Đường Vãn Châu hỏi:
- Trong núi có sức mạnh tựa như pháp tắc Tiên Giải à?
Lý Duy Nhất nhìn nàng, mỉm cười:
- Quả không hổ là Thiếu Quân, liếc mắt một cái đã nhìn thấu bản chất. Đi, theo ta.
Ở bên bờ sông dưới chân núi, Lý Duy Nhất lấy ra Thái Tuế Thần Thiết, đục đẽo trên một vài tảng đá.
Không bao lâu sau, trên một vách đá, hắn đã đục ra được một lượng lớn Kim Tuyền.
Nước suối mơ hồ, tựa như hoàng kim bị nấu chảy.
Lý Duy Nhất lập tức đưa tay hứng, uống một hớp. Nước suối ngọt ngào khi vào miệng thấm tận đáy lòng.
- Nơi này quả nhiên đã không còn giống trước đây, Kim Tuyền được thai nghén ra, phẩm cấp đã trở nên cao hơn. Nếu uống thời gian dài, chắc chắn sẽ có lợi cho việc tu luyện kim cốt.
Sau khi uống xong Kim Tuyền trong tay, Đường Vãn Châu không khỏi đảo mắt nhìn xung quanh:
- Nếu nơi này không phải Lê Châu, phải chăng chúng ta đã thực sự đến một vị diện thượng phẩm nào đó?
- Đi, xem thử có thể từ đây đến Trấn Táng Tiên hay không.
Trấn Táng Tiên đã sớm khôi phục bình thường, Lý Duy Nhất không dám chắc có thể đi qua đó hay không.
Hắn đành phải mang theo Đường Vãn Châu đi theo trong trí nhớ ra ngoài.
Xuyên qua thảo nguyên màu đen rộng lớn, tiến vào trong màn sương mù.
Chẳng mấy chốc, một tầng chướng khí sức mạnh hỗn loạn đã chặn đường đi của hai người.
- Vút!
Lúc đi xuyên qua chướng khí, xuất hiện cảm giác mất trọng lượng rõ rệt, tựa như rơi xuống từ không trung, đang vượt qua ranh giới của không gian.
Sau đó, Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu đi dọc theo dòng suối, băng qua những ngọn núi non hiểm trở, cuối cùng cũng đến được cổ trấn bên dòng Tuy Hà đó.
Trấn Táng Tiên không còn hoang vu nữa, một đội quân của Cửu Lê Tộc đồn trú ở nơi đây, đã trùng tu và xây dựng lại thị trấn từng một thời đổ nát.
Lý Duy Nhất không kinh động đến bọn họ, cùng Đường Vãn Châu đứng bên bờ sông cách thị trấn không xa, phóng tầm mắt ngắm nhìn đỉnh của Tam Thập Tam Lý Sơn ở phía xa xa. Nơi đó bị mây sương bao phủ che lấp, thỉnh thoảng có thể thấy ánh sáng Huyền Hoàng lóe lên rồi biến mất.
- Cái gọi là Tam Thập Tam Lý Sơn, ngụ ý là ngọn núi này cao ba mươi ba dặm, trên núi còn có một bí cảnh vô cùng ghê gớm khác.
Lý Duy Nhất giải thích.
Không biết Đường Vãn Châu đang suy ngẫm điều gì, nghiêm nghị nói:
- Rõ ràng là có thể nhìn thấy từ đây, nhưng thân núi lại bị chướng khí và không gian đặc thù bao bọc, dường như không gian ở đó bị bẻ cong, võ tu bình thường căn bản không có cách nào tiến vào.
- Vẫn còn có thứ kỳ dị hơn nữa.
Lý Duy Nhất nói:
- Nơi này có thể coi là cực nam của Doanh Châu, đi tiếp về phía nam chính là Huyết Hải Quan Ô nơi hội tụ các quan tài dị giới. Nếu Tam Thập Tam Lý Sơn là đầu rồng của Doanh Châu, thì Huyết Hải Quan Ô chính là miệng rồng nuốt chửng vạn giới. Những điều huyền bí ở đây, chỉ e là vượt qua sức tưởng tượng của chúng ta.
Mang theo tâm trạng phức tạp và kích động, hai người quay trở về Không Gian Huyết Nê.
- Ta quyết định rồi! Ta muốn thử mang theo Thiếu Dương Ngư Nhãn tiến về Tam Thập Tam Lý Sơn.
Sau khi Lý Duy Nhất đắn đo suy xét nhiều lần, đã nói như vậy.
Mỗi một lần kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư, tiến vào Không Gian Huyết Nê, thực tế Thiếu Dương Ngư Nhãn đều ở lại chỗ cũ. Chính vì vậy, Lý Duy Nhất mới có thể trở về bất cứ lúc nào.
Nếu mang Thiếu Dương Ngư Nhãn đi, đồng nghĩa với việc lấy vé một chiều, vĩnh viễn không thể quay về.
Trước kia là vì, Đạo Tổ Thái Cực Ngư kết nối với Thang Cốc Hải và Hồn Hải, một khi đến đó, Lý Duy Nhất khó lòng trở về Doanh Châu.
Giờ thì khác rồi, có thể đến Tam Thập Tam Lý Sơn và Lê Châu.
Nói cách khác, một khi nghiệm chứng thành công, sau này gặp phải nguy hiểm không thể chống lại, Lý Duy Nhất sẽ có thêm một lối thoát để rời đi.
Cùng lắm thì quay về Lê Châu xuất phát lại từ đầu.
Hơn nữa, tính tổng một năm qua, Lý Duy Nhất đã tu luyện trong Thời Gian Chi Kiển được bảy năm, không chỉ niệm lực đạt được bước đột phá lớn, võ đạo cũng đến nhị trọng đỉnh phong, tiến trình đã trở nên chậm chạp.
Nếu hắn tiếp tục bế quan nữa, ngoài việc nhục thân có thể mượn nhờ những mảnh vỡ của Đế Đan nhanh chóng tiến bộ ra, võ đạo và niệm lực trong thời gian ngắn sẽ khó có được sự đột phá lớn nào.
Việc hắn quay lại Lăng Tiêu Sinh Cảnh, không chỉ đơn thuần là tìm Tả Khâu Đình để “mượn” cuốn Địa Thư, mà còn có nhiều chuyện lớn khác cần phải làm.
Ví dụ như đi đến Địa Hạ Tiên Phủ, tìm kiếm Quang Minh Tinh Thần Thư có thể vẫn còn thất lạc.
Đương nhiên, việc này không thể vội vàng, phải giải quyết ổn thỏa bên phía Uyển Khâu đã.
Nếu không, Lý Duy Nhất biến mất trong lúc bế quan ở Uyển Khâu, rồi đột nhiên xuất hiện tại Lăng Tiêu Sinh Cảnh, chắc chắn sẽ khiến người ta sinh lòng nghi ngờ.
Lý Duy Nhất đi đến Hồn Hải, đánh thức Triệu Mãnh đang tu luyện trong Bàn Trung Giới.
Nhờ có Minh Linh Cổ Thụ trong Bàn Trung Giới, Triệu Mãnh bế quan mười lăm năm, tu vi đã đạt tới tam trọng đỉnh phong. Hắn cũng có ý định xuất quan.
Lý Duy Nhất tò mò hỏi:
- Sư huynh còn cách tứ trọng Tiểu Thánh Sơn bao xa nữa?
Triệu Mãnh trả lời:
- Nói là kém tám ngàn, mười ngàn dặm cũng chẳng khoa trương.
- Cái gọi là tam trọng đỉnh phong cũng chỉ là bước đầu vào cảnh giới này, còn cần phải tiếp tục tích lũy pháp tắc và kinh văn. Tích lũy đến mức nào mới có thể lột xác thì không ai biết được. Bế quan có thể giúp ta tiến bộ đôi chút, nhưng dù có bế quan thêm mười lăm năm nữa, e rằng kết quả cũng chỉ bằng thành quả một, hai năm đầu, không còn là cách tu luyện tốt nhất hiện nay.
- Đã đạt đến cảnh giới đỉnh phong, phải đi chiến đấu để rèn giũa bản thân, tìm kiếm cơ duyên, như vậy sẽ nhanh hơn là cắm đầu vào bế quan tu luyện.
- Chiến tranh bên ngoài đã nổ ra bao lâu rồi, tình hình hiện giờ ra sao?
Lý Duy Nhất nhận ra Triệu Mãnh muốn ra chiến trường.
Ý định của hắn cũng giống Triệu Mãnh, nếu tiếp tục bế quan sẽ tốn nhiều thời gian mới có thể đột phá lên tam trọng. Có điều, hắn muốn quay lại Lăng Tiêu Sinh Cảnh và Đông Hải để tìm kiếm cơ hội đột phá.
Con đường hai người muốn đi có sự khác biệt.
Lý Duy Nhất đáp:
- Đã khai chiến chín tháng rồi, lần trước xuất quan, ta có nghe nói bốn mươi chín châu của Kỳ Lân Sinh Cảnh đã hoàn toàn bị đánh chiếm. Nhưng chiến sự vẫn đang trong tình trạng giằng co qua lại, kẻ thù ẩn nấp trong thành và dưới mặt đất liên tục quấy nhiễu, ám sát, mãi mà không thể ổn định lại được.
Ba người quay về Uyển Khâu Cổ Thành, đúng vào dịp giá rét cuối năm.
Đất trời phủ đầy băng tuyết trắng xóa, đường nét của cổ thành thoắt ẩn thoắt hiện trong gió lạnh.
Bên ngoài Tam Phật Bảo Điện, nhiều Phật tu khoác cà sa, đứng trang nghiêm trong tuyết tụng kinh, thanh âm trầm bổng và bi thương, đang siêu độ cho những thành viên thế hệ trẻ của Phật Bộ đã ngã xuống trên chiến trường.
Từng cỗ quan tài xếp ngay ngắn.
Trên đường đi, ba người đã nghe ngóng được, không chỉ có một Thiên Đồng và Thiên Nữ chết trận.
Hoắc trưởng lão dẫn ba người vào trong điện, chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra tu vi của Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh tiến bộ vượt bậc, ánh mắt trở nên trầm ngâm:
- Các ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng cho đạo tranh chưa, có tự tin chiến thắng không?
Ba người đều biết trên chiến trường chắc chắn đang có tình huống bất lợi, Phật Bộ muốn thông qua đạo tranh để giáng đòn vào sĩ khí của quân địch. Ba người đương nhiên đồng thanh cam đoan, ai cũng tràn đầy sự tự tin.
Nhưng Hoắc trưởng lão lại do dự, sau khi cân nhắc một lát mới lên tiếng:
- Kỳ Lân Sinh Cảnh đã hoàn toàn nằm trong quyền kiểm soát của quân đội Ma Quốc, vốn định chia làm hai đường đông và tây, đoạt lấy năm mươi châu của Hách Liên Tồi Thành và hai mươi sáu châu của Diệt Đạo Quân.
- Nhưng kẻ địch đã phản kháng vô cùng kịch liệt.
- Đầu tiên, là một nhóm lớn cường giả cấp Siêu Nhiên của Hắc Ám Chân Linh phản công. Trong vùng đất Bách Lục của Động Khư Quỷ Thành, đã có Siêu Nhiên Thệ Linh của ba mươi chín lục xuất hiện trên chiến trường, thông tin này do bên phía Tiêu Linh Quân thống kê.
- Kế tiếp, Huyết Hài Quân của Hắc Thủy Hài Phủ xuất hiện ở biên cảnh. Các Siêu Nhiên của Ngân Trạch Thi Hải và Thái Âm Giáo cũng lần lượt lộ diện.
- Trong tháng qua, nhiều cao thủ từ Doanh Đông kéo đến, ngay cả Lục Hải Long Hoàng tu vi Khôn Nguyên cảnh, tình nghi đã giá lâm Doanh Nam.
Nghe những lời kể vắn tắt của nàng, Lý Duy Nhất đã có thể cảm nhận được bầu không khí nguy hiểm báo hiệu mưa bão sắp ập tới.
Rõ ràng, cục diện cuộc chiến đang dần dần tiến triển tới quy mô lớn hơn, có thể không lâu nữa, toàn bộ phía nam Doanh Châu sẽ bị cuốn vào.
Thảo nào Phật Bộ muốn chủ động tiến hành đạo tranh.
Một khi giành thắng lợi trong đạo tranh, hay nói cách khác là thắng lớn, không chỉ đơn thuần là đả kích sĩ khí của đối phương.
Những đại nhân vật đứng phía sau các thế lực lớn của phe địch cũng sẽ ít nhiều bị ảnh hưởng.
Hơn nữa, việc này còn có thể khiến cho những vị nắm giữ quyền lực của các Sinh Cảnh tại phía nam Doanh Châu đang đứng xem hạ quyết tâm tham gia vào cuộc chiến này.
Nhưng nếu thất bại, hậu quả cũng vô cùng nghiêm trọng.
Ví dụ, nếu Thẩm Tịnh Tâm thất bại trước truyền nhân của Động Khư Quỷ Đế, vậy sự e dè của Động Khư Quỷ Đế đối với Kỳ Chi Thiền tất nhiên sẽ giảm đi nhiều. Những Thệ Linh Vương Giả của toàn bộ Bách Lục U Cảnh, sẽ không còn e ngại Phật Bộ nữa.
Triệu Mãnh đã đạt đến tam trọng đỉnh phong, lòng tự tin tràn đầy:
- Ta nhất định sẽ đánh bại Thi Nhiêu, nói cho Bán Tiên Ngọc Đế biết, đệ tử của hắn chẳng bằng một góc đệ tử của Tam Giới Thần Tăng, đạo của hắn không bằng đạo của Vạn Vật Tổ Miếu, đừng có vọng tưởng thách thức A Di Đà Phật nữa. Đạo tranh nào!
Lý Duy Nhất lên tiếng:
- Hiện tại người trong thiên hạ đều cho rằng, đạo của ta có nguồn gốc từ Chiến Hạm Thanh Đồng. Hắc Ám Chân Linh vì để xóa tan sự kiêng dè của các bên đối với chủ nhân Chiến Hạm Thanh Đồng, đã rêu rao khắp nơi rằng chủ nhân Chiến Hạm Thanh Đồng là kẻ phản bội của Ám Khư, là người của chúng. Đã vậy, ta nhất định phải dùng sức mạnh nghiền nát để đánh bại Chân Linh Vương, mới có thể cho cả thiên hạ thấy sự lợi hại của chủ nhân Chiến Hạm Thanh Đồng, răn đe lại bọn chúng.
Cuối cùng, Hoắc trưởng lão vẫn không dám dễ dàng đưa ra quyết định, nói chờ Thẩm Tịnh Tâm xuất quan, so tài nội bộ một trận rồi mới bàn thêm về chuyện này.
Ngay trong đêm đó, Lý Duy Nhất đã rời khỏi Uyển Khâu Sinh Cảnh.
Hắn kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư, thực hiện chuyến đi một chiều đến Tam Thập Tam Lý Sơn.
Đứng trên thảo nguyên xanh thẫm, Lý Duy Nhất vận dụng toàn lực phóng thích niệm lực linh quang, kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư.
Theo sự xoay chuyển của hai con cá Âm Dương, phía trên đỉnh đầu hắn hiện lên một Thái Cực Ma Bàn khổng lồ có đường kính dài mấy dặm, quay chậm rãi, tỏa ra ánh sáng xanh và ánh mây đỏ rực, có vô vàn đạo văn và kinh Phật lấp lánh bên trong.
- Vút!
Không gian chấn động mãnh liệt, một luồng ánh sáng rực chói bay tới, hạ xuống ngực Lý Duy Nhất.
Hắn cúi đầu nhìn, Đạo Tổ Thái Cực Ngư đeo trên cổ, vị trí mắt cá không còn trống không nữa, Thiếu Dương Ngư Nhãn đã bám vào đó.
- Thành công rồi!
Trong ánh mắt Lý Duy Nhất lóe lên sự vui mừng, ngừng vận chuyển, thu hồi Thái Cực Ma Bàn trong không trung. Lập tức, ánh sáng xanh, ánh mây đỏ, đạo văn, kinh Phật như đàn ong về tổ ùa vào trong Đạo Tổ Thái Cực Ngư.
Một lúc sau, hắn biến mất về phía Trấn Táng Tiên.
Ngay sau khi Lý Duy Nhất rời đi không lâu, bầu trời trên đỉnh Tam Thập Tam Lý Sơn chuyển sang màu máu, hồi lâu không tan.
Sự biến động này không xuất hiện ở Trấn Táng Tiên. Lúc này, Lý Duy Nhất đã chạy tới Cửu Lê Tộc cũng không hề hay biết.
Hắn đi tới Cửu Lê Thần Điện nằm trong Long Sơn Sơn Mạch trước.
Nhưng hắn vồ hụt, không thấy Quan sư phụ và Linh Vị sư phụ đâu.
Không ngờ tân Điện Chủ của Cửu Lê Thần Điện lại là Lê Lăng.
Lê Lăng đầu đội Cửu Hoàng Pháp Quan, thân khoác trường bào Điện Chủ màu tím sẫm, tay cầm Cổ Trượng, bước xuống từ ngai vị Điện Chủ, trông quả thực có vài phần uy nghi của cường giả.
Khi nàng đưa phần thịt của Song Thủ Bạch Giao Vương trở về Cửu Lê Tộc, đã bị Thương Lê và đám túc lão trong tộc ép phải ở lại.
- Ca ca ta nói ta thiếu kinh nghiệm rèn luyện, đã thông đồng với phụ thân, gia gia mời toàn bộ lão nhân trong tộc ra mặt, từng người một vừa khóc lóc vừa van xin ta làm Điện Chủ, chủ trì đại cục ở đây. Làm như thể nếu ta không đảm nhận vị trí này, Cửu Lê Tộc sẽ diệt vong vậy.
Lê Lăng rất muốn ở lại Vụ Cung để tu hành cùng Thiền Hải Quan Vụ, giờ bị một đám lão nhân trói buộc và sắp đặt, trong lòng dĩ nhiên không vui.
Lý Duy Nhất ngồi ở vị trí phía dưới bên phải, cười nói:
- Ngươi là Tứ cung chủ của Lăng Tiêu Cung, ngồi trấn thủ tại Lăng Tiêu Sinh Cảnh mới có thể giúp Cửu Lê Tộc mưu cầu được lợi ích lớn nhất ở Đông Hải.
Lê Lăng bước xuống từ cầu thang, lạnh lùng liếc nhìn hắn:
- Gia gia cũng nói như vậy...
Lý Duy Nhất cười ruồi, rối rít xua tay:
- Không dám nhận, không dám nhận.
Sao Lê Lăng có thể không biết tên này đang lợi dụng mình, nàng không muốn cãi nhau như con nít với hắn:
- Khôi Thủ đang ở trong Thương Vương Mộ tại Tổ Cảnh, ta từng đến đó một lần. Ngài ấy đang nghiên cứu một trận pháp trong mộ. Chẳng phải ngươi đang tu hành ở Phật Bộ à, sao khi không quay về Lê Châu thế? Vừa từ Thành Lăng Tiêu tới à?