Tiên còn sống

Cùng với vầng sáng lưu chuyển trong điện, từng tầng gợn sóng không gian khuếch tán, vị Tiêu Soái phụ trách công việc quân sự của Tiêu Linh ở phía nam Doanh Châu bước ra.

Tiêu Linh Quân chính là do một vị Cổ Thánh Hiền đã thành Tiên ở Trung Thổ đứng ra du thuyết các Sinh Cảnh, dẫn đầu thành lập nên.

Vị Tiêu Soái phía nam Doanh Châu này là một nhân vật truyền kỳ, từ một Tiêu Binh ở tầng thấp nhất, chậm rãi từng bước, nhờ vào chiến công hiển hách và trí tuệ vô thượng, cuối cùng chấp chưởng thanh kiếm bén đối kháng với Vong Giả U Cảnh này. Hắn là người mà Động Khư Quỷ Thành, Hắc Thủy Hài Phủ, Ngân Trạch Thi Hải muốn loại bỏ nhất.

Tiêu Soái mặc một bộ đồ đen không có dấu hiệu gì, dung mạo cổ phác, toàn thân tỏa khí tức thiết huyết. Toàn bộ Truyền Tống Đại Điện, thậm chí là cả tòa Động Khư Doanh dường như đều yên tĩnh lại trong nháy mắt.

Khí tràng của hắn trầm tĩnh, không cố ý tỏa ra uy áp, nhưng có một loại nặng nề lắng đọng lại sau khi trải qua vô số năm tháng và sinh tử.

Trang Sư Nghiêm tiến lên một bước, khom người hành lễ:

- Tiêu Soái.

Đám người Tiết Thiên Thọ, Lý Duy Nhất, Thanh Tử Khâm, kiếm tu Phó Tiêu Tôn của Tổ Long Doanh cũng đồng loạt hành lễ:

- Bái kiến Tiêu Soái!

Tiêu Soái khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua đám người, cuối cùng rơi vào trên người Trang Sư Nghiêm, cất tiếng:

- Trang Tiêu Tôn, chuyện ở Phong Châu, ngươi đã làm rất tốt.

Trang Sư Nghiêm đáp:

- Thuộc hạ không dám tranh công, là Đệ Nhất Tiêu Sử Lý Duy Nhất của Động Khư Doanh cùng mật thám Ngu Thanh Thanh đã bắt sống được Văn Nhân Mẫn Nhi.

Trang Sư Nghiêm lại nói:

- Nhưng, vì để báo thù cho Tiêu Linh Trữ Thánh của Tổ Long Doanh là Nhạc Đề, vì để diệt trừ họa lớn trong tương lai là Đế Lăng Tử, mật mưu quan trọng nhất của Động Khư Doanh ở Thái Âm Giới đã bị lộ.

Tiết Thiên Thọ vội nói:

- Lão Trang, ngươi đừng nói nữa, Thái Hư Doanh của ta chính là phòng tuyến đầu trinh sát Thái Âm Giới, thật là mất mặt. Mật thám ngươi bồi dưỡng ra quá lợi hại, đánh chết tôn tử của Giáo Chủ Thái Âm Tây Giáo là Từ Sách, và Bạch Dạ Thanh Liên của Thái Âm Nam Giáo, đánh cho Đế Lăng Tử bỏ chạy tán loạn, bản thân lại là cao thủ Thập Bi Khắc do Phật Bộ khâm định, nhân vật mạnh nhất thuộc thế hệ trẻ của toàn bộ Thái Âm Giáo ở Doanh Châu sắp bị giết sạch cả rồi. Các ngươi không thể giành hết công lao được, có thể chừa lại Đế Lăng Tử cho Thái Hư Doanh của chúng ta hay không?

Vị Phó Tiêu Tôn của Tổ Long Doanh mở miệng trước:

- Cái đó không được, Đế Lăng Tử phải chết trong tay Tổ Long Doanh.

Trang Sư Nghiêm ngạo nghễ vuốt râu cười nói:

- Đế Lăng Tử dung hợp cửu tuyền Cổ Thiên Tử vào trong cửu tuyền của bản thân, lại sở hữu chiến cung Pháp khí chí thượng, tương lai định sẵn là nhân vật cấp Giáo Chủ. Muốn giết hắn, các ngươi có thể tìm được hắn sao? Hắn có mặt nạ Vô Tướng, chỉ có Lý Duy Nhất và Ngu Thanh Thanh từng giao thủ với hắn, khi đối đầu lần nữa mới có thể phân biệt ra được thân phận của hắn.

Ánh mắt Tiêu Soái rơi xuống trên người Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm, khen ngợi:

- Các ngươi làm rất tốt! Trận chiến này, không chỉ mang về tình báo vô cùng quan trọng cho Tiêu Linh Quân, mà càng đả kích sự kiêu ngạo của thế lực Vong Giả U Cảnh.

Khựng lại một chút, ánh mắt hắn dừng lại ở Lý Duy Nhất, trong mắt lóe qua một tia tán thưởng khó mà phát giác, nói tiếp:

- Thân là Đệ Nhất Tiêu Sử, lần hành động này ngươi có dũng có mưu, đã có thể tự mình đảm đương một phương, quả không hổ là người do Lê Viên Triệt dẫn dắt ra. Bản soái thay mặt Tiêu Linh Quân, ban thưởng cho ngươi một tấm Sơn Hà Độn Phù, là Trang Sư Nghiêm mặt dày mày dạn cầu xin cho ngươi đấy. Phần ban thưởng này xem như là phụ thêm. Các phần thưởng khác, dựa theo chế độ công huân của Tiêu Linh Quân để nhận và trao đổi.

Lời này của Tiêu Soái vừa dứt, đám cáo già ở đây đều hiểu rõ, tương lai khởi điểm của Lý Duy Nhất sẽ là Tiêu Tôn của Động Khư Doanh. Suy cho cùng cũng là do hai thế hệ Tiêu Tôn Lê Viên Triệt và Trang Sư Nghiêm đào tạo ra hắn.

Vừa nói, Tiêu Soái vừa lấy ra một tấm phù triện từ trong tay áo, đưa cho Trang Sư Nghiêm bên cạnh, để Trang Sư Nghiêm chuyển cho Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất quả thực không ngờ có niềm vui bất ngờ như vậy, vội vàng hành lễ, lần lượt gửi lời cảm tạ đến Tiêu Soái và Trang Sư Nghiêm. Tấm phù lục kia mang màu vàng sẫm, bên trên lấy phù văn cổ xưa vẽ ra hư ảnh non sông.

Tiêu Soái lại nhìn về phía Thanh Tử Khâm, nói:

- Ngu Thanh Thanh thân là mật thám, nấp sâu trong Thái Âm, ở trong tình cảnh nguy hiểm nhưng lại liên tục lập được kỳ công, có thể coi là tấm gương cho Tiêu Linh Quân, là hình mẫu của võ tu Nhân tộc. Ngươi cứ an tâm lưu lại Động Khư Doanh tu hành, Trang Sư Nghiêm nhớ bảo vệ cẩn thận, Thái Âm Giáo nhất định sẽ trả thù.

Tiết Thiên Thọ cất cao giọng nói ra lời từ tận đáy lòng:

- Nếu võ tu Nhân tộc đều có thể có tinh thần ý chí chiến đấu như thế này, cần gì phải e ngại Thái Âm Giáo, sao phải sợ hãi Vong Giả U Cảnh?

Tuy Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm có mục đích khác, nhưng công lao bày rành rành ở trước mắt kia không phải là giả, trận ác chiến hiển hiện trên cuộn trục ánh sáng linh quang cũng chẳng phải là giả tạo.

Bất cứ Siêu Nhiên nào có thể làm được như vậy, đều xứng đáng nhận một lời khen “Tấm gương của Tiêu Linh Quân, hình mẫu của võ tu Nhân tộc” đến từ Tiêu Soái.

Tiêu Soái lại dò hỏi Thanh Tử Khâm nhiều thông tin hơn về Thái Âm Giáo, về đại diện của ba thế lực U Cảnh trong đợt tụ hội bí mật ở Phong Châu, sau đó mới cùng với đám người Trang Sư Nghiêm, Tiết Thiên Thọ đi thẩm vấn Văn Nhân Mẫn Nhi.

Hai ngày sau.

Thanh Tử Khâm và Lý Duy Nhất tạm biệt nhau trong Truyền Tống Đại Điện.

Lý Duy Nhất dặn dò:

- Thân phận Ngu Thanh Thanh của ngươi đã có Tiêu Tôn xử lý sạch sẽ, thông tin tạo dựng vô cùng đầy đủ. Giao tình ngươi cùng ta đồng cam cộng khổ lúc bị Thanh Từ bắt vào Tông Nhân Phủ Tiêu Dao Kinh, việc này có dấu vết có thể tra xét được, rất nhiều người đều biết.

- Bắt ngươi là bởi vì, ngươi là nữ nhi của huynh trưởng thân cận nhất với Ngu Hòa.

- Hắn giết cả nhà của huynh trưởng Ngu Hòa vì muốn trả thù nàng ấy. Càng muốn bồi dưỡng ngươi trở thành lưỡi dao đối phó với hoàng tộc Ngu gia, đáng tiếc lại bị cắn ngược, đã đánh giá thấp ngươi...

Thanh Tử Khâm tiến lên bịt miệng hắn lại:

- Ngươi đã dặn dò bao nhiêu lần rồi chưa thấy chán à? Ta ghi nhớ rồi, nhớ kỹ lắm rồi, bên phía Tiêu Dao Kinh đã mời ta trở về bái tế tổ tiên, đến lúc đó chắc chắn sẽ nghiệm chứng huyết mạch. Ngươi phải tin ta, ta có thể ứng phó được.

Lý Duy Nhất lại nói:

- Đừng vội trở về, kéo dài thời gian một chút. Kéo dài đến khi bọn họ đến mời lần thứ hai, lần thứ ba, kéo dài đến sau khi Tiêu Linh Quân và Bách Cảnh Viện tạo dựng khí thế lên, kéo đến...

Nàng dang rộng hai cánh tay ôm lấy Lý Duy Nhất, khuôn mặt bạch ngọc lạnh lùng tựa vào vai hắn, nhẹ giọng:

- Đi đường cẩn thận, Thái Âm Giáo, Doanh Đông, Hắc Ám Chân Linh kế tiếp chắc chắn sẽ coi ngươi là mầm họa. Bởi vì ta mà ngươi đã bại lộ quá nhiều thực lực.

Lý Duy Nhất chỉ cảm thấy trước ngực hơi nặng, cảm giác bị đè ép rõ ràng, hắn đặt cánh tay lên vòng eo thon nhỏ mềm mại của nàng:

- Đừng suy nghĩ bậy bạ, không vì ngươi thì bọn họ cũng sẽ coi ta là mầm họa.

Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.

Nam khởi điểm từ Nghiệp Thành, bắc đến U Đường, tây tới Hủ Trạch, đông giáp Vũ Lâm.

Nếu như có thể đả thông Vong Giả U Cảnh nằm giữa Đông Hải, Vũ Lâm Sinh Cảnh, Lăng Tiêu Sinh Cảnh, Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, khiến cho cả bốn liên kết thành một thể, có kỳ vọng đạt được ngàn châu.

Bước thứ hai mà Ngọc Dao Tử và Lý Duy Nhất muốn làm sẽ có thể thực hiện. Thiền Hải Quan Vụ có bố trí Không Gian Truyền Tống Trận dịch chuyển từ Động Khư Doanh đến Xuân Thành.

Vụ Cung.

Thiền Hải Quan Vụ ngồi cạnh một chiếc bàn ngọc dài một trượng, đang nghiên cứu Hắc Ám Thánh Phù dưới ánh đèn của Lưu Ly Trản.

Lý Duy Nhất ngồi trên chiếc ghế gỗ trắc ở xa xa, thưởng thức trà thơm và linh quả do Nghiêu Phù mang lên. Hắn đã cắt một trăm cân thịt Giao Long cho nàng, bảo nàng mau chóng đi chế biến.

Thiền Hải Quan Vụ lên tiếng:

- Tài liệu luyện phù quả nhiên không đơn giản, cần vật chất hắc ám vô cùng đặc thù, chưa từng gặp ở Doanh Châu bao giờ, hẳn là chỉ có thể tìm trong Ám Khư. Ngoài ra, còn cần Tiên Nê năm màu và máu của Tiên, có chút khó giải quyết.

Thiền Hải Quan Vụ đã phân tích xong Hắc Ám Thánh Phù, nàng vừa tấm tắc khen, vừa cảm nhận được khó khăn trong việc chế tạo loại bùa này.

Lý Duy Nhất nói:

- Tiên Nê năm màu, ta biết một nơi có lẽ sẽ có thứ này.

Ở Trấn Táng Tiên tại Lê Châu, Tam Thập Tam Lý Sơn, Lý Duy Nhất từng nhìn thấy một hòn đảo có năm màu sắc rực rỡ.

Thiền Hải Quan Vụ với làn da trắng như sứ, môi đỏ như son, nhíu mày nói:

- Tam Thập Tam Lý Sơn? Mấy năm trước ta từng đến đó, tạm thời không thể lên được.

Lý Duy Nhất nói:

- Lần tới để ta đi thử xem sao, ngươi hãy gom những tài liệu khác trước đi.

Lần trước là do Muộn Hồ Lô dẫn đường, Lý Duy Nhất mới lên được Tam Thập Tam Lý Sơn, đến cái bí cảnh Thần Thánh chứa đầy hài cốt, Tiên Nhưỡng, Linh Thổ kia.

Vẻ mặt Lý Duy Nhất khá tự tin khiến Thiền Hải Quan Vụ thở dài:

- Vậy thì máu Tiên là khó giải quyết nhất rồi.

Vẻ mặt Lý Duy Nhất hiện lên sự kinh ngạc:

- Máu của Tiên... ý ngươi là máu của Tiên còn sống à?

Thiền Hải Quan Vụ đáp:

- Dựa theo khí tức trên phù văn mà xem, phù mặc không giống như là được luyện chế từ máu của Tiên Thi. Dù có miễn cưỡng cô đọng bằng máu của Tiên Thi, ước chừng cũng chỉ có thể luyện chế ra phù bình thường, không cách nào chồng lên được.

Lý Duy Nhất cười khổ:

- Ta biết ngay phù triện công kích ở cấp bậc này không đơn giản như vậy mà... Uổng phí công sức rồi sao?

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Không, chưa chắc không thể tìm ra máu của Tiên còn sống.

Trong ánh mắt dần trở nên kinh ngạc của Lý Duy Nhất, Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Bên trong Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa có trấn áp một vị.

Lý Duy Nhất nín thở, ngay sau đó kinh hô:

- Cái gì?

Hắn đã biết Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa không hề đơn giản, nhưng không ngờ nó khủng bố tới mức độ này.

Thiền Hải Quan Vụ dùng chất giọng bình tĩnh kể:

- Dây xích ở tầng thứ nhất của Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa khóa chặt linh hồn của Tiên. Thanh Vân Lô ở tầng thứ hai thì trấn áp thân thể của Tiên. Hơn nữa, Tiên tựa hồ vẫn còn nhịp tim, có thể là chưa chết hẳn.

Lý Duy Nhất hồi phục lại tinh thần, cảm thán:

- Mười vạn năm trước, Tông Thánh mạnh dữ vậy sao? Trấn áp cả Tiên, dùng để nghiên cứu đan đạo, phân tích phương pháp tu luyện kim cốt, thảo nào dám hô lên khẩu hiệu “Khai mở những hiểm trở gian nan của tu hành, phá bỏ lồng giam của thiên đạo“.

Thiền Hải Quan Vụ đứng dậy, váy đỏ như máu, cũng đầy khát khao với cảnh giới Chí Tôn:

- Tiên đi tới Doanh Châu nơi có pháp tắc Tiên Giải thì bị kiềm chế tứ bề, nếu sử dụng lực lượng của Tiên, làm lộ ra khí tức sẽ dẫn đến thiên kiếp. Ngươi nghĩ vì sao Vũ Gia sau khi thành Tiên liền rời đi? Một trong những nguyên nhân chính là, không đi có thể sẽ rơi vào cảnh lúng túng bị một số tồn tại lợi hại cấp bậc Chí Tôn, đánh bại thậm chí là trấn áp, thế thì quá bực tức. Lấy ví dụ truyền kỳ như A Di Đà Phật.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Nhưng bây giờ tiên đạo long mạch đã bắt đầu khôi phục, A Di Đà Phật và các vị Chí Tôn liệu còn có thể vững vàng kiểm soát cục diện không?

Vấn đề này thì Thiền Hải Quan Vụ cũng không có cách nào giải đáp.

Trầm mặc một hồi lâu, Lý Duy Nhất không còn tiếp tục suy nghĩ về cấp bậc mà bản thân không thể xen vào nữa.

Hắn lấy ra một viên Trường Sinh Đan đưa cho nàng, nói:

- Hay là ngươi thử xem, liệu Lưu Ly Trản có thể phân tích ra được đan phương và đan văn hay không? Lấy niệm lực hiện tại của ta chỉ có thể nghiên cứu ra một cách đại khái, e là sai một ly đi một dặm.

Thiền Hải Quan Vụ đầu tiên là hơi sửng sốt, ngay sau đó, nàng vội vàng nhận lấy Trường Sinh Đan, bước về phía Lưu Ly Trản:

- Trước nay, Lăng Tiêu Cung luôn bị Độ Ách Quan kiềm kẹp, nguyên nhân quan trọng nhất chính là không có đan phương của Trường Sinh Đan.

- Đan phương của Trường Sinh Đan và dược liệu cốt lõi để luyện đan đã bị mấy vị Võ Đạo Thiên Tử và Đế Niệm Sư lâu năm của phía nam Doanh Châu liên hợp lại lũng đoạn. Thuở xưa, ta còn ít kinh nghiệm, mãi không thể lấy được.

- Nếu như có thể nghiên cứu ra đan phương, nắm giữ phương pháp luyện chế, dược liệu cốt lõi không khó tìm. Lại thêm tiên đạo long mạch khôi phục, số lượng võ tu Trường Sinh cảnh của Lăng Tiêu Cung chắc chắn sẽ tăng vọt. Ơ... tựa hồ thực sự có thể này.

Lý Duy Nhất vô cùng phấn chấn, nói:

- Hay là ngươi chủ tu chế tạo phù, để cho Đại cung chủ chủ tu luyện đan, chúng ta tự cung tự cấp, làm một vố thật lớn xem sao?

Thiền Hải Quan Vụ ngẩng đầu lên, đương nhiên biết Lưu Ly Trản phân tích ra đan phương của Trường Sinh Đan mang đến ý nghĩa là gì. Lòng tự tin của nàng càng vững chắc hơn khi đối mặt với sóng to gió lớn trong tương lai.

- Lưu Ly Trản mà ngươi mang về mới thật sự là khai mở những hiểm trở gian nan của tu hành, phá bỏ lồng giam của thiên đạo.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters