Tiếng gió rít gào.
Lý Duy Nhất sinh ra cảm ứng, ánh mắt vượt qua ngọn núi hình vòng cung, nhìn thoáng qua về hướng Chân Linh Vương trong màn đêm.
Cố Khách giẫm lên hư ảnh ám hà, nhanh như chớp lao đến.
Nhãn lực của hắn lợi hại, thấy trận ảnh Quỷ Vương biến mất, lại nhận ra đám người Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm chuẩn bị bỏ trốn, liền hô lớn:
- Bát Phật Gia chớ đi, chờ bản vương luận bàn với ngươi!
Hắc Ám Thánh Phù trong tay hắn hóa thành một chùm sáng màu đen bay về phía Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất hoàn toàn phóng ra linh quang ở mi tâm, bốn vạn trận văn bay lên từ trong bốn trang Tiêu Thư, hóa thành một tòa Thánh Trận trung phẩm.
Hắn đáp:
- Để hôm khác đi, sẽ có cơ hội lĩnh giáo Chân Linh Đế Hoàng Ấn của các hạ.
Điện trong bốn loại lực lượng trận pháp Phong, Hỏa, Lôi, Điện tựa như từng sợi dây leo lưu quang quấn quanh vào nhau, lao ra khỏi trận bàn, va chạm vào Hắc Ám Thánh Phù đang bay tới.
- Ầm ầm ầm!
Hai luồng lực lượng đều đạt tới cấp độ Tiểu Thánh Sơn.
Chúng xé toạc mặt đất phía dưới, tạo thành một khe nứt sâu không thấy đáy.
Cả cánh đồng hoang đều ngập tràn điện quang, hắc ám kình khí đan xen trong không khí.
Cố Khách không hề vì Thánh Trận trung phẩm mà dừng bước chân, trên thân ngưng tụ ra một bộ hắc ám áo giáp. Khí chất của cả người hắn trở nên sắc bén vô cùng, ấn ký màu đỏ ở mi tâm đỏ tươi hệt như đang rỉ máu.
Từ phía xa hơn truyền đến tiếng long ngâm.
Chúc Diệp hóa thành bản thể Giao Long bay lượn trong mây, xung quanh người sấm sét vang dội, xuyên qua giữa trời sao và mây đen, nói lớn:
- Lý Duy Nhất, thả Minh Giao Tứ Hữu ra, đêm nay có thể giữ cho ngươi toàn thây.
Lý Duy Nhất điều khiển Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận nặng nề hạ xuống đất.
Lập tức, bốn loại lực lượng Phong Sát, tiếng sấm, sóng lửa, điện quang của trận pháp hất văng toàn bộ Hắc Ám Chân Linh rậm rạp ra ngoài, mặt đất bị xới lên một lớp dày cuốn đi Phong Sát, tiếng sấm quanh người Cố Khách.
Thanh Tử Khâm đã thu Chiến Thi, Phượng Sí Nga Hoàng và Thiên Linh Tử vào trong Túi Càn Khôn, đi đến bên cạnh Lý Duy Nhất. Sắc mặt nàng tái nhợt, tiêu hao cực lớn, phải dùng trường qua trong tay để chống đỡ dáng người yểu điệu.
Nàng đã cảm nhận được khí tức của Minh Giao Vương, cũng nhìn thấy bóng dáng Thi Nhiêu và Chúc Diệp.
Lý Duy Nhất nắm lấy cổ tay Thanh Tử Khâm, hô lên:
- Đi!
Hắn kích hoạt Thiên Lý Không Di Phù mà Thiền Hải Quan Vụ đưa cho, không gian quanh người lập tức chấn động kịch liệt, hình thành một đám mây mù, hệt như không gian bị làm cho mờ đi.
Hai người xoẹt một tiếng, biến mất vào đám mây mù đang co rút nhanh.
Cố Khách có áo giáp hộ thể, phá vỡ các loại năng lượng hủy diệt của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, đáp xuống vị trí mà Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm vừa mới đứng.
Nhận ra hai người đã Không Gian Độn Di bỏ trốn, hắn lập tức phóng ra cảm nhận, nhắm mắt thăm dò phương vị mà bọn họ vừa truyền tống đi.
Đáng tiếc, không thu hoạch được gì.
Truyền tống đi quá xa, đã vượt qua phạm vi cảm nhận của hắn.
- Xoạt!
Chỉ trong chớp mắt, Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm xuất hiện ở một khu vực vùng núi cách đó cả ngàn dặm, tụ hợp với Đại Phượng đang nấp gần đó.
Đại Phượng vẫn luôn chờ đợi cường giả Kỳ Lân Sinh Cảnh, muốn thể hiện đôi chút, bèn hỏi:
- Lý lão đại, có muốn phóng ra khí tức của Võ Đạo Thiên Tử không?
Lý Duy Nhất thu Đại Phượng vào trong Túi Càn Khôn, nói:
- Không cần!
Hắn và Thanh Tử Khâm lập tức thu liễm toàn bộ khí tức, độn vào trong lòng đất.
Dựa vào Vô Thường Y, hai người men theo dòng sông ngầm đan xen trong lòng đất, đi nhanh về phía nam.
Chẳng bao lâu sau.
Một con Giao Long khổng lồ màu đen như dãy núi lướt qua từ trong hư không, hóa thành một hình người có dáng vẻ vạm vỡ, đáp xuống gần vùng núi mà Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm vừa mới Không Gian Độn Di đến.
Minh Giao Vương cảm ứng được không gian gợn sóng yếu ớt nên đã đuổi tới chỗ này.
Nhưng sau khi phóng ra cảm nhận, hắn chẳng thu hoạch được gì.
Minh Giao Vương lẩm bẩm:
- Chạy đi nhanh thì ắt sẽ tỏa ra pháp khí. Tại sao lại không có khí tức dao động? Bọn chúng chưa chạy, mà là trốn trong lớp bùn đất sao?
Hắn không tin Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm sẽ ở yên chờ chết bằng cách trốn tại chỗ.
Bởi vì, chỉ cần có đủ người, sớm muộn gì cũng sẽ moi được bọn họ ra.
...
Thanh Từ cầm cuốn trục linh quang, đi vào chiến trường rải rác thi hài Hắc Ám Chân Linh, đóng dấu lưu lại toàn bộ hình ảnh chiến đấu đêm nay và sự thảm liệt của chiến trường lúc này.
Đám người Chân Linh Vương, Đế Lăng Tử, Thi Nhiêu, Chúc Diệp đã đuổi theo hướng mà Minh Giao Vương vừa rời đi.
Cuốn trục linh quang dừng ở vị trí xác chết của Cửu Hào, sau đó được Thanh Từ cuộn lại.
Hắn cầm cuốn trục, ngửi mùi máu tanh trong không khí, nói:
- Cho dù là cường giả như Minh Giao Vương, đêm nay cũng biến thành tảng đá lót đường rồi.
...
Hai canh giờ sau.
Bầu trời tờ mờ sáng.
Vùng núi mà Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm đã bỏ trốn đến tụ tập đầy võ tu của Nhân tộc và Yêu tộc. Có tu giả khống chế kỳ trùng tìm kiếm trong lòng đất, phạm vi tìm tòi tiếp tục khuếch tán ra xa hơn.
- Bẩm báo vương thượng, sông ngầm trong phạm vi ba trăm dặm đều đã lục soát qua, không tìm thấy pháp khí sót lại của Lý Duy Nhất và Lạc Âm Cơ. Chỉ có chút manh mối tại vị trí mà bọn họ Địa Độn.
- Có khi nào họ đã độn vào tầng đất sâu hơn không?
- Chắc chắn hai người kia đã trốn men theo sông ngầm dưới đất, nhưng không biết tại sao pháp khí gợn sóng khi thi triển độn thuật lại có thể thoát khỏi sự thăm dò của cường giả Thánh Lâm Sơn.
...
Cố Khách ngồi trên tảng đá không còn nuôi chút hy vọng nào nữa, biết rằng Lý Duy Nhất và Lạc Âm Cơ e là đã ở ngoài ngàn vạn dặm.
Bọn họ làm cách nào mà che giấu khí tức bỏ trốn thành công đã không còn là chuyện quan trọng nữa. Quan trọng là Phật Bộ đã chiến thắng ván này, sĩ khí của Kỳ Lân Sinh Cảnh tất nhiên sẽ bị suy giảm mạnh.
Một vị Thánh Mục Vương từ trên bầu trời bay xuống, tâm trạng nặng nề, đặt thi thể của Cửu Hào xuống đất:
- Chân Linh Vương, Cửu Hào Vương đã chết trận rồi, Thắng Trì Vương không rõ sống chết ra sao.
Trong lòng Cố Khách nảy sinh một cảm giác thất bại vô cùng mãnh liệt, cho dù là lúc bị đánh bại dưới kiếm của Thẩm Tịnh Tâm ở Trạch Thượng Vân Đoan Miếu, hắn cũng không có thứ cảm xúc này. Bởi vì hắn biết rõ, khi đó bản thân mình không ở trong trạng thái đỉnh cao, vả lại còn chạy đến địa bàn của đối phương gây sự, vốn dĩ ở vào tình cảnh bất lợi tuyệt đối.
Đêm qua thì lại khác.
Kỳ Lân Sinh Cảnh dù sao cũng tính là địa bàn phe mình, vả lại còn có cường giả thế hệ trước tham gia, vậy mà lại đại bại hoàn toàn.
Thậm chí, cho đến tận bây giờ hắn vẫn chưa nghĩ thông, Lý Duy Nhất rõ ràng đã bắt giữ được Văn Nhân Mẫn Nhi, vì sao còn muốn truy kích Đế Lăng Tử, đánh thêm một trận cuối?
Hắn nhìn về phía Chúc Diệp và Thi Nhiêu đồng dạng cũng chịu thiệt thòi lớn, đứng thẳng người dậy, nói:
- Thi tiểu thư, có vẻ như chúng ta thật sự phải hợp tác một cách nghiêm túc rồi, bằng không lần tới nếu chạm mặt Lý Duy Nhất thì kẻ bị bắt và chết trận sẽ là hai người chúng ta. Nếm mùi đại bại nhục nhã đêm qua, bây giờ có thể cùng hưởng Minh Linh Cổ Thụ rồi chứ?
...
Mười ngày sau.
Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm dưỡng thương xong thì vượt qua lãnh thổ Ma Quốc, đi tới nơi từng là cứ điểm của Động Khư Doanh, Tiên Hà Tông.
Không sai, cứ điểm Động Khư Doanh vì Thanh Từ mà đã dời đi lần nữa.
Cứ điểm Tiên Hà Tông cũng không hoàn toàn bị vứt bỏ, Không Gian Truyền Tống Trận bên trong vẫn có thể vận chuyển. Ít nhất, trên bản đồ phân bổ Không Gian Truyền Tống Trận mà Trang Sư Nghiêm đã đưa có đánh dấu nơi này.
Lý Duy Nhất tự nhiên muốn dẫn Thanh Tử Khâm tới Tiêu Linh Quân trước.
Bôn ba mười ngày, thể xác và tinh thần của Thanh Tử Khâm mỏi mệt, luôn suy nghĩ về con đường đi sau này, hình thành sự đối lập cực kỳ rõ ràng với tâm tình nhàn nhã phấn khởi của Lý Duy Nhất. Cho dù Lý Duy Nhất đã bảo cho nàng biết rằng, hắn sớm an bài thỏa đáng cho nàng tại Động Khư Doanh.
Thậm chí nàng đoán được, có lẽ Lý Duy Nhất và thái gia gia của nàng đã đạt thành loại hợp tác nào đó.
Thế nhưng, mọi chuyện dễ vậy sao? Nàng không muốn vì thế mà làm hại đến Trang Sư Nghiêm luôn một lòng bảo bọc nàng.
- Xoạt!
Hai người vừa mới tới bên ngoài đại trận hộ tông của Tiên Hà Tông, lưới ánh sáng trận pháp vậy mà lại tự động mở ra.
Bóng dáng Trang Sư Nghiêm lộ ra từ trong trận pháp, mang khuôn mặt lạnh lùng nhìn về phía hai người bọn họ, nói:
- Các ngươi thật là to gan lớn mật, vẫn chưa thành Thánh mà đã dám đại náo Kỳ Lân Sinh Cảnh, coi Minh Giao Vương như không có gì? Lão phu đối đầu với hắn cũng không dám nói nắm chắc phần thắng, lỡ như phát sinh chuyện ngoài ý muốn thì sao?
Thanh Tử Khâm hơi cúi đầu, không dám phản bác lại.
Đến hiện tại nàng vẫn còn ngơ ngác, không hiểu rốt cuộc Lý Duy Nhất đang làm trò gì.
Lý Duy Nhất mang thân phận Đệ Nhất Tiêu Sử nên tất nhiên không giống như nàng, hắn bước lên trước, nói:
- Tiêu Tôn nói lời này sai rồi, chúng ta không phải đang đại náo Kỳ Lân Sinh Cảnh, mà là vì để lấy được tình báo.
- Thanh Thanh đã báo cáo cho ta, thủ lĩnh các phương tà đạo đang tụ tập bí mật ở châu thành Phong Châu, bàn bạc chiến sự đối kháng hoàng tộc Ma Quốc và Phật Bộ vào năm sau.
- Chuyện quan trọng như thế, ta thân là Đệ Nhất Tiêu Sử và truyền nhân Tổ Miếu, có thể không đi được sao? Chúng ta liều mạng lấy được tình báo, sau khi trở về doanh trại, không có tiệc tẩy trần và khen thưởng thì thôi đi, đằng này còn bị Tiêu Tôn răn dạy, làm gì có đạo lý như vậy?
- Ngoài ra, trước khi khởi hành, ta cũng đã gửi thư cho Tiêu Tôn rồi. Tiêu Tôn không đến Phong Châu ư?
Đôi mắt thanh tú của Thanh Tử Khâm trừng lớn, nhìn về phía Lý Duy Nhất:
- Ngươi rõ ràng đã hứa với ta.
Lý Duy Nhất nhìn về phía nàng, đáp:
- Ngươi chỉ nói không cho Phật Bộ biết, ta đã thực hiện lời hứa còn gì. Hơn nữa, ta không nói cho Động Khư Doanh chuyện các đại thế lực tụ tập bàn bạc bí mật, chỉ bẩm báo Tiêu Tôn rằng cần đi Phong Châu chấp hành nhiệm vụ. Tiêu Tôn, rốt cuộc ngươi có đi hay không?
Trang Sư Nghiêm tự nhiên là đã đi, cũng biết Lý Duy Nhất đang làm gì.
Thật ra việc mà Lý Duy Nhất làm và hiệu quả đạt được đã vượt xa dự tính của Trang Sư Nghiêm.
Quan trọng hơn là, một mình Lý Duy Nhất giải quyết xong công việc, căn bản không cần Trang Sư Nghiêm ra tay.
Một khi Trang Sư Nghiêm động thủ tại Phong Châu thì dấu vết sẽ quá rõ ràng, rất dễ để những nhân vật lợi hại suy đoán được hắn chính là kẻ bày mưu bố cục ở sau lưng. Cứ như bây giờ, mọi thứ có vẻ hợp tình hợp lý, là một cuộc đấu pháp giữa các tiểu bối.
Trang Sư Nghiêm vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, ném cuốn trục linh quang cầm trong bàn tay giấu sau lưng cho Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất mở ra cuốn trục.
Bên trong in hình ảnh hắn và Thanh Tử Khâm truy kích Đế Lăng Tử, cuộc quyết đấu cùng đại quân Hắc Ám Chân Linh. Thậm chí, cả cảnh tượng thảm liệt sau trận chiến đều được in lại.
Lý Duy Nhất cười nói:
- Tốt quá rồi! Có nó thì sẽ càng có thêm sức thuyết phục.
Thanh Tử Khâm đi đến gần hỏi:
- Là cái gì vậy?
Lý Duy Nhất đưa cuốn trục qua cho nàng, nói:
- Cầm lấy xem đi, ngươi mặc áo giáp và áo choàng vào trông cũng oai hùng lắm đấy.
Trang Sư Nghiêm nói:
- Là Thanh Từ giao cho lão phu.
Nghe được lời này, Lý Duy Nhất liền thu hồi nụ cười, biết rất có thể là Trang Sư Nghiêm và Thanh Từ đã chạm mặt nhau ở Phong Châu. Cặp oan gia sống chết này liệu có đánh một trận đổ máu không?
Sắc mặt Thanh Tử Khâm đang xem cuốn trục bỗng biến đổi, ngẩng đầu nhìn về phía lão đạo.
Ánh mắt Trang Sư Nghiêm sâu thẳm, nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất, hỏi:
- Rốt cuộc ngươi đã làm cách nào để thuyết phục được hắn?
Gặp mặt tại Phong Châu, Trang Sư Nghiêm cũng cho rằng không thể thiếu một trận ác chiến. Thế nhưng buổi gặp mặt lúc ấy... Thanh Từ vậy mà lại mang mấy phần dáng vẻ làm Tiêu Tôn Động Khư Doanh của năm xưa, không có bão tố, cũng không hề nhắc tới chuyện cũ, chỉ cảnh cáo hắn phải chăm sóc Thanh Tử Khâm cho tốt.
Lý Duy Nhất không có ý định giấu giếm nữa, nhìn về phía hai người tràn ngập nghi hoặc và hiếu kỳ trước mắt, nói:
- Bởi vì ta nói với hắn, ta sẽ mượn sức ảnh hưởng của mình ở Lăng Tiêu Cung và Phật Bộ, toàn lực giúp đỡ Thanh Thanh chấp chưởng Ngu gia, bình định trăm năm phân tranh của Ma Quốc.
Thanh Tử Khâm ngạc nhiên hỏi:
- Ngươi đang nói cái gì vậy?