Không gian dưới lòng đất trong trận chiến kịch liệt của các Siêu Nhiên lúc trước đã khe rãnh ngang dọc, đá lởm chởm khắp nơi.
Trong bóng tối, ánh sáng trên người Ngọc Dao Tử là rực rỡ nhất, giống như trăng sáng và mặt trời ban trưa, tạo thành sự tương phản rõ nét với Thương Hoàng đang ẩn giấu khí tức trong tối ở phía đối diện.
Ngọc Dao Tử buông lời châm chọc:
- Để cường giả Thánh cấp khiêu chiến một tiểu bối chưa vào Thánh của Lăng Tiêu Cung ta, các hạ khí phách nhỏ như thế, nhìn kiểu gì cũng không giống một trong mấy vị Hoàng Chủ ở Trung Thổ, ngược lại lại giống Giáo Tôn của Chân Linh Giáo hơn đấy.
Ngọc Dao Tử độc miệng, càng thêm tò mò về thân phận của bóng người trong tối kia.
Thương Hoàng tính cách vững vàng, luôn mang đến cho người ta một cảm giác thần bí khó lường, cười nói:
- Nữ Đế nói đùa rồi, nếu lão phu là Giáo Tôn của Chân Linh Giáo hoặc là Hoàng của Doanh Đông, sao lại phải xấu hổ mà giấu giếm thân phận cơ chứ?
Ngọc Dao Tử nhẹ gật đầu:
- Vậy thì làm theo lời ngươi nói. Bản đế ngược lại muốn xem thử, sau khi vị cường giả Thánh cấp dưới trướng ngươi bị đệ tử của ta đánh bại, các hạ rốt cuộc sẽ lấy cớ gì.
Thương Hoàng cuối cùng cũng phản kích, giọng mang theo ý cười:
- Ngọc Dao Nữ Đế có phải đã quá coi thường võ tu Thánh cấp rồi không? Nếu hôm nay Lý Duy Nhất vì quyết định của ngươi mà chết trận, ngươi sẽ ăn nói thế nào với Tam Giới Thần Tăng và chủ nhân Chiến Hạm Thanh Đồng đây?
Ngọc Dao Tử đề nghị như vậy, tất nhiên là muốn làm cho Thương Hoàng tránh xa chiến trường càng nhiều càng tốt, để tránh đối phương sinh ra tà niệm.
Nàng lạnh nhạt nói:
- Các hạ tự tin như vậy, thế thì chúng ta đừng ai nhúng tay vào, lên mặt biển đợi kết quả đi.
Thương Hoàng khá tự tin về Ma Ha La, vui vẻ đồng ý:
- Được.
Hắn nhìn La Sinh một cái:
- Giao Phá Pháp Thí Tiên Đao cho Ma Ha La, để đối phó với Pháp khí chí thượng của Lý Duy Nhất.
Dù La Sinh cực kỳ không muốn, nhưng cũng đành nghe theo, dâng thanh chiến đao chứa đựng lực lượng thí Tiên qua. Bất luận hắn khôn ngoan mưu trí cỡ nào, bất luận mạnh hơn Ma Ha La bao nhiêu trong cùng cảnh giới, bây giờ vì đối phương dẫn đầu bước vào Tiểu Thánh Sơn mà mọi thứ đều thay đổi.
Thương Hoàng mang theo La Sinh biến mất trong một đám sương mù đen.
Ngọc Dao Tử dặn dò Lý Duy Nhất:
- Cẩn thận thanh kiếm kia.
Nàng giao Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân cho Lý Duy Nhất, không gian xung quanh vặn vẹo, cùng Nhị Phượng trong chớp mắt độn di đến một hòn đảo đá ngầm trên mặt biển.
Bất luận là công pháp Không Minh Quyết mà nàng và Thiền Hải Quan Vụ tu luyện, hay Không Minh Kiếm mà nàng nắm giữ, đều ẩn chứa thuộc tính không gian. Chính vì thế, nàng có tạo nghệ phi phàm về đạo không gian, có thể dùng Không Minh Kiếm để chém kẻ địch ở khoảng cách mấy ngàn dặm.
Dưới lòng đất.
Lý Duy Nhất hiểu rõ, Ngọc Dao Tử bảo hắn bắt sống Ma Ha La là vì nàng biết vị cường giả thần bí ẩn núp trong tối có khả năng sẽ không giữ lời. Vị cường giả thần bí kia đẩy Ma Ha La ra, là vì thanh chiến kiếm màu đen chứa đựng sát thuật chưa biết trong tay hắn. Lần trước trong trận ám sát ở Thường Vương Quốc, Lý Duy Nhất đã từng cảm nhận được sự nguy hiểm của thanh chiến kiếm màu đen.
Đối với trận chiến này, Lý Duy Nhất có suy nghĩ của riêng mình.
Hắn cảm thấy, cường giả thần bí sở dĩ an bài trận chiến này là có suy nghĩ lợi dụng Ma Ha La để dò xét đạo pháp của hắn, muốn đích thân xem cuộc chiến, để đánh giá hắn rốt cuộc có hậu thuẫn gì.
Các loại suy nghĩ lóe qua trong nháy mắt.
Ánh mắt Lý Duy Nhất luôn dán chặt lên người Ma Ha La, không dám khinh suất. Trong trận ám sát ở Thường Vương Quốc, đường kiếm mang đến mối đe dọa lớn nhất cho hắn chính là do Ma Ha La chém ra.
Người này tinh thông một loại bí thuật, thân thể có thể thu nhỏ lại trong nháy mắt, bùng nổ ra tốc độ gấp nhiều lần. Tốc độ gấp nhiều lần là khái niệm gì? Hoàn toàn có thể dùng để ám sát cường giả cao hơn mình một, hai đại cảnh giới khi lúc đối phương bất ngờ.
Từ lúc tu hành đến nay, Lý Duy Nhất mới lần đầu gặp bí thuật như thế. Ngũ Phượng có thiên phú đạo thuật tốc độ cũng chỉ có thể tăng tốc độ lên ba đến năm phần trong nháy mắt, đã vô cùng khủng bố rồi.
Hai người đối diện nhau, pháp khí, kinh văn, chiến pháp ý niệm, niệm lực linh quang dưới chân vô thanh vô tức lan ra. Hai bên đều khá dè chừng nhau, đồng thời hiểu rõ về thực lực và thủ đoạn của đối phương.
Lý Duy Nhất tự nhủ:
- Muốn bắt sống thì phải sử dụng Ác Đà Linh, công kích tinh thần ý niệm của hắn.
Trong giây lát.
Pháp khí và ý niệm của hai người va chạm vào nhau, không gian dưới lòng đất theo đó ầm ầm chấn động, vách đá xung quanh xuất hiện từng đường nứt.
- Leng keng!
Trong mắt Lý Duy Nhất bắn ra tia sáng, vị trí Tổ Điền xuất hiện một vòng gợn sóng không gian.
Ác Đà Linh xoay tròn bay ra, treo lơ lửng trước mặt, không ngừng đung đưa, phát ra sóng âm công kích, gây ra ác niệm, làm rối loạn tâm trí hắn.
Miệng chuông phun ra minh vụ, phát ra tiếng gầm rống và tiếng gót sắt liên hồi. Một đoàn lạc đà tạo thành từ Long Thủ Thác đà rầm rộ lao về phía Ma Ha La, khí thế bá đạo.
Nếu có thể đánh gục đối thủ bằng đấu pháp từ xa, có thể tránh được rất nhiều rủi ro.
- Vút!
Ma Ha La một tay cầm đao, một tay cầm kiếm. Hắn vung đao chém đứt công kích sóng âm và ý niệm.
Lực lượng chứa đựng trong Phá Pháp Thí Tiên Đao rất kỳ dị, phá tan vạn pháp, là thần binh kim loại từng chém Tiên.
Lý Duy Nhất bắt đầu đếm:
- Tới rồi, một...
Ngoài dự liệu của Lý Duy Nhất, Ma Ha La lại trực tiếp vận chuyển bí thuật, thân thể hóa thành kích cỡ bằng nắm đấm, uốn lượn xuyên qua giữa đám Long Thủ Thác đà.
Tốc độ nhanh đến mức Lý Duy Nhất chỉ có thể nhìn thấy một tàn ảnh.
Đây chính là sát thủ. Không có giao phong mang tính thử nghiệm gì cả, ra tay chính là sát chiêu.
Thanh chiến kiếm màu đen trong tay Ma Ha La hiển nhiên được chế tạo từ chất liệu đặc thù, vậy mà lại thu nhỏ theo tỷ lệ cùng thân thể hắn, không ảnh hưởng đến thân pháp của hắn.
- Hai.
Lý Duy Nhất sớm đã có cách đối phó. Trong khi lùi nhanh, hắn thi triển ra Đạo Hành Biến trong Thập Nhị Tán Thủ.
- Vút!
Tức thì một quang ảnh thanh huy cao lớn ngưng tụ ra, bao trọn lấy thân thể hắn.
Bên trong quang ảnh hình thành một tràng vực độc đáo.
Sau khi Ma Ha La chỉ bằng nắm đấm tiến vào khu vực quang ảnh thanh huy bao phủ, tốc độ bị tràng vực áp chế chậm lại ít nhất một nửa. Hơn nữa thanh kiếm hắn đâm ra, quỹ đạo bị tràng vực bẻ cong.
- Bùm bùm.
Kiếm của Lý Duy Nhất như màn mưa, nhanh như cơn gió, tiêu sái ý tứ, liên tục đỡ mười hai kiếm với Ma Ha La.
- Ba.
Lý Duy Nhất vừa nhẩm xong con số thứ ba, thân thể Ma Ha La phình to nhanh chóng, khôi phục lại kích cỡ con người bình thường, bị Lý Duy Nhất dùng một luồng kiếm quang minh hà đánh lùi hơn mười trượng.
Lý Duy Nhất đắc ý phân tích:
- Trạng thái này của hắn chỉ duy trì được ba nhịp. Hơn nữa, sau khi thân thể thu nhỏ, lực lượng suy yếu thấy rõ.
Lý Duy Nhất đáp hai chân xuống đất, chuyển từ thế thủ sang công, điều động Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân ném mạnh qua trước một bước. Tiếp đó, hắn đạp Thanh Hư Cản Thiền Bộ theo sau, chín chữ của Lục Giáp Mật Chú nổi lên trên Hoàng Long Kiếm.
Hắn mỉa mai:
- Loại bí thuật này của ngươi chỉ thích hợp để ám sát, giao phong chính diện chưa thể uy hiếp được ta đâu.
Ma Ha La cười lạnh:
- Thật sao? Lý Duy Nhất, ngươi đã quá coi thường Tiểu Thánh Sơn, cũng quá coi thường ta rồi.
Ma Ha La cách không gọi Phá Pháp Thí Tiên Đao tới, một lần nữa thi triển thần thông huyết mạch.
Lần này, thân thể hắn đón gió mà phình to ra, trong nháy mắt hóa thành một người khổng lồ cao tới mấy chục trượng, giống như Ma Thần Thái Cổ giáng lâm xuống lòng đất. Từng dòng sông tạo thành từ kinh văn và pháp khí chảy quanh thân thể hắn.
Một đao chém ra, tầng đá cứng như sắt thép vỡ vụn như đậu hũ dưới nhát đao này.
- Ầm ầm ầm!
Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân mang theo uy lực chí thượng lại bị một đao chém bay ra ngoài, tóe lên những mảng tia lửa, kình lực chấn động đến mặt đất và đỉnh núi đá.
Bóng người khổng lồ khoảnh khắc bao trùm lấy Lý Duy Nhất, uy áp kinh khủng.
Chiến kiếm màu đen nhanh chóng biến to theo thân hình của Ma Ha La, hóa thành một thanh cự kiếm khai thiên lập địa. Ma Ha La đứng trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh lùng như thần thánh, cự kiếm chém ra với khí thế hủy thiên diệt địa.
Lần này, đến lượt Lý Duy Nhất thi triển thân pháp tốc độ. Tiếng chuông trên người hắn vang lên không dứt, sau lưng xuất hiện một đôi cánh ve sầu, đạp bộ pháp tránh khỏi kiếm này của Ma Ha La, rồi vây quanh thân thể đối thủ hướng lên trên.
- Vút!
Thân thể Ma Ha La thu nhỏ lại, tránh được kiếm quang Lý Duy Nhất chém vào gáy. Tiếp đó, hắn dùng cả đao lẫn kiếm ngăn chặn đòn công kích của Hoàng Long Kiếm, Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân và Ác Đà Linh.
Ma Ha La kiêu ngạo tuyên bố:
- Ta đã nhập Thánh, hồn linh lột xác, công kích ý niệm tinh thần không làm gì được ta đâu.
Pháp khí Thánh Linh mà Ma Ha La phóng thích ra, mỗi một luồng đều nặng tựa ngàn cân, như ngàn vạn sợi xích bảo vệ thân thể, lại như thần hải đang cuộn trào.
Khi thân thể hắn thu nhỏ, tốc độ tăng vọt lên gấp nhiều lần, không thể phòng ngự. Khi thân thể to ra thì lực lượng vô biên, tiếng máu chảy trong cơ thể như sông rộng dạt dào.
- Ầm!
- Ầm ầm ầm!
Hai người lúc thì đọ tốc độ và đạo pháp, lúc thì cứng đối cứng bằng Pháp khí. Tầng đá dưới đáy biển không ngừng sụp đổ, kình khí sức mạnh thậm chí lan đến mặt biển, khiến sóng nước xung quanh vùng biển rõ ràng cao lên.
Ngọc Dao Tử đứng trên đá ngầm, khẽ nói:
- Lại là hậu duệ của Cổ Tiên Cự Nhân, thức tỉnh được huyết mạch bí thuật đặc biệt, hèn chi hắn đưa ra đề nghị như vậy.
Nhị Phượng nhìn con sóng ngày càng cao, rất lo lắng:
- Chẳng phải là Lý lão đại nguy hiểm rồi sao?
Ngọc Dao Tử cực kỳ tin tưởng Lý Duy Nhất, giải thích:
- Loại huyết mạch bí thuật này vô cùng tổn hại thân thể, chắc chắn có giới hạn số lần. Ở hiệp giao phong đầu tiên mà không thể chiếm ưu thế thì rất khó có cơ hội nữa.
Nàng không chỉ tin tưởng thực lực của hắn, mà còn tin tưởng năng lực ứng biến và trí tuệ trong chiến đấu của hắn.
- Xẹt xẹt!
Lục Giáp Dương Lôi và kiếm quang Hoàng Long lan tràn cùng lúc, cắt đứt tầng đá, đánh bật Ma Ha La bay đi mấy dặm, đâm sầm làm vỡ nát nhiều vách đá.
Kiếm thứ nhất chưa dứt, kiếm thứ hai đã ập tới. Đó là kiếm quang ngưng tụ từ một trăm bốn mươi bốn đường lôi điện, tựa như một trăm bốn mươi bốn con rồng rắn bò lượn trong không gian dưới lòng đất, đuổi theo Ma Ha La.
Ma Ha La nhìn chằm chằm luồng kiếm quang lôi điện cuồn cuộn ập đến, và bóng dáng Lý Duy Nhất phía sau, hoàn toàn không quan tâm vệt máu đọng trên khóe miệng, lầm bầm:
- Kiếm là binh khí sát phạt, cũng là đò đưa qua sông. Không Minh Tràng Vực, Tịch Chiếu Quy Hư.
Thanh chiến kiếm màu đen trong tay nổi lên rất nhiều Phạn văn, xung quanh thân kiếm ngưng tụ thành từng hư ảnh La Hán trừng mắt.
Chiêu đế thuật kiếm đạo này được pháp khí Thánh Linh gia trì khiến uy lực tăng mạnh. Những hư ảnh La Hán kia dường như sống lại, theo lưỡi kiếm chém xuống, vậy mà hóa thành những sợi xích vàng thực chất, chém đứt sạch toàn bộ một trăm bốn mươi bốn luồng kiếm quang lôi điện ập tới.
Phá vỡ Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm tầng tám vừa mới nhập môn.
Trên mặt biển, ở đảo đá ngầm.
Trong mắt Ngọc Dao Tử lóe lên một tia tinh quang:
- Không Minh Tịch Chiếu! Xuất thân từ Phật Môn, là đến từ Doanh Tây?
Không Minh Tịch Chiếu là đế thuật kiếm đạo hàng đầu của Kiếm Tạng Giới Thánh Địa ở Doanh Tây. Là kiếm pháp do Thánh Chủ đương nhiệm của Kiếm Tạng Giới Thánh Địa với tài năng tuyệt thế dung hợp hoàn mỹ tạo ra hai loại đế thuật kiếm đạo Không Minh Kiếm và Tịch Chiếu Kiếm.
Chỉ luận về kiếm đạo, Không Minh Tịch Chiếu hoàn toàn có thể sánh ngang với kiếm đạo mạnh nhất của hai Tổ Miếu.
Ở Kiếm Tạng Giới Thánh Địa, đệ tử bình thường không có tư cách tu luyện Không Minh Tịch Chiếu... à, đệ tử bình thường cũng không thể tu luyện đến cảnh giới Tiểu Thánh Sơn được. Những thiên chi kiêu tử vượt qua được Thanh Đồng Môn thứ nhất, thứ hai kia, tương lai có thể đạt tới Tiểu Thánh Sơn hay không thật ra rất khó nói.
Ngọc Dao Tử nhìn bóng người áo đen đứng trên mặt biển:
- Thi Vương, Phật tu Doanh Tây, Thảo Nhân... rốt cuộc là người thế nào mà có thể thu nhận cao thủ từ nam chí bắc, từ các chủng tộc khác nhau vào trướng của mình chứ? Quả nhiên, người có thể bước vào Tiểu Thánh Sơn, không có ai là kẻ yếu.
Lý Duy Nhất bị pháp khí Thánh Linh cuốn vào Không Minh Tràng Vực, pháp khí trong cơ thể vận chuyển chậm chạp đi thấy rõ.
Chiến kiếm trong tay Ma Ha La phía đối diện dựa vào lực lượng của Tịch Chiếu Quy Hư, vậy mà có thể hấp thu pháp khí và kiếm khí của Lý Duy Nhất, hội tụ vào trong kiếm quang của mình.
Trong Không Minh Tràng Vực, sợi xích vàng ngày càng nhiều, phát ra tiếng loảng xoảng theo sự di chuyển của lưỡi kiếm trong tay Ma Ha La.