Nhị Phật Gia nói:
- Bát sư đệ, ngươi đây là thân trong phúc mà không biết, tu luyện đạo của người khác tất nhiên sẽ cộng hưởng với đạo đó ở phương diện pháp tắc và kinh văn, điều này chứng tỏ đã bước đầu đạt được thành tựu rồi. Giống như ngươi và Thất sư đệ tu luyện Thập Nhị Tán Thủ cũng sẽ cộng hưởng với một vài tồn tại vĩ đại.
Lý Duy Nhất vẫn không yên tâm, hỏi:
- Sẽ không có mầm tai họa ngầm gì chứ?
Nhị Phật Gia nói:
- Ngươi đang ám chỉ đến hoàng ảnh hắc ám đó sao? Nếu ngươi chỉ tu luyện Ám Khư Hoàng Ảnh Tử Quyển, có lẽ sau này thật sự sẽ bị chế ngự bởi vị sinh linh hắc ám nào đó. Nhưng nó chỉ là một trong những loại pháp mà ngươi tu luyện, ảnh hưởng cực kỳ nhỏ.
- Quá trình tu hành đạo hắc ám của ngươi, Ám Khư Hoàng Ảnh Tử Quyển chỉ là thứ dẫn ngươi nhập môn.
- Nếu Hắc Ám Tuyền Nhãn của ngươi ban đầu là mượn nhờ Hắc Ám Tuyền Nhãn của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng để tu luyện ra, vậy có thể thử tham ngộ công pháp điển tịch hắc ám mà Tuế Nguyệt Nữ Hoàng để lại.
- Ngoài ra, ngươi cũng có thể thử hấp thu lực lượng hắc ám quỷ dị tràn ngập trong toàn bộ Vong Giả U Cảnh.
Lý Duy Nhất kinh ngạc:
- Như vậy cũng được sao?
Nhị Phật Gia nói:
- Ngươi đã tu luyện đạo hắc ám rồi, có gì mà không được chứ? Quan sát thể ngộ kinh quyển là ngộ đạo, đả tọa trong hắc ám, quan sát thể ngộ thiên địa cũng là ngộ đạo, chẳng qua sẽ chậm hơn nhiều.
- Khi ngươi chắt lọc tinh hoa từ hàng trăm môn phái, bước đi trên con đường của riêng mình, đương nhiên không cần lo lắng về mối đe dọa tiềm tàng của Ám Khư Hoàng Ảnh Tử Quyển.
Sau khi cáo từ rời khỏi chỗ Nhị Phật Gia, Lý Duy Nhất trở về Thanh Đồng Huyền Không Lộ, đặc biệt đi hỏi thăm Nam Cung Bạch Thái. Nhưng hắn được báo cho biết, Tuế Nguyệt Cổ Tộc không có công pháp điển tịch của đạo hắc ám, có lẽ bị Quan Chủ và Ma Hoàng kế thừa.
- Đã vậy thì chỉ có cách rút thời gian, đi đến Vong Giả U Cảnh tu luyện thử xem sao.
Trong lòng Lý Duy Nhất thầm nghĩ.
...
Nửa năm sau, phía nam Uyển Khâu.
Sắc trời mờ mịt.
Một vùng bình nguyên màu đỏ sẫm tiếp giáp với Vong Giả U Cảnh, bao la và rộng lớn, khắp nơi là xương trắng xếp lớp và ao máu đỏ tươi, hiếm khi nhìn thấy thảm thực vật.
Lý Duy Nhất từng bước một đi ra từ sâu trong Vong Giả U Cảnh, dưới chân có từng vòng pháp khí hắc ám dập dờn lan ra, mỗi lỗ chân lông trên toàn thân đều tản mát ra sợi tơ pháp khí hắc ám kết nối với thiên địa.
Pháp khí hắc ám đó lạnh lẽo thấu xương, ẩn chứa lực lượng tử vong.
Thệ Linh quỷ quái ở gần đó run rẩy sợ hãi.
Hắn đi sâu vào U Cảnh hơn một tháng, hấp thu pháp khí hắc ám trên đất Thệ Linh, đã dính vào khí tức tử vong.
Hắn bước ra khỏi bình nguyên màu đỏ sẫm, tiến vào Uyển Khâu Sinh Cảnh. Thảm thực vật dưới chân hắn nhanh chóng chết héo với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Đi được vài dặm, hắn mới phát giác ra điều không đúng.
- Ửm?
Lý Duy Nhất dừng bước, quay đầu nhìn lại dải cỏ khô trải dài phía sau, từ dưới chân hắn một mực kéo dài tới Vong Giả U Cảnh.
Pháp khí trong cơ thể vận chuyển, thu hồi toàn bộ pháp khí hắc ám vào Thần Khuyết và thế giới nội sinh ở lòng bàn chân trái.
Sau đó, chân phải nhẹ nhàng bước về phía trước.
- Vút!
Quang minh hà vụ từ lòng bàn chân dâng trào ra, mang theo tinh khí sinh mệnh dồi dào, nháy mắt lan tràn đến tận mấy dặm bên ngoài.
Thảm thực vật trên toàn bộ bình nguyên nhanh chóng mọc lên.
- Xoẹt xoẹt.
Cỏ khô đâm ra những chiếc lá xanh non mơn mởn, sau đó, mọc ra nụ hoa, cánh hoa lại nhanh chóng bung nở.
Chẳng bao lâu, thảm thực vật trong phạm vi mấy dặm sum suê xanh tốt, đủ mọi màu sắc sặc sỡ khoe sắc, sinh khí dào dạt, hóa thành một biển hoa thơm ngát, tạo thành một sự đối lập rõ rệt với sự tĩnh mịch chết chóc hắc ám của Vong Giả U Cảnh ở phương xa.
Trong lòng Lý Duy Nhất có linh cảm, hắn đứng giữa biển hoa, tiến vào trạng thái thiền định.
Pháp khí hắc ám và pháp khí quang minh ở hai bàn chân trái phải tựa như rễ của hai cái cây, lan tràn xuống dưới lòng đất.
Hắn cảm giác cơ thể dường như hóa thành một gốc thần thụ, đại địa khí cuồn cuộn không dứt men theo rễ cây đen trắng, từ lòng hai bàn chân chui vào bên trong cơ thể.
Một luồng đại địa khí ngày càng hùng hậu đi qua hai chân, men theo ngân mạch trong cơ thể, dạo qua hai cánh tay, Phong Phủ, Trung Khu, bách tuệ, rồi lại từ đỉnh đầu lao thẳng xuống, đi qua trung tâm lồng ngực, cuối cùng rơi vào Tổ Điền.
- Ầm!
Tòa tuyền nhãn trong Tổ Điền đột ngột thay đổi thuộc tính, hóa thành thuộc tính thổ màu vàng nhạt.
Theo thời gian trôi qua.
Toàn bộ Tổ Điền trở nên hỗn độn, giống như thiên địa thuở sơ khai, mênh mang mờ mịt, có vật chất bụi đất được sinh ra.
Tổ Điền đang mở rộng.
Trong Thần Khuyết, Bỉ Ngạn Thiên Đan vận chuyển với tốc độ cực nhanh, số lượng pháp tắc và kinh văn tăng vọt.
Tiếp sau cây cầu thuộc tính hỏa ở Phong Phủ, cây cầu thuộc tính thổ lúc này mở ra.
Không biết đã bao lâu trôi qua, biến hóa trong cơ thể bình lặng lại.
Lý Duy Nhất thu hồi pháp khí dật tán trong thiên địa, mở hai mắt, nở nụ cười:
- Cuối cùng cũng đạt tới tam trọng trung kỳ.
Từ lúc hắn đột phá tam trọng đến nay cũng chỉ mới hơn nửa năm.
Hắn không sử dụng Thời Gian Chi Kiển, mà chỉ nhờ vào khu vực ngộ đạo gấp bảy lần và Vạn Tắc Đan.
- Tu dưỡng mấy tháng, ảnh hưởng của thời gian phản phệ dường như đã rất yếu ớt rồi. Trước tiên hãy mượn nhờ Thời Gian Chi Kiển, nâng cao tu vi niệm lực lên tam trọng đã.
Ý nghĩ này xẹt qua trong lòng Lý Duy Nhất, hắn hóa thành một tàn ảnh mơ hồ, biến mất ở phía chân trời.
Trở lại Uyển Khâu Cổ Thành, đúng vào đêm Trừ Tịch cuối năm.
Dưới sự đôn đốc sắp xếp nhiệt tình của Thường Ngọc Kiếm, một đám võ tu phía nam Doanh Châu gia nhập Phật Bộ đã bày tiệc đón năm mới tại một châu thành gần nhất.
Tả Khâu Đình không đến Uyển Khâu.
Chỉ có Tả Khâu Nhiễm gửi lại một bức thư, nói nàng đang bế quan ở Đào Lý Sơn.
Nhưng Nghiêu Âm được sự đồng ý của Quan Chủ, nửa năm trước đã đại diện cho Độ Ách Quan gia nhập Phật Bộ.
Ngoài đám người Đường Vãn Châu, Mạc Đoạn Phong, Phó Nham Thủ, Nghiêu Âm, Nam Cung Bạch Thái, Cát Tiên Đồng, còn có Triệu Mãnh, Ngọc Cảnh Huyền, Túc Nguyên đến góp vui. Còn Cần lão do đã hoàn thành Hư Đan lột xác, nôn nóng trùng kích Bỉ Ngạn nên không đến dự tiệc.
Thường Ngọc Kiếm dẫn đầu nâng ly:
- Trên đất Ma Quốc đã tràn ngập bầu không khí chiến tranh, quả nhiên kẻ địch không khoanh tay chịu chết, chủ động khiêu khích, liên tiếp đả thương nặng quân đội của hoàng tộc Ngu gia và các cường giả Siêu Nhiên của Phật Bộ. Phỏng chừng chiến tranh đã lửa sém lông mày, rất có thể trong vài năm tới sẽ thai nghén ra cuộc đại chiến toàn quốc lần thứ năm, không ai biết nó sẽ diễn biến đến mức độ nào. Ly này, kính chúc sang năm xuất chinh cờ khai đắc thắng.
Hắn uống cạn ly trước.
Lý Duy Nhất nâng ly tiếp theo:
- Chí Tôn Tổ Miếu đích thân giá lâm, chắc chắn đã kinh động tới Động Khư Quỷ Đế, ba thế lực Thệ Linh đều đã vào cuộc, trận chiến này vô cùng hung hiểm. Ly này, ta chúc mọi người bình an trở về.
Mạc Đoạn Phong đứng dậy nâng ly:
- Chỉ có trong cuộc chiến tranh điên cuồng nhất, mới giành được những tài nguyên tu luyện mà ngày thường chẳng dám mơ tới, ví dụ như số lượng lớn Bỉ Ngạn Thiên Đan, đế dược phẩm cấp cao, cùng với tài phú Linh Tinh chất thành núi. Nguy hiểm và cơ hội cùng tồn tại, đây là cơ hội duy nhất để chúng ta có thể bắt kịp những kẻ đã bước qua Thanh Đồng Môn thứ tư kia. Ly này, ta kính cơ duyên, kính mọi người đều có thể nổi lên trong chiến tranh, mài giũa chính mình đến cảnh giới có thể phá vỡ Thanh Đồng Môn thứ tư.
...
Một đêm đoàn tụ, ai nấy đều mang trong lòng những tâm sự riêng.
Có người lo âu, có người khao khát.
Trở lại Uyển Khâu Cổ Thành, sau khi Lý Duy Nhất bày ra nhiều trận pháp phòng ngự, liền kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư, dẫn theo Triệu Mãnh, Đường Vãn Châu, Nghiêu Âm tiến vào Không Gian Huyết Nê.
Đây là lần đầu tiên Triệu Mãnh tới nơi này, lúc đầu còn không mảy may bận tâm, cảm thấy Lý Duy Nhất ra vẻ bí ẩn, chẳng qua cũng chỉ là một không gian Bàn Trung Giới khác.
Nhưng sau khi đến Thang Cốc Hải nơi Phù Tang Thần Thụ tọa lạc, hắn liền trầm mặc.
Khi đi đến cột bia “Xích Huyện Cổ Đạo” nơi Hồn Hải tọa lạc, Triệu Mãnh trực tiếp trợn tròn mắt. Khi biết được Lý Duy Nhất từng nhìn thấy hư ảnh của sư phụ bên cạnh bàn cờ trên đỉnh cột bia, sự kinh ngạc trong hắn đã đến mức không thể kiềm chế.
Triệu Mãnh đứng trên đỉnh cột bia dưới bầu trời đầy sao, dưới chân là vách đá cao ngàn trượng.
Hắn ngoái đầu nhìn lại, trầm giọng nhắc nhở:
- Bí mật của Đạo Tổ Thái Cực Ngư quá lớn, là đệ nhất trọng bảo của sư môn, một khi bị tiết lộ, lão hòa thượng chưa chắc bảo vệ ngươi ngươi, thậm chí tốt nhất cũng đừng để lão hòa thượng biết. Ngươi quá dễ tin người!
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ý sư huynh là Nghiêu Âm và Đường Vãn Châu à?
Triệu Mãnh đáp:
- Nghiêu Âm thì ta không có ý kiến, nàng là một người có tính cách tốt. Nhưng Đường Vãn Châu... ta từng tìm hiểu qua, không hề đơn giản, tính cách cực kỳ mạnh mẽ, chinh chiến quanh năm tại Vong Giả U Cảnh, sát phạt quyết đoán. Người phụ nữ này tuyệt đối sẽ không thần phục bất cứ ai, mang tâm tính của một bậc đế vương...
Không đợi Triệu Mãnh nói xong, Lý Duy Nhất đã khẳng định với giọng điệu cực kỳ chắc chắn:
- Ta nhất định sẽ cưới nàng.
Triệu Mãnh cũng rất dứt khoát:
- Vậy thì ta không có ý kiến gì nữa!
Cưới về nhà, đó chính là người nhà của Xiển Môn, xem như sư muội của mình.
Hắn quay người đi trở lại trung tâm bàn cờ, lấy Bàn Trung Giới ra:
- Trong khoảng thời gian tiếp theo, ta sẽ tu luyện ở chỗ này, nơi sư phụ từng ở tuyệt đối không đơn giản.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Thật hả?
- Đừng quên, sư huynh ta đây chính là Tổ Thiên Đồng chuyển thế, có cảm giác cực kỳ nhạy bén. Những Hung Hồn ác sát trong Hồn Hải, không một con nào dám bén mảng đến đây, qua đó có thể thấy được một góc rồi.
Trước khi tiến vào Bàn Trung Giới, Triệu Mãnh quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất với ánh mắt sâu xa:
- Trước đây ta đã lo lắng thừa thãi... nhưng ngươi vẫn phải chú ý, chuyện tình cảm rất phức tạp, cần xử lý cẩn thận.
Lý Duy Nhất trở về Không Gian Huyết Nê.
Đường Vãn Châu đang cho Đại Phượng ăn đế dược.
Tam Phượng mặt dày xúm lại gần:
- Thiếu Quân còn nhớ Tam Phượng trong thời kỳ Trường Sinh tranh độ không?
Nghiêu Âm mặc Tố Bạch Lưu Tiên Quần, tay áo rộng khẽ tung bay trong gió, mái tóc đen mượt xõa đến eo, đứng dưới Phượng Huyết Thụ, thanh lệ thoát tục, tựa như vừa bước ra từ trong tranh.
Nàng nhìn Lý Duy Nhất vừa trở về, nói:
- Ta thấy vẫn nên đi Thanh Đồng Huyền Không Lộ để tu luyện thì hơn, lỡ như Hồng Đình đến... ta dễ bề đón tiếp.
Nghiêu Âm vẫn rất để tâm đến cái nhìn của Tả Khâu Đình, chính vì thế, lúc có người ngoài, luôn giữ khoảng cách với Lý Duy Nhất.
- Nàng mà đến thì ngươi cứ nói là ta và Đường Vãn Châu đang đi làm nhiệm vụ.
Mặc dù ngoài miệng Nghiêu Âm không nói, nhưng Lý Duy Nhất có thể nhìn ra, khi đối mặt với Đường Vãn Châu, nàng rất gò bó, không còn dáng vẻ phong thái tuyệt thế của Độ Ách Quan Âm Tiên Tử. Nếu ở lại đây tu luyện, trong lòng nàng chắc chắn sẽ tràn ngập tạp niệm.
Do đó, hắn không cố ý giữ lại, mà đích thân tiễn nàng ra ngoài.
Trở lại không gian lần nữa.
Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu điều khiển một con thuyền Pháp khí tiến về hướng Phù Tang Thần Thụ:
- Thiếu Quân không tu luyện niệm lực sao?
- Tu luyện niệm lực ít nhất sẽ làm chậm trễ một phần ba thời gian, ảnh hưởng đến tốc độ thăng cấp tu luyện võ đạo của ta.
Đường Vãn Châu chắp hai tay sau lưng, kiêu ngạo đứng trên thuyền đón gió:
- Sự thay đổi của Nghiêu Âm lớn thật đấy... Ngươi định sắp xếp nàng thế nào?
Lý Duy Nhất biết rõ Đường Vãn Châu có trí tuệ siêu quần, nhãn lực không phải dạng vừa, chẳng thể giấu nổi nàng:
- Nàng muốn đợi sau khi ta và Hồng Đình kết hôn mới đưa ra quyết định.
Đường Vãn Châu nói:
- Nếu Tả Khâu Đình cố ý kéo dài, vậy chẳng phải nàng sẽ phải chờ đợi mãi sao? Ngươi nên biết, Tả Khâu Đình nhất định làm ra được chuyện như vậy, tính tình ham chơi mà.
Lý Duy Nhất bật cười:
- Chuyện đó không phải do nàng ấy quyết định! Đợi niệm lực của ta đột phá đến tam trọng, có lẽ có thể trở về Lăng Tiêu Sinh Cảnh, đi đến Đào Lý Sơn lôi nàng ấy ra.