Cố Khách có vẻ ngoài không có gì nổi bật, ăn mặc giản dị, không có bất kỳ uy nghi và sự sắc bén nào của Siêu Nhiên, đang ở đại sảnh lầu một tranh cãi với một võ tu Đạo Chủng cảnh lục trọng xuất thân từ hoàng tộc Ngu gia của Ma Quốc. Trong mắt mọi người xung quanh, giống như võ tu hàn môn trực diện với quý tộc hoàng đình.
Đệ tử hoàng tộc họ Ngu kia hừ một tiếng:
- Đổi trắng thay đen như vậy, các hạ là bị giáo nghĩa của Chân Linh Giáo đầu độc rồi phải không? Lượng lớn Hắc Ám Chân Linh giáng lâm ở Thương Thổ, chia cắt Ma Quốc ta, dấy lên chiến tranh trăm năm, vậy mà nói không có địch ý với sinh linh các tộc ở Doanh Nam?
Cố Khách thở dài đầy tiếc nuối:
- Vừa rồi nghe bằng hữu của ngươi gọi tên ngươi, ngươi họ Ngu thì chắc chắn là đệ tử hoàng tộc. Chẳng lẽ ngươi không biết, trăm năm trước ở bên ngoài Kiếm Đạo Hoàng Thành, Ma Quân của quý quốc chết trong tay hai nữ tử của Lăng Tiêu Cung, là Không Âm Giáo Tôn của bản giáo ta hiện thân báo thù cho hắn sao?
- Chân Linh Giáo lúc đó liền dự kiến, Ma Quân vừa chết, đám loạn thần tặc tử do Thường gia được Lăng Tiêu Cung nâng đỡ cầm đầu, tất nhiên sẽ gây họa làm loạn Ma Quốc, chế tạo chia rẽ.
- Không Âm Giáo Tôn muốn chém giết hai kẻ đầu sỏ tội lỗi của Lăng Tiêu Cung, mục đích chính là muốn trăm ức bá tánh của Ma Quốc thoát khỏi kiếp nạn sát lục của chiến tranh. Khổ nạn gần trăm năm này vốn dĩ có thể tránh khỏi.
- Ai ngờ kẻ phản bội của tộc ta vậy mà điều khiển Chiến Hạm Thanh Đồng bay tới, phá hỏng toàn bộ chuyện này. Không Âm Giáo Tôn vì vậy mà chết, thật sự là sự bất hạnh của bản giáo ta, bất hạnh của bá tánh Ma Quốc, bất hạnh của thiên hạ.
- Nay đệ tử hoàng tộc Ngu gia các ngươi bị Doanh Tây Phật Môn lợi dụng, dấy lên cơn lốc chiến tranh lớn hơn ở Bách Cảnh Sinh Vực, vậy mà coi Chân Linh Giáo là kẻ thù... chuyện này... chuyện này chẳng phải là người thân đau xót, kẻ thù vui sướng sao?
Trong sương phòng lầu ba.
Lư Cảnh Trầm nói:
- Đám truyền giáo sĩ của Chân Linh Giáo này đúng là cao thủ mê hoặc lòng người. Kẻ này không đơn giản, giấu mũi nhọn vô hình.
Lư Cảnh Trầm muốn thả cảm nhận ra để dò xét, nhưng bị Lý Duy Nhất ấn chặt cổ tay ngăn lại.
Lý Duy Nhất mỉm cười, nhìn Quán sư phụ ở đối diện một cái:
- Hắn chính là Chân Linh Vương Cố Khách.
Lư Cảnh Trầm khó giấu được vẻ kinh ngạc trong mắt, dưới lớp mặt nạ đã là trợn mắt há hốc mồm:
- Chân Linh Vương này vậy mà đi tranh cãi với một võ tu Đạo Chủng cảnh? Hắn là rảnh rỗi sinh nông nổi, hay là tự tin, hoặc căn bản không sợ bại lộ thân phận?
Tất Phương Đường nói:
- Đừng nhìn lão phu, lão phu không biết người đến là hắn. Chỉ nhận được tin tức, hôm nay Bắc Hồ sẽ có cường giả đạo tranh hiện thân.
Tất Phương Đường nhìn Lý Duy Nhất, khuyên nhủ:
- Trước khi cứu người, Duy Nhất nhớ tuyệt đối đừng tùy tiện ra tay, một khi bại lộ tung tích, vừa rút dây động rừng, lại vừa nguy hiểm khó lường.
Lư Cảnh Trầm gật đầu:
- Không sai! Một khi Hồng Tụ Y biết được ngươi trong thời gian cực ngắn từ Đông Hải chạy tới Tiêu Dao Kinh, chắc chắn sẽ sinh nghi.
Tất Phương Đường đặt ly rượu xuống, bỗng nhiên đứng dậy:
- Lão phu sẽ truyền tin cho Đường Vãn Châu ngay, bảo nàng mời Thẩm Tịnh Tâm và Pháp Thiên Tượng Địa qua đây đối phó Cố Khách.
Lý Duy Nhất nhìn ra màn mưa như thác nước bên ngoài cửa sổ:
- Không cần đâu, đã đến rồi.
Chỉ thấy, một thân hình uyển chuyển mặc áo cư sĩ màu trắng ánh trăng, che một chiếc ô giấy dầu vẽ mặc trúc, trong màn mưa chậm rãi đi về phía Thiên Thương Uyển. Tuy mưa lớn nhưng khó làm ướt vạt váy của nàng.
Ô che khuất khuôn mặt và nửa thân trên của nàng.
Nhưng Lý Duy Nhất vẫn dựa vào trực giác, phán đoán nàng chắc chắn là Thẩm Tịnh Tâm, dường như ngay cả bước chân của nàng đều đã khắc sâu vào trong lòng hắn.
Thẩm Tịnh Tâm thu ô lại, đi qua hành lang điêu khắc của Thiên Thương Uyển. Nơi nàng đi qua, tiếng người ồn ào vốn có dường như bị một bàn tay vô hình xóa đi, chỉ còn lại tiếng mưa rào.
Trong vô số ánh mắt kinh thán và ngẩn ngơ, Thẩm Tịnh Tâm đeo mạng che mặt, đi vào đại sảnh, dừng lại trước cửa, đặt chiếc ô giấy dầu màu trắng tựa vào tường.
Giọng điệu của nàng êm tai như tiên âm, nhẹ nhàng xa xăm:
- Giáo nghĩa của Chân Linh Giáo lẽ nào chính là biến trắng thành đen sao? Thương Thổ do Hắc Ám Chân Linh nâng đỡ, trăm năm qua đã chế tạo ra bao nhiêu cuộc sát lục trên mảnh đất này? Những cuộc sát lục này không phải là để thống nhất thiên hạ, trả lại thái bình cho thế đạo, mà là thu thập máu, huyết thực, hồn linh, là vì sát lục mà sát lục, lấy người làm thức ăn.
- Giáo phái như vậy, cho dù đề cao bản thân như thế nào thì bản chất vẫn bày ra trước mắt.
Bị cả sảnh đường nhìn chăm chú, nàng vẫn thong dong tự nhiên.
Cố Khách nhìn bóng dáng thanh lệ tuyệt trần của Thẩm Tịnh Tâm, cười một tiếng:
- Cư sĩ của Doanh Tây Phật Môn đến rồi, các ngươi chẳng phải theo đuổi ngũ uẩn giai không ư, tại sao tham gia vào phân tranh thiên hạ, họa loạn Doanh Nam? Không Môn mà chẳng không, có thể nói là giả tạo. Hô to giới luật, muốn đoạn tình tuyệt dục, nhưng lại sát phạt khắp nơi, lợi dục ngập trời. Giáo nghĩa của Phật Môn lẽ nào là trò xiếc ngu dân lợi mình sao?
Thẩm Tịnh Tâm đáp:
- Phật chưa bao giờ tuyên dương đoạn tình tuyệt dục, chỉ đoạn tư dục, đoạn ngã chấp, chứ không ép buộc áp đặt cho người trong thiên hạ. Trước khi Phật Bộ đi về phía nam, Ma Quốc đã đại loạn vì Chân Linh Giáo các ngươi và Vong Giả U Cảnh hợp mưu, đây là nhân. Có nhân, mới có quả Phật Môn đến phía nam dẹp loạn cứu khổ.
Cố Khách nắm lấy sơ hở trong lời nói của Thẩm Tịnh Tâm:
- Dẹp loạn cứu khổ, hoàn toàn không có tư dục? Các vị Phật tu Doanh Tây các ngươi ai nấy đều là chân Phật? Cao thượng đến mức vô tư, ai nấy đều nhân từ như Bồ Tát à?
Thẩm Tịnh Tâm mỉm cười ứng phó:
- Tất cả nhân nghĩa và từ bi trong thiên hạ đều không phải mang ra để dạy người, mà là tự răn mình, không ép buộc, không chỉ dẫn sai lầm, không lợi dụng, trước tiên làm tốt chính mình. Phật tu, tu chính là nội tâm của mình, lấy mình làm gương, lấy hành động dạy người.
- Toàn bộ Doanh Châu là một thể, Doanh Nam nếu mất, thiên hạ đều nguy hiểm. Nếu chúng ta có tư dục, vậy điều chúng ta cầu chắc chắn là tư dục sinh tồn.
- Chân Linh Vương, các ngươi đã đứng cùng một chiến tuyến với Vong Giả U Cảnh thì đừng tiếp tục mê hoặc lòng người nữa, không có ý nghĩa gì. Sinh linh và Thệ Linh từ xưa đến nay không phải ngươi chết, thì là ta sống. Không có đúng sai, chỉ có sinh tồn.
Ba chữ “Chân Linh Vương” vừa thốt ra, các võ tu trong đại sảnh lầu một sau khoảnh khắc khiếp sợ ngắn ngủi, liền vang lên từng tiếng hít không khí.
Một số người phản ứng nhạy nhất đã nhanh chóng trốn ra khỏi cửa.
Trong tiếng ồn ào ầm ĩ, vô số võ tu bỏ chạy tán loạn.
Thẩm Tịnh Tâm gọi ra Trượng Đạo Kiếm dài ba thước, kiếm ý bao phủ toàn bộ Thiên Thương Uyển:
- Trận chiến ở Trạch Thượng Vân Đoan Miếu, ngươi có huyết phù trong Linh Giới, dù thắng ngươi thì ngươi chắc chắn cũng không phục. Hôm nay ngươi và ta đạo tranh, đã muốn phân cao thấp, vậy cũng quyết sống chết, đồng ý không?
Trong sương phòng lầu ba, tám vị mỹ nhân nhạc thị đều đã hoảng hốt rời đi.
Chỉ có ba người Lý Duy Nhất, cùng với hai nhóm người khác vẫn bình tĩnh ngồi vững vàng trong lầu.
Trong mắt Lư Cảnh Trầm lộ ra vẻ mặt vô cùng tán thưởng, thấp giọng nói với Lý Duy Nhất và Tất Phương Đường:
- Sớm nghe nói Tịnh Tâm tiên tử của Mạn Đồ La Điện Cung là người trên trời, hôm nay vừa thấy, mới biết người đời không hề nói quá. Nàng và Phật tu trong tưởng tượng của ta hoàn toàn khác, vừa có tâm từ bi hướng về thiên hạ, cũng có khí phách sắc bén chém tà tru ác, là một nữ tử tuyệt đối sẽ không có sơ hở.
Lý Duy Nhất nở nụ cười. Thẩm Tịnh Tâm rất có sức hấp dẫn, anh kiệt như Lư Cảnh Trầm ngay cả mặt nàng còn chưa nhìn thấy mà đã khâm phục.
Giọng nói của Cố Khách vang lên:
- Khoan đã, bản vương thật ra từ sớm đã muốn tái chiến với tiên tử. Chí Tôn sau lưng Chân Linh Giáo ta cũng muốn mượn cơ hội này để biết, đạo của Hắc Ám Chân Linh và đạo của Mạn Đồ La Điện Cung, ai mạnh ai yếu.
- Nhưng giao thủ ở Tiêu Dao Kinh là cực kỳ không công bằng.
- Hiện nay trận thế Ngũ Hành của Tiêu Dao Kinh đã hoàn toàn mở ra, áp chế đạo không gian của ta, khiến chiến lực của ta tổn hại một, hai phần. Còn Ngũ Nguyên Quy Chân của tiên tử được trận thế Ngũ Hành tương trợ, có thể tăng lên một, hai phần chiến lực.
Thẩm Tịnh Tâm sẽ không vì lời lẽ này của hắn mà thay đổi ý chí:
- Tiêu Dao Kinh là nơi đạo tranh mà các ngươi đã chọn, bất luận Chân Linh Vương tìm lý do gì, đều không nên lấy địa thế không công bằng làm cớ.
Cố Khách xua tay:
- Thế này đi, ta có một vị bằng hữu đến từ thi hải đệ nhất Doanh Nam là Ngân Trạch Thi Hải, hắn là truyền nhân của Đạo Ấn Hoàng. Đạo Ấn Hoàng tôn thượng rất có hứng thú với đạo pháp của Kỳ Chí Tôn của quý miếu, muốn đọ sức thử.
- Ầm ầm.
Dạ Cữu Thi Vương một cước giẫm nát sàn nhà, từ sương phòng lầu hai rơi xuống đại sảnh lầu một, đứng ở vị trí giữa Thẩm Tịnh Tâm và Cố Khách.
Hắn trực diện Thẩm Tịnh Tâm, làn da mang màu bạc sáng, thể phách hùng vĩ, ngũ quan đoan chính, mặc kim lân giáp trụ phẩm cấp cực cao, thi khí màu bạc nồng đậm nháy mắt lan tràn ra.
Nhiều cường giả võ đạonghe tin chạy tới, vây xem cách mấy dặm, nhìn thấy thi khí màu bạc từ Thiên Thương Uyển tràn ngập ra, sắc mặt vì thế mà thay đổi hẳn.
- Khí tức, pháp lực Khôn Nguyên thật mạnh, chắc chắn là tân linh ra đời từ thi hài của một vị Cổ Thiên Tử.
- Cổ Thiên Tử ư? Pháp lực Khôn Nguyên cường thịnh như thế, ta cảm giác không phải Cổ Thiên Tử, mà là thi thể của một vị Võ Đạo Thiên Tử chết đi ở thời đại gần đây tu luyện đắc đạo. Trên thi thể vẫn còn ẩn chứa huyết khí và bí năng Thiên Tử khủng bố.
- Chân Linh Vương có chuẩn bị, cố ý dụ Tịnh Tâm tiên tử tới.
...
Dạ Cữu Thi Vương chậm rãi rút ra một thanh chiến đao cổ xưa rộng bằng bàn tay từ vị trí Tổ Điền, uy thế của Võ Đạo Thiên Tử tăng lên liên tục, khí tràng lan tràn hướng toàn bộ Tiêu Dao Kinh:
- Vạn Thi Chi Chủ, Đạo Ấn Vô Cương. Tại hạ Dạ Cữu, sư thừa tiên pháp Đạo Ấn Hoàng của Ngân Trạch Thi Hải, sinh ra linh trí vào sáu trăm năm trước, xin được truyền nhân của Mạn Đồ La Điện Cung chỉ giáo.
Bên ngoài Thiên Thương Uyển vang lên giọng nói của Siêu Nhiên:
- Các hạ sở hữu thi thể của Võ Đạo Thiên Tử, trong cơ thể lại càng có Khôn Nguyên Tuyền Nhãn cường thịnh, phòng ngự, huyết khí, lực lượng hơn xa Siêu Nhiên dưới Thánh cảnh, chuyện này không công bằng.
Dạ Cữu Thi Vương có giọng điệu trầm ổn, cao giọng đáp lại:
- Chuyện này thì bảo là không công bằng? Ngân Trạch Thi Hải ta càng có thi linh của thi thể Chí Tôn và Tiên Thi tu luyện đắc đạo, nếu chiến tranh bùng nổ, chẳng lẽ bọn họ sẽ vì mình quá cường đại mà không ra tay? Bản vương thay thế Đạo Ấn Hoàng tới tham gia đạo tranh, chứ không phải là vô cớ gây rối, tuyệt đối chưa từng nghĩ tới chuyện muốn chiếm lợi lấn lướt các ngươi.
Ánh mắt Lý Duy Nhất sâu thẳm.
Phải công nhận, trận đạo tranh này, nỗi lo lắng trước đó của hắn thật ra hoàn toàn là dư thừa.
Song phương đều rất có quyết đoán, thật sự muốn đánh bại đối phương về mặt đạo pháp, mỗi một trận đấu thật ra đều khá cân sức. Chỉ dốc sức trên phương diện khắc chế đạo pháp, chưa từng nghĩ tới muốn dùng kẻ yếu nhất để làm tiêu hao bên đối phương.
Dạ Cữu Thi Vương này không hề đơn giản, tuyệt đối không phải dùng để làm Thẩm Tịnh Tâm kiệt sức, mà là thật sự muốn đánh bại nàng.
Thẩm Tịnh Tâm vô cùng bình tĩnh:
- Dạ Cữu Thi Vương? Hoặc là, nên xưng hô các hạ là Trọng Thiên Tử.
Bên ngoài Thiên Thương Uyển, tiếng ồn ào xôn xao từng đợt.
- Trọng Thiên Tử? Chẳng lẽ là vị Võ Đạo Thiên Tử Nhân tộc chết trong đại kiếp U Cảnh vào một ngàn một trăm năm trước?
- Chắc chắn là vậy rồi, hèn gì khí tức Võ Đạo Thiên Tử lại dày nặng như vậy, huyết khí trong cơ thể hắn cuồn cuộn đến mức dọa người.
- Trọng Thiên Tử, Nguyên Nhân Trọng, chính là đệ tử của Thánh Thiên Tử. Bây giờ trong thi thể sinh ra ra linh trí mới, đã hóa thành Thi Vương của Ngân Trạch Thi Hải.
...
Một ngàn một trăm năm trước, cường giả Khôn Nguyên Giới của Doanh Châu không hề ít.
Chẳng qua, đã bị Đạo Tổ Thái Cực Ngư ngẫu nhiên điều động đi một nửa Võ Đạo Thiên Tử và Siêu Nhiên.
Cứ lấy Thánh Triều làm ví dụ.
Thánh Thiên Tử không phải là chưa từng dạy ra Võ Đạo Thiên Tử, trên thực tế lúc bấy giờ, Thánh Triều có tận bốn vị. Trong đó có hai vị bị Môn Chủ Xiển Môn triệu tập tới Thiếu Dương Tinh, tham gia một cuộc đại chiến chưa biết. Vị thứ ba chính là Nguyên Nhân Trọng, chết trận trong kiếp loạn.
Người lên Chiến Hạm Thanh Đồng cùng đi giải cứu Đế Nữ chỉ là một bộ phận cực nhỏ trong đó, chủ lực đều theo Môn Chủ Xiển Môn đi chinh chiến rồi.