- Đừng tự làm theo ý mình! Tiễn thuật của Đế Lăng Tử rất đáng sợ, tu vi cực kỳ cao thâm, Siêu Nhiên của Tiêu Linh Quân cấp Trữ Thánh đều chết dưới mũi tên của hắn, ta không muốn ngươi xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Lý Duy Nhất lại nói:
- Ta bảo Thất Phượng trở về báo tin là có nguyên nhân, bên ta có bố trí khác.
Sau khi hứa hẹn phần thưởng đế dược cho đám Nhị Phượng, Ngũ Phượng, Thất Phượng, Lý Duy Nhất đưa Thanh Tử Khâm mặc Vô Thường Y màu trắng bên trong ra khỏi trạm gác.
Hắn trở về trạm gác.
Thân hình đôn hậu vững chãi của Bất Không Thành Tựu đứng dưới mái hiên treo đèn lồng, nhìn vầng trăng khuyết trên bầu trời:
- Thiện ác đúng sai, thật sự là không ai có thể nhìn thấu, cho dù ở trước mắt Phật, e rằng cũng có hư vọng. Chỉ cần Minh Giao Vương chiếm cứ ở Phong Hồ, lấy tu vi và nhận thức của hắn, dù Lạc thí chủ tìm qua đó cũng không thể truy tung được bất kỳ ai.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta tự có cách giải quyết chuyện này. Nhưng phải đợi nàng tìm được nơi tụ tập bí mật trước đã, nếu không tìm được, hoặc đám người Cố Khách căn bản không ở Phong Hồ, vậy thì mọi chuyện dừng lại.
Lý Duy Nhất suy nghĩ một chút, hỏi:
- Phạn Ly đến châu thành Phong Châu làm gì?
Bất Không Thành Tựu đáp:
- Nàng không nói.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Nàng đi rồi sao?
Bất Không Thành Tựu trả lời:
- Không biết.
Lý Duy Nhất sửng sốt hỏi:
- Ngươi vậy mà cái gì cũng không hỏi?
Bất Không Thành Tựu dang hai tay ra:
- Hỏi rồi, nàng không nói.
Lý Duy Nhất ngẩng đầu nhìn trời, lại nghĩ đến một chuyện, hỏi:
- Ở Phật Môn, chuyển thế giả ba đời có nhiều không?
Bất Không Thành Tựu đáp:
- Cực kỳ ít! Đời người có nhiều biến số, có thể chuyển thế một lần đã là được Phật Tổ ưu ái, Phật pháp tiểu thừa.
Bất Không Thành Tựu lại nói:
- Tất nhiên, ít không có nghĩa là không có. Chuyển thế giả bốn đời, năm đời đều có, thậm chí A Di Đà Phật chính là chuyển thế giả chín đời.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Bất Không đại sư hiểu biết bao nhiêu về Hoa Thanh Cổ Phật?
Hoa Thanh Cổ Phật chính là kiếp trước của Phạn Ly.
Dù sao Vạn Vật Tổ Miếu rất ít tham gia chuyện thế tục, mà Kim Cương Tạng Thánh Địa lại là Thánh Địa đứng đầu. Hai mươi bốn Thánh Địa, mỗi một giáp đều có đại hội giao lưu.
Tình huống Triệu Mãnh không biết, có lẽ Bất Không Thành Tựu có thể biết nhiều hơn một chút.
Bất Không Thành Tựu sớm đã nhìn ra quan hệ giữa Lý Duy Nhất và Phạn Ly không tầm thường, vì vậy cũng không lấy làm lạ khi hắn nghe ngóng quá khứ của nàng:
- Hoa Thanh Cổ Phật chính là sư tôn của Chí Thượng Đại Thiền Sư, cường giả đệ nhất Cửu Thánh Tự Thánh Địa hiện nay, tu vi lúc còn sống đạt tới cảnh giới Thánh Lâm Sơn.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Trên người Hoa Thanh Thánh Phật có bí ẩn gì không? Cường giả Thánh Lâm Sơn như vậy, thế nào cũng phải có chút truyền kỳ chứ?
Bất Không Thành Tựu ngưng thần suy nghĩ một lát:
- Đúng là có một chuyện ít người biết... nhưng không xem như bí ẩn, cùng lắm chỉ là lời đồn đại. Nghe nói Hoa Thanh Thánh Phật mang họ Khương, xuất thân từ Doanh Đông.
Lý Duy Nhất vô cùng ngạc nhiên hỏi:
- Doanh Đông Khương Tộc?
Bất Không Thành Tựu lắc đầu:
- Doanh Đông lớn cỡ nào, người họ Khương đếm không xuể, chưa chắc đã xuất thân từ Khương gia. Nghe ý của Bát Phật Gia, chẳng lẽ Hoa Thanh Cổ Phật còn có kiếp trước nữa sao? Cửu Thánh Thiên Nữ là chuyển thế giả ba đời?
Không có gì đáng để giấu giếm, Lý Duy Nhất gật đầu:
- Chính xác.
Bất Không Thành Tựu nói:
- Vậy thì kỳ lạ thật! Ta nghe sư tôn kể lại, vùng Doanh Tây rất đặc thù, đây là cội nguồn chống đỡ Phật tu chuyển thế, tình huống từ Doanh Tây chuyển thế đến vực khác rất hiếm thấy.
...
Dưới màn đêm, Phong Hồ tối đen như mực.
Trong gió cuốn lên ngàn tầng sóng nước.
Thanh Tử Khâm đứng bên vách đá đứt đoạn cạnh hồ, tóc và khăn che mặt bay lên, ngoảnh lại nhìn châu thành bị bao phủ trong lưới ánh sáng trận pháp ở phía xa, vung tay ném một cái Túi Càn Khôn vào hư không.
- Vù!
Từ trong Túi Càn Khôn, Chiến Thi rậm rạp bay ra.
Trên đầu bọn chúng dán đầy phù lục, rơi xuống mặt nước.
Tiếng leng keng vang lên, quân đoàn Chiến Thi tản ra, lặng lẽ lao về phía sâu trong vùng nước.
...
Lý Duy Nhất không hỏi nhiều chuyện của Phạn Ly nữa, chuyển sang hỏi Cương Tổ, vị tồn tại khủng bố ít nhất đã sống ba vạn năm này.
Bất Không Thành Tựu nói:
- Cương Tổ không phải là thứ mà hai tiểu bối chúng ta có thể phỏng đoán, có thể sống sót đến bây giờ dưới mí mắt Phật Môn, không dám tưởng tượng là sinh linh cấp bậc nào. Nói hắn là Tiên cũng không phải không có khả năng.
- Bát Phật Gia đã nghe qua một giả thuyết chưa? Cương Tổ và Đạo Tổ đều là bị một tồn tại cấm kỵ nào đó sâu trong Vong Giả U Cảnh nghiên cứu thuật trọng sinh, tưới bằng máu, dùng thi thể trồng ra, là dị loại từ chết chuyển sang sống.
- Một trồng ở Doanh Tây, chịu ảnh hưởng dương khí của Cực Trú Chi Địa, lớn lên thành cương thi.
- Một trồng ở Doanh Đông, chịu ảnh hưởng khí âm hàn của vùng biển, lớn lên thành Đạo Nhân. Giống như trong truyền thuyết, trên thân Phật thi có thể mọc ra loại thực vật như Bạch Dạ Thanh Liên.
Vẻ mặt Lý Duy Nhất lộ ra nét kinh hãi:
- Ta chỉ nghe nói, Đạo Nhân là khẩu phần lương thực do một tồn tại nào đó sâu trong Vong Giả U Cảnh trồng... Thất Phượng về rồi!
- Xoẹt!
Thân thể khổng lồ mà lộng lẫy của Thất Phượng hiện ra trong sân trạm gác.
Hai người đành phải dừng đề tài, sốt ruột lắng nghe Thất Phượng báo cáo.
Thất Phượng nói:
- Những thủ lĩnh tà đạo đó đang bí mật họp trên một chiếc cự hạm giữa hồ. Quá đáng sợ, vùng nước quá xa, sóng đen ngập trời, dưới đáy nước có khí tức khủng bố.
Thất Phượng mô tả cặn kẽ quá trình một lượt.
Nó nói lúc chạy về, Thanh Tử Khâm đã lên thuyền, đến bây giờ trôi qua gần hai khắc.
Lý Duy Nhất dặn dò:
- Ngươi mau chóng quay lại đó đi, nhất định phải tìm lại được chiếc cự hạm kia. Nếu lần này thành công, ngươi lập công đầu, sau này ta ưu tiên tiến cử ngươi đi theo Vụ Thiên Tử. Nhất định phải tìm được!
Lý Duy Nhất không tin Cố Khách và Thi Nhiêu sẽ ở lại chỗ cũ.
Thất Phượng quả quyết:
- Lý lão đại yên tâm, giao cho Thất Phượng thì mọi chuyện ổn thỏa.
Thất Phượng sục sôi nhiệt huyết, lập tức chạy về Phong Hồ.
Lý Duy Nhất nhìn về phía Bất Không Thành Tựu:
- Đến lúc chúng ta hành động rồi.
Bất Không Thành Tựu hỏi:
- Chúng ta phải làm gì?
Lý Duy Nhất đáp:
- Đánh rắn động cỏ, dẫn Minh Giao Vương đi... Chúng ta vừa đi vừa nói.
Lý Duy Nhất tàng hình, lao nhanh về một hướng trong thành.
Bất Không Thành Tựu khoác lên một bộ cà sa chỉ vàng, cũng nhanh chóng tàng hình, bám sát theo Lý Duy Nhất:
- Bần tăng hiểu rồi, chỉ cần trong thành xảy ra biến cố lớn, Minh Giao Vương nhất định sẽ bị kinh động qua đó. Sau khi làm rối loạn kế hoạch của kẻ địch, sẽ có thể tìm được cơ hội ra tay. Hơn nữa, sự nguy hiểm mà bên Lạc thí chủ phải gánh chịu cũng có thể giảm bớt nhiều.
Lý Duy Nhất không tiện nói cho hắn biết, bản thân có nhiều mục đích chứ không chỉ đơn giản là bắt sống, thu thập tình báo.
Hắn nói:
- Cố Khách và Thi Nhiêu thông minh tuyệt đỉnh, Lạc Âm Cơ đi vào ngay dưới mí mắt bọn chúng, thực sự rất khó làm được gì. Nhưng chỉ cần dẫn Minh Giao Vương đi... Lấy sự cảnh giác của bọn chúng thì còn dám tụ tập trên Phong Hồ sao? Chúng ta đánh rắn động cỏ, kinh động chính là ổ rắn của bọn chúng.
Bất Không Thành Tựu suy nghĩ:
- Chúng ta cần phải làm gì mới có thể dẫn Minh Giao Vương ra, chứ không phải dẫn đám người Cố Khách và Thi Nhiêu tới?
Lý Duy Nhất đáp:
- Đánh Châu Mục Phủ.
Dưới ánh mắt chấn kinh của Bất Không Thành Tựu, Lý Duy Nhất tiếp tục nói:
- Minh Giao Vương tọa trấn Phong Châu, nếu Châu Mục Phủ bị hủy, bị cướp sạch, uy danh của hắn nhất định tổn thất nặng nề, trở thành trò cười. Thứ hai, ta nghe ngóng được từ Tiêu Linh Quân, kẻ tọa trấn Châu Mục Phủ chính là Song Thủ Bạch Giao Vương, thân tín mà Minh Giao Vương dẫn từ Đông Hải tới. Chém chết hắn, nhất định có thể chọc giận Minh Giao Vương.
Bất Không Thành Tựu nói:
- Đã như vậy, bần tăng còn nghĩ đến điểm thứ ba. Đó chính là, Bất Không Thành Tựu của Kim Cương Tạng Thánh Địa xuất hiện ở Phong Châu, chỉ cần bắt được hắn, Minh Giao Vương sẽ lập được công lớn.
Lý Duy Nhất cười nói:
- Đại sư đừng giành với ta, nếu là ta đề nghị, tất nhiên để ta hiện thân dẫn hắn đi, ngươi cứ qua chỗ Lạc Âm Cơ trước đi.
Lý Duy Nhất có Thiên Lý Không Di Phù và Vô Thường Y, nắm chắc có thể trốn thoát khỏi sự truy kích của Minh Giao Vương.
Hai người đi tới Đạo Vực của châu thành Phong Châu.
Châu Mục Phủ được xây dựng ngay ranh giới Đạo Vực.
Nhìn từ xa, cửa phủ hùng vĩ, đèn đuốc sáng trưng.
Tường cao sân rộng, cung điện tầng tầng lớp lớp, bên trong hoàn toàn bị trận pháp bao trùm, không thể nhìn trộm diện mạo chân thật.
Bất Không Thành Tựu chắn trước người Lý Duy Nhất, cực kỳ nghiêm túc:
- Ngươi phải chạy qua chỗ Lạc thí chủ, nàng vì ngươi nên mới mạo hiểm. Tại sao không giao chuyện đơn giản cho bần tăng làm?
Lý Duy Nhất cười khổ hỏi lại:
- Chuyện đơn giản ư?
Bất Không Thành Tựu nói:
- Tu vi Minh Giao Vương đúng là rất cao, nhưng bần tăng mang theo độn phù vô cùng lợi hại, tuyệt đối nhanh hơn hắn. Khoảng cách quá gần, có lẽ không trốn thoát được. Nhưng chỉ cần cho ta chạy trước vài trăm dặm, không đến mức bị hắn giết từ xa, thoát thân không phải chuyện khó.
Bất Không Thành Tựu ra hiệu Lý Duy Nhất tạm thời đừng lên tiếng:
- Ta làm chuyện này còn có ưu thế thứ hai. Phong Châu cách lãnh thổ do hoàng tộc Ma Quốc thống lĩnh cũng chỉ hơn một vạn dặm, ta chỉ cần trốn qua đó, đảm bảo Minh Giao Vương không dám đuổi theo, đại quân của hoàng tộc Ma Quốc sẽ dốc toàn lực yểm trợ cho ta. Bọn họ sẽ yểm trợ cho ngươi như vậy sao?
- Bên ngươi thì khác! Cục diện ngươi phải đối mặt vô cùng phức tạp, không chỉ có những nhân vật lợi hại như đám người Cố Khách và Thi Nhiêu, còn phải đối mặt với Minh Giao Vương có thể quay lại bất cứ lúc nào. Cho dù nhiệm vụ thành công, làm sao chạy trốn khỏi Kỳ Lân Sinh Cảnh vẫn là một vấn đề lớn.
- Ngươi nói xem, bên nào đơn giản, bên nào khó khăn?
Lý Duy Nhất nói:
- Đại sư không cần nói nhiều nữa, Duy Nhất nhất định không phụ sự trợ giúp của ngươi.
Lý Duy Nhất thật sự không yên tâm tình huống bên Thanh Tử Khâm, hơn nữa, nếu đi qua đó quá muộn, không chừng Đế Lăng Tử lại ẩn nấp đi mất.
Nếu Bất Không Thành Tựu có thể dẫn Minh Giao Vương đi, tất nhiên là tốt nhất.
Bất Không Thành Tựu hỏi:
- Vậy xin hỏi Bát Phật Gia, chúng ta làm thế nào để thần không biết quỷ không hay tiến vào Thánh Trận của Châu Mục Phủ, đồng thời vô thanh vô tức chiếm lấy nó?
Bất Không Thành Tựu nhìn về phía phủ nha hùng vĩ đằng xa.
Có Siêu Nhiên Giao tộc tọa trấn bên trong, căn bản không thể cường công vào. Hơn nữa, một khi cường công, Minh Giao Vương sẽ cảm nhận được, căn bản không có thời gian để thoát thân bỏ chạy.
Lý Duy Nhất nói:
- Giao cho ta là được.
Máu thịt, xương cốt, da dẻ, đầu tóc trên người Lý Duy Nhất nhanh chóng dịch chuyển biến hóa, trong chớp mắt đã biến thành dáng vẻ của Loan Sinh Lân Ấu.
...
- Bái kiến Ấu Tôn.
Tám tên giáp sĩ canh giữ Châu Mục Phủ đồng loạt quỳ xuống, cúi đầu hành lễ, không dám nhìn thẳng vị Siêu Nhiên thân phận tôn quý ở phía trước.
Lý Duy Nhất nói:
- Đứng lên đi, mở cửa.
Lý Duy Nhất học theo tư thái lạnh lùng nhàn nhã của Loan Sinh Lân Ấu, chắp một tay sau lưng, ung dung bước vào khe hở trận pháp vừa mở ra.
Cửa phủ mở ra.
Long Đình nghe tin ngay lập tức chạy tới:
- Ấu Tôn, nhanh như vậy đã thương nghị xong rồi... Ngươi không phải Ấu Tôn...
Võ tu Trường Sinh cảnh nhận thức cực kỳ nhạy bén, hơn nữa, hắn sớm tối tiếp xúc với Loan Sinh Lân Ấu, vô cùng quen thuộc với đối phương. Ngược lại, Lý Duy Nhất đã nhiều năm không gặp Loan Sinh Lân Ấu, trên người tự nhiên có nhiều sơ hở.
Lý Duy Nhất dùng niệm lực khống chế Long Đình đang muốn xoay người bỏ chạy.
Hắn vung ống tay áo trái, đóng cửa phủ lại, tay phải giơ lên, một lá huyết phiên dài một trượng từ trong tay áo bay ra, cắm ngay giữa phủ viện bằng đá xanh rộng ba mươi trượng.
- Vù!
Trên đỉnh huyết phiên, trong tinh thể màu đen to cỡ nắm tay đó, Linh Giới màn đen mở rộng, bao trùm toàn bộ Châu Mục Phủ.
Toàn bộ phủ nha lập tức trở nên tối đen vô quang, giơ tay không thấy rõ năm ngón.
Mãi đến lúc này, Lý Duy Nhất mới nhìn vào ánh mắt tràn đầy vẻ kinh khủng của Long Đình, dùng thanh âm của chính mình nói:
- Hóa ra ngươi trốn trong Châu Mục Phủ, có còn nhớ ta là ai không?
Trong lúc nói chuyện, Lý Duy Nhất khôi phục dung mạo thật.