Thái Tử Lăng Tiêu Cung

Lý Duy Nhất không chút do dự đạp lên quang ảnh Hoàng Long, vọt lên trời cao, thoát khỏi áp chế của Không Minh Tràng Vực.

- Thái Ất Khai Hải!

Cảnh tượng vùng biển hiện ra, nhấn chìm Không Minh Tràng Vực và xiềng xích kiếm khí bên dưới.

Chiến ý của Lý Duy Nhất tăng lên đến đỉnh cao, hắn tự tin rằng chiêu kiếm được rèn giũa vô số lần của mình tuyệt đối không thua kém bất cứ kiếm đạo nào trên thế gian.

Giờ phút này, dù là Đông Hải cũng phải bị chẻ đôi ra cho ta.

Một kiếm chém ra.

Sau lưng hắn hiển hiện Thần Ảnh, thắp sáng thế giới dưới lòng đất. Kiếm quang chia cắt vùng biển, va chạm với Nghênh Thiên Nhất Trảm của Ma Ha La.

- Ầm ầm.

Mặt đất dưới chân Ma Ha La nứt ra, giống như vực sâu, lan ra tận mười mấy dặm. Không Minh Tràng Vực sụp đổ, toàn bộ xiềng xích kiếm khí đứt gãy. Ma Ha La hộc máu, rơi xuống khe nứt kiếm khí.

Lý Duy Nhất thừa thắng xông lên, pháp khí trong cơ thể và linh quang ở mi tâm đồng thời bộc phát, niệm và võ kết hợp, dung hòa vào nhau, hóa thành biển lửa Tịch Diệt vô bờ bến.

Trong biển lửa Tịch Diệt ngưng tụ ra Kim Ô, Hỏa Phượng, Kỳ Lân, Viêm Long, Ma Viên... những cự thú phát ra tiếng gào thét, lần lượt đâm vào người Ma Ha La.

- Bùm! Bùm...

Ma Ha La rơi xuống đáy khe nứt kiếm khí, dần dần không thể chống đỡ nổi, da thịt và chiến y trên người bắt đầu nóng chảy.

Bị dồn vào đường cùng, hắn đành phải kích hoạt sát thuật trên thanh chiến kiếm màu đen. Tức thì, một chiêu đế thuật kiếm đạo của cường giả cấp Đại Thánh Sơn bùng nổ.

Kiếm quang xé rách mọi thứ, xuyên qua tầng đá, vọt lên trên Đông Hải, kiếm khí tràn ngập bốn phương tám hướng.

Trên mặt biển, La Sinh nãy giờ vẫn theo dõi trận chiến dưới lòng đất, trong mắt xẹt qua một tia khinh thường:

- Ma Ha La bước vào Tiểu Thánh Sơn, vậy mà tâm trí chẳng tiến bộ chút nào, lãng phí chiêu kiếm đạo sát thuật có thể đoạt mạng Lý Duy Nhất này rồi. Xuất ra chiêu kiếm này lúc bản thân không chiếm ưu thế là sai lầm lớn nhất của hắn.

Thương Hoàng nói:

- Không phải hắn không muốn dùng, mà là Lý Duy Nhất luôn không cho hắn cơ hội dùng chiêu này. Từ đầu đến cuối Lý Duy Nhất đều giữ sức, tiến có thể công mà lui có thể tránh, khả năng hắn sử dụng chiêu này đánh trúng được Lý Duy Nhất là cực kỳ nhỏ. Từ lúc bắt đầu trận chiến, Ác Đà Linh vẫn luôn rung lắc, ngươi thật sự cho rằng Ma Ha La có thể dễ dàng chống lại nó sao?

La Sinh không ngờ Lý Duy Nhất mạnh đến mức này:

- Lúc này dùng chiêu kiếm đó thì càng không giết được Lý Duy Nhất.

- Trận chiến này... đã cho thu hoạch rất lớn. Chúng ta đi!

Thương Hoàng nhìn thấy kiếm khí lao ra từ mặt biển, biết rõ đây là thời cơ tốt nhất để rút lui. Sương mù màu đen tràn ngập quanh người, bao bọc La Sinh, nháy mắt biến mất không thấy.

Sự chú ý của Ngọc Dao Tử rời khỏi lòng đất, liếc nhìn phương hướng Thương Hoàng và La Sinh biến mất, ánh mắt rất bình tĩnh.

Vực sâu dưới mặt đất bị tàn phá đến mức ghê người, khắp nơi đều là đá vụn khổng lồ.

Nước biển ào ào trút xuống thế giới lòng đất từ vị trí Ma Ha La chém ra một kiếm, hóa thành thác nước lơ lửng.

Chiến kiếm màu đen trong tay Ma Ha La vỡ nát vì kích hoạt đế thuật kiếm đạo Đại Thánh Sơn.

Mất đi át chủ bài, lại bị thương nghiêm trọng, Ma Ha La bị Lý Duy Nhất dùng chuông đập cho ý thức hồn linh tiêu tán, ngất xỉu.

- Ào!

Lý Duy Nhất xách một chiếc cánh của Ma Ha La, bay lên khỏi mặt biển, đáp xuống hòn đảo đá ngầm, ném hắn xuống trước mặt Ngọc Dao Tử:

- Cường giả thần bí kia và La Sinh đâu?

Ngọc Dao Tử đáp:

- Đi rồi.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Hắn là thần thánh phương nào?

Ngọc Dao Tử đáp:

- Không nói.

Lý Duy Nhất sửng sốt:

- Hắn trốn thoát ngay dưới mí mắt của Võ Đạo Thiên Tử như ngươi? Thậm chí không thể ép hắn ra tay?

- Chẳng phải là vì ngươi sao? Chỉ là một Tiểu Thánh Sơn sơ kỳ, ngươi chiến đấu lâu như vậy vẫn không hạ được.

Ngọc Dao Tử lạnh lùng liếc hắn:

- Hơn nữa, ngươi còn cho hắn cơ hội dùng sát thuật trong kiếm... Lỡ như ngươi chết dưới một kiếm kia, tương lai ta làm sao ăn nói với Tam Giới Thần Tăng và chủ nhân Chiến Hạm Thanh Đồng? Đều tại ngươi làm lỡ việc của ta.

- Ta... hắn dù gì cũng là Tiểu Thánh Sơn.

Lý Duy Nhất cười khổ liên tục, lại nói:

- Ta mang theo Hộ Thân Phù do Vụ Thiên Tử ban cho, cũng không quá e sợ sát thuật của hắn.

- Làm sao ta biết Vụ Sư đã cho ngươi Đế Phù hộ thân?

Mái tóc đen của Ngọc Dao Tử bay trong gió biển, giọng điệu nhàn nhạt, đưa mắt nhìn về phía các yêu ảnh đang bay tới từ đằng xa.

- Hay là... cứ sưu hồn trước?

Lý Duy Nhất luôn cảm thấy Ngọc Dao Tử cố ý đẩy tội cho hắn, rất có thể nàng vốn không hề có ý định động thủ với cường giả thần bí kia.

Một khi động thủ, quả thật là cả hai cùng chịu thiệt.

Dù sao Lăng Tiêu Sinh Cảnh đang bị Ứng Thiên Cốt Hoàng, Viễn Cổ Nghiệp Thành, Phi Phượng đe dọa từ mọi hướng.

Ngọc Dao Tử đã sớm kích hoạt kinh văn bao phủ trên người Ma Ha La, để tránh hắn tự bốc cháy mà chết giống như Thảo Nhân.

Trong lúc nàng sưu hồn, Lý Duy Nhất cố nén tiêu hao nghiêm trọng về pháp khí và linh quang trong người, tiến lên ứng phó với các Yêu Vương chạy tới.

Vì ép Ma Ha La dùng ra sát thuật, Lý Duy Nhất thi triển Nghiệp Hỏa Hóa Hình bằng cách niệm võ kết hợp, tiêu hao rất lớn, không dễ chiến thắng.

Các Yêu Vương chạy tới, có hải yêu của Đông Hải, cũng có hà yêu trong các con sông lớn như Hoàng Giang, còn có Hoa Yêu Vương Hạ Cẩn chạy tới từ Nguyệt Long Đảo.

Lý Duy Nhất ra vẻ là người cầm trịch Lăng Tiêu Cung, chắp hai tay sau lưng, nhìn về phía bầy yêu:

- Chư vị không cần hoảng loạn, Đại cung chủ đích thân đuổi tới Đông Hải, kẻ địch đã lui lại, để lại ba thi thể Siêu Nhiên, trong đó có một cái Thánh cấp, chúng ta toàn thắng.

Lúc hắn và sáu con Phượng Sí Nga Hoàng truy sát Thảo Nhân thì tin tức đã lan truyền ra, kinh động đến các cường giả ven bờ Đông Hải.

- Bái kiến Đại cung chủ.

Đám Yêu Vương lộ vẻ mặt kính sợ, đồng loạt hành lễ về hướng hòn đảo đá ngầm.

Là Ngọc Dao Tử chủ động yêu cầu Lý Duy Nhất tiết lộ tung tích của nàng.

Hạ Cẩn hỏi:

- Vừa rồi quả thực có khí tức của một cường giả Thánh cấp tràn ra, là thế lực phương nào to gan dám nhúng chàm Đông Hải?

Hạ Cẩn mang tu vi Tiểu Thánh Sơn đỉnh phong, từng là một trong Tứ Đại Yêu Vương của Lăng Tiêu Sinh Cảnh, nàng có cảm nhận nhạy bén, nhận ra dao động khí tức khi Ma Ha La kích hoạt sát thuật.

Làm nhân vật số hai của Loan Đài, phụ trách các sự vụ tình báo quanh Đông Hải, vậy mà trước đó không hề hay biết gì, nàng đương nhiên sợ bị Đại cung chủ trách tội.

- Là Ngũ Sát Thiên La, tổ chức sát thủ hàng đầu ở Trung Thổ.

Lý Duy Nhất động ý niệm:

- Xin Hạ Yêu Vương giúp ta tìm một người, Hồng Tụ Y trong Ngũ Sát Thiên La.

Những người khác của Ngũ Sát Thiên La đều đến, nàng không thể nào không đến.

- Rào!

Lý Duy Nhất điểm một ngón tay vào hư không, dùng linh quang vẽ ra một vòng tròn.

Vòng tròn như mặt gương, ngưng tụ ra bóng dáng Hồng Tụ Y cầm pháp trượng.

Không đợi Lý Duy Nhất kể về tình hình tu vi của Hồng Tụ Y, ánh mắt Hạ Cẩn sâu thẳm:

- Hóa ra nàng chính là Hồng Tụ Y trong truyền thuyết, trong số những tu giả khả nghi trọng điểm xuất hiện ở Long Thành cũng có nàng ta.

Làm một trong những người phụ trách sự vụ tình báo của Lăng Tiêu Cung, nàng không dám nói là nắm rõ như lòng bàn tay về thông tin các cường giả cấp bậc Siêu Nhiên ở Doanh Châu, nhưng ít nhất cũng đã từng tìm hiểu qua.

Hạ Cẩn nói:

- Cường giả các cảnh, các vực, các tộc đến Đông Hải rất đông, trước đó, chúng ta không biết thân phận và cảnh giới tu vi của nàng. Nhưng có Yêu Quân Đại Trường Sinh theo dõi nàng, lại bị nàng cắt đuôi. Thông tin duy nhất biết được là nàng đang nghe ngóng tình hình của Đạo Mẫu Tháp.

Đạo Mẫu Tháp là cung đàn thứ năm của Đạo Cung, xây dựng ở Đông Hải, phụ trách lợi ích ở Đông Hải.

Lý Duy Nhất nhíu mày:

- Đạo Mẫu Tháp?

Bởi vì nhánh Khương Tộc ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh trăm năm trước có quan hệ mật thiết với Song Sinh Đạo Giáo, phản bội triều đình, đắc tội Đại cung chủ khá nặng.

Sau khi Đại cung chủ phá cảnh Khôn Nguyên, việc đầu tiên là giết Đạo Tổ của Song Sinh Đạo Giáo, dọa cho người trong Khương Tộc sợ hãi rút toàn bộ khỏi Đông Hải, không dám quay lại nữa.

Chính vì thế, Đạo Mẫu Tháp vốn do Khương Tộc chủ đạo xây dựng, hiện tại từ Phượng Khâu Thiếp, một trong những đàn chủ của cung đàn thứ tư Thần Di Sơn thuộc Đạo Cung chưởng quản.

Sở dĩ Phượng Khâu Thiếp chỉ là một trong các đàn chủ, là vì nàng còn có một người tỷ tỷ sinh cùng một cây tên là Phượng Khâu Thê.

Phượng Khâu Thê là cường giả xếp hạng thứ mười tám trong các Trữ Thiên Tử của Doanh Nam.

Còn Phượng Khâu Thiếp vẫn ở cảnh giới Thánh Lâm Sơn.

Việc Đạo Cung phái Phượng Khâu Thiếp đến Đông Hải tọa trấn Đạo Mẫu Tháp có chút liên quan với Lý Duy Nhất.

Vũ Hồng Lăng và Tử Y Nữ của Thần Di Sơn có giao tình khá sâu với Lý Duy Nhất, hơn nữa, không đắc tội Đại cung chủ như Khương Tộc.

Nói chung, thân phận đạt tới cấp bậc như Lý Duy Nhất sẽ ảnh hưởng đến những tu giả từng có giao tiếp với hắn từ mọi phương diện. Chỉ có điều, hắn đứng ở cấp độ Siêu Nhiên, toàn tiếp xúc với những nhân vật tầng cao nhất các phương, bản thân hắn ngược lại không cảm nhận được sức ảnh hưởng của mình.

Nghe Hạ Cẩn kể xong, vẻ mặt Lý Duy Nhất nghiêm túc, hỏi:

- Vũ Hồng Lăng có ở Đông Hải không?

- Chắc là có.

Hạ Cẩn ý thức được mình nói không đủ chuẩn xác, bổ sung một câu:

- Nàng vẫn luôn bế quan ở Đạo Mẫu Tháp, đã vài năm không xuất hiện, cho nên không thể xác định.

Cho dù là Yêu Vương tu vi cỡ như Hạ Cẩn, khi đối mặt với Lý Duy Nhất lúc này cũng không dám chậm trễ chút nào.

Đây chính là “Thái Tử Lăng Tiêu Cung” trong lời bàn tán riêng tư của các Siêu Nhiên.

Không phải quốc độ nào cũng có Thái Tử.

Phải là con cháu của Võ Đạo Thiên Tử, và tu vi đạt tới cảnh giới Trữ Thiên Tử, có khả năng rất lớn bước vào Khôn Nguyên, mới có tư cách được sắc phong làm Thái Tử. Nếu không, chỉ có thể xưng là hoàng tử giống như Ngọc Cảnh Huyền.

Lý Duy Nhất được “phá cách” là dựa vào thiên tư, thân phận, sự coi trọng của Vụ Thiên Tử và Ngọc Dao Tử, vì các nàng không có con cái, vì Cát Tiên Đồng bị hắn bỏ xa một đoạn lớn.

Hạ Cẩn hỏi:

- Mục tiêu của Hồng Tụ Y là Vũ Hồng Lăng?

- Rất có thể.

Lý Duy Nhất nhớ tới ấn ký chữ Vạn nổi lên trên trán cường giả áo đen thần bí kia, trong lòng sinh ra dự cảm chẳng lành. Vũ Hồng Lăng cũng tu luyện ra ấn ký chữ Vạn, mặc dù là chiều ngược lại.

Nhân vật ở cấp độ đó, Đại cung chủ đều vô cùng kiêng kỵ, bản thân Lý Duy Nhất tự thấy lo thân mình còn không xong. Vì vậy, hắn chỉ đành ủy thác Hạ Cẩn giúp truyền tin cảnh báo cho Đạo Mẫu Cung, bảo Vũ Hồng Lăng mau chóng rời khỏi Đông Hải trốn đi.

Có kịp hay không thì chỉ có thể xem thiên mệnh.

Tiễn các Yêu Vương đi, Lý Duy Nhất quay lại hòn đảo đá ngầm, nhìn Ma Ha La đã bị thiêu rụi một nửa cơ thể:

- Trong ý thức hải của hắn cũng có Tử Vong Linh Hỏa?

Ngọc Dao Tử mang vẻ mặt nghiêm túc, tự lẩm bẩm:

- Có Tử Vong Linh Hỏa, cũng lấy được một số thông tin. Muốn gieo Tử Vong Linh Hỏa cho cường giả Thánh cấp không dễ, Võ Đạo Thiên Tử cũng phải trả một cái giá nào đó mới làm được. Càng như thế, càng chứng tỏ thế lực đứng sau Ngũ Sát Thiên La mưu đồ rất lớn, rốt cuộc cội nguồn của lực lượng bản nguyên là gì?

Lý Duy Nhất nói:

- Có lẽ... ta biết.

Ngọc Dao Tử ngước mắt lên:

- Ngươi biết?

- Đại cung chủ còn nhớ lời ta nói ở Phượng Các không? Ngươi muốn đi không? Nơi đó không giống chốn tốt lành gì, chắc chắn có liên quan đến Võ Đạo Thiên Tử thần bí áo đen kia.

Lý Duy Nhất không chắc chắn hiện tại nàng có thể rời khỏi Lăng Tiêu Sinh Cảnh hay không.

Ngọc Dao Tử đầy ẩn ý nói:

- Chúng ta tìm được trước nhất định sẽ tốt hơn là để hắn tìm được trước. Huống hồ, ta cũng cần phải rời khỏi Lăng Tiêu Sinh Cảnh mới có thể dụ Tam Tổ của Viễn Cổ Nghiệp Thành và Ứng Thiên Cốt Hoàng đến Vân Thiên Tiên Nguyên.

Lý Duy Nhất lộ vẻ vui mừng:

- Vụ Thiên Tử trở về rồi sao? Đang ở Thành Lăng Tiêu à?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters