Lại đến Phượng Các

Nghe xong, Lê Viên Triệt thở dài cảm khái, lòng đầy lo âu:

- Xem ra đại loạn ở Doanh Châu tiếp theo đây chỉ có thể trông cậy vào Phật Bộ rồi.

Lý Duy Nhất nói:

- Quan sư phụ dường như không mấy lạc quan về tương lai nhỉ?

Lê Viên Triệt nói:

- Duy Nhất, ngươi vốn thông minh, đừng thấy trung tâm bão táp hiện tại dường như nằm ở Ma Quốc, nhưng cùng với sự hồi sinh của tiên đạo long mạch, việc Lăng Tiêu Sinh Cảnh bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió chỉ là vấn đề thời gian. Cửu Lê Tộc trấn giữ tại Huyết Hải Quan Ô, ngàn vạn tộc nhân bất cứ lúc nào cũng phải đối mặt với uy hiếp lớn.

- Không nói chuyện này nữa, lần này ngươi trở về là vì chuyện gì?

Lý Duy Nhất nhìn về phía Lê Lăng và Tả Khâu Lan San bên cạnh:

- Chúng ta nói chuyện riêng được không?

Lê Lăng cạn lời, quay mặt đi, khẽ hừ một tiếng.

Lý Duy Nhất và Lê Viên Triệt đi sâu vào bên trong Thương Vương Mộ, kể ra chuyện tình cảm với Nghiêu Âm. Hắn muốn nhờ Lê Viên Triệt đứng ra làm chủ, chủ trì hôn lễ.

Lê Viên Triệt hơi sửng sốt, rồi bật cười sảng khoái:

- Đây là chuyện tốt! Sau này, ngươi chính là con rể của Cửu Lê Tộc chúng ta rồi.

Cũng giống như Lê Tùng Cốc, Lê Viên Triệt luôn muốn Lý Duy Nhất cưới một cô nương của Cửu Lê, bằng không hai bên vẫn luôn không đủ thân thiết.

Vốn dĩ họ nhắm vào Lê Lăng, cảm thấy nàng là phù hợp nhất, nhưng nàng và Lý Duy Nhất giống như huynh muội hơn, không tiện cưỡng ép se duyên.

Không ngờ, cửa chính đóng lại thì còn cửa sổ, Lý Duy Nhất lại thành đôi với Nghiêu Âm.

Lê Viên Triệt đồng ý ngay:

- Nghiêu Âm là hậu bối có thiên phú cao nhất của tộc ta, lão phu đứng ra chủ trì hoàn toàn không có vấn đề gì. Nhưng ngươi tốt nhất nên tìm mẫu thân của con bé, báo trước một tiếng.

Lý Duy Nhất nhẹ gật đầu, cảm nhận được khí tức mạnh mẽ trên người Lê Viên Triệt:

- Quả thực nên nói với Nghiêu Sư một tiếng. Tu vi của Quan sư phụ dường như khôi phục cực kỳ nhanh nhỉ?

Lê Viên Triệt vuốt râu mỉm cười:

- Trong phe Lăng Tiêu Cung, ba lão nhân Thệ Linh chúng ta được ưu tiên sử dụng Minh Linh Cổ Thụ. Cộng thêm Địa Hạ Tiên Phủ mỗi năm đều sản sinh ra một ít Huy Tẫn Linh Chủng, đương nhiên là tăng lên rất nhanh.

Huy Tẫn Linh Chủng chính là vật chất năng lượng giúp khôi phục nhanh tu vi và chiến lực mà Thiền Hải Quan Vụ, và ba vị sư phụ đã xâm nhập vào Địa Hạ Tiên Phủ để tìm kiếm.

Có liên quan khá nhiều tới Tăng Hài phục sinh tại Địa Hạ Tiên Phủ.

Quay lại với Cự Thạch Trận, Lý Duy Nhất tò mò hỏi xem đó rốt cuộc là trận pháp gì.

- Có lẽ là Không Gian Truyền Tống Trận.

Ánh mắt Lê Viên Triệt đầy vẻ thâm sâu, lại nói:

- Mấy năm trước tại Địa Hạ Tiên Phủ, ta nghiên cứu Không Gian Truyền Tống Trận ở đó, lại từ trong thư các tàng thư của Song Sinh Đạo Giáo tìm được một số trận điển. Sau khi có hiểu biết về Không Gian Truyền Tống Trận, ta phát hiện trận pháp trong Thương Vương Mộ này có nhiều đặc tính giống với nó.

Lý Duy Nhất không kìm được mà chìm vào suy nghĩ, luôn cảm thấy Cửu Lê Tộc ẩn chứa quá nhiều bí mật:

- Trong Thương Vương Mộ không có quan tài, nhưng lại có một cái Không Gian Truyền Tống Trận kỳ quái? Chuyện này...

Lê Viên Triệt nói:

- Chỉ khi khôi phục lại mới biết nó kết nối với nơi nào.

Lý Duy Nhất trở lại Lăng Tiêu Sinh Cảnh, bản chất chính là vì những bí mật xa xưa này, hắn muốn tìm kiếm cơ duyên để đột phá cảnh giới. Chỉ khi bước vào tam trọng, hắn mới thực sự có thể so tài cao thấp với những lão quái vật cấp Thánh về mặt chiến lực.

Không thực sự đánh bại, hoặc là giết chết một vị cấp Thánh thì không cách nào thiết lập được địa vị cường giả vững chắc.

Chỉ khi có thân phận, địa vị của cấp Thánh, lời nói của hắn mới càng có trọng lượng. Nếu không, mãi mãi chỉ là một tiểu bối trẻ tuổi, chỉ có thể dựa vào thân phận như “Bát Phật Gia”, “truyền nhân Đạo Pháp của Đại cung chủ”, mới có thể đối thoại với các cường giả thế hệ trước.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Quan sư phụ có từng nghĩ đến việc bổ bộ xương bạc ở ngoài kia ra không? Cốt tủy bên dưới bộ xương đó giống như dải ngân hà, nhìn qua đã biết là thứ tốt.

Lê Viên Triệt nhẹ nhàng xua tay, nét mặt đầy vẻ thận trọng:

- Chưa đến mức bất đắc dĩ thì đừng đụng đến nó. Không ai biết được, sau khi phá vỡ lớp pháp tắc trên người nó sẽ gây ra ảnh hưởng gì, chỉ cần sơ suất một chút, cả Lê Châu này sẽ bị lật úp. Hơn nữa, vị trí Linh Giới trong não nó có phản ứng vô cùng bất thường.

Lý Duy Nhất rất khó mà giữ được tâm trạng bình tĩnh:

- Sẽ không phải là tinh thần niệm lực do Tiên tu luyện ra chứ?

- Không biết nữa.

Lê Viên Triệt nói thêm:

- Chính vì không nhìn thấu, cho nên không dám đụng đến. Chúng ta không gánh nổi cái giá chết chóc do rủi ro mang lại.

Lý Duy Nhất ở lại Tổ Cảnh năm ngày, khi thì phân tích thời cuộc thiên hạ cùng Quan sư phụ, lúc lại cùng Linh vị sư phụ bố trí khôi văn cho bộ xương bạc, lại đi một chuyến đến Thành Cửu Lê để thăm hỏi Tứ thúc, rồi mới rời khỏi Lê Châu, gấp rút đi tới Khâu Châu.

Châu thành Khâu Châu được bố cục theo hình bát quái.

Đào Lý Sơn là Tổ Cảnh của Tả Khâu Môn Đình, nằm ở trung tâm châu thành Khâu Châu, sừng sững cao vút tận mây xanh.

Trên núi có ba ngàn cây đào cổ, đều mười năm đơm hoa, mười năm kết trái, mười năm chín rụng.

Lý Duy Nhất vừa khéo tới vào mùa đào chín, cây đào khắp núi quả trĩu cành, từng quả mọng nước, hương đào thơm ngát, có một số quả to như cái chậu, đã ửng đỏ.

Với thân phận địa vị của hắn hiện giờ, tất nhiên sẽ nhận được sự tiếp đón long trọng của Tả Khâu Môn Đình.

Nho Môn lão tổ của Tả Khâu Môn Đình là Tả Khâu Nhiễm chịu trách nhiệm trấn giữ Khâu Châu, đích thân xuất hiện.

Vị Nho Môn lão tổ này không hề đơn giản, năm xưa ở Đông Hải, hắn dựa vào chín tòa Thánh Trận suýt cản được đòn tấn công của Kỳ Lân Trang trong trạng thái bị thương.

Tất nhiên, cuối cùng phải liên thủ với Chu Môn lão tổ mới ngăn được đòn tấn công đó.

Bị Trữ Thiên Tử Kỳ Lân Trang đánh trọng thương bằng một chưởng, ngược lại càng khiến thanh danh của Tả Khâu Nhiễm và Chu Môn lão tổ tăng vọt, tạo nên danh tiếng không nhỏ ở Bách Cảnh Sinh Vực.

Có thể sống sót dưới tay của Trữ Thiên Tử thì không thể là Siêu Nhiên tầm thường được.

Tả Khâu Nhiễm nói:

- Duy Nhất đến muộn nửa tháng rồi, nửa tháng trước, Hồng Đình đã xuất quan đi đến Đông Hải. Phỏng chừng là muốn đến Vũ Lâm Sinh Cảnh để bái kiến sư tôn Trang Sư Nghiêm của nàng, sau đó có lẽ sẽ đến Uyển Khâu tìm ngươi.

Biết được tin tức này, Lý Duy Nhất chuẩn bị rời đi.

Lúc gần đi, Tả Khâu Nhiễm tặng cho Lý Duy Nhất một giỏ Bàn Đào.

Đó không phải là những quả đào cấp bảo dược trên cổ thụ, mà là những quả Bàn Đào hái từ Bàn Đào Thụ sâu trong bí cảnh Đào Lý Sơn.

Lý Duy Nhất có ghé xem Bàn Đào Thụ đó, cành lá của cây vươn rộng, còn to lớn hơn cả một ngọn đồi. Mỗi một quả Bàn Đào đều là tinh dược ngàn năm.

Nghe nói hạt của Bàn Đào Thụ này được lấy ra từ quan tài dị giới, hoặc có nguồn gốc từ Tiên Thụ.

Sau khi Lý Duy Nhất rời khỏi châu thành Khâu Châu không lâu, màn đêm lẳng lặng buông xuống.

Trên bình nguyên Khâu Bắc, Lý Duy Nhất nhìn thấy một đường phát sáng màu vàng rực rỡ dài tít tắp, từng tia kim hà giống như cực quang uốn lượn chạy về phía chân trời.

Đó chính là tiên đạo long mạch thức tỉnh.

Đã từ Đông Hải vươn tới Lăng Tiêu Sinh Cảnh. Nhìn theo hướng chạy của nó thì đang tiến về phía châu thành Khâu Châu.

Lý Duy Nhất bước vào làn kim hà, lập tức hiểu được nỗi lo âu của Quan sư phụ về thời cuộc hiện tại. Pháp khí thiên địa trong tiên đạo long mạch hùng hậu và tinh thuần so hơn xa nơi khác, nếu tu luyện nhờ vào nó thì hiệu quả sẽ cực kỳ rõ rệt với Dũng Tuyền cảnh, Ngũ Hải cảnh, Đạo Chủng cảnh.

Tích lũy trong hàng trăm năm tới, nếu số lượng cường giả Đạo Chủng cảnh của Lăng Tiêu Sinh Cảnh tăng lên gấp mười lần cũng chẳng có gì lạ.

Lý Duy Nhất không lập tức hướng đến Địa Hạ Tiên Phủ, mà men theo các tia kim hà của tiên đạo long mạch đi đến Vân Thiên Tiên Nguyên trước.

Vân Thiên Tiên Nguyên cao ba ngàn trượng, bị kim hà của tiên đạo long mạch bao trùm, hệt như một thiên giới siêu thoát khỏi nhân gian.

Phó tổng binh trấn giữ Nam Yển Quan là Thái Sử Bạch.

Lý Duy Nhất tiện đường đến viếng thăm.

Hắn không ở lại lâu, sau nửa canh giờ liền rời đi, từ Nam Thiên Môn đi tới Vân Thiên Tiên Nguyên.

Bước vào Thành Lăng Tiêu, hắn đi đến Phượng Các Sơn của Lăng Tiêu Cung.

Cung điện nguy nga thần thánh của Võ Đạo Thiên Tử trên đỉnh núi kia tựa như Thần Khuyết trên chín tầng trời.

Một nữ quan Phượng Các cảnh giới Trường Sinh cung kính hành lễ với Lý Duy Nhất, rồi lui sang một bên cửa cung:

- Siêu Nhiên đại nhân, Đại cung chủ đang ở trong điện, người đã dặn dò, mời ngài trực tiếp vào trong.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của nàng, Lý Duy Nhất không hề hành lễ hay bẩm báo, trực tiếp đẩy cửa cung, sải bước đi vào.

Chuyện này...

Đây chính là điện ngọc của Võ Đạo Thiên Tử.

Cho dù là Sinh Cảnh Chi Chủ hay Trữ Thiên Tử đến, cũng phải ngoan ngoãn dập đầu hành lễ ở bên ngoài.

Lý Duy Nhất bước vào trong, trông thấy Ngọc Dao Tử đang ngồi phía trên cao, hắn chẳng có chút cảm giác e dè nào, cứ đi thẳng tới một chiếc ghế trong điện ngồi xuống:

- Đại cung chủ đã nhận được bức thư của ta chưa?

Ngọc Dao Tử khoác Lạc Hà Hoàng Sam, dung mạo vĩnh viễn không già, tựa như vị tiên tử khuynh thành mười tám, mười chín tuổi. Nàng đang ngồi bên cạnh chiếc ngự án ở vị trí trên cùng của đại điện, tiến hành phân tích từng viên đan dược và từng tấm phù lục.

Lưu Ly Trản được đặt ở góc trên bên trái của ngự án, tỏa ra quang vụ nhiều màu rực rỡ bao bọc lấy nàng.

Nhiệm vụ hàng đầu hiện tại của Thiền Hải Quan Vụ là tìm kiếm tài liệu luyện chế Hắc Ám Thánh Phù, tất nhiên giao lại công việc phân tích đủ loại đan phương và phù pháp cho Ngọc Dao Tử.

Ngọc Dao Tử chuyên tâm làm việc, cầm bút thấm mực, ghi chép lại các đan phương , nàng nói:

- Thư nào? Ngươi nghĩ thông rồi sao, muốn quay lại Lăng Tiêu Sinh Cảnh giúp ta à?

Lý Duy Nhất không tin bức thư chưa được gửi đến tay nàng:

- Ta dùng hết Thánh Tinh Đan rồi, niệm lực của ta đã đột phá đến tam trọng, hay là Đại cung chủ lại giúp ta chém giết một niệm sư cấp Thánh, rồi luyện thêm một lò nữa nhé?

Để niệm lực nhanh chóng đột phá lên tứ trọng, quả thực rất cần Thánh Tinh Đan.

Ngọc Dao Tử cuối cùng cũng ngẩng đầu lên:

- Niệm sư cấp Thánh ít hơn võ giả cấp Thánh nhiều, ngươi nghĩ có vị nào là có thể tùy tiện giết chứ?

Lý Duy Nhất nói:

- Tình hình chiến sự bên phía Ma Quốc đang rất căng thẳng, có mấy vị niệm sư rất lợi hại bên phe địch, Đại cung chủ có muốn hỗ trợ một tay không?

Ngọc Dao Tử dừng bút, trầm tư một chốc, trả lời hắn một cách nghiêm túc:

- Ngươi trở về chính là vì chuyện này sao? Ta có thể viết một bức thư cho Thường Ngư Lộc, ra lệnh cho nàng ra tay giúp đỡ ngươi. Ngươi thực sự cần phải đạt tới cấp Thánh càng sớm càng tốt, thế cục ngày càng vi diệu, có thể mất kiểm soát bất cứ lúc nào.

Lý Duy Nhất nhẹ gật đầu, chợt hỏi:

- Đại cung chủ có từng thông qua Lưu Ly Trản cảm nhận được dao động đặc biệt nào không?

Ngọc Dao Tử nói:

- Ý ngươi là gì?

Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào Lưu Ly Trản, thấy ngọn lửa của nó rõ ràng hơi chếch đi, hướng đó là Phủ Châu nơi Địa Hạ Tiên Phủ tọa lạc.

Sau khi nghe lời tường thuật của Lý Duy Nhất, Ngọc Dao Tử liền cảm thấy hứng thú.

Nàng đứng dậy chậm rãi bước đi, trong đôi mắt chớp lóe tia sáng:

- Không ngờ Lưu Ly Trản và Quang Minh Tinh Thần Thư có mối liên hệ như vậy... Lưu Ly Trản thần kỳ như thế, nếu thu thập đủ bốn mươi hai trang Quang Minh Tinh Thần Thư, có lẽ cũng sẽ có uy năng phi phàm.

- Ngươi cứ mang Lưu Ly Trản đến Địa Hạ Tiên Phủ tìm kiếm trước đi.

Lý Duy Nhất nhận lấy Lưu Ly Trản bay tới, nói:

- Còn một chuyện nữa.

Ngọc Dao Tử đứng trước ngự án, làn da ánh lên vẻ lạnh lẽo, đoán được điều hắn định nói:

- Không phải ta không giúp ngươi, ta mong ngươi nhanh chóng trưởng thành còn nhiều hơn bất kỳ ai. Nhưng Lôi Cức Trác gắn bó chặt chẽ với đại trận hộ thành của Vân Thiên Tiên Nguyên, cho ngươi mượn sẽ làm uy lực của nó giảm mạnh. Tại sao ngươi không tự mình đến Lôi Hải tu luyện?

Lý Duy Nhất kể lại những hình ảnh về khu vực bí mật nơi có ấn ký chữ Vạn vô cùng đồ sộ mà hắn đã chứng kiến năm xưa:

- Điều ta muốn nói không phải việc này, mà là một chuyện trọng đại khác, ta không nói rõ được là họa hay là phúc, nó nằm dưới đáy Đông Hải. Nơi đó dường như cực kỳ nguy hiểm, lần này ta trở về, chính là muốn mời Đại cung chủ cùng đi đến đó điều tra thử.

Trong mắt của Ngọc Dao Tử ánh lên vẻ kinh ngạc. Nàng đã nhiều lần thăm dò dưới đáy Đông Hải để tìm ra nguyên nhân tiên đạo long mạch khôi phục, thật sự không biết có một bí địa như vậy.

Giọng nói của nữ quan Phượng Các vang lên bên ngoài điện:

- Đại cung chủ, tông chủ Lôi Tiêu Tông cầu kiến, hiện đã ở dưới chân núi.

- Đưa hắn lên Phượng Các đi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters