Dưới Tam Thập Tam Lý Sơn

Chiến hạm Pháp khí dừng lại ở một vùng biển khá gần Phù Tang Thần Thụ.

Thiên địa như chiếc lò, sóng nhiệt trong không khí cuồn cuộn đổ tới, mặt biển bốc lên từng luồng sương mù trắng xóa.

Ngẩng đầu nhìn lên, lá của thần thụ đâm thẳng lên trời xanh, tỏa sáng tựa như vầng trăng chiếu sáng cả bầu trời. Giữa không trung, thỉnh thoảng lại có Cực Trú Quang Lộ rơi xuống, hóa thành từng đường thẳng đứng.

Lý Duy Nhất cảm nhận rõ ràng thập tuyền trong cơ thể trở nên hoạt bát rõ rệt, đặc biệt là tuyền nhãn thuộc tính hỏa ở Phong Phủ, nhiệt lượng pháp khí tuôn ra khiến người ta kinh sợ.

Đây là một nơi tu võ cực tốt, càng là Thánh Cảnh tu luyện niệm lực.

Lý Duy Nhất mời Đường Vãn Châu cùng tiến vào Thời Gian Chi Kiển bế quan.

- Tạm thời không cần, ba năm trước ta mới xuất quan sau hai mươi sáu năm tu luyện dưới Minh Linh Cổ Thụ, vẫn chưa hoàn toàn tĩnh dưỡng từ thời gian phản phệ đối với cơ thể và tinh thần.

Đường Vãn Châu bay khỏi chiến hạm Pháp khí, dáng người thẳng tắp đứng lơ lửng giữa không trung, tóc đuôi ngựa đung đưa, anh tư tuyệt đại.

Nàng gọi Thần Tuyết Kiếm ra, tay cầm vỏ kiếm, liếc nhìn Lý Duy Nhất trên chiến hạm phía dưới, cười nói:

- Bế quan chỉ có thể phụ trợ cho kiếm đạo của ta, chiến đấu mới có thể giúp tăng lên với tốc độ nhanh nhất. Phù Tang Thần Thụ và Kim Ô Hỏa Diễm chắc chắn sẽ mài giũa kiếm đạo của ta đến cảnh giới cao hơn, mãi cho tới khi vượt qua cảnh giới Thần Tuyết Bất Dung của tổ tiên.

- Vút!

Dứt lời, thân hình nàng hóa thành một luồng kiếm khí lao thẳng xuống mặt biển, chìm xuống đáy biển.

Nàng muốn xuống đáy biển, tiến lại gần sào huyệt của Kim Ô để tu luyện kiếm đạo.

Điều Lý Duy Nhất thưởng thức nhất chính là nhuệ khí và ý chí chiến đấu này trên người Đường Vãn Châu, lúc nào nàng cũng toát ra tinh thần, có thể với khí thế như chẻ tre chém vỡ chướng ngại của mỗi cảnh giới.

Đường Vãn Châu đã đánh hạ hơn mười châu cho Lăng Tiêu Cung, chiến công hiển hách, thiên tư lại đứng đầu toàn bộ phe Lăng Tiêu Cung, cho dù là Xuân Tàm hay Minh Linh Cổ Thụ, hay các tài nguyên tu luyện như đan dược, nàng đều được hưởng đãi ngộ ưu tiên nhất, không cần Lý Duy Nhất lo.

Giữa luồng bão khí lưu nóng cháy, Lý Duy Nhất đả tọa trên thuyền.

Linh quang năm màu chớp nháy ở mi tâm, phía sau hắn chống lên một hư ảnh quang minh Phù Tang Thần Thụ cao lớn.

- Vút!

Hắn bện ra Thời Gian Chi Kiển màu xanh bao bọc toàn thân.

Lý Duy Nhất lấy ra Thánh Tinh Đan do Thiền Hải Quan Vụ luyện chế, nuốt xuống một viên, rồi lại lấy tàn trận và tám cuốn trận điển của Thiên Địa Lục Cực Cổ Trận ra nghiên cứu.

Vài năm tới, tu luyện niệm lực là trọng tâm của hắn.

Đúng như Đường Vãn Châu đã nói, trong giai đoạn tu vi võ đạo đang tăng lên một cách chóng mặt, nếu lựa chọn niệm võ song tu, quả thực sẽ làm lỡ nhiều thời gian.

Mỗi người có lựa chọn riêng, rất khó để nói cái nào tốt hơn cái nào.

Tàn trận của Thiên Địa Lục Cực Cổ Trận mà Hoắc trưởng lão đưa cho, nghe nói là do một đại nhân vật tài giỏi trong Mạn Đồ La Điện Cung luyện chế khi còn trẻ, đáng tiếc đã bị hủy trong một trận đại chiến.

Trận pháp này được luyện chế trên tám bức trận đồ.

Chất liệu của cuộn đồ rất đặc thù, được dệt từ tơ của tám loại dị thú, lần lượt chứa đựng trận văn của tám thuộc tính không gian, thổ, phong, hỏa, lôi, điện, thủy, mộc.

Hắn dẫn động linh quang tại đầu ngón tay, chạm lên trên đó.

- Vút!

Tám bức đồ hình tỏa ra quang hoa với tám màu sắc khác nhau. Từng trận văn lần lượt hiện ra trong bức đồ hình, lơ lửng trong không gian kén tằm.

Lý Duy Nhất càng quan sát, càng cảm nhận được sự lợi hại của Thiên Địa Lục Cực Cổ Trận. Mỗi một trận văn tựa hồ đều là một cái pháp khí tuyền nhãn, có thể câu thông với lực lượng tương ứng trong thiên địa.

Có thể tưởng tượng được sự trân quý của tám bức trận đồ, và uy năng sau khi tám vạn trận văn cùng bay lên.

Nhưng...

Tám bức trận đồ, có cái bị thiêu đen thui, có cái rách nát, có cái chỉ còn một nửa, tàn phá nghiêm trọng.

- Sửa chữa lại quá khó khăn, chỉ có thể dùng để tham khảo. Lấy Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận làm nền tảng, luyện chế ra Thiên Địa Lục Cực Cổ Trận thuộc về ta.

- Nhưng ta chỉ có bảy trang Địa Thư, còn thiếu một trang... Hồng Đình có một trang.

Trong kén, thời gian thấm thoát trôi đi.

Lý Duy Nhất mất ba năm, dùng hết Thánh Tinh Đan do Thiền Hải Quan Vụ luyện chế, số lượng tinh thần niệm lực đã đạt đến nhị trọng đỉnh phong.

Từ đó về sau, trong khi nuôi dưỡng tinh thần niệm lực, trọng tâm tu luyện của Lý Duy Nhất chuyển dời sang võ đạo. Hắn rời khỏi Thời Gian Chi Kiển, tiến về Thanh Đồng Huyền Không Lộ, tham ngộ Quang Minh Tinh Thần Thư và Ám Khư Hoàng Ảnh Tử Quyển.

Đương nhiên, trong khoảng thời gian đó, hắn cũng có lúc quay về Không Gian Huyết Nê, đan dệt Thời Gian Chi Kiển, hấp thu Nghiệp Hỏa và Yên Hỏa, tu luyện Lục Như Phần Nghiệp.

Hắn còn luyện hóa mảnh vỡ Đế Đan, nâng cấp kim cốt của thân thể.

Vào lúc tu vi võ đạo ở nhất trọng, Lý Duy Nhất phải mất hai năm rưỡi mới có thể luyện hóa được một mảnh vỡ Đế Đan. Hiện tại hắn đã là nhị trọng, tốc độ nhanh hơn không ít, chỉ cần một năm rưỡi là có thể luyện hóa một mảnh.

Xuân qua thu tới, Lý Duy Nhất luân phiên sử dụng Thời Gian Chi Kiển và Thanh Đồng Huyền Không Lộ, tạo nghệ về võ đạo, niệm lực, thân thể, trận pháp đều được tăng cường trên diện rộng.

- Vút!

Trên Thang Cốc Hải, quang hoa ngũ sắc trên người Lý Duy Nhất chiếu sáng cả vùng biển.

Quang ảnh Phù Tang Thần Thụ phía sau nhanh chóng vươn lên, tựa như ngọn núi lửa lớn rực sáng, dường như muốn tranh sáng cùng hai Phù Tang Thần Thụ ở phía cuối vùng biển.

Mặt nước sục sôi, nhiệt độ nóng bỏng.

Tiếng kiếm ngân chói tai vang lên.

Đường Vãn Châu đạp lên minh hà dài mấy chục dặm, chạy về từ phương xa trên vùng biển.

Trong tay nàng đang kéo một sợi xích pháp khí rất dài, cuốn lấy một con yêu thú trong biển.

Yêu thú kia phần đầu giống như một con cá voi, chiều dài cơ thể hơn trăm thước, lớp vỏ xương màu tím sẫm bao trùm toàn thân nó. Lưng gồ lên như một hòn đảo nhỏ di động, mọc ra hàng chục cột tinh thể có hình dạng đâm ngược.

Nửa canh giờ sau, Lý Duy Nhất thu hồi linh quang và quang ảnh Phù Tang Thần Thụ vào trong cơ thể, trong Linh Giới, chủ tinh thứ ba đã ổn định lại.

Số lượng tinh thần niệm lực đạt tới ba trăm viên.

- Đột phá đến tam trọng rồi?

Đường Vãn Châu bay xuống chiến hạm Pháp khí, đột nhiên, dây xích trong tay nàng rung lên dữ dội.

Con yêu thú trên mặt biển không ngừng gầm rống, sát khí ngút trời, một mạch lao xuống phía dưới, kéo căng dây xích pháp khí trong tay Đường Vãn Châu, như muốn lôi cả chiến hạm Pháp khí xuống đáy biển.

- Củng cố cảnh giới suốt bốn năm, cũng nên đột phá thôi. Yêu thú gì vậy, sao sức mạnh lại cường hãn đến thế?

Lý Duy Nhất nhìn về phía mặt biển, phóng ra linh quang năm màu của tu vi tam trọng từ mi tâm lan rộng ra, đóng băng toàn bộ vùng biển, phòng ngừa bị gia hỏa to xác nóng nảy ở trong nước này kéo đi.

- Một con Ma Kình, hình như là Bỉ Ngạn cảnh nhị trọng.

Thần Tuyết Kiếm trong tay Đường Vãn Châu tự động rời vỏ bay ra.

Một kiếm kéo theo tuyết bay đầy trời, chui xuống đáy biển, xuyên thủng thân thể Ma Kình. Sau đó, nàng đóng băng xác nó vào một núi băng rồi thu vào Túi Càn Khôn thiên phẩm.

- Vốn định bắt sống, thuần phục nó làm thú cưỡi chiến đấu, dùng cho việc chinh chiến ở một số ao hồ trong U Cảnh. Đáng tiếc tên gia hỏa này lệ khí quá nặng, đánh nó suốt mười bốn ngày cũng chẳng có chút dấu hiệu thuần phục nào. Đã đạt đến cấp Siêu Nhiên, sao mà trí tuệ thấp như vậy chứ?

Đường Vãn Châu khá là tiếc nuối.

Chinh chiến nhiều năm, tọa kỵ Quỷ Vương và Thi Vương mà nàng thu phục được đã có sáu vị, vậy mà lại bó tay trước một con yêu thú.

- Ngươi nên để ta thử xem! Có lẽ ta có thể tìm ra một vài yêu văn, khắc vào cơ thể và linh hồn nó, từ đó thu phục nó.

Lý Duy Nhất nói.

Yêu văn để thu phục yêu thú cấp Siêu Nhiên rất hiếm thấy, đa số là do thời đại Cổ Tiên để lại, cần phải tiến hành nghiên cứu chuyên sâu về loài yêu thú đó, không phải niệm sư bình thường nào cũng có thể tạo ra được.

Tóm lại, không phải chuyện dễ dàng gì.

- Lần sau đi, từ đây về phía đông, trong vùng núi dưới đáy biển cách xa hai vạn dặm vẫn còn vài sào huyệt yêu thú Siêu Nhiên. Ta bắt giữ con Ma Kình này chỉ là để thử nghiệm, xem có làm kinh động đến sinh linh lợi hại nào ở sâu dưới đáy biển hay không. Bây giờ xem ra, vùng biển xung quanh Phù Tang Thần Thụ dường như là vùng cấm của yêu thú, bọn chúng không dám qua đây.

Đường Vãn Châu là người giỏi chịu đựng cô đơn.

Từ lần đầu tiên nàng đến Thang Cốc Hải đã đưa ra quyết định, sau này sẽ đi xa ra ngoài biển khơi để thám hiểm.

Với tu vi hiện tại của nàng đã có đủ năng lực này.

Một năm qua, nàng đã dạo quanh hết đáy biển của vùng biển xung quanh, không ngờ lại tìm được khá nhiều tinh dược ngàn năm và mỏ quặng. Khi đi xa vạn dặm, nàng còn phát hiện ra một lượng lớn sinh linh dưới nước và một số dấu vết của yêu thú.

Tuy nhiên, trước mắt nàng vẫn không dám đi quá xa khỏi vùng biển này, chỉ loanh quanh trong phạm vi ba vạn dặm.

Đường Vãn Châu từng nói với Lý Duy Nhất, nàng cảm nhận được khí tức cực kỳ kinh khủng sâu dưới đáy biển phía tây, tiếng kêu như bò, trên mặt biển lóe điện quang, từng xuất hiện thời tiết rất xấu.

Kể từ đó, nàng không bao giờ đi tới phía tây nữa.

Đường Vãn Châu tràn ngập sự mong đợi đối với thế giới hoàn toàn không giống Doanh Châu này, rất muốn tiếp tục khám phá, tìm kiếm nền văn minh và lục địa.

- Những sát yêu này mà uống Trí Tuyền, có lẽ cũng có thể sinh ra trí tuệ, việc thu phục sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Lý Duy Nhất điều khiển chiến hạm Pháp khí chạy ngược trở về:

- Trí Tuyền rốt cuộc nằm trong tay vị Bá Chủ nào?

Trí Tuyền nổi tiếng cùng với Sinh Tuyền, Mệnh Tuyền, Tử Mẫu Tuyền, đều có nguồn gốc từ một vị Cổ Tiên.

- U Đường Chi Chủ.

Đôi mắt Đường Vãn Châu trở nên nghiêm nghị, lại nói:

- U Đường mênh mông bát ngát, nằm ở phía bắc của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, là rào chắn vùng cấm thứ nhất từ Đông Hải đến Bách Cảnh Sinh Vực. Đông Hải, Vũ Lâm Sinh Cảnh, Lăng Tiêu Sinh Cảnh, thậm chí cả một phần lãnh thổ do Phi Phượng thống trị đều nằm trong phạm vi ảnh hưởng của nó.

- Trong Vong Giả U Cảnh Bách Lục do Động Khư Doanh phân chia, U Đường có thực lực xếp hạng năm hàng đầu, có thể sánh ngang với Viễn Cổ Nghiệp Thành, Tiêu Tôn còn dùng từ thần bí không thể đo lường để hình dung hai nơi này.

- U Đường Chi Chủ dường như không có ác ý gì đối với sinh linh và Sinh Cảnh, hay nói cách khác là không có hứng thú, đối với Động Khư Quỷ Thành cũng là nghe điều lệnh nhưng không tuân theo. Trí Tuyền trong tay đám Yêu Vương ở Đông Hải chính là mua từ U Đường.

Trở lại Không Gian Huyết Nê.

Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu đi đến bên dưới vách ngăn không gian ở một phương vị khác.

Sau khi màn huyết vụ tản ra, một ngọn thần sơn vô cùng hùng vĩ hiện ra, hình dáng tựa như Kim Tự Tháp, mây mù lượn lờ trong núi.

Đây chính là không gian thứ ba được kết nối bởi Đạo Tổ Thái Cực Ngư.

Nó có phải là Tam Thập Tam Lý Sơn không?

Nay niệm lực đã đột phá, Lý Duy Nhất ngay lập tức đến đây, nhắm mắt tĩnh tâm, phóng ra linh quang năm màu bao bọc bàn tay, rồi từ từ ấn về phía lá chắn không gian trước mắt.

- Xoẹt!

Không gian hư hóa, sau đó tản ra.

Bàn tay xuyên qua.

Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu cùng nhau lộ ra nét vui mừng.

Một tiếng soạt vang lên, hai người xuyên qua lá chắn, đáp xuống vùng thảo nguyên dưới chân ngọn thần sơn cao tận mây xanh.

Không khí trong lành phả vào mặt, mang theo cái lạnh của mùa đông.

Nhìn lại phía sau.

Lỗ hổng không gian biến mất, tầm nhìn bao la rộng lớn. Thảo nguyên màu xanh đậm nhấp nhô như những con sóng, kéo dài mãi vào trong sương mù, thỉnh thoảng có thể thấy vài cây cối đen kịt.

- Thế nào? Có phải là nơi ngươi suy đoán không?

Đường Vãn Châu đã cảm nhận được sự bất phàm của nơi này, tiên khí ẩn chứa trong pháp khí thiên địa tại đây còn dày đặc hơn cả khu vực trung tâm của tiên đạo long mạch thức tỉnh ở Đông Hải.

- Đi theo ta.

Lý Duy Nhất thi triển thân pháp thiểm di rời đi, đưa Đường Vãn Châu đến bờ sông lớn dưới chân núi, đứng cạnh một tấm bia đá đã bị phong hóa nghiêm trọng.

Trên bia đá là bốn chữ khắc cổ xưa mờ nhạt:

Tam Thập Tam Lý.

Cây cối xung quanh rậm rạp, tiếng nước chảy róc rách.

Đường Vãn Châu thấy vẻ mặt kích động của Lý Duy Nhất liền biết không đi nhầm chỗ:

- Chúng ta đến Lê Châu rồi sao?

- Chưa chắc.

Lý Duy Nhất biết rằng không gian nơi Tam Thập Tam Lý Sơn tọa lạc vô cùng đặc biệt.

Hắn ngẩng đầu nhìn con đường lên núi đã sớm bị cỏ dại bụi gai che kín, lại bị sương mù dày đặc bao phủ, tĩnh mịch lặng im.

Đường Vãn Châu nhìn vào trong rừng rậm:

- Chúng ta phải lên núi sao?

- Khi xưa lúc ta đến, chỉ có võ tu Dũng Tuyền cảnh mới có thể lên núi. Võ tu Ngũ Hải cảnh cần mặc một số trang phục đặc thù mới không phải hứng chịu kiếp nạn. Bằng không, chỉ cần hơi vận chuyển pháp khí sẽ tự thiêu mà chết. Tu vi càng mạnh, đi vào càng nguy hiểm.

Lý Duy Nhất vô cùng e dè Tam Thập Tam Lý Sơn, biết rõ bên trong rất kỳ dị, tu vi đạt đến Bỉ Ngạn cảnh, hắn ngược lại không dám hành động lỗ mãng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters