Đạo tranh

Lý Duy Nhất thay đổi dáng vẻ bộc lộ tài năng vừa rồi, trở nên trầm ổn và nghiêm túc:

- Hoắc trưởng lão, ta vừa từ Đông Hải chạy về, tiên đạo long mạch lại một lần nữa thức tỉnh rồi. Trong lòng ta có một cảm giác cấp bách mãnh liệt, đã quyết định sau khi trở về sẽ bế quan tiềm tu.

- Cũng tốt.

Giữa hàng lông mày của Hoắc trưởng lão hiện lên nét sầu lo, nhẹ gật đầu:

- Ý của Chí Tôn là, phàm là những tu giả đã vượt qua Thanh Đồng Môn thứ tư thì không cần tham gia cuộc chiến vào năm sau, cứ chuyên tâm vào tu hành.

Bất Không Thành Tựu rất khó hiểu, sợ đãi ngộ đặc biệt này sẽ rước lấy sự bất mãn của những đệ tử thế hệ trẻ khác của Phật Bộ, hỏi:

- Chuyện này là vì sao?

Hoắc trưởng lão đáp:

- Bởi vì những tu giả trẻ tuổi có tiềm lực đứng đầu nhất như các ngươi, một khi ở trên chiến trường, chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu thanh trừng trọng điểm của đám lão quái vật.

Bất Không Thành Tựu hỏi:

- Vậy là chúng ta vĩnh viễn không ra chiến trường sao?

Hoắc trưởng lão nói:

- Những thiên tài đứng đầu nhất có thể đi đến chiến trường chủ động, không được vào chiến trường bị động.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Thế nào là chiến trường chủ động? Thế nào là chiến trường bị động?

Hoắc trưởng lão trả lời:

- Việc ngươi đi đến Kỳ Lân Sinh Cảnh là chủ động hành động trong lúc kẻ địch không hay biết, có thể tiến có thể lùi, có thể giấu có thể ẩn, đó có thể gọi là chiến trường chủ động.

Bất Không Thành Tựu hỏi:

- Cuộc chiến đánh Kỳ Lân Sinh Cảnh vào năm sau chẳng phải cũng là do chúng ta chủ động à?

Hoắc trưởng lão nhìn chăm chú vào hai mắt hắn, đầy ẩn ý hỏi:

- Các ngươi thực sự cảm thấy, chúng ta tới phía nam Doanh Châu đối phó với Hắc Ám Chân Linh là do tự mình muốn tới, muốn có thương vong trong chiến tranh sao?

- Thật ra chúng ta là bị động bị lôi vào ván cờ, phải đến.

- Phật Bộ không tham gia chiến đấu, đồng nghĩa với việc trơ mắt nhìn toàn bộ Bách Cảnh Sinh Vực từng bước một bị chiếm đóng, không có sự lựa chọn nào khác.

- Những người đã vượt qua Thanh Đồng Môn thứ tư như các ngươi không cần ra chiến trường, nhưng có nhiệm vụ càng quan trọng hơn, đó là phải chiến thắng trong đạo tranh.

Đạo tranh, chính là cuộc tranh đoạt đạo pháp với đám người Thi Nhiêu, Chân Linh Vương, Đế Lăng Tử.

Thấy dáng vẻ tin tưởng mười phần của Lý Duy Nhất và Bất Không Thành Tựu, Hoắc trưởng lão dội một gáo nước lạnh:

- Những thứ các ngươi nhìn thấy chỉ là phần nổi của tảng băng chìm về thực lực của kẻ địch.

- Nhìn thấy đệ nhất cao thủ của Thái Âm Giáo là Đế Lăng Tử, nhưng các ngươi có thấy thủ lĩnh trẻ tuổi của Vong Giả U Cảnh chưa? Thái Âm Giáo ở trước mặt Vong Giả U Cảnh thì chẳng đáng một đồng.

- Nhìn thấy cao thủ sinh linh dưới trướng Bán Tiên Ngọc Đế của Đông Doanh Châu, Thi Nhiêu và Chúc Diệp. Nhưng Bán Tiên Ngọc Đế là Cốt Linh, thế lực lớn hơn dưới trướng hắn chính là Thệ Linh.

- Nhìn thấy Chân Linh Vương, Thắng Trì, Nhạc Kiếp, nhưng Thánh Mục Vương, Đao Phủ Vương, Diêm La Vương giáng lâm Doanh Châu cũng chẳng qua chỉ là một phần trăm trong Ám Giới.

- Phật Bộ có chí bảo trợ giúp tu luyện như Thanh Đồng Huyền Không Lộ, Xá Lợi Tiên Phật, nhưng kẻ địch cũng mượn được Minh Linh Cổ Thụ. Nghe nói còn có bí pháp giúp thành Thánh, Văn Nhân Mẫn Nhi chính là tiến vào Ám Giới, bước ra bước quan trọng nhất trước khi thành Thánh.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Khi nào thì đạo tranh đến?

Hoắc trưởng lão nói:

- Không biết. Nhưng chỉ cần các ngươi sẵn sàng, cho rằng nắm chắc phần thắng, chúng ta có thể chủ động phát động. Thắng đạo tranh, đồng nghĩa với việc chiến thắng sĩ khí.

- Nhưng nếu là kẻ địch chủ động khiêu khích đạo tranh với chúng ta... vậy thì nguy hiểm rồi, chứng tỏ bọn chúng đã nắm chắc phần thắng, muốn đánh các ngươi tơi bời. Các ngươi đều thông minh tuyệt đỉnh, hẳn là có thể tưởng tượng ra ảnh hưởng sau khi thảm bại.

...

Sau khi Lý Duy Nhất và Bất Không Thành Tựu nhận được phần thưởng riêng do Phật Bộ trao tặng nhờ trận chiến ở Kỳ Lân Sinh Cảnh, họ liền sánh vai bước về phía Thanh Đồng Huyền Không Lộ.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngươi nhận được thứ gì?

Bất Không Thành Tựu vô cùng hài lòng, nói:

- Thời gian mượn dùng Xá Lợi Tiên Phật và đạo đồ, mỗi thứ tu luyện một tháng, một tấm Độn Phù, còn có năm mươi viên Linh Tinh cực phẩm chứa đựng pháp tắc thiên địa. Ngươi thì sao?

Trong đó, năm mươi viên Linh Tinh cực phẩm đều là do cường giả Phật Bộ đánh giết Vụ Thú lợi hại mà lấy được, có thể đổi lấy năm vạn viên Linh Tinh hạ phẩm.

Bên trong mỗi một viên Linh Tinh cực phẩm còn có hàng vạn luồng pháp tắc thiên địa có thể hấp thu, đủ để nâng tu vi lên một mảng lớn.

Lý Duy Nhất ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng, cười khổ:

- Ta có cảm giác như bị Hoắc trưởng lão nhắm vào vậy.

Bất Không Thành Tựu nói:

- Không thể nào, Hoắc trưởng lão đức cao vọng trọng, là Thánh Hiền trong Mạn Đồ La Điện Cung, nổi tiếng là tốt tính.

Lý Duy Nhất nói:

- Bà ấy cho ta một tòa Thánh Trận, một tòa Linh Giới màn đen, một tấm Thiên Lý Không Di Phù. Còn có một viên Linh Đan chữa thương, phẩm cấp dường như không thấp.

Bất Không Thành Tựu ngạc nhiên, sau đó cười phá lên:

- A Di Đà Phật! Được bù đắp tổn thất, nhưng không có phần thưởng à?

Lý Duy Nhất nói:

- Tòa Thánh Trận đó là tàn trận của Thánh Trận thượng phẩm Thiên Địa Lục Cực Cổ Trận.

Bất Không Thành Tựu nhất thời không cười nổi nữa, trừng to hai mắt:

- Thánh Trận thượng phẩm?

Lý Duy Nhất mặt như đưa đám, ủ rũ nói:

- Đúng vậy, nghe nói loại nguyên vẹn có tới tám vạn trận văn, có thể dùng để đối phó cường giả Thánh Lâm Sơn.

Sau khi làm cho Bất Không Thành Tựu á khẩu tới trầm mặc, hắn mới lại nói:

- Chẳng qua chỉ là tàn trận, trước mắt khá là vô dụng. Có vị Thánh Lâm Sơn nào là nhân vật đơn giản chứ?

Thẩm Tịnh Tâm đã sớm giao cho hắn tám cuốn điển tịch liên quan đến trận văn và trận pháp của Thiên Địa Lục Cực Cổ Trận, dùng để nâng cấp Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận.

Hiện tại Hoắc trưởng lão thưởng cho tàn trận, tự nhiên là giúp hắn thêm một tay.

- Phía nam Doanh Châu sao lại có nhiều nữ tử lợi hại đến thế?

- Sau khi nàng vượt qua Thanh Đồng Môn thứ tư, đây đã là trận chiến thứ mười trong nửa tháng qua.

- Lúc đầu, nàng ngay cả chiêu thứ hai của Vụ Tướng giữ cửa Lục Tý Thiên Cương cũng không đỡ nổi. Bây giờ thì đã có thể cầm cự đến chiêu thứ chín.

- Năng lực thực chiến của nàng quá mạnh mẽ, hoàn toàn là dùng Lục Tý Thiên Cương để mài giũa chính mình.

...

Ở lối vào của Thanh Đồng Huyền Không Lộ, mấy đệ tử thế hệ trẻ của Phật Bộ đang xì xào bàn tán.

Lý Duy Nhất nhìn về phía Vụ Uyên, vừa vặn bốn mắt chạm nhau với nữ tử áo đen chiến bại bị thương đang quay trở lại. Nàng vẫn đi trong khu vực ngộ đạo gấp ba lần. Hai người đồng thời nở nụ cười lâu ngày gặp lại.

Đường Vãn Châu vẫn oai dũng hiên ngang giống như trước kia, mặc võ bào đen, đôi mày cong thanh tú, tóc đuôi ngựa đong đưa, tiêu sái cầm Thần Tuyết Kiếm, bước lên bậc đá đi tới gần.

Lý Duy Nhất dịu dàng nói:

- Quá liều mạng rồi.

- Thứ mà ta theo đuổi chính là trở thành Kiếm Thánh thế hệ tiếp theo. Nếu không vượt qua được Thanh Đồng Môn thứ năm, tuyệt đối sẽ không phải là đối thủ của Thẩm Tịnh Tâm, tất nhiên là vô duyên với danh xưng Kiếm Thánh.

Ánh mắt Đường Vãn Châu sáng ngời sắc bén, tinh khí thần tràn đầy, kiếm ý trên người chưa tiêu tán sạch, vẫn lạnh lẽo thấu xương, không khí ngưng sương.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Bị thương nặng không?

Đường Vãn Châu nhẹ lắc đầu, đã đứng đối diện hắn, ánh mắt hai người vẫn không rời khỏi nhau.

- Bần tăng đi tu luyện trước đây!

Bất Không Thành Tựu bước nhanh xuống bậc đá, sau khi bước lên Thanh Đồng Huyền Không Lộ, vẫn không nhịn được quay đầu lại nhìn một cái, sau đó liên tục lắc đầu thở dài. Hắn cảm thấy Bát Phật Gia vướng bận quá nhiều chuyện hồng trần, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc tu hành, ảnh hưởng đến đạo tranh của thế hệ trẻ Phật Bộ.

Hai người đi về hướng Uyển Khâu Cổ Thành.

- Đừng quên, ta cũng là kiếm tu.

Lý Duy Nhất nói như vậy, lấy một phương thức khác để khuyên nhủ nàng.

Hắn không thể nói cho nàng biết, Thẩm Tịnh Tâm là Ngũ Nguyên Quy Chân Thánh Thể, tu luyện ra Địa Đỉnh Thiên Lô Vũ Trụ Đồ, ưu thế trên đạo pháp quá lớn, hội tụ tinh hoa của hai nhà Thẩm Khâu và Tổ Miếu.

Thiên tư của Đường Vãn Châu chưa chắc kém hơn Thẩm Tịnh Tâm.

Nhưng kiếm đạo của Tuyết Kiếm Đường Đình sao có thể so sánh với Tổ Miếu và Thẩm Khâu?

Đây chính là đạo tranh.

Người có cao thấp, đạo cũng có cao thấp.

Thông qua sự va chạm của những thiên tài đứng đầu nhất để phán đoán sơ bộ cao thấp của đạo song phương.

Kiếm đạo của Đường Vãn Châu thuần túy hợp nhất, tâm trí chẳng hề thua kém Lý Duy Nhất và Thẩm Tịnh Tâm, dường như nghe ra ý tứ ngầm trong lời nói của hắn:

- Kiếm đạo của ta gặp kẻ mạnh sẽ càng mạnh, sinh ra là vì thực chiến. Tổ tiên Đường Đình là Đường Tiên Sát, vạn năm trước, từng dùng kiếm thứ mười lăm trong Tiên Sát Thần Tuyết trọng thương Thương Kiếm Thánh đương thời. Có thể thấy, kiếm đạo của Đường Đình không hề thua kém bất kỳ một loại đế thuật kiếm đạo nào.

Lần đầu tiên Lý Duy Nhất nghe nói, chỉ cảm thấy Đường Sư Đà và Đường Vãn Châu quá khiêm tốn:

- Nếu Đường Tiên Sát tiền bối đánh bại Thương Kiếm Thánh, vậy chẳng phải ngài ấy đã thay thế vị trí đó sao? Tổ tiên Đường Đình vậy mà có Kiếm Thánh?

Phải biết rằng, Kiếm Thánh bình thường đều sinh ra trong số ít những gia tộc và tông môn hữu hạn kia, có thể gọi là Kiếm Thánh thế gia, Kiếm Thánh Cổ Giáo.

Bọn họ nắm giữ đế thuật kiếm đạo mạnh nhất, thậm chí là tiên thuật kiếm đạo.

Trên con đường “đạo”, họ chiếm trọn ưu thế.

Ví dụ như, Thiên Hành Kiếm của Bạch gia ở Kiếm Đạo Hoàng Đình, nằm trong số mười hạng đầu trong các đế thuật kiếm đạo ở phía nam Doanh Châu, đã có uy danh hiển hách. Nhưng nếu so sánh với đế thuật kiếm đạo của Kiếm Thánh thế gia, Kiếm Thánh Cổ Giáo thì vẫn còn kém xa.

Vẻ mặt Đường Vãn Châu nghiêm túc:

- Chân tướng là, Thương Kiếm Thánh trọng thương, gia tổ tử vong. Nay Thương Kiếm Thánh đã là Thương Kiếm Đế của Trung Thổ, khác biệt một trời một vực, đúng là một kẻ trên mây cao, một người dưới bùn đất.

Nhất thời, Lý Duy Nhất không biết nên nói cái gì, hắn hiểu rõ vì sao nàng lại để tâm đến hai chữ Kiếm Thánh như vậy rồi.

Đường Vãn Châu chủ động chuyển chủ đề:

- Đại cung chủ truyền cho ta Minh Hà Bát Trảm, xác minh với Tiên Sát Thần Tuyết Thập Ngũ Kiếm, ta lại có thêm thu hoạch mới về kiếm đạo, có khả năng sáng tạo ra đệ thập lục kiếm. Ngươi có muốn thử không?

- Ngươi lo dưỡng thương đi đã.

Lý Duy Nhất dừng bước, lại nói:

- Ngươi có biết, ta nghe người ta kể lại chuyện ngươi ở châu thành Tứ Châu bị Oán Ma Quỷ Vương đả thương nặng thì lo lắng bao nhiêu không? Dưỡng thương tận hai năm, có thể tưởng tượng ra thương thế nghiêm trọng cỡ nào.

Đường Vãn Châu cười hỏi:

- Ai nói với ngươi vậy?

Lý Duy Nhất nói:

- Chuyện này ngươi đừng bận tâm, Oán Ma Quỷ Vương đó, sớm muộn gì ta cũng cho nó hồn phi phách tán.

Đường Vãn Châu đi theo Lý Duy Nhất bước vào dinh thự của hắn bên cạnh Đạo Vực ở Uyển Khâu Cổ Thành.

Lý Duy Nhất nói:

- Sau này nếu ngươi không tu luyện ở Thanh Đồng Huyền Không Lộ thì cứ ở lại đây, tự chọn một phòng đi.

Đường Vãn Châu quan sát hoàn cảnh trong sân, thuận miệng hỏi:

- Hồng Đình đến thì ở đâu?

- Ta sẽ an bài chỗ ở cho nàng ấy, hai người muốn ở chung một chỗ cũng được.

Lý Duy Nhất bình tĩnh trả lời, dù sao hắn cũng đã hạ quyết tâm, sắp tới sẽ dọn nhà tới khu vực ngộ đạo gấp bảy lần.

Đường Vãn Châu dùng kiếm làm gậy, chống đỡ cơ thể thẳng tắp như cây lao:

- Ngươi tính sao với Thanh Tử Khâm đây? Nghe nói nàng xảy ra chuyện, không thể về Thái Âm Giáo, cũng chẳng thể trở lại Động Khư Doanh, đang trốn trong Không Gian Huyết Nê à?

Rõ ràng trong khoảng thời gian này, thông tin mà nàng tìm hiểu được cũng không đầy đủ.

Lý Duy Nhất lập tức nói:

- Ngươi nhắc nhở ta mới nhớ, hay là ta dùng Không Gian Huyết Nê đưa ngươi tới khu vực ngộ đạo gấp bảy lần nhé?

- Ngươi dám làm ra chuyện trái với công bằng, coi chừng bị Chí Tôn trừng trị đấy.

Đường Vãn Châu cảm thấy hắn cố ý lảng sang chuyện khác, bèn hỏi:

- Nàng thực sự ở trong Không Gian Huyết Nê à? Nàng từng là Thiếu Dương Vệ, ngươi không cần phải giấu ta.

Lý Duy Nhất thấy Đường Vãn Châu thông minh trái lại đi lầm đường, liền cố ý chăm chú nhìn nàng một lúc, nói:

- Thân thế của nàng rất đáng thương.

- Ta biết.

- Nàng từng mạo hiểm rủi ro cực lớn, cùng tất cả Thiếu Dương Vệ đi tới Kiếm Đạo Hoàng Thành để đón ngươi.

- Ta vẫn luôn nhớ rõ.

- Nếu... ta là nói nếu như, tương lai Hồng Đình có bất mãn với nàng...

Lý Duy Nhất ngập ngừng muốn nói lại thôi:

- Ngươi hiểu rõ Hồng Đình Nhi mà, nàng ấy luôn thích trêu cợt người khác. Nếu biết ta đối xử với Thanh Tử Khâm quá tốt, tốt đến mức vượt quá giới hạn, chắc chắn sẽ có chút tính toán. Đến lúc đó, ngươi nhớ giúp ta.

Đường Vãn Châu đã phát giác ra chỗ không đúng, nên không lập tức nhận lời:

- Tốt đến mức quá vượt giới hạn là thế nào?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters