Trở về Uyển Khâu

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Dựa vào thực lực hiện tại của chúng ta vẫn chưa có tư cách học theo Tông Thánh hô lên khẩu hiệu chấn động thiên hạ như vậy. Diệu dụng đặc thù của Lưu Ly Trản bại lộ, chắc chắn sẽ rước lấy họa lớn, vẫn cần giấu tài, thao quang dưỡng hối. Trừ khi, ngươi bước vào cảnh giới Chí Tôn khiến võ tu trong thiên hạ đều phải kính sợngước nhìn.

Sau khi Lý Duy Nhất “Mong Thanh thành Đế”, ý niệm xoay chuyển, lại sinh ra mục tiêu viển vông “Mong Vụ thành Tôn“.

- Chí Tôn ư?

Thiền Hải Quan Vụ không biết làm sao miêu tả cho hắn nghe thế nào là Chí Tôn.

Tuy một ngàn một trăm năm trước, khi nàng rời khỏi Doanh Châu đã có thể ngồi ngang hàng với Quan Chủ, chưa tới ba ngàn năm, nàng đã đuổi kịp thành quả tu hành hai, ba vạn năm của hắn, nàng tuyệt đối là hạt giống Chí Tôn.

Nhưng nếu so với Chí Tôn chân chính thì vẫn còn kém rất xa.

Nàng chậm trễ một ngàn một trăm năm, mượn nhờ Huyết Đan mới khôi phục tu vi. Nhưng đám người Quan Chủ và Tắc Đế trong ngàn năm qua đã phá vỡ gông cùm của cảnh giới, đi lên cấp độ cao hơn.

Lý Duy Nhất đương nhiên biết Chí Tôn là mục tiêu xa vời đến cỡ nào, hắn không rối rắm việc này nữa, liền kể ra chuyện Đệ Cửu Thương Hội sắp tổ chức hội đấu giá, cùng với tin tức về Địa Hồn Đan.

Vẻ mặt Thiền Hải Quan Vụ được bao phủ trong vầng sáng lưu ly trở nên nghiêm túc:

- Nếu viên đan dược này thực sự xuất thế, nhất định phải mua bằng được, tiền do Lăng Tiêu Cung chi trả. Lăng Tiêu Cung phải bồi dưỡng thêm vài vị Thánh Linh Vương Niệm Sư cấp Thánh, để nghiên cứu đan đạo và phù pháp.

- Ngươi có biết là Thái Sử Thông không sống được bao lâu nữa không? Nếu có thể luyện chế ra Địa Hồn Đan, khả năng hắn đột phá đến tứ trọng sẽ tăng lên nhiều.

Lúc này Lý Duy Nhất mới biết, hóa ra Thái Sử Công là Thánh Linh Vương Niệm Sư tam trọng.

Nếu không đột phá tứ trọng, Thánh Linh Vương Niệm Sư chỉ có ba ngàn năm thọ nguyên, dùng một số sinh mệnh đế dược mới có thể kéo dài thêm đôi chút.

Đám người Tả Khâu Huyền Minh, Đường Sư Đà, tông chủ Lôi Tiêu Tông đều là cường giả dưới sự cai trị của triều đình Lăng Tiêu Cung. Lăng Tiêu Sinh Cảnh trước khi nội loạn bùng nổ có thể nói là binh hùng tướng mạnh, cấp Thánh nhiều như mây, hội tụ nội tình mấy ngàn năm của ba trăm châu Lăng Tiêu.

Nhưng không ít người đều là Siêu Nhiên trưởng thành từ thời kỳ thống trị của Lôi Tiêu Tông, có thể gọi là chư hầu.

Trụ cột thật sự của Lăng Tiêu Cung là Đại cung chủ xếp bậc một, Nhị cung chủ xếp bậc hai, sau đó là Tây Hải Vương và Tam cung chủ, phía sau mới là đám người Thái Sử Công và Tào Tài Thần.

Biết được Tam cung chủ là Thánh Linh Vương Niệm Sư lục trọng, lúc này Lý Duy Nhất mới hiểu, năm xưa ở Thành Lăng Tiêu, ép buộc nàng đi đối mặt với Ngu Đạo Chân là làm khó nàng đến cỡ nào.

Hắn cuối cùng có thể hiểu được sự tuyệt vọng của đám người Thái Sử Công năm đó.

Hắn và Tam cung chủ dựa vào Đế Trận hộ thành do Đế Niệm Sư Vụ Thiên Tử năm xưa để lại mới dám đón đánh kẻ địch. Thêm vào đó, còn có một vị Đại cung chủ trạng thái không rõ vẫn luôn tọa trấn Phượng Các, răn đe bầy địch.

Mãi đến lúc này, nghe Thiền Hải Quan Vụ kể về cảnh giới tu vi của những người ở Thành Lăng Tiêu năm xưa, Lý Duy Nhất mới có nhận thức rõ ràng về trận chiến đó. Sau đó, hắn đổ mồ hôi hột, lúc ấy sao mình gan quá vậy?

May mà Siêu Nhiên không chú ý tới một võ tu Đạo Chủng cảnh nhảy nhót trong bóng tối như hắn.

Lý Duy Nhất khá tò mò, hỏi:

- Lấy niệm lực hiện tại của ta, nếu khống chế Đế Trận thì có thể nghênh chiến Trữ Thiên Tử không?

- Đế Trận cũng có phân chia cao thấp... lấy niệm lực hiện tại của ngươi không thể nào khống chế trọn vẹn Đế Trận, trừ khi có quân đội trợ giúp ngươi.

Thiền Hải Quan Vụ mỉm cười nói:

- Bây giờ ngươi nên biết, những người mà bản thân tiếp xúc chính là nhóm kỳ tài ngút trời đứng đầu nhất toàn bộ Doanh Châu, tốc độ tu vi của các ngươi gấp mấy lần, thậm chí gấp mười lần người khác. Cầm lấy cái này đi, là do Ngọc Dao phái người đưa đến cho ngươi.

Ngón trỏ của nàng khẽ xoay chuyển, không gian quanh đầu ngón tay xuất hiện từng gợn sóng. Một chiếc bảo bình hình vuông màu xanh cao một thước hư không hiện ra, bay về phía hắn.

Lý Duy Nhất nhận lấy bảo bình, cởi bỏ phù văn trên miệng bình.

Một luồng khí nóng rực chói mắt nhanh chóng khuếch tán ra, hình thành từng dòng suối lửa.

Sau khi dò xét, Lý Duy Nhất lộ ra vẻ vui mừng.

Không gian trong bình không nhỏ, chứa đầy Nghiệp Hỏa và Yên Hỏa.

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Quân đội Lăng Tiêu Cung tấn công Vong Giả U Cảnh, Nghiệp Hỏa thu thập được từ trong cơ thể của những Thệ Linh Quân Hầu, Quỷ Vương, Thi Vương đều ở đây. Còn có Tẫn Hỏa lấy từ Tẫn Linh.

Đây là thứ dùng để tu luyện tầng tám của Lục Như Phần Nghiệp.

Lý Duy Nhất không chút khách khí nhận lấy, lập tức mượn giấy bút trên bàn ngọc, viết một bức thư cảm ơn cho Đại cung chủ: “Đại cung chủ trăm công ngàn việc, vẫn không quên việc tu hành của tại hạ, tại hạ cảm thấy vinh hạnh vô cùng.”

Sau đó, hắn lại được đằng chân lân đằng đầu, nhờ Đại cung chủ phái người đi một chuyến tới tám trăm dặm Lôi Hải của Lôi Tiêu Tông, gom cho hắn một ít Bộc Kim Thiên Lôi mang đến Uyển Khâu.

Thiền Hải Quan Vụ biết Lý Duy Nhất muốn bắt đầu tu luyện tầng tám của Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm:

- Đồ đựng Bộc Kim Thiên Lôi sao? Ở phía nam Doanh Châu, những người có thể hiểu rõ Bộc Kim Thiên Lôi là cực kỳ hiếm hoi, đều là nhân vật ở cấp bậc chủ nhân của Sinh Cảnh. Ngay cả tông chủ Lôi Tiêu Tông cũng chưa chắc có thể bảo quản nó trong đồ vật.

Lý Duy Nhất nói:

- Lăng Tiêu Cung không phải có Pháp khí chí thượng Lôi Cức Trác sao? Dùng nó để đựng đi.

Lý Duy Nhất lập tức nhấn mạnh về Lôi Cức Trác trong thư.

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Lôi Cức Trác là bảo bối trấn tông của Bá Chủ Lôi Tiêu Tông ngày xưa, không phải Pháp khí chí thượng bình thường. Ngươi muốn tống tiền nàng, chỉ e là không có cơ hội đâu.

Lý Duy Nhất cãi lại:

- Không phải tống tiền, là mượn tạm.

Lý Duy Nhất viết xong thư, cất bút, kiểm tra kỹ lưỡng rồi gấp lại:

- Ta cũng chỉ là hỏi thử! Thực sự không được, ta sẽ đích thân chạy tới Lôi Hải tu hành. Thiền Vụ, ngươi hiểu biết bao nhiêu về Đệ Cửu Thương Hội?

- Nghe nói nó rất có sức ảnh hưởng ở Trung Thổ, nay tới phía nam Doanh Châu, lại có quan hệ mập mờ với Ngu Đạo Chân, bên phía Ngọc Dao đã phái Hoa Yêu tộc âm thầm điều tra rồi.

Rõ ràng Thiền Hải Quan Vụ chỉ chuyên chú vào đạo pháp, còn những việc trần tục là do Đại cung chủ phụ trách.

Lý Duy Nhất ngồi xuống lại, kể ra chuyện hắn tiếp xúc với Đệ Cửu Thương Hội. Trong đó bao gồm tổ chức sát thủ Ngũ Sát Thiên La và hệ thống tình báo khủng khiếp của Đệ Cửu Thương.

Ánh mắt Thiền Hải Quan Vụ lóe lên hàn quang:

- Chuyện này ngươi đừng nhúng tay vào nữa, hãy về Uyển Khâu chuyên tâm tu hành. Tu vi nhập Thánh mới có thể thực sự ngồi ngang hàng với những cường giả đỉnh phong trên vùng đất Doanh Nam. Trước khi ta đến Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa sẽ đích thân gặp họ một lần. Hay là ngươi chờ vài ngày nữa hẵng đi, ta giúp ngươi luyện chế một tấm Thiên Lý Không Di Phù nhé?

- Không cần đâu.

Lý Duy Nhất thản nhiên xua tay:

- Ta tự có sách lược ứng địch.

...

Thịt của Giao Long cực kỳ dai ngon, mùi thơm lừng.

Ăn vào có thể tăng cường huyết khí, nuôi dưỡng tinh phách.

Sau khi ăn xong, Lý Duy Nhất dẫn theo Lê Lăng và Nghiêu Phù đến quảng trường của Vụ Cung, phân chia thân hình Giao Long tựa như dãy núi nhỏ màu trắng của Song Thủ Bạch Giao Vương.

Gửi cho Ngọc Dao Tử ở tận Vân Thiên Tiên Nguyên, cùng với Cửu Lê Tộc, Tả Khâu Môn Đình, Tuyết Kiếm Đường Đình, Tam cung chủ, Liễu gia, Thái Sử gia... mỗi nơi một phần.

Đồ tốt không nhất thiết phải bán đi, có đồ ăn ngon phải chia sẻ.

Sau đó, hắn lại tìm một cái hồ lớn ở gần Xuân Thành, thả Minh Giao Tứ Hữu đã bị phong ấn tu vi vào trong hồ để nuôi, trên người bọn chúng bị khóa bằng xiềng xích phù văn. Hắn dặn dò Lê Lăng phái quân đội canh giữ.

Hắn lại đi đến chỗ Minh Linh Cổ Thụ một chuyến, thăm Thẩm Tịnh Tâm đang bế quan ở Xuân Thành.

Lý Duy Nhất tiến về phía Không Gian Truyền Tống Trận, lúc chuẩn bị rời đi thì thả Thất Phượng ra:

- Thất Phượng, ta và Vụ Thiên Tử đã bàn bạc ổn thỏa, trong khoảng thời gian tiếp theo, ngươi hãy đi theo bên cạnh nàng tu hành.

Thất Phượng ngẩn người, đè nén sự kích động trong lòng, hồi lâu sau mới xác nhận lại một lần nữa:

- Lý lão đại... Ta... Ngươi không lừa ta chứ?

Lý Duy Nhất nói:

- Chuyện ta đã hứa thì nhất định sẽ làm được.

- Lý lão đại... Ta chưa bao giờ ngờ tới...

Thất Phượng nói lắp bắp, vẫn cảm thấy không chân thực, sợ Lý Duy Nhất đang thử lòng trung thành của nó:

- Thật ra có thể đi theo Vụ Thiên Tử hay không cũng không quan trọng, ta chưa từng nghĩ tới chuyện rời khỏi Lý lão đại, ta không giống như bọn chúng.

Lý Duy Nhất khẽ quát:

- Bớt nói nhảm, ngươi đi theo bên cạnh Vụ Thiên Tử, tranh thủ trở thành trùng đầu tiên phá cảnh tam trọng.

- Lý lão đại yên tâm đi, vị trí của Đại Phượng sớm muộn gì cũng là của ta.

Thất Phượng vô cùng vui sướng vỗ cánh bay đi, quỹ đạo bay lúc thì sang trái khi lại sang phải.

Lý Duy Nhất đứng bên bờ Lăng Tiêu Hà, đưa mắt nhìn nó biến mất về hướng Vụ Cung, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Thật ra, là Thiền Hải Quan Vụ chủ động mở lời mượn Thất Phượng.

Nàng muốn vào Ám Giới tìm kiếm tài liệu hắc ám đặc thù để luyện chế Hắc Ám Thánh Phù, mang theo Thất Phượng vốn giỏi trinh sát đi cùng sẽ càng thêm an toàn và ổn thỏa.

...

Uyển Khâu Cổ Thành, bên ngoài Tam Phật Bảo Điện.

- Bùm!

Lý Duy Nhất ném Thắng Trì có thân thể cao bốn trượng từ trong Túi Càn Khôn ra, giống như một ngọn núi nhỏ hình người nện mạnh xuống đất.

- Hoắc trưởng lão, ta đã mang về Thắng Trì, cao thủ trong Thập Bi Khắc, Đệ Nhất Thánh Mục Vương, Đệ Nhất Đao Phủ Vương rồi đây! Chuyện này liên quan đến Hắc Ám Chân Linh, đến cuộc chiến với Kỳ Lân Sinh Cảnh vào năm sau, ta không ngại gian nan nguy hiểm bắt sống hắn, xin trưởng lão đích thân ra tay sưu hồn lục soát trí nhớ.

Lý Duy Nhất đứng thẳng tắp hiên ngang ở trung tâm quảng trường, giọng nói dõng dạc.

Hoắc trưởng lão đã sớm nhận được tin tức bên phía Kỳ Lân Sinh Cảnh, vẫn luôn đợi hắn trở về. Nàng dẫn theo bốn Phật tu áo xanh của Mạn Đồ La Điện Cung bước nhanh ra ngoài.

Bất Không Thành Tựu đã sớm trở về Uyển Khâu Cổ Thành, thân hình lóe lên, hai tay chắp lại xuất hiện trên quảng trường, đi quanh Thắng Trì một vòng:

- Giỏi lắm, Thắng Trì đã đạt tam trọng rồi! Bát Phật Gia thực sự cho bần tăng được mở mang tầm mắt, khiến Đế Lăng Tử và Chân Linh Vương đều bẽ mặt xấu hổ, Tịnh Tâm tiên tử bế quan, ngươi chính là người đứng đầu thế hệ trẻ của Phật Bộ.

Lý Duy Nhất nói:

- Bất Không đại sư hiểu rõ nhất chuyến đi này gian nan nguy hiểm ra sao, ta đã tổn thất một tòa Thánh Trận, một tòa Linh Giới màn đen, một tấm Thiên Lý Không Di Phù, còn phải mạo hiểm và bị thương.

Hoắc trưởng lão nói:

- Nếu vậy tại sao không bẩm báo lên trước? Ít nhất ngươi cũng nên báo cho Nhị sư huynh của ngươi.

Sao Hoắc trưởng lão có thể không nhìn ra hắn đang muốn đòi bồi thường.

Lý Duy Nhất đã sớm nghĩ kỹ lời lẽ ứng phó, vẻ mặt nghiêm túc:

- Trước khi đến Kỳ Lân Sinh Cảnh, ta không thể xác định được tính chân thực của tình báo từ Lạc Âm Cơ. Càng sợ rằng, đây là kế “mời quân vào úng” của kẻ địch. Vốn tưởng dựa vào Lạc Âm Cơ có thể dễ dàng lấy được tình báo, ta chưa từng nghĩ tới chuyện lấy thân mạo hiểm. Nhưng kẻ địch gian trá, chúng ta cũng phải tùy cơ ứng biến chứ?

Bất Không Thành Tựu vô cùng tán thành, gật đầu đồng tình.

Lý Duy Nhất mang thần thái coi mọi thứ nhẹ như không, ánh nắng hắt lên người hắn, vẽ nên thân hình cao ngất, toát ra vẻ hiên ngang tuyệt thế không thể tả bằng lời:

- Thân là Siêu Nhiên, nếu làm việc gì cũng phải bẩm báo rồi mới hành động, thì bao giờ nội tâm mới trở nên mạnh mẽ, có thể gánh vác một phương?

Bốn vị cư sĩ trẻ tuổi mặc áo xanh của Mạn Đồ La Điện Cung đi cùng Hoắc trưởng lão cực kỳ khâm phục nhìn hắn.

Hoắc trưởng lão liếc nhìn bốn người kia:

- Áp giải Thắng Trì xuống trước đã! Lý Duy Nhất, đi theo ta, Bất Không Thành Tựu, ngươi cũng đi theo.

Tam Phật Bảo Điện.

Không gian trong điện vô cùng trống trải, mười tám cây cột đồng chống đỡ mái vòm, bảy mươi hai ngọn đèn chiếu đại điện sáng như ban ngày.

Hoắc trưởng lão nói:

- Thẩm Tịnh Tâm và Pháp Thiên Tượng Địa đều đang bế quan tu hành, thế hệ trẻ của Phật Bộ hiện tại do bần ni tạm thời chủ trì đại cục. Lý Duy Nhất, ngươi có muốn nhận lấy trọng trách này không?

Rõ ràng Hoắc trưởng lão đã sớm tìm hiểu kỹ càng những việc làm của Lý Duy Nhất bên phía Kỳ Lân Sinh Cảnh, đã có hiểu biết về năng lực của hắn, cho nên mới nảy sinh ý định giao phó quyền lực.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters