Thanh Từ tự mình rót trà, nói:
- Lão phu có nhiều chuyện lớn phải làm, không có nhiều tinh lực theo dõi hai ngươi như vậy. Hôm nay hiện thân chỉ vì cảnh cáo ngươi, đừng có gây sự ở châu thành Phong Châu, mau chóng cút đi.
Dừng một chút, hắn lại u ám bổ sung một câu:
- Giờ phút này lão phu giết ngươi, nha đầu kia sẽ không biết ngươi chết như thế nào.
Lý Duy Nhất cảm nhận được một cỗ sát ý chân thật trên người Thanh Từ.
Thanh Từ có đủ lý do để giết Lý Duy Nhất. Chỉ cần hắn chết, Thanh Tử Khâm liền không còn chịu ảnh hưởng của bất cứ ai, có thể dùng thân phận Lạc Âm Cơ chân chính trở thành thủ lĩnh thế hệ trẻ của Thái Âm Giáo.
Lý Duy Nhất trấn định tự nhiên nói:
- Tu vi của tiền bối rất cao, nhưng bây giờ muốn giết ta một cách âm thầm, chỉ sợ không thể làm được. Nàng đang ở trong thành, một khi chúng ta động thủ, nàng sẽ biết.
Tâm ma lớn nhất của Thanh Từ là tộc nhân bị giết không còn một mống, mà mình lại mất đi năng lực sinh dục.
Con người càng thiếu cái gì, càng hối hận cái gì, thì càng muốn chiếm được nó.
Hiện tại, hắn chỉ có một hậu nhân huyết mạch là Thanh Tử Khâm, nếu cây hương hỏa duy nhất này cũng đứt, Thanh gia liền thật sự mất. Họa diệt tộc năm đó do hắn tu luyện Thái Hư Cấm Chú tạo thành không còn khả năng bù đắp nữa.
Lý Duy Nhất thấy hắn không lập tức động thủ, liền thừa thắng xông lên:
- Tiền bối đừng đánh giá thấp át chủ bài bảo mệnh của truyền nhân Tổ Miếu và chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư.
Thanh Từ bưng chén trà lên, sát ý trên người không giảm:
- Đây chính là tự tin để ngươi dám đến châu thành Phong Châu? Ngươi lừa gạt nàng dẫn ngươi tới đây là có mục đích là gì?
Lý Duy Nhất nhìn thẳng vào mắt hắn:
- Giết người.
Thanh Từ ngược lại không bất ngờ, đoán được Lý Duy Nhất mạo hiểm tới đây, chắc chắn là muốn làm chuyện lớn.
Hắn hỏi:
- Giết ai? Chân Linh Vương? Hay là truyền nhân của Bán Tiên Ngọc Đế?
Lý Duy Nhất rất lo lắng người của Phật Bộ lúc này đến đây sẽ chạm mặt Thanh Từ:
- Hay là chúng ta đổi một nơi khác tâm sự nhé?
Thanh Từ cười khẩy:
- Không đổi, liền ở đây. Lão phu rất muốn biết ngươi đang chờ ai. Là nam, lão phu bắt hắn đi làm tiền cược để giao phong với Phật Bộ. Là nữ, liền đánh chết ngay tại chỗ, khỏi để ngươi trái ôm phải ấp, phụ lòng nữ nhi của Thanh gia ta. Ngươi thấy thế nào?
Lần này Lý Duy Nhất thật sự cảm nhận được áp lực, lão thất phu Thanh Từ này tuyệt đối sẽ không nương tay đối với người của Phật Bộ.
Lý Duy Nhất chợt khẽ hừ, đập mạnh lên bàn:
- Tiền bối không tới tìm thì ta cũng sẽ đi tìm ngươi. Ngươi còn nhớ rõ chuyện ta từng nói trên Nguyệt Lượng Hà Thảo Nguyên không?
Thanh Từ bĩu môi, hừ nhẹ:
- Lời nói đùa của một tiểu nhi vô tri, sao lão phu có thể coi là thật?
Lý Duy Nhất ngẩng đầu, ánh mắt nghiêm túc, giọng điệu kiên định:
- Điều này chỉ có thể chứng minh ngươi đã già, không còn tâm khí nữa. Chỉ cần ngươi hơi để tâm một chút, hẳn là biết trong khoảng thời gian này, vì muốn giúp nàng lên vị trí kia, ta đã làm gì ở Uyển Khâu Sinh Cảnh.
Thanh Từ nhấc mí mắt lên, hỏi:
- Ngươi làm gì?
Lý Duy Nhất đáp:
- Uyển Khâu Sinh Cảnh hiện tại đã rơi vào trong khống chế của Ngu Hòa tiền bối, chỉ cần Tử Khâm thoát ly Thái Âm Giáo, trở lại Động Khư Doanh, trở về hoàng tộc Ngu gia, liền có thể chưởng quản vùng đất mười châu kia. Hiện tại là mười châu, tương lai là hai mươi châu, ba mươi châu... Nàng sẽ có quyền lên tiếng như thế nào trong hoàng tộc?
- Chỉ cần Ngu Đạo Chân chết, nội bộ hoàng tộc liền như rắn mất đầu. Hiện nay hoàng tộc Ngu gia đặt cược toàn bộ vào Phật Bộ, triệt để đứng ở mặt đối lập với Hắc Ám Chân Linh, Doanh Đông, Thái Âm Giáo. Đến lúc đó, đối mặt với ba giáo phản công, chỉ có thể ký thác hy vọng vào sự ủng hộ của Phật Bộ.
- Mà Phật Bộ căn bản chướng mắt bất cứ kẻ nào trong hoàng tộc ngoại trừ Ngu Đạo Chân, biết bọn họ là bùn nhão không trát được tường. Đến lúc đó, chỉ cần bên phía ta thúc đẩy...
Thanh Từ ngắt lời Lý Duy Nhất, hỏi:
- Ngươi có thể khiến Chí Tôn ủng hộ một tiểu nữ oa? Bảo một tiểu nữ oa chủ trì đại cục hai trăm châu của hoàng tộc Ma Quốc? Thậm chí là năm trăm châu, một ngàn châu trong tương lai?
Lý Duy Nhất xoay chuyển câu chuyện:
- Đương nhiên không thể. Nhưng chỉ cần Ngu Đạo Chân chết, ta liền có thể mượn cơ hội này, thuyết phục Vụ Thiên Tử và Đại cung chủ dẫn dắt Thường Vương Quốc và Thánh Đường Sinh Cảnh, từ hai hướng đông tây hiệp trợ Phật Bộ khống chế tình hình hỗn loạn của Ma Quốc. Đến lúc đó, Phật Bộ chỉ có thể lựa chọn hợp tác với Lăng Tiêu Cung, mà hoàng tộc Ngu gia sẽ thành con tốt thí. Lựa chọn thứ nhất của Phật Bộ là hoàng tộc do Ngu Đạo Chân dẫn dắt, lựa chọn thứ hai là Lăng Tiêu Cung. Tiền bối không phủ nhận chứ?
Mắt Thanh Từ híp lại.
Đương nhiên là không cách nào phủ nhận lực ảnh hưởng của Lăng Tiêu Cung ở Bách Cảnh Viện và phía nam Bách Cảnh Sinh Vực.
Lý Duy Nhất tiếp tục nói:
- Khi hoàng tộc Ngu gia đối mặt với Lăng Tiêu Cung và ba giáo cùng nghiền nát, xuất hiện thời khắc khủng hoảng có nguy cơ diệt tộc. Khi rơi vào đường cùng, bọn họ chỉ có một lựa chọn duy nhất là ủng hộ Thanh Tử Khâm làm Nữ Hoàng, mới có thể khiến Lăng Tiêu Cung nhượng bộ, khiến Phật Bộ tiếp tục ủng hộ hoàng tộc thống nhất Ma Quốc. Như vậy đám người Ngu Đạo Nhàn, Ngu Linh, Ngu Vô Cực, dù không muốn cũng phải chọn.
Thanh Từ suy nghĩ một chút, hỏi:
- Thiên hạ đều nói, ngươi là người đứng thứ ba của Lăng Tiêu Cung. Nhưng ngươi thật sự có thể để Lăng Tiêu Cung nói tiến liền tiến, nói lùi liền lùi sao? Ngươi có biết bên trong điều này liên quan đến sinh tử và lợi ích của bao nhiêu người không?
Chỉ cần chiếc bánh vẽ đủ lớn, không sợ hắn không ăn.
Lý Duy Nhất thở dài một hơi:
- Lợi ích cốt lõi của Lăng Tiêu Cung là ở Đông Hải, ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, nếu không phải bất đắc dĩ, căn bản sẽ không nhúng chàm Ma Quốc. Lăng Tiêu Cung cũng hy vọng Ma Quốc có thể thống nhất, Phật Bộ có thể mau chóng đánh tan Hắc Ám Chân Linh, chẳng qua, người này không thể là Ngu Đạo Chân. Không thể là người sau khi quật khởi, sẽ trở thành kẻ địch với Lăng Tiêu Cung.
Thanh Từ vỗ bàn cười nói:
- Haha, lão phu hiểu rồi! Lăng Tiêu Cung vừa muốn lợi dụng Ngu gia đi chinh phạt Hắc Ám Chân Linh, lại lo lắng Ngu gia lớn mạnh, tương lai uy hiếp tới chính mình. Chỉ có nha đầu kia làm chủ nhân của hoàng tộc, Vụ Thiên Tử và Đại cung chủ mới có thể yên tâm.
Lý Duy Nhất nói:
- Tùy tiền bối nghĩ thế nào, tóm lại, do Thanh Tử Khâm dẫn dắt hoàng tộc Ngu gia đi thống nhất Ma Quốc, đối với Ngu gia, đối với Lăng Tiêu Cung, đối với toàn bộ phía nam Doanh Châu, đều là cách giải quyết tối ưu duy nhất. Ta không tìm được đáp án thứ hai.
Hắn lại nói tiếp:
- Muốn cứu nàng rời khỏi bên cạnh ngài, trốn khỏi Thái Âm Giáo, đây cũng là biện pháp duy nhất. Không phải sao?
Thanh Từ lạnh lùng trừng hắn một cái, nhưng đã không còn sát ý, nhìn ra Lý Duy Nhất thật sự rất nghiêm túc. Hơn nữa, hắn cũng không phải không biết tình hình của Uyển Khâu, ngược lại biết rất rõ.
Tiểu tử này làm thật.
Thanh Từ vuốt râu hỏi:
- Cho nên, điểm mấu chốt nằm ở sinh tử của Ngu Đạo Chân?
Lý Duy Nhất đáp:
- Với mối thù sâu như biển của Ngu Đạo Chân và Đại cung chủ, Đại cung chủ có chịu để hắn sống không? Nếu tiền bối có hứng thú, cũng có thể mời Kỳ Lân Trang, Cửu Phân Long, Huyết Sát Tổ Sư, Văn Nhân Diệt Đạo cùng đi xử lý hắn, sau đó... thẳng thừng tuyên bố muốn nhổ cỏ tận gốc hoàng tộc, không chừa một ai.
Thanh Từ cười nói:
- Lăng Tiêu Cung lại ban bố Sát Ngu Lệnh, Thường Vương Quốc ở bên cạnh phất cờ hò reo, bảo đảm dọa chết một đám họ Ngu... Kế hoạch của ngươi có khả năng thành công, nhưng rất thấp, xác suất khoảng hai, ba phần thôi, cần chiếm đủ thiên thời địa lợi nhân hòa, biến số quá nhiều, có nhiều thứ không phải ngươi có thể quyết định.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Hiện tại là hai, ba phần, chỉ cần từng bước đẩy mạnh sẽ biến thành bốn phần, năm phần. Trong quá trình này, ta có thể bảo đảm tu vi của Thanh Tử Khâm sẽ nhanh chóng tăng lên tới tứ trọng, trở thành cường giả cấp Thánh trong hoàng tộc. Còn ngươi? Thái gia gia, ngươi có thể giúp chúng ta cái gì?
Thanh Từ hỏi:
- Ngươi muốn lão phu giúp ngươi làm gì?
Lý Duy Nhất nhìn ra đường phố ngoài cửa sổ, thấy một bóng dáng cao thủ Phật Bộ quen thuộc, vội vàng thu hồi ánh mắt một cách tự nhiên nhất có thể, nói:
- Ta muốn giết Đế Lăng Tử! Ngay tại châu thành Phong Châu, để thân phận của Thanh Tử Khâm bại lộ, kế tiếp quay về Động Khư Doanh.
Thanh Từ trầm tư chốc lát, nói:
- Lý Duy Nhất, lão phu phải thừa nhận đã bị ngươi thuyết phục! Ngươi có thể dẫn nàng về Động Khư Doanh, nhưng nhớ kỹ, Thánh Đình Vương của Thái Âm Giáo như lão phu thật sự không hay biết gì, tuyệt đối sẽ không giúp các ngươi.
Lý Duy Nhất âm thầm thở phào một hơi, chỉ cần ngươi không quấy rối, không ngăn cản là đã giúp nhiều rồi.
- Lão phu chỉ nhắc nhở ngươi một câu, nguy hiểm không ở trong thành, mà ở Phong Hồ ngoài thành.
Thanh Từ đứng dậy xuống lầu, để lại một chuỗi tiếng bước chân.
Lý Duy Nhất vô cùng căng thẳng nhìn xuống đường phố dưới lầu qua cửa sổ.
Chỉ thấy, Thanh Từ đi ra khỏi Tín Lâu, từng bước một tới gần Bất Không Thành Tựu.
Cuối cùng, hắn chỉ nhẹ vỗ bả vai của Bất Không Thành Tựu đang tìm kiếm khắp nơi, thấp giọng kề tai nói nhỏ:
- Bát Phật Gia ở lầu ba.
Nói xong, Thanh Từ chắp hai tay sau lưng rời đi, biến mất trong dòng người.
- Cộp cộp...
Bất Không Thành Tựu ăn mặc như võ nhân bản địa, đầu đội mũ vải, trên mặt sử dụng thuật pháp, mọc ra râu ria xồm xoàm, thấy Lý Duy Nhất ngồi cạnh cửa sổ thì nở nụ cười, ngồi xuống đối diện hắn.
Bất Không Thành Tựu hỏi:
- Vị vừa rồi là ai?
Lý Duy Nhất đáp:
- Một vị tiền bối của Tiêu Linh Quân.
Lý Duy Nhất không ngờ tới, kỳ tài tuyệt thế như Bất Không Thành Tựu sẽ mạo hiểm lớn thâm nhập biên cảnh địch, chấp hành nhiệm vụ thu thập tình báo.
Vị này chính là đệ nhất thiên kiêu của Kim Cương Tạng Thánh Địa, là Thánh Địa đứng đầu. Ở cùng cảnh giới, hắn có thể cứng rắn đấu với Thi Nhiêu một canh giờ.
Mặc dù lúc đầu, Thi Nhiêu không dốc toàn lực ứng phó.
Bất Không Thành Tựu không nghĩ nhiều, hỏi:
- Bát Phật Gia tới Phong Châu làm gì?
Chuyện này liên quan đến Lạc Âm Cơ, Lý Duy Nhất không tiện nói thẳng:
- Ta chuẩn bị giết một cao thủ Thập Bi Khắc, kiếm một phần công lao.
Bất Không Thành Tựu sửng sốt một chớp mắt, không ngờ gan dạ của đối phương lại kinh người như vậy:
- Tuyệt đối đừng kích động, theo tình báo ta tìm hiểu được, người tọa trấn Phong Châu chính là Minh Giao Vương, cánh tay phải của Kỳ Lân Trang.
Lý Duy Nhất bật thốt:
- Vậy mà lại là hắn?
Sao Lý Duy Nhất có thểkhông biết Minh Giao Vương.
Đó chính là Bá Chủ của Đông Hải Giao tộc, từng chống lại Thủy Mẫu tộc.
Đồn rằng, hắn chính là cường giả Thánh Lâm Sơn đỉnh phong, chỉ cách Trữ Thiên Tử một bước.
Lý Duy Nhất nháy mắt hiểu được ẩn ý trong lời nói vừa rồi của Thanh Từ.
Là đang nói cho hắn biết, Minh Giao Vương chiếm cứ ở Phong Hồ ngoài thành.
Nói cách khác, động thủ ở ngoài thành cũng cực kỳ nguy hiểm. Với tu vi của Minh Giao Vương, nháy mắt liền có thể cảm ứng được dao động chiến đấu của Siêu Nhiên trong vòng ngàn dặm.
Trong quá trình trao đổi tiếp theo, Lý Duy Nhất được biết, Bất Không Thành Tựu bám theo Văn Nhân Mẫn Nhi tới châu thành Phong Châu. Hắn không biết Văn Nhân Mẫn Nhi là đại biểu cho Diệt Đạo Quân tới đây bí mật bàn bạc chuyện lớn.
Lý Duy Nhất đã hứa với Thanh Tử Khâm, tất nhiên không có cách nào nói cho hắn biết chân tướng bên trong.
Bất Không Thành Tựu có chút hiếu kỳ, cởi mũ vải xuống để sang một bên, lộ ra cái đầu trọc lóc sáng loáng, rót đầy một chén trà giải khát, hỏi:
- Là vị cao thủ Thập Bi Khắc nào tới châu thành Phong Châu?
- Đế Lăng Tử.
Lý Duy Nhất suy nghĩ một chút, cuối cùng nhắc nhở:
- Bất Không đại sư mau chóng rời khỏi đây đi, Văn Nhân Mẫn Nhi và Đế Lăng Tử liên tiếp xuất hiện ở châu thành Phong Châu, chắc chắn nơi này sắp có chuyện lớn.
Bất Không Thành Tựu nhìn ra Lý Duy Nhất đang che giấu một số chuyện, nếu không có nguy hiểm, tại sao hắn không đi?
Bất Không Thành Tựu không hỏi nhiều, chỉ nói:
- Nhiệm vụ của bần tăng chính là theo dõi nhất cử nhất động của Diệt Đạo Quân trong mấy tháng tới. Văn Nhân Mẫn Nhi đến Kỳ Lân Sinh Cảnh, khẳng định là muốn bí mật gặp đại nhân vật, thương nghị chiến sự năm sau. Lúc này, sao bần tăng có thể rời đi?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Văn Nhân Mẫn Nhi ẩn thân ở nơi nào?
Bất Không Thành Tựu nói cho Lý Duy Nhất nghe một địa chỉ:
- Ẩn thân? Nàng cần gì ẩn thân, đang sống ở Long Phủ.
Lý Duy Nhất liếc mắt nhìn đường phố phía dưới ngoài cửa sổ một cái, thấy một bóng dáng quen thuộc đi vào con đường nơi có Tản Nhân Hội Quán.