Dám làm những việc người thường không dám làm

Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm lập tức chạy tới Thiên Các, Tiên Lâm.

Các thủ lĩnh thế lực tà đạo mấy ngày trước còn rêu rao, toàn bộ biến mất không thấy tăm hơi.

Vẻ mặt Thanh Tử Khâm càng trở nên khó coi:

- Có lẽ, thời gian hội nghị bí mật của các thủ lĩnh thế lực lớn là ngay trong đêm nay. Trước một canh giờ mới thông báo cho ta, đây là không muốn cho chúng ta thời gian phản ứng và ứng biến? Chẳng lẽ bọn họ biết ngươi tới châu thành Phong Châu?

- Khó mà nói.

Ánh mắt Lý Duy Nhất sáng tối bất định, ở một khu phố không người có ánh đèn mờ ảo, hắn lẳng lặng thả Nhị Phượng từ Túi Càn Khôn trong tay áo ra, ngửi khí tức trong không khí.

Hắn nói:

- Cho dù ta không đến, bọn họ phòng bị mật thám của Phật Bộ cũng sẽ giấu mình trước khi hội nghị. Tránh cho lúc tụ tập, bị cường giả Phật Bộ quét sạch một mẻ.

Sau khi Nhị Phượng ngửi một lúc thì đáp xuống mặt đất, nói:

- Lý lão đại, rất khó, mặc dù ta ghi nhớ khí tức của đám người Cửu Hào, Văn Nhân Mẫn Nhi, Long Thịnh, nhưng một châu thành dân số khổng lồ mấy trăm vạn, khí tức hỗn tạp, thời gian cách nhau ít nhất đã một canh giờ, muốn tìm được bọn họ chỉ có thể dựa vào vận may, chuyện này chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Thanh Tử Khâm nhìn về phía Lý Duy Nhất:

- Ngươi và ta đều chưa từng gặp qua diện mạo thật của Đế Lăng Tử, cho dù hắn đi lướt qua chúng ta cũng không cách nào nhận ra hắn. Bây giờ tất cả mọi người đều giấu mình đi, châu thành Phong Châu lại là địa bàn của bọn họ, có cường giả Thánh Lâm Sơn tọa trấn. Không cần ta nói gì thêm nữa chứ?

Lý Duy Nhất nhẹ gật đầu:

- Ta hiểu ý của ngươi.

Nhưng sao hắn có thể cam tâm từ bỏ như vậy.

Đã thề son sắt ở chỗ Hoắc trưởng lão của Mạn Đồ La Điện Cung, còn vẽ chiếc bánh lớn cho Thanh Từ, nếu trở về Uyển Khâu mà không thu hoạch được gì, Hoắc trưởng lão sẽ coi hắn như một tiểu bối chỉ biết nói khoác không biết ngượng mồm, Thanh Từ sẽ coi mọi lời mưu tính của hắn như một trò cười.

Bị người ta khinh thường và chế giễu chỉ là chuyện phụ.

Hội tụ thủ lĩnh tà đạo là cơ hội tẩy trắng ngàn năm có một. Một khi thành công, đủ để cho Phật Bộ và hoàng tộc Ngu gia tin tưởng không nghi ngờ, cho Tiêu Linh Quân và cao tầng Nhân tộc của Bách Cảnh Viện có coi trọng tới đâu cũng không là quá mức.

Nếu có thể mượn chuyện này thu hút sự chú ý của Tiêu Soái và các vị Tiêu Tôn, thậm chí chiếm được sự ủng hộ của toàn bộ Tiêu Linh Quân, con đường Ma Quốc Nữ Hoàng của nàng sau này sẽ thuận lợi hơn nhiều.

Lý Duy Nhất cẩn trọng hỏi:

- Tử Khâm, muốn làm nên nghiệp lớn cũng giống như lấy hạt dẻ trong lửa, đều phải mạo hiểm. Dám làm những chuyện người thường không dám làm, mới có thể đạt được thứ người thường không thể đạt được. Ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc này chưa?

Thanh Tử Khâm biết trong lời nói của hắn còn ẩn ý khác:

- Ta ngay cả chết cũng không sợ, còn sợ mạo hiểm sao? Quan trọng ở chỗ, có đáng giá hay không.

- Ngươi tin ta là được.

Lý Duy Nhất lấy ra tín phù của Bất Không Thành Tựu, dẫn động linh quang, lấy ngón tay làm bút viết ra một hàng chữ, rồi đánh nó bay đi.

Châu thành Phong Châu, trạm gác của Tiêu Linh Quân.

Trong trạm gác, chỉ có một vị Tiêu Linh họ Quan và ba vị Tiêu Binh.

Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm ngồi trong phòng, đợi khoảng chừng hai khắc đồng hồ, Bất Không Thành Tựu dưới sự dẫn đường của một Tiêu Binh trẻ tuổi đi tới trước cửa.

Trong phòng, Lý Duy Nhất đang ăn mì.

Là do một Tiêu Linh Đạo Chủng cảnh vừa mới nấu xong, còn bốc khói nghi ngút.

Bất Không Thành Tựu bước nhanh vào phòng, liếc nhìn Thanh Tử Khâm đang che mặt bằng lớp lụa mỏng, ngồi xuống chiếc ghế bên phải Lý Duy Nhất, hỏi:

- Bát Phật Gia à, đã lúc nào rồi, sao ngươi còn nuốt trôi thứ này chứ? Tất cả thủ lĩnh tà đạo đều biến mất không thấy, rất có khả năng đã bí mật thương nghị xong xuôi, rời khỏi châu thành Phong Châu rồi. Chuyện quan trọng như vậy mà chúng ta không lấy được bất kỳ tình báo hữu dụng nào, tiềm phục như vậy có ý nghĩa gì? Chỉ chui rúc mà không làm việc? Còn không bằng ở lại Uyển Khâu tu luyện.

Lý Duy Nhất đáp:

- Ta là người khi gặp việc quan trọng cần đưa ra quyết định lớn thì rất thích ăn chút gì đó. Trong quá trình này, có thể từ từ làm rõ mọi manh mối, khiến bản thân tiến vào trạng thái minh mẫn và sáng suốt nhất.

Lý Duy Nhất nhấc tay lên, giới thiệu hai người cho nhau:

- Thập Bi Khắc, Lạc Âm Cơ.

- Truyền nhân của Kim Cương Tạng Thánh Địa, Bất Không Thành Tựu.

Biết được thân phận của đối phương, hai người ở dưới ánh đèn đều không khỏi kinh ngạc.

Thanh Tử Khâm cởi chiếc nút ngọc hình con bướm ở bên tai, để lộ ra dung nhan lạnh lùng cao ngạo, khẽ gật đầu hành lễ với Bất Không Thành Tựu, ánh mắt bình tĩnh.

Ánh mắt Bất Không Thành Tựu trở lại bình thường, bộ râu quai nón rậm rạp trên mặt lùi về bên dưới lớp da, đáp lễ lại:

- Hóa ra Bát Phật Gia đã trù tính, sớm lấy được tình báo.

Lý Duy Nhất không nhanh không chậm ăn xong, bảo Tiêu Binh cao gầy ở cửa mang bát đi.

Tiếp nhận tấm khăn lụa từ tay Thanh Tử Khâm để lau miệng, hắn nói:

- Bất Không đại sư hiểu lầm rồi! Ta vốn dĩ cũng tưởng rằng, nàng có thể giúp Phật Bộ nhẹ nhàng lấy được tình báo, nhưng lại xảy ra biến cố.

- Biến cố gì?

- Thân phận thực sự của Lạc Âm Cơ chính là Thiếu Dương Vệ của Thiếu Dương Ti thuộc Tiêu Linh Quân. Nhưng một canh giờ trước, nàng bị thông báo không thể tham dự buổi mật hội lần này của bọn họ, e rằng... thân phận đã bại lộ rồi.

Lý Duy Nhất biết năng lực đặc thù của Bất Không Thành Tựu, không dám nói dối lung tung.

Thanh Tử Khâm khẽ liếc Lý Duy Nhất một cái, thầm đoán, hắn sợ nàng bị các cường giả Phật Bộ giết chết nên mới cố ý nói dối, khiến Bất Không Thành Tựu hiểu lầm nàng là mật thám Tiêu Linh Quân.

Nhưng nàng không biết, Lý Duy Nhất đang giúp nàng tranh thủ sự ủng hộ của Bất Không Thành Tựu.

Bất Không Thành Tựu đâu chỉ đơn giản là một võ tu thiên tư trác tuyệt?

Sau lưng hắn là Kim Cương Tạng Thánh Địa đứng đầu trong hai mươi bốn Thánh Địa, là Bát Tạng Phật Quốc vĩ đại trải dài hơn ngàn châu.

Ở Doanh Tây, Bát Tạng Phật Quốc do Kim Cương Tạng Thánh Địa dẫn đầu, tự xưng thực lực không thua kém Tổ Miếu.

Có thể nói, Bất Không Thành Tựu mới là thủ lĩnh thứ ba của Phật Bộ ngoài Thẩm Tịnh Tâm và Triệu Mãnh, sức ảnh hưởng vô cùng lớn, là đại diện của một phe phái.

Nếu có thể chiếm được sự ủng hộ của hắn, sau này Thanh Tử Khâm ở Uyển Khâu sẽ có ưu thế rất lớn. Thậm chí khi Phật Bộ phải đối mặt với việc chọn ra người có quyền lực mới từ trong số các tu giả của hoàng tộc Ngu gia, Bất Không Thành Tựu cũng có thể góp tiếng nói.

Chỉ cần thủ lĩnh trẻ tuổi của bốn phe phái lớn thuộc Phật Bộ đều chỉ nhận mỗi Thanh Tử Khâm, cũng đủ để đẩy sức ảnh hưởng của nàng trong hoàng tộc lên mức chỉ thua vài người nhất định.

Cần biết, những thủ lĩnh trẻ tuổi này sắp tới sẽ theo đuổi cấp Thánh. Một khi vượt qua rào cản này, bọn họ có thể làm chủ được nhiều chuyện phàm tục.

Sự đề phòng dưới đáy mắt Bất Không Thành Tựu tiêu tán, hóa thành tia sáng trang nghiêm và kính trọng, hắn chắp hai tay lại:

- A Di Đà Phật! Lạc thí chủ ở chỗ địch, vừa phải đối mặt nguy hiểm bại lộ với Thái Âm Giáo, lại vừa đối mặt mối đe dọa bị Tiêu Linh Quân và Phật Bộ tập sát, làm công việc hung hiểm nhất thiên hạ, bần tăng khâm phục.

Thanh Tử Khâm đã đeo lại lớp lụa mỏng, ánh mắt hơi mất tự nhiên.

Lý Duy Nhất nói một cách vô cùng chính nghĩa lẫm liệt:

- Đây là trách nhiệm của Tiêu Linh Quân, người xưa có câu, ta không xuống địa ngục thì ai xuống địa ngục? Đúng không, Thanh Thanh.

Thanh Tử Khâm nhẹ gật đầu.

Bất Không Thành Tựu muốn nói lại thôi, luôn cảm thấy để một nữ tử làm chuyện nguy hiểm như vậy rất không thỏa đáng. Nhưng bản thân hắn không phải là Tiêu Linh Quân, không tiện đánh giá.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Tại sao đại sư cho rằng bọn họ đã rời khỏi châu thành Phong Châu?

Bất Không Thành Tựu báo lại đúng sự thật:

- Vừa rồi bần tăng bám theo đoàn xe của Diệt Đạo Quân, theo mãi ra ngoài thành. Sau khi ra khỏi thành, không có đám người tấp nập, các tòa nhà, trận pháp trong thành che chở, rất dễ bại lộ, nên bần tăng không dám bám quá sát, theo một đoạn liền bị mất dấu. Lúc bần tăng đang tìm kiếm dấu vết thì nhận được tín phù của Bát Phật Gia.

- Đã ra khỏi thành...

Mắt Lý Duy Nhất sáng lên, nói:

- Ta dám khẳng định, bọn họ còn chưa rời đi, thời gian hội nghị hẳn là ngay trong đêm nay. Hơn nữa địa điểm rất có thể là ở trên Phong Hồ.

Bất Không Thành Tựu khó hiểu, hỏi:

- Tại sao Bát Phật Gia đưa ra phán đoán như vậy?

Lý Duy Nhất đáp:

- Bởi vì ta được tin, Minh Giao Vương trấn thủ Phong Châu không có mặt trong thành, mà là ở Phong Hồ ngoài thành. Còn nơi nào thích hợp hơn Phong Hồ để thảo luận việc hệ trọng?

Bất Không Thành Tựu trầm ngâm một lát, khẽ gật đầu:

- Đám người Cố Khách, Thi Nhiêu quả nhiên đều là long phượng giữa loài người, suy nghĩ vấn đề rất chặt chẽ. Diện tích khu vực hồ của Phong Hồ rộng tới ngàn dặm, không cách nào tìm được, cũng không dám tìm.

Hắn nói tiếp:

- Sau khi bàn bạc xong xuôi, nhóm thủ lĩnh tà đạo hoàn toàn có thể tản ra rời đi, ai cũng không biết bọn họ lên bờ rút lui từ chỗ nào, không cách nào truy đuổi, không thể đánh chặn.

Lý Duy Nhất xua tay:

- Chúng ta đương nhiên không dám ra hồ tìm, nhưng Lạc Âm Cơ thì có thể.

Bất Không Thành Tựu và Thanh Tử Khâm đồng loạt kinh ngạc nhìn hắn.

Lý Duy Nhất nói:

- Lạc Âm Cơ thân là thủ lĩnh thế hệ trẻ của Thái Âm Nam Giáo, lại bị bọn họ trêu đùa, rõ ràng đã nói tham gia cuộc hội nghị bí mật ngày mùng bảy tháng sáu, nhưng lại đá nàng ra khỏi cuộc chơi ngay canh giờ cuối cùng. Đây chính là phía nam Doanh Châu, ở trên địa bàn của nàng, sao có thể chịu được mối nhục lớn như vậy? Sau này, nàng còn lãnh đạo các võ tu của Thái Âm Nam Giáo thế nào? Tà nhân trong giáo còn chịu phục nàng không?

Hắn nói tiếp:

- Thế nên Lạc Âm Cơ có đủ lý do để đến Phong Hồ làm loạn một trận. Bọn họ không cho nàng tham gia thì nàng càng phải đi.

Bất Không Thành Tựu nhìn về phía Lạc Âm Cơ, nói:

- Đây quả thực là một cách hay, nhưng... nếu Minh Giao Vương thật sự ở dưới hồ, chúng ta căn bản không đánh lại, không khác gì tự tìm đường chết.

Lý Duy Nhất nói:

- Hai người chúng ta không đi, chỉ một mình nàng đi.

- Cái gì?

Bất Không Thành Tựu lập tức lắc đầu, nói:

- Bát Phật Gia, thứ lỗi cho bần tăng không thể đồng tình việc này. Thân phận Lạc thí chủ vốn dĩ đã bị nghi ngờ, lúc này đi tới đó là cực kỳ nguy hiểm.

Lý Duy Nhất nói:

- Chỉ là nghi ngờ thôi, bọn họ sao dám làm khó dễ? Nội bộ thủ lĩnh tà đạo, trên thực tế mỗi người đều có suy nghĩ riêng.

Bất Không Thành Tựu nói:

- Chúng ta không đi, để một nữ tử như nàng đi mạo hiểm, bần tăng không làm được chuyện như vậy.

Thanh Tử Khâm nghĩ đến câu nói “dám làm những chuyện người thường không dám làm” mà Lý Duy Nhất nhắc nhở trước đó, bèn nói:

- Tuy Phong Hồ rộng ngàn dặm, nhưng ta có cách để tìm ra nơi bọn họ tụ họp bí mật. Ta cảm thấy lời Bát Phật Gia có lý, cho dù ta không phải là Tiêu Linh Quân, chỉ với thân phận Lạc Âm Cơ này cũng phải đến tận nơi làm cho ra nhẽ, sau này mới có chỗ đứng trong Thái Âm Nam Giáo. Ngoài ra, Bất Không đại sư có hơi coi thường nữ tử rồi, Thẩm Tịnh Tâm chẳng phải cũng là nữ tử sao?

Môi Bất Không Thành Tựu mấp máy, một lúc sau mới thở dài nói:

- Hôm nay bần tăng mới biết, thiên hạ này có Thẩm Tịnh Tâm đứng trong hào quang rực rỡ, cũng có Lạc Âm Cơ âm thầm dấn thân vào hiểm cảnh trong đêm tối.

Thanh Tử Khâm nói bằng tình cảm chân thành tha thiết, đầy sự tự giễu và cười khổ:

- Lạc Âm Cơ là một tà nữ ngập trong bùn lầy, không thể quay đầu lại, sao dám so sánh với Tịnh Tâm Tiên Tử là truyền nhân của Tổ Miếu chứ.

Nói xong, nàng đứng dậy bước ra ngoài.

Lý Duy Nhất giao Nhị Phượng, Ngũ Phượng, Thất Phượng cho nàng, dặn đi dặn lại:

- Tìm được nơi bọn họ tụ họp bí mật rồi lặng lẽ thả Thất Phượng ra, nó sẽ quay về báo tin cho ta. Đừng tự ý hành động, để Nhị Phượng ghi nhớ khí tức là được, đợi bọn ta chạy tới.

Thanh Tử Khâm truyền âm nói:

- Nhưng Đế Lăng Tử nổi tiếng với thủ đoạn ẩn nấp siêu phàm. Hắn chắc chắn sẽ che đậy khí tức, thời gian dài, khoảng cách quá xa, Nhị Phượng tuyệt đối không tìm được hắn. Ta có Vô Thường Y...

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters