Chiến trận hợp kích Quỷ Vương

- Bốp!

Lớp hộ giáp đeo trên cánh tay của Thanh Tử Khâm gõ vào nhau, kích ra huyền quang, Pháp khí kinh văn lấp lánh. Tức thì, áo giáp kéo dài ra từ bao bảo vệ tay, bao trùm toàn thân nàng.

Sau lưng áo giáp, một tấm áo choàng màu đen in hình Quỷ Vương tung bay vì bị pháp khí thổi.

Đây chính là chủ giáp của chiến trận hợp kích Quỷ Vương, đạt tới cấp độ Vạn Tự Khí.

Nàng đứng ở trung tâm chiến trận, mi tâm tỏa ra ánh sáng chói lóa, từng luồng linh quang quang ngân xuyên qua giữa một vạn cỗ Chiến Thi. Trận văn áo giáp trên người tất cả Chiến Thi đều lấp lóe, từ vị trí ngực mỗi cỗ lao ra một luồng hồn vụ Quỷ Vương.

Trường qua trong tay chúng đồng loạt giơ lên đỉnh đầu, từ mũi qua phóng ra một luồng chiến ý Quỷ Vương.

- Ào!

Uy năng của chiến trận đã được kích hoạt.

Trận văn, hồn vụ, chiến ý ở phía trên phương trận ngưng tụ thành một trận ảnh Quỷ Vương cao lớn như núi non. Khí tức của nó cuồn cuộn, tiếng gầm vang dội, giậm chân khiến mặt đất rung chuyển, khí kình băng hàn tản ra từ trên người nó tràn ngập cả cánh đồng hoang.

Nhưng có vẻ không ổn định, lúc mạnh lúc yếu.

Một vạn cỗ Chiến Thi này không thể so sánh với binh lính được huấn luyện bài bản, hiện tại vẫn chưa phát huy được toàn bộ uy lực của chiến trận. Một đội quân thực sự cần có sự gia trì của tinh khí thần, cần một lượng lớn quan quân cấp trung Trường Sinh cảnh và Đạo Chủng cảnh.

Trận ảnh Quỷ Vương bay lên, cực kỳ chấn động lòng người.

Quỷ Vương xõa tóc gầm thét, âm phong và sóng âm phun ra từ miệng nó đánh bay một đám đông Hắc Ám Chân Linh dưới chân, sau đó đóng băng chúng trong một lớp hàn băng màu đen.

- Ầm ầm ầm!

Cánh tay linh hồn của nó vung vẩy, hất văng mấy chục con Hắc Ám Chân Linh, bao gồm cả một Đao Phủ Vương lên không trung. Thân thể của một nửa Hắc Ám Chân Linh nổ tung giữa không trung, hóa thành từng đám huyết vụ.

Thanh Tử Khâm truyền âm cho Lý Duy Nhất:

- Chiến Thi không phải là binh lính, ta không trụ được bao lâu.

Sau đó, nàng cầm chủ chiến qua của chiến trận, khống chế phương trận một vạn cỗ Chiến Thi, nhổ trại tiến về phía trước, va chạm chính diện với đại quân Hắc Ám Chân Linh.

Cho dù Lý Duy Nhất đang tính toán điều gì, bây giờ nàng cũng chỉ có thể dựa theo kế hoạch ban đầu mà thúc đẩy tiếp.

Tương lai đi đâu về đâu... đành để tương lai tính tiếp.

Cố Khách và Đế Lăng Tử sau giây lát thất thần thì lần lượt phản ứng lại.

Cố Khách truyền âm:

- Cửu Hào, trận này không ổn định, chỉ dựa vào niệm lực và pháp khí của Lạc Âm Cơ để chống đỡ, không thể phát huy ra toàn bộ uy lực, đừng bị dọa sợ. Dùng Hắc Ám Thánh Phù mà ngươi nắm giữ mở ra một lỗ hổng trên chiến trận đi.

Truyền âm xong, hắn từ từ lui về phía sau giữa dòng thủy triều đại quân Hắc Ám Chân Linh, quả thực có chút e dè Lý Duy Nhất và Lạc Âm Cơ lấy việc bắt giữ hắn làm mục tiêu.

Uy lực của Hắc Ám Thánh Phù cực kỳ kinh người, nhưng rất khó để Hắc Ám Chân Linh tu luyện ra niệm lực, cộng thêm việc luyện chế cần tài liệu đặc thù, trong hàng ngũ Thánh Mục Vương và Đao Phủ Vương, chỉ có ba hạng đầu khi đi ra khỏi Ám Khư mới có tư cách nhận được một tấm, dùng rồi là sẽ không còn nữa.

Bầu trời ở đằng xa.

Trăng khuyết sáng ngời vang lên một tiếng dây cung cực lớn. Một mũi Cổ Tiên Tiêu Tiễn vạch qua mười mấy dặm bầu trời, bay về phía Thanh Tử Khâm ở trong chiến trận.

Cơ thể Thiên Linh Tử trắng muốt như ngọc, ngũ quan tinh xảo, đứng trên đỉnh Phù Đồ sáu tầng màu máu do sáu con Phượng Sí Nga Hoàng tạo thành, hô lên:

- Đến rồi, để ta dẫn động Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân cho!

Trên người nó tỏa ra điện văn nhỏ tinh xảo bao phủ phạm vi vài dặm, ngay khoảnh khắc cảm nhận được quỹ đạo của mũi tên, nó lập tức khống chế Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân để ngăn cản.

Phụ trách kích hoạt Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân tất nhiên là sáu con Phượng Sí Nga Hoàng.

- Ầm!

Cổ Tiên Tiêu Tiễn nổ tung trên bề mặt Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân, gãy thành nhiều khúc. Lực trùng kích chấn động khiến Pháp khí chí thượng cũng lùi mạnh về phía sau, suýt nữa đâm vào Phù Đồ sáu tầng.

Thiên Linh Tử rất kích động, nắm chặt hai nắm đấm nhỏ, nói:

- Chặn được rồi!

Nhị Phượng đứng ở trong trận tháp tầng sáu, tâm trạng vô cùng không tốt, trước đây Lý lão đại đều giao nhiệm vụ khống chế đại cục cho nó.

Nhưng lần này không còn cách nào khác, kẻ địch rất khó xơi.

Thiên Linh Tử bẩm sinh có cảm nhận đối với lĩnh vực bầu trời, không sinh linh nào khác có thể so sánh.

Dưới mặt nạ, lông mày Đế Lăng Tử nhíu chặt. Hắn đã để lộ Pháp khí chí thượng Minh Nguyệt Cung và Cổ Thiên Tử cửu tuyền, vốn tưởng rằng đêm nay có thể đại triển thần uy, bắn chết Lý Duy Nhất và Lạc Âm Cơ.

Không ngờ lại bị mấy con kỳ trùng và một con Thiên Linh Tử cản lại.

Chuyện này nếu truyền ra ngoài, sau này hắn làm sao có thể tranh đoạt vị trí đệ tứ Tiễn Thánh của Doanh Châu?

Ngay cả lão sư của hắn là Tiễn Thánh Bạc Khâu Đường, e rằng cũng sẽ biến thành trò cười.

Đế Lăng Tử thi triển thân pháp, lập tức đổi vị trí, lấy ra Vô Ảnh Tiễn.

- Leng keng!

Phía dưới trận ảnh Quỷ Vương, tiếng lục lạc vang lên.

Minh vụ đen đặc như mây phun ra từ trong Pháp khí chí thượng chuông nhỏ, bao trùm toàn bộ mọi thứ trong chiến trận.

Lập tức, tầm nhìn của Đế Lăng Tử bị cản trở, mũi tên bắn ra dưới sự chống đỡ của Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân đã khó có thể tạo thành uy hiếp lớn nữa.

Sự chú ý của Lý Duy Nhất hoàn toàn đặt ở phía trước.

Chỉ thấy bên ngoài chiến trận, bóng dáng Cửu Hào lóe lên, một tấm phù lục màu đen bay ra từ trong tay áo hắn.

Phù lục nứt ra, va chạm với chiến trận, bộc phát ra lực lượng hủy diệt có thể so sánh với một đòn của cường giả Tiểu Thánh Sơn.

- Ầm ầm ầm!

Ở biên giới chiến trận, tại vị trí tiếp xúc với Hắc Ám Thánh Phù, một mảng lớn trận văn mờ đi, vỡ ra một khe nứt giữa luồng kình khí hủy diệt.

Ở chỗ khe nứt, mấy chục cỗ Chiến Thi văng ra ngoài.

Ngay cả áo giáp Thiên Tự Khí trên người chúng cũng không chịu nổi, vô số vỡ ra.

Thân hình Thắng Trì cao tới bốn trượng, gầm lớn một tiếng:

- Tất cả Thánh Mục Vương, Đao Phủ Vương theo ta, giết vào chiến trận, đập tan bọn chúng!

Hắn mặc áo giáp, một tay cầm đao, một tay cầm búa, mỗi bước chân hạ xuống đều đạp cho mặt đất rung chuyển, dẫn đầu lao vào lỗ hổng của chiến trận.

Năm vị Thánh Mục Vương bao gồm cả Cửu Hào, đều bay tầm thấp cách mặt đất mấy trượng, dưới chân là hắc vụ cuồn cuộn, con mắt thứ ba ở mi tâm đồng loạt bắn ra chùm sáng chói mắt.

Ba vị Đao Phủ Vương có thể phách cao lớn giống như Thắng Trì, tiếng gầm như sấm, chạy băng băng dưới đất.

Lý Duy Nhất đứng trên lưng thi hổ to cỡ cung điện, nhìn lướt qua Cửu Hào trong đám Thánh Mục Vương, thầm than thở, đối phương vậy mà lại dứt khoát dùng phù lục màu đen.

Loại phù bảo cỡ này, Thánh Mục Vương và Đao Phủ Vương bình thường chưa chắc đã có.

Vậy thì đành phải...

Ánh mắt Lý Duy Nhất khóa chặt vào Thắng Trì, cường giả trên Thập Bi Khắc đang lao đến giết hắn.

Thi hổ dưới thân gầm lớn một tiếng:

- Gào!

Sau đó, nó vọt về phía đám người Thắng Trì, Cửu Hào, cùng bốn vị Thánh Mục Vương, ba vị Đao Phủ Vương, tiếng chạy ầm ầm vang dội.

Phía sau Lý Duy Nhất, chín cỗ Chiến Thi đều cầm Pháp khí đi cùng hắn.

Ánh mắt Thắng Trì sáng rực như đuốc, trầm giọng quát:

- Tới đây đi Lý Duy Nhất, để bản vương xem ngươi rốt cuộc có mấy cân mấy lượng!

Hắn chạy nhanh, đại đao và rìu rộng trong tay phóng ra uy năng căn nguyên của Vạn Tự Khí, lao vào thi hổ.

Hoàng Long Kiếm trong tay Lý Duy Nhất từ lâu đã đổi thành Thái Tuế Thần Thiết nặng tựa Thái Sơn.

Đối đầu với Thắng Trì và Đao Phủ Vương, không cần để tâm đến biến hóa, thân pháp, phòng ngự và thuật, chỉ mong dựa vào lực lượng liều mạng, đánh nhanh diệt gọn. Trên người hắn, linh quang năm màu ngưng tụ thành áo giáp, hai mắt bắn ra chùm sáng.

Thái Tuế Thần Thiết tựa như cột núi sau khi bị thu nhỏ, chém về phía trước, va mạnh với đao búa mà Thắng Trì bổ ra.

- Ầm!

- Ầm ầm ầm!

- Bùm!

Ba đòn giao phong.

Ở đòn thứ ba, Ác Đà Linh mà Lý Duy Nhất cầm trong tay rơi xuống lồng ngực Thắng Trì hệt như chiến chùy, đánh cho cơ thể khổng lồ của hắn bay ngược ra sau.

Cố Khách đứng ở phía sau đại quân nhìn từ xa.

Thứ mà hắn nhìn thấy chính là Lý Duy Nhất cưỡi thi hổ, mang theo chín cỗ Chiến Thi, dưới sự hỗ trợ của ngàn vạn chiến qua tựa như thủy triều, lấy thế nghiền nát đánh cho chín vị Siêu Nhiên vương giả như Thắng Trì, Cửu Hào phải bỏ chạy khỏi chiến trận.

Đồng tử Cố Khách co rụt lại:

- Thắng Trì đã tu luyện thành Chân Linh Đệ Cửu Thuật Man Vương Cốt, tu vi đột phá đến tam trọng sơn, lực lượng thân thể mạnh mẽ đến cỡ nào. Thế nhưng, đối mặt với Lý Duy Nhất mặc giáp niệm lực lại bị đánh bại chỉ trong ba chiêu.

Chỉ thấy, Thái Tuế Thần Thiết trong tay Lý Duy Nhất ở đằng xa không biết nặng đến cỡ nào, nó đập nát đế thuật, bổ mạnh lên vai Cửu Hào, đánh hắn quỳ rạp xuống đất, bát khiếu chảy máu, một nửa thân thể sụp đổ.

Không cần nghĩ cũng biết, xương cốt trong cơ thể khẳng định đã đứt gãy gần hết.

Cửu Hào không còn át chủ bài bảo mệnh, Lý Duy Nhất giết hắn mà chẳng cần kiêng dè.

Kiểu tấn công thuần túy này hoàn toàn chỉ theo đuổi sự bộc phát của lực lượng, dĩ nhiên sẽ có Pháp khí và đế thuật rơi lên người Lý Duy Nhất mà hắn không thể tránh thoát hoàn toàn. Nhưng không sao cả, hắn chưa từng nghĩ đến việc đánh lâu dài.

Vẻ mặt thong dong của Cố Khách đã bị sát ý thay thế. Trong tay hắn hiện ra một tấm Hắc Ám Thánh Phù, từng bước đi về phía chiến trường.

Sao Thanh Tử Khâm có thể cho hắn cơ hội tiếp cận chứ?

Chiến qua trong tay nàng chỉ thẳng từ xa.

- Vút! Vút...

Trong phương trận Chiến Thi, một ngàn thanh chiến qua Thiên Tự Khí được một ngàn cỗ Chiến Thi giơ lên quá đỉnh đầu, ném ra ngoài, hóa thành một dòng sông chiến qua dài, bay qua minh vụ và trận bàn, bao phủ về phía Cố Khách cách đó mười dặm.

Trận văn lấp lóe trên những thanh chiến qua này, hội tụ thành trận thế, rít gào trong hư không, cực kỳ chấn động lòng người.

Toàn bộ tầm nhìn của Cố Khách đều bị những điểm chiến qua đen ngòm bao trùm, lông mày hắn khẽ nhíu, đành phải thi triển ra thân pháp di chuyển ngang qua mấy dặm, tạm thời lánh đi mũi nhọn. Hắn không tin, lấy tu vi của Thanh Tử Khâm có thể chống đỡ chiến trận mãi được.

- Vù vù!

Lại thêm một ngàn thanh chiến qua Thiên Tự Khí bay ra khỏi chiến trận, hệt như một con rồng dài màu đen uốn lượn lao về phía hắn giữa dòng sông trận văn và pháp khí.

Cố Khách đành phải tiếp tục lui về phía sau để né tránh, không thể tiến gần chiến trận.

Lý Duy Nhất bay khỏi lưng thi hổ, thả ra bốn trang Địa Thư vòng quanh người, sau khi chém bay bốn vị Thánh Mục Vương, thân hình hắn lao đến phía trên đỉnh đầu Thắng Trì.

Khắp người Thắng Trì tràn ngập kinh văn, vừa rồi bị Ác Đà Linh đánh bay bằng một đòn, tinh thần ý niệm vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Hắn chỉ biết, là Cửu Hào đã ra tay cản lại Lý Duy Nhất vào thời khắc mấu chốt.

Nhưng cũng vì vậy mà Cửu Hào đã chết.

Thấy Lý Duy Nhất lại lần nữa xông đến, ngọn lửa phẫn nộ và chiến ý chấn động trong lồng ngực Thắng Trì, con mắt thứ ba ở mi tâm liền mở ra.

Thắng Trì có thể xếp trong Thập Bi Khắc, không chỉ bởi vì hắn đồng thời tu luyện thành Thánh Mục Thông Huyền và Man Vương Cốt trong Chân Linh Thất Thập Nhị Thuật, trở thành cường giả đứng đầu của hai danh sách này.

Quan trọng hơn là, sau khi hắn dùng thể phách cao bốn trượng của Đao Phủ Vương để tu luyện ra Thánh Mục Thông Huyền, con mắt thứ ba quả thực quá lớn, năng lượng dồi dào, đồng tử giống như đầm sâu, to như đèn lồng.

Con mắt thứ ba mở ra, thả ra khí tức khiếp hồn người, pháp khí trong phạm vi trăm dặm trở nên sôi trào.

- Ầm!

Chùm sáng thô to trong đồng tử bắn về phía Lý Duy Nhất ở bên trên, mặt đất dưới chân Thắng Trì nứt nẻ.

Không khí xung quanh theo đó gồ lên, nổ tung hệt như bọt khí.

Lý Duy Nhất không hề né tránh, Ác Đà Linh trong tay biến lớn bằng chiếc chuông đồng. Miệng chuông va chạm với chùm sáng, lao vút xuống dưới, hấp thu và nghiền nát chùm sáng.

- Ầm ầm ầm!

Một tiếng vang lớn, chuông đồng rơi xuống đất.

Đồng thời bộc phát ra tiếng chuông và tiếng lục lạc.

Màng nhĩ tất cả sinh linh có mặt tại đó đều đau nhức kịch liệt, trong đó có không ít kẻ chảy máu cả hai tai.

Xung quanh bụi đất bay tứ tung, sóng năng lượng của Pháp khí chí thượng ép mặt đất lún xuống một diện tích lớn. Đất đá cao mười mấy mét đùn lên, lan ra ngoài, hình thành núi hình vòng cung.

Lý Duy Nhất đứng ở dưới đáy hố sâu, bàn tay đè lên Ác Đà Linh, cẩn thận cảm ứng tình trạng của Thắng Trì đã bị trấn áp vào không gian bên trong Ác Đà Linh.

Tinh thần ý niệm của hắn rõ ràng bị trọng thương, đã hôn mê bất tỉnh.

Bị Pháp khí chí thượng chuyên công kích tinh thần ý niệm trực tiếp đánh trúng hai lần liên tiếp, cho dù phòng ngự thân thể của Thắng Trì có mạnh hơn nữa thì cũng không chống đỡ nổi.

Lý Duy Nhất cho rằng, cùng là cường giả Thập Bi Khắc, Đế Lăng Tử tuyệt đối có thể vượt qua Thanh Đồng Môn thứ tư, thậm chí có thể thử một chút với Thanh Đồng Môn thứ năm, nằm trong ba cự đầu sánh ngang với Chân Linh Vương, Thi Nhiêu.

Chiến lực cùng cảnh giới của Thắng Trì và Thanh Tử Khâm có lẽ chỉ đạt đến trình độ vượt qua Thanh Đồng Môn thứ ba.

Trong màn đêm, một âm thanh nhỏ bé không thể nhận ra giống hệt tiếng gió vang lên.

Tiêu Linh Quân trải qua huấn luyện chuyên môn có thể lập tức nghe ra, đây là tiếng tiêu cảnh báo.

- Không hay rồi, Minh Giao Vương đã quay lại, sắp đuổi tới nơi.

Lý Duy Nhất từ sớm đã lấy thân phận Đệ Nhất Tiêu Sử hạ lệnh ra ngoài, điều động Tiêu Linh của Phong Châu và các châu phủ lân cận Phong Châu, khởi động cơ chế cảnh báo của Tiêu Linh Quân.

Cầm Ác Đà Linh lên, Lý Duy Nhất bay lên không trung, lơ lửng giữa bốn trang Tiêu Thư, truyền âm về phía đám Thanh Tử Khâm, Phượng Sí Nga Hoàng, Thiên Linh Tử:

- Chuẩn bị rút lui, hội họp với ta.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters