Lục tông chủ cẩn trọng, dè chừng

Lý Duy Nhất cất Lưu Ly Trản vào Linh Giới ở mi tâm, đứng dậy chuẩn bị rời đi:

- Ta đi tới Địa Hạ Tiên Phủ trước đây.

Đại cung chủ chăm chú nhìn về phía cửa điện, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo sắc bén, đôi mắt lóe tia sáng nghiêm túc, khí thế trên người dần tăng lên, cả người đã hoàn toàn khác biệt so với vừa rồi.

Nàng nói:

- Đừng vội, việc Lục Đỉnh Trĩ đến đây có liên quan đến ngươi.

Lục Đỉnh Trĩ chính là tông chủ Lôi Tiêu Tông.

Lý Duy Nhất cảm nhận được cường độ khí tràng được ngưng tụ từ tinh thần ý niệm của Võ Đạo Thiên Tử ở khoảng cách gần, không gian giống như bị đông cứng, lại tựa như có một ngọn núi thần vô hình đè nặng trên đỉnh đầu, hô hấp trở nên khó khăn. Pháp khí và pháp tắc thiên địa vào khoảnh khắc này giống như đã hoàn toàn biến mất.

Ngọc Dao Tử giờ phút này mới là Võ Đạo Thiên Tử chân chính.

May thay, tu vi và thực lực hiện tại của Lý Duy Nhất đã đủ mạnh mẽ, nếu không, hắn tuyệt đối không thể tiếp tục đứng thẳng.

Hắn hỏi:

- tông chủ Lôi Tiêu Tông đến vì ta ư?

- Bốn ấn Kim, Xích, Thanh, Tử của Lôi Tiêu Tông hợp lại với nhau là một Pháp khí chí thượng. Bản cung chủ lệnh cho hắn mang Xích Tiêu Lôi Ấn và Thanh Tiêu Lôi Ấn đi thu thập Bộc Kim Thiên Lôi, rồi đưa đến Lăng Tiêu Cung, đổi lại sẽ cho hắn cơ hội tham ngộ Cửu Tiêu Bí Tàng. Ngươi nói xem, chuyện này có liên quan tới ngươi hay không?

Ánh mắt Ngọc Dao Tử bễ nghễ, đôi mắt thâm sâu như đầm lầy, một vệt sáng nhấp nháy ngay giữa vầng trán trắng ngần như ngọc. Từng luồng lưu ly quang hoa trên người nàng âm thầm tỏa ra, uy áp trong đại điện lập tức tăng lên gấp bội.

Lý Duy Nhất biết luồng uy áp này không phải nhắm vào hắn, nhưng vẫn bị tinh thần ý niệm của Võ Đạo Thiên Tử chứa bên trong buộc phải ngồi trở lại vị trí, toàn lực chống đỡ bằng linh thần Phù Tang Thần Thụ. Hắn không rõ Đại cung chủ phát giác ra điều gì?

Hay là do gặp một vị Siêu Nhiên khác thì đều phải làm như vậy?

Nghĩ lại cũng phải, Lăng Tiêu Cung được thành lập nhờ lật đổ Lôi Tiêu Tông. Ngay cả hai chữ “Lăng Tiêu”, chữ Lăng mang ý nghĩa vượt lên trên Lôi Tiêu Tông.

Nếu không phải do Độ Ách Quan can thiệp, Lôi Tiêu Tông đã sớm diệt vong, sao nàng có thể giữ lại mối đe dọa tiềm ẩn cho chính mình?

Cần phải biết rằng, trong mười mấy năm Đại cung chủ trúng Lục Niệm Tâm Thần Chú, thời điểm nội loạn nổ ra ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, Lôi Tiêu Tông và Long Môn đã cùng nhau làm mưa làm gió ở Đông Cảnh.

Bởi vì chính bản thân đã phạm sai lầm, nên Đại cung chủ không truy cứu các thế lực lớn tham gia phản loạn năm xưa.

Nhưng trong trận chiến Thành Lăng Tiêu đó, Tuyết Kiếm Đường Đình đã trấn thủ Vân Thiên Tiên Nguyên, ngăn chặn đại quân Thệ Linh. Tả Khâu Môn Đình, Cửu Lê Tộc, Chu Môn đã đánh Song Sinh Đạo Giáo, tiêu hủy tế đàn Lục Niệm Tâm Thần Chú ở Địa Hạ Tiên Phủ. Có thể nói, trước nguy cơ diệt vong Sinh Cảnh, mọi người đều cùng nhau gác lại thành kiến, tất cả đều dốc hết sức lực.

Chỉ riêng Lôi Tiêu Tông bo bo giữ mình.

Mãi tới khi Vụ Thiên Tử giành chiến thắng trong trận chiến Vân Thiên Tiên Nguyên, và Địa Hạ Tiên Phủ bị công phá, Lôi Tiêu Tông mới bắt đầu xuất binh tấn công Long Môn ở Đông Cảnh.

Giờ đây, vì Xích Tiêu Lôi Ấn, Thanh Tiêu Lôi Ấn và Bộc Kim Thiên Lôi, nàng phải giao chân kinh Cửu Tiêu Bí Tàng cho tông chủ Lôi Tiêu Tông tham ngộ, giúp hắn tu hành phá cảnh, có thể hình dung ra được nàng tuyệt đối kháng cự và mâu thuẫn từ tận đáy lòng.

Sao nàng có thể không mượn cơ hội này để ra uy cảnh cáo?

Tông chủ Lôi Tiêu Tông ở cảnh giới Đại Thánh Sơn, có thể làm chủ nhân một cảnh trong nhiều Sinh Cảnh, sở dĩ hắn vẫn bám trụ Lôi Châu đều là vì nguồn tài nguyên tu luyện thiên nhiên Lôi Hải tám trăm dặm.

Lúc này, dưới sự dẫn đường của nữ quan Phượng Các, hắn từng bước tiến đến trước cửa cung điện.

Hắn ngước nhìn lên bầu trời, có thể thấy từng trận văn Phượng Vũ khổng lồ lúc ẩn lúc hiện trong bầu trời sao.

Hắn bước chân vào cửa đại điện.

Nhất thời, từng tầng uy áp đè lên người hắn. Cho dù với tu vi thâm hậu của hắn, thân hình cũng khẽ khựng lại một khoảnh khắc, sau đó mới tiếp tục lê bước một cách khó nhọc đi đến giữa đại điện, khom mình hành lễ.

- Tham kiến Đại cung chủ.

Tông chủ Lôi Tiêu Tông liếc mắt nhìn Lý Duy Nhất đang ngồi phía trước, ánh mắt điềm tĩnh.

Hắn đã sớm đoán được Ngọc Dao Tử đòi hỏi hai ấn Xích và Thanh là vì Lý Duy Nhất.

Trong mắt hắn, Thiền Hải Quan Vụ và Ngọc Dao Tử coi trọng Lý Duy Nhất một cách đặc biệt đều là vì Chiến Hạm Thanh Đồng và Vạn Vật Tổ Miếu.

Các nàng đang mạnh mẽ bồi dưỡng một hậu bối, nâng lên đến mức độ mà những cường giả thế hệ trước như Tả Khâu Huyền Minh, Đường Sư Đà, tộc trưởng Tuế Nguyệt, Thủy Mẫu lão tổ, Thường Ngư Lộc, Ký Xuân Quân, Liễu Điền Thần, cũng khó lòng sánh kịp. Còn Lục Đỉnh Trĩ như hắn tất nhiên là kém hơn một bậc.

Sở dĩ tông chủ Lôi Tiêu Tông nghĩ như vậy, là bởi vì Lăng Tiêu Cung và Vụ Cung đại diện cho đỉnh cao của quyền lực và lợi ích, bất cứ động thái nhỏ nào cũng khó tránh khỏi sẽ truyền đến tai các thế lực lớn. Mọi chuyện cỏn con, vì có liên quan tới Võ Đạo Thiên Tử mà trở thành chuyện cực kỳ to lớn.

Lý Duy Nhất vừa có thể tự do ra vào Vụ Cung, lại được Đại cung chủ đích thân đưa Tiên Thi tới Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc để trợ giúp hắn tu hành, những việc này, mỗi điều đều tiết lộ tín hiệu hết sức đáng sợ.

Thân phận địa vị đạt đến mức độ này, một lời nói có thể khiến những cường giả cấp Thánh phải chết.

Mọi người vừa ngưỡng mộ hắn là nhân vật thân tín của hai vị Võ Đạo Thiên Tử, đồng thời cũng rước lấy nhiều đố kỵ, chỉ trích ngấm ngầm. Đương nhiên, tất cả đều vì những đóng góp của Lý Duy Nhất cho phe Lăng Tiêu Cung tạm thời chưa thể công khai.

Cơ thể Ngọc Dao Tử lúc này tựa như thần ngọc, uy thế tỏa ra xung quanh từng tầng như thủy triều, mỗi sợi tóc đen bay lên dường như đều mang theo sức mạnh chém đứt cả trời xanh, giọng điệu bình tĩnh:

- Tiên đạo long mạch tiến lên bờ từ Lôi Châu, xuyên qua Lôi Hải. Hoàn cảnh tu luyện hiện tại của Lôi Tiêu Tông vượt xa ngày trước, tất nhiên có thể đào tạo ra vô số cường giả võ đạo, cục diện bên Đông Hải vẫn phải nhờ cậy Lục tông chủ.

Chưa đợi tông chủ Lôi Tiêu Tông kịp khiêm tốn trả lời, Ngọc Dao Tử lại nói tiếp:

- Trong chiến dịch thu phục Vong Giả U Cảnh, Lục tông chủ đã lập chiến công lẫy lừng, hiện nay, chắc có gần hai mươi châu quy thuận dưới cờ Lôi Tiêu Tông rồi nhỉ?

Tông chủ Lôi Tiêu Tông mỉm cười đáp:

- Là mười chín châu. Lục mỗ không dám kể công, hoàn toàn là nhờ uy danh của hai vị Võ Đạo Thiên Tử nên đã lấy được một số lợi ích không thuộc về mình.

Tông chủ Lôi Tiêu Tông lại nói tiếp:

- Lăng Tiêu Sinh Cảnh từ trước đến nay vẫn luôn là lãnh thổ của Đại cung chủ, dù Lôi Tiêu Tông nắm giữ bao nhiêu phủ châu thì vẫn là hạ thần của Đại cung chủ.

Ánh mắt Lý Duy Nhất đảo qua lại giữa hai người, hắn luôn cảm thấy cuộc trò chuyện của họ khá kỳ quái.

Giống như là lời có ẩn ý.

- Lão phu đã mang tới hai ấn Xích Thanh và Bộc Kim Thiên Lôi, xin trao cho Lý tiểu hữu đây.

Tông chủ Lôi Tiêu Tông vẫn luôn là một người thấu hiểu đạo lý đối nhân xử thế và thiết thực, hắn nhìn sang Lý Duy Nhất, khẽ gật đầu, tươi cười rạng rỡ, vị trí Tổ Điền ở bụng xuất hiện dao động không gian.

Hắn muốn phóng Xích Tiêu Lôi Ấn và Thanh Tiêu Lôi Ấn ra ngoài.

Một cảm giác nguy cơ mãnh liệt bao trùm toàn thân Lý Duy Nhất, khiến tóc gáy hắn dựng đứng. Dường như người đang đứng đối diện không phải là tông chủ Lôi Tiêu Tông, mà là Động Khư Quỷ Đế, cực kỳ đáng sợ.

Ngay cả nụ cười hiền hậu trên mặt tông chủ Lôi Tiêu Tông cũng làm người ta nổi da gà.

- Bùm!

Cơ thể Lý Duy Nhất như hành động theo phản xạ tự nhiên, chấn vỡ chiếc ghế đang ngồi, nhanh chóng lùi về phía sau.

Hoàn toàn không có dấu hiệu báo trước.

- Ầm ầm!

Tiếng sấm chấn động cả đất trời, át đi mọi âm thanh.

Nụ cười trên mặt tông chủ Lôi Tiêu Tông giống như bị đóng băng, dao động không gian ở vị trí Tổ Điền nháy mắt lan ra từng góc trong đại điện, khiến bốn bức tường, mặt đất, trần nhà xuất hiện những vết nứt chi chít, tỏa ra luồng khí tức hủy diệt tàn bạo.

Hai ấn Xích và Thanh mang theo vô số luồng điện chói mắt lao thẳng tới chỗ Lý Duy Nhất.

Ngay cả khi tính cảnh giác của Lý Duy Nhất đã đủ mạnh, nhưng hắn vẫn không tránh kịp.

Tốc độ lao tới của hai Lôi Ấn và tia sét quá nhanh, tốc độ di chuyển của cơ thể Lý Duy Nhất chậm chạp đến mức tưởng chừng như đang đứng yên, hắn chỉ có thể bất lực nhìn nó xuyên qua người. Màn đột kích bất ngờ như thế này, đừng nói là hắn, ngay cả Trữ Thiên Tử cũng chỉ có thể gắng gượng chống đỡ, không cách nào né tránh.

- Vút!

Dường như Ngọc Dao Tử đã lường trước được điều này, lắc người xuất hiện trước mặt Lý Duy Nhất.

Không thấy nàng có bất cứ động thái rõ ràng nào, nhưng pháp khí và kinh văn trên người đã hất văng hai ấn Xích Thanh ra xa. Từng luồng sét chói lóa giáng xuống người nàng liền nhanh chóng tan biến.

Khoảnh khắc Tổ Điền của tông chủ Lôi Tiêu Tông phóng ra lôi điện, thân thể hắn cũng đã bị lực phản chấn đẩy ngược ra khỏi đại điện, xuất hiện trên quảng trường phía ngoài. Sau đó, hắn lập tức trốn xa.

Hắn lập tức kích hoạt một tấm phù lục Quỷ Hỏa được tinh thần niệm lực trong Linh Giới ở mi tâm bao lấy.

Đó không phải là một loại phù triện có thể lưu giữ lâu dài, nó không tan biến là nhờ vào năng lượng cường đại từ niệm lực của hắn.

Ngay khi tông chủ Lôi Tiêu Tông kích hoạt phù này, liền phát hiện ra sự bất ổn, sắc mặt hắn tái nhợt, giọng nói gần như tuyệt vọng:

- Cái này... không phải là Độn Phù có thể phá vỡ mọi loại trận pháp...

Rắc một tiếng, Linh Giới vỡ nát.

Ở mi tâm hắn nứt ra một vệt máu lan tới đỉnh đầu và sống mũi. Những tia Quỷ Hỏa xanh lục thoát ra từ Linh Giới vỡ.

Vệt máu lan rộng từ trán ra xung quanh, phóng ra khí lực hủy diệt làm biến dạng cả không gian.

Ngọc Dao Tử dường như thiểm di, xuất hiện ở đối diện tông chủ Lôi Tiêu Tông, ánh mắt luôn giữ vẻ lạnh lùng thờ ơ, nhận ra trạng thái bất thường của hắn. Nàng không nói thừa lời nào, khẽ vung ngón tay mảnh khảnh lên, kéo một lượng lớn pháp khí hùng hồn đập thân thể của tông chủ Lôi Tiêu Tông bay lên cao.

- Ầm ầm ầm!

Lúc đang bay, Linh Giới ở mi tâm và đầu của tông chủ Lôi Tiêu Tông liền vỡ vụn, nổ tung thành một biển lửa mang theo sóng nhiệt ngập trời trong phù văn Quỷ Diễm, lan rộng về phía toàn bộ Thành Lăng Tiêu.

Cùng với tiếng vang trầm đục này, bầu trời hoàn toàn bốc cháy.

Màn sáng đại trận hộ thành của Thành Lăng Tiêu hiện ra trong ánh lửa, chặn lại phần lớn ngọn lửa.

Ngọn lửa còn lại rơi xuống trong thành bị pháp khí và biển kinh văn tỏa ra từ trên người Ngọc Dao Tử chặn lại, bốc cháy trên bầu trời khu vực thành.

Phượng Các thì không may mắn như vậy, toàn bộ đỉnh núi gần như bị san bằng thành bình địa.

Ai có thể ngờ tới, tông chủ Lôi Tiêu Tông dám ở trước mặt Võ Đạo Thiên Tử, đột nhiên thả lôi điện thu được từ Lôi Hải ra? Căn bản không thể phòng bị.

Đình đài lầu các trên đỉnh núi hóa thành phế tích, ngay cả bùn đất và đá đều tan chảy trong lôi điện, biến thành từng dòng suối dung nham màu đỏ rực.

- Xoẹt xoẹt!

Lôi điện lấp lóe trên toàn bộ rặng núi Phượng Các, nhiều vị nữ quan chết thảm tại chỗ, không thể cản được dư ba từ đòn tấn công đã mưu đồ từ trước của cường giả Đại Thánh Sơn.

Mãi đến lúc này, tính từ lúc tông chủ Lôi Tiêu Tông phát động tập kích chỉ mới trôi qua thời gian mấy cái chớp mắt.

Lý Duy Nhất đứng trong phế tích, bình tĩnh lại, lập tức thả Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân và Ác Đà Linh ra hộ thể, nhìn về phía biển lửa màu đỏ rực trên khung trời, lại nhìn Ngọc Dao Tử đang đứng cách đó vài chục trượng.

Hắn hỏi:

- Đại cung chủ, không đúng lắm, với sự cẩn thận tỉ mỉ của Lục Đỉnh Trĩ, sao dám làm ra chuyện lớn thế này? Cho dù hắn không sợ chết, chẳng lẽ không sợ mang họa diệt tông đến cho Lôi Tiêu Tông sao?

Ánh mắt Ngọc Dao Tử bình tĩnh, y phục trên người không gió tự bay, nàng thả tinh thần ý niệm ra, cảm nhận các phường trong thành và Vân Thiên Tiên Nguyên ở ngoại thành, sau đó lan tràn ra xa hơn, nói:

- Có lẽ là vì, hắn phải đưa ra lựa chọn. Lôi Tiêu Tông không phải lúc nào cũng có tư cách đứng ngoài cuộc, có thể tự mình lựa chọn.

Trên đỉnh Lân Đài, Tam cung chủ lắc người lao ra, liếc nhìn về phía Phượng Các, vẻ mặt đầy khiếp sợ.

Ngay sau đó, nàng truyền ra từng pháp lệnh. Một trăm tám mươi khu vực cốt lõi của trận pháp trải rộng khắp Vân Thiên Tiên Nguyên theo đó vận hành, từng cột sáng trận pháp nối tiếp nhau phóng thẳng lên trời.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters