý Duy Nhất có thất thường hơn nữa, cuối cùng nàng đều lựa chọn duy trì và đồng hành.

Trở về Uyển Khâu Cổ Thành, Lý Duy Nhất giao Bàn Trung Giới cho Triệu Mãnh, lại gửi gắm bốn cao thủ của hoàng tộc Ma Quốc cho hắn trông coi, dẫn theo bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, bước trên con đường lên bắc ám sát với Thanh Tử Khâm.

Lúc gần đi, Triệu Mãnh nhìn ra Lý Duy Nhất muốn đi xa, hơn nữa, không giống như chỉ là ra ngoài.

Đoán được hắn đi chung với Lạc Âm Cơ, Triệu Mãnh liền dặn dò:

- Mọi chuyện phải cẩn thận! Nếu ngươi đã tín nhiệm nàng như vậy, sư huynh tự nhiên tin tưởng ngươi sẽ không nhìn lầm người, đưa hạt Phật châu này cho nàng đi.

...

Kỳ Lân Trang là cường giả cấp Trữ Thiên Tử.

Vì có chỗ dựa vững chắc sau lưng là Bán Tiên Ngọc Đế, có quan hệ cô cháu với Phi Phượng, có thể nói là bối cảnh thâm hậu. Lại thêm uy bức lợi dụ và thủ đoạn sắc bén, hắn lập tức thu phục số lượng lớn cao thủ vào dưới trướng, đánh chiếm bốn mươi chín châu ở phía bắc Ma Quốc, một vùng lãnh thổ to lớn.

Tự xưng là Kỳ Lân Sinh Cảnh.

Đôi minh hữu ngày xưa là Ngu Đạo Chân và Kỳ Lân Trang, nay đã trở thành kình địch chĩa đao vào nhau.

Gần hai năm nay, vì Bán Tiên Ngọc Đế có dấu hiệu xâm lăng về phía nam, Kỳ Trữ Thiên Tử của Trung Thổ Tẩu Lang bị tấn công đầu tiên, phía bắc Bách Cảnh Sinh Vực người người cảm thấy bất an. Liền có một số Sinh Cảnh Chi Chủ đều cho rằng khu vực phía nam nhất định sẽ bị đánh hạ, tự nhiên cũng thu hút số lượng lớn cao thủ đầu quân vào dưới trướng Kỳ Lân Trang.

Trong lúc nhất thời, Kỳ Lân Sinh Cảnh sở hữu binh cường mã tráng, bất cứ lúc nào cũng có thể dùng binh lại mở rộng về phía nam.

Đây chính là lý do Phật Bộ thả ra tiếng gió, chuẩn bị dẫn đầu công phạt hắn.

Muốn đánh gãy luồng thế này của hắn, dọa lui các lộ võ tu đang điên cuồng ùa vào nương tựa Kỳ Lân Sinh Cảnh.

Sáu ngày sau.

Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm bước qua địa bàn của Thường Vương Quốc và Hách Liên Tồi Thành, tiến vào phía đông Kỳ Lân Sinh Cảnh.

Trên bầu trời, thỉnh thoảng có quân sĩ tuần tra cưỡi tọa kỵ Hỏa Nha bay qua.

Trên mặt đất, mỗi tòa thành trì đều đang gióng trống khua chiêng bố trí trận pháp. Không chỉ là bố trí đại trận hộ thành, mà cũng đang bố trí sát trận ở đường hẻm, trạch phủ.

Kỳ Lân Trang nhìn trúng điểm yếu Phật Bộ không dám lạm sát kẻ vô tội và không dám đồ thành ở phía nam Doanh Châu, đã chuẩn bị tinh thần nếu thế không thể đỡ, liền sẽ không đối chọi gay gắt chính diện với Phật Bộ, bất cứ lúc nào cũng có thể giấu binh trong dân, hoặc nấp dưới lòng đất.

Chiến tranh của hai bên còn đang ở giai đoạn chuẩn bị, nhưng bầu không khí khẩn trương đã ở khắp nơi.

Lại qua ba ngày, Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm tới Phong Châu.

Dọc đường đi, hai người không chỉ là tiềm hành ngoài dã ngoại. Mỗi khi qua một tòa châu thành, Lý Duy Nhất đều sẽ đi vào trong thành, nghe ngóng đủ loại tình báo, tìm hiểu thông tin.

Tình báo mới nhất nhận được mấy ngày nay khiến hắn hiểu rõ hơn một cách thiết thực về tình huống trên mảnh đất Ma Quốc này.

Bánh xe chuyển động, phát ra tiếng loảng xoảng.

Lý Duy Nhất thi triển Dịch Dung Quyết, đánh xe đi vào châu thành Phong Châu, truyền âm trao đổi với Thanh Tử Khâm đang sử dụng Lưu Ly Trản tu luyện trong xe:

- Những gì chứng kiến dọc đường khiến ta rất nghi hoặc. Về mặt thanh danh, Bán Tiên Ngọc Đế và Phật Môn, A Di Đà Phật là không thể so sánh. Tai họa và giết chóc của Doanh Đông, và sự thái bình an ninh của Doanh Tây chính là sự thật bày ra ngay trước mắt.

- Bây giờ Phật Bộ đi tới phía nam, thanh thế to lớn, vì sao còn có nhiều cao thủ võ đạo đầu quân vào dưới trướng Kỳ Lân Trang như vậy?

- Theo ta thấy, hoàng tộc Ma Quốc và Phật Bộ không động binh với Kỳ Lân Sinh Cảnh, năm sau Kỳ Lân Trang cũng sẽ chủ động công phạt ra bên ngoài. Âm Cơ nương nương có thể giải thích nghi hoặc cho thuộc hạ hay không?

Hiện tại thân phận của Lý Duy Nhất là thuộc hạ của Lạc Âm Cơ.

Thanh Tử Khâm đả tọa trong xe, trên người bao phủ một tầng quang hoa lưu ly, đeo mạng che mặt, nói:

- Tiểu Lý, ngươi phải biết rằng vị trí của mỗi người khác nhau, rất khó biết cảm nhận của người khác, ngươi nghĩ không rõ cũng là bình thường.

- Sau lưng ngươi có Lăng Tiêu Cung, có Phật Bộ, càng có đường lui, hơn nữa, vị trí địa lý lại ở phía nam. Dù cho Doanh Đông đi xuống phía nam, cũng là cuối cùng mới tiến đánh đến Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

- Nhưng ngươi nghĩ lại xem, nếu như Cửu Lê Tộc nằm ở phía bắc Bách Cảnh Sinh Vực, kế cận Trung Thổ Tẩu Lang. Ngay cả đại nhân vật như Kỳ Trữ Thiên Tử đều gặp nạn, Cửu Lê Tộc các ngươi sẽ có cảm thụ gì?

- Đao của Bán Tiên Ngọc Đế giống như đã treo trên đỉnh đầu ngươi và người trong tộc, trời có thể sập bất cứ lúc nào. Hơn nữa, phía nam Doanh Châu không có người nào ngăn cản được.

- Vả lại, nhiều người đều sợ uy không sợ đức. Phật Bộ sẽ không lạm sát kẻ vô tội, nhưng Bán Tiên Ngọc Đế thì có.

Hai người dừng chân tại một khách điếm cỡ lớn ở khu phía nam thuộc ngoại thành của châu thành Phong Châu.

Khách điếm có bảy tòa nhà, thêm ba đình viện riêng tư, vàng thau lẫn lộn, phần lớn là thương khách.

Buổi chiều, Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm liên tiếp dịch dung rời khách điếm, chia nhau nghe ngóng tin tức hành tung của Đế Lăng Tử.

Thanh Tử Khâm đi đến cứ điểm của Thái Âm Giáo.

Lý Duy Nhất thì chạy tới trạm gác Sinh Cảnh ở trong châu thành Phong Châu, tìm manh mối từ Tiêu Linh Quân. Dù sao, lúc trước Trang Sư Nghiêm làm bảo đảm, phụ trách tìm kiếm Đế Lăng Tử.

Lúc rời khỏi Uyển Khâu, Lý Duy Nhất đã sử dụng Truyền Tống Trận loại nhỏ truyền tin về Động Khư Doanh, báo cho Trang Sư Nghiêm biết hành động tiếp theo của mình.

Lý Duy Nhất ra khỏi trạm gác Phong Châu, không có thu hoạch gì.

Lý Duy Nhất nhìn mặt trời tháng sáu gay gắt trên đỉnh đầu, lẩm bẩm:

- Muốn tìm hành tung của một vị Siêu Nhiên quả thật không phải chuyện dễ. Khoảng cách đến lúc bọn họ tụ hội còn bốn ngày, liệu Đế Lăng Tử đã tới châu thành Phong Châu chưa?

Lý Duy Nhất cản lại một chiếc xe ngựa chạy thuê, đi vào nội thành.

Hắn tới Châu Mục Phủ trước, ở khu phố phụ cận, hắn cảm ứng khí tức và dao động của cường giả Siêu Nhiên.

Lại đi tới Tiên Lâm, Thiên Các, cửa hàng đan dược, những nơi cường giả võ đạo thích cư trú và qua lại để thử thời vận. Hắn còn thả Thất Phượng ra, cho nó ẩn nấp tìm kiếm, thả Nhị Phượng ra để ngửi khí tức.

Cuối cùng, ở một số bậc đá dễ thấy, hắn lưu lại bí văn thời kỳ “chiến sự hành động của Kỳ Lân Sinh Cảnh” của Phật Bộ, chỉ dẫn cao thủ Phật Bộ trong thành chạy tới Tản Nhân Hội Quán ở phía nam thành.

Lúc đánh xe vào thành, Lý Duy Nhất đã có cố ý lưu tâm. Tản Nhân Hội Quán ở phía nam gần cổng thành, một khi xảy ra chuyện, có thể kịp trốn ra khỏi thành trước khi đại trận hộ thành hoàn toàn mở ra.

Đi vào Tản Nhân Hội Quán, bước lên lầu ba của Tín Lâu chuyên phát nhiệm vụ, Lý Duy Nhất ngồi ở vị trí sát cửa sổ, vừa uống trà, vừa quan sát đủ loại tu sĩ ra vào ở hướng cổng thành, bên tai nghe các loại tiếng ồn ào và tin tức thật giả dưới lầu.

- Nếu Đế Lăng Tử đã vào thành, vậy thì chỉ có thể chờ sau khi bọn họ tụ tập xong, rời khỏi châu thành mới âm thầm bám theo, chờ thời cơ động thủ. Tuy nhiên, giết hắn trong châu thành có thể khiến cả thiên hạ đều biết. Nhưng các thế lực lớn bí mật bàn bạc chuyện lớn, sẽ không có lão gia hỏa cấp Thánh âm thầm tọa trấn sao?

Lý Duy Nhất mới vừa nghĩ tới đây.

Một cơn gió lạnh thổi tới từ cửa cầu thang, hóa thành một bóng dáng tóc trắng xóa ngồi xuống đối diện hắn. Đôi mắt âm u hẹp dài kia nhìn hắn chằm chằm.

Thân thể Lý Duy Nhất cứng đờ trong một chớp mắt, lập tức đặt chén trà xuống để tìm lại cân bằng:

- Thanh Từ tiền bối vẫn khỏe chứ.

Đối diện, đáy mắt Thanh Từ hiện lên một tia kinh ngạc, hỏi:

- Gan dạ lắm! Ngươi không tò mò lão phu làm thế nào tìm được ngươi sao?

Lý Duy Nhất oán thầm, tính thích kiểm soát của lão nhân gia quá mạnh, nói không chừng là lúc nào đó bám theo ta và Thanh Tử Khâm. Ngươi đã tu luyện Thái Hư Cấm Chú, nắm giữ Thái Hư Trùng, bị ngươi vô thanh vô tức truy tung, ta chịu phục.

Lý Duy Nhất nói:

- Tiền bối, hành vi luôn theo dõi nàng như vậy thật sự quá ngạt thở, ngươi không thể cho nàng một chút không gian riêng sao?

Hắn biết, trong phạm vi khoảng cách nhất định, Thanh Từ có thể khóa chặt vị trí của Thanh Tử Khâm.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters