Trăm năm gặp lại

Hai mắt Dạ Cữu Thi Vương nở rộ thần hoa màu bạc:

- Kẻ gọi là Trọng Thiên Tử đã sớm qua đời, hồn phi phách tán, ý thức diệt tuyệt, có liên quan gì tới bản vương? Tịnh Tâm tiên tử lẽ nào là sợ thể phách thi thể của bản vương?

Thẩm Tịnh Tâm nhẹ lắc đầu, nhìn về phía Cố Khách hỏi:

- Chân Linh Vương cho rằng, mời tới một vị Võ Đạo Thiên Tử chết từ ngàn năm trước là có thể đánh bại ta?

Cố Khách mỉm cười đáp:

- Ưu thế thể phách thi thể từ kiếp trước của hắn quá lớn, cho dù là tiên tử thì tỷ lệ thắng cũng rất xa vời. Điều này vừa đúng tương ứng với A Di Đà Phật và Bán Tiên Ngọc Đế sở hữu Tổ Cốt kiếp trước. Nếu Dạ Cữu chiến thắng ngươi, chứng minh Bán Tiên Ngọc Đế cũng có thể chiến thắng A Di Đà Phật.

Thẩm Tịnh Tâm nói:

- Ngươi ít nhất đã phạm phải hai sai lầm lớn. Thứ nhất, Bán Tiên Ngọc Đế đại đạo tinh thâm, tiên thuật tuyệt luân, đâu chỉ dựa vào sức mạnh của Tổ Cốt? Dạ Cữu nhiều nhất chỉ có thể đại diện cho Đạo Ấn Hoàng, không thể đại diện cho hắn chút nào.

- Thứ hai, thi linh có sức mạnh từ cơ thể kiếp trước gia trì, lẽ nào ngươi không biết Thiên Đồng Phật Môn cũng có Kim Thân kiếp trước sao?

Nụ cười trên khuôn mặt Cố Khách hoàn toàn biến mất.

- A Di Đà Phật!

Tiếng niệm phật du dương vang vọng khắp Bắc Hồ.

Bất Không Thành Tựu tay cầm Kim Cương Linh, xuất hiện trên Bắc Hồ, dưới chân nở rộ ra từng đóa sen vàng.

Trong màn mưa, kim liên mọc lên điên cuồng, lan nhanh ra ngoài, không bao lâu đã nở rộ khắp mặt hồ trong phạm vi trăm dặm, thần dị tuyệt luân, phật quang phổ chiếu.

Lý Duy Nhất, Cố Khách không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ phía bắc ở lầu ba và lầu một, đồng loạt lộ ra vẻ mặt nghi hoặc.

Phải biết rằng, Bất Không Thành Tựu từng bại trong tay Thi Nhiêu, Thẩm Tịnh Tâm vậy mà dùng hắn để đối phó Dạ Cữu Thi Vương? Chưa từng nghe nói hòa thượng này là Thiên Đồng chuyển thế.

- Vù! Vù!

Thẩm Tịnh Tâm và Dạ Cữu Thi Vương, kẻ trước người sau bay ra khỏi Thiên Thương Uyển.

Vẻ mặt Cố Khách nghiêm túc, từng bước đi ra khỏi cửa lớn, bước vào trong mưa, mặc cho nước mưa rơi trên người, lớn tiếng hét về phía sen vàng nở đầy hồ:

- Hòa thượng Doanh Tây các ngươi vì sao ai nấy đều âm hiểm như vậy? Bản vương luôn cho rằng, Bất Không Thành Tựu nhà ngươi là người thành thật.

Bất Không Thành Tựu chắp tay trước ngực, giọng nói vang dội:

- Ở Phật Môn, Kim Thân kiếp trước luôn là một bí mật lớn, tốt nhất không nên để bất cứ ai biết. Đây là chuyện tất cả mọi người đều biết, sao có thể gọi là âm hiểm? Hơn nữa, Chân Linh Vương chưa từng hỏi qua, nếu ngươi hỏi, bần tăng nhất định sẽ không nói dối lừa gạt ngươi.

Cố Khách hỏi:

- Trong trận chiến ở Trạch Thượng Vân Đoan Miếu với Thi Nhiêu, tại sao ngươi không dùng Kim Thân kiếp trước?

Bất Không Thành Tựu kiên nhẫn giải thích:

- Bần tăng làm sao biết các ngươi sẽ đi quấy phá Quang Minh Tinh Thần Đại Hội? Kim Thân kiếp trước lúc ấy đặt ở Thánh Địa, bần tăng không kịp quay về lấy.

Đừng nói là Cố Khách, ngay cả Lý Duy Nhất cũng cạn lời.

Bất Không hòa thượng này quả thực không nói dối, nhưng miệng rất kín. Uổng cho Lý Duy Nhất vẫn luôn cảm thấy, đám Thiên Đồng, Thiên Nữ chuyển thế của Doanh Tây Phật Môn chỉ có cái danh bên ngoài, không ai vượt qua được Thanh Đồng Môn thứ tư. Tổ Thiên Đồng như sư huynh, không biết Kim Thân kiếp trước ở đâu, không nhận được bất kỳ sự giúp đỡ tu hành nào từ Kim Thân kiếp trước, tự nhiên không tính vào.

Dạ Cữu Thi Vương vác đao trên vai, chiến ý cường thịnh, thi khí ngút trời, sải bước đi về phía bờ hồ:

- Vốn định đạo tranh với truyền nhân của Tổ Miếu, nhưng không ngờ nửa đường lại nhảy ra một tên lừa trọc. Đã vậy, hôm nay để bản vương nghiệm chứng thử xem, truyền nhân của Kim Cương Tạng Thánh Địa rốt cuộc có kiếp trước như thế nào.

Lời còn chưa dứt, chiến đao đã chém ra.

- Vù!

Đao khí cuộn trào mãnh liệt, mang theo từng luồng pháp lực của Võ Đạo Thiên Tử cuốn cả Thẩm Tịnh Tâm và Bất Không Thành Tựu vào trong.

Nhân cơ hội này, Cố Khách bóp nát một tấm độn phù, bay về phía nam.

Ván cờ hôm nay, hắn dụ Thẩm Tịnh Tâm ra là muốn để Dạ Cữu Thi Vương đạo tranh với nàng. Bây giờ xuất hiện biến cố, hắn tự nhiên phải trốn đi.

Đúng như chính hắn đã nói, dưới địa thế Ngũ Hành của Tiêu Dao Kinh, giao thủ với Thẩm Tịnh Tâm luôn ở thế yếu.

- Nơi này giao lại cho đại sư!

Thẩm Tịnh Tâm hóa thành một luồng kiếm quang chói lọi, bay ở phía trên vô số kiến trúc của Tiêu Dao Kinh, truy kích Cố Khách:

- Chân Linh Vương cố ý dụ Tịnh Tâm hiện thân, cớ sao bản thân lại vội vàng rời đi? Chẳng lẽ là e sợ đạo pháp của Mạn Đồ La Điện Cung sao?

Nàng dùng lời nói hạ thấp uy phong của Cố Khách.

Mười trận chiến của đạo tranh, không chỉ là một lần va chạm và thăm dò đạo pháp của đôi bên, mà càng là cuộc chiến sĩ khí trước thềm chiến tranh.

Giọng Cố Khách vang lên trong màn mưa bụi, đáp lại như thế này:

- Đối thủ bản vương nhìn trúng chính là Lý Duy Nhất, tìm hắn tới đây, ta và hắn đấu.

Lý Duy Nhất, Tất Phương Đường, Lư Cảnh Trầm thừa lúc rối loạn rời khỏi Thiên Thương Uyển, chia nhau hành động.

Lý Duy Nhất men theo Bắc Hồ đi gấp, chạy tới trà hội luận đạo mà Lư Cảnh Trầm đã nói, chuẩn bị gặp Khương Ninh một mặt. Hắn cảm thấy, Khương Ninh xuất hiện rêu rao như vậy, có lẽ chính là đang dụ hắn lộ diện.

Mưa to như trút nước xuống mặt hồ, vì Siêu Nhiên đạo tranh, trận pháp phòng ngự đã hoàn toàn mở ra. Trận văn dày đặc, lưới ánh sáng xếp từng tầng từng lớp.

Kim Thân kiếp trước của Bất Không Thành Tựu lơ lửng trên đỉnh đầu hắn, là một pho tượng Kim Phật khoác cà sa màu đỏ...

Là Kim Phật thật sự, giống như được đúc bằng hoàng kim.

Kim Phật kia vậy mà cũng phát ra uy thế Võ Đạo Thiên Tử khủng bố, phóng ra ấn ký Nguyên Hội, hình thành tràng vực pháp tắc hỗn loạn, khiến Bắc Hồ hóa thành đại dương màu vàng, cuộn trào lên, va chạm với đao quang do Dạ Cữu Thi Vương chém ra.

- Ầm ầm.

Tiếng va chạm kinh thiên động địa, thủy triều pháp khí lan tràn về bốn phương tám hướng.

Bất luận là thi thể của Dạ Cữu Thi Vương, hay là Kim Thân kiếp trước của Bất Không Thành Tựu, trong cơ thể đều không có Huyền Anh hay Thiên Đan.

Nhưng có Khôn Nguyên Cửu Tuyền, có pháp tắc tu luyện ra từ kiếp trước lưu lại trong thân thể.

Cấp độ pháp lực tuôn ra từ cửu tuyền trong cơ thể bọn họ vượt xa Ma Hoàng Ngũ Tuyền mà Lý Duy Nhất nắm giữ.

Suy cho cùng, Ma Hoàng đã chết từ mấy ngàn năm trước.

Ngũ tuyền ở trong dòng sông dài thời gian mỗi năm đều sẽ yếu đi một chút, cho đến khi hoàn toàn biến mất.

Nhưng Nguyên Nhân Trọng chết vào một ngàn một trăm năm trước, Kim Thân kiếp trước mới chết mấy trăm năm, mức độ suy giảm của Khôn Nguyên Cửu Tuyền đương nhiên là không giống nhau.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Cố Khách có lẽ sẽ không tung ra lá bài tẩy nhanh như vậy, chắc chắn Dạ Cữu không phải là kẻ mạnh nhất của phe đối phương. Nếu Đạo Ấn Hoàng của Ngân Trạch Thi Hải đã phái truyền nhân tới, vậy Động khư Quỷ Thành và Hắc Thủy Hài Phủ thì sao?

Lý Duy Nhất không quá để tâm đến thắng bại của trận chiến giữa Bất Không Thành Tựu và Dạ Cữu Thi Vương, ngược lại càng xem trọng phía Thẩm Tịnh Tâm và Cố Khách hơn. Chỉ hy vọng, Thẩm Tịnh Tâm có thể chém chết đối phương.

Cố Khách rõ ràng là đầu não phụ trách bày mưu tính kế của phe địch.

Lý Duy Nhất đi tới một khúc quanh trên hồ.

Bên trong trường đình kéo dài từ đất liền vào hồ, tụ tập nhiều người xem cuộc chiến, đều đang bàn tán sôi nổi, vô cùng kích động.

Xe bạch lộc của Khương Ninh dừng ở một bên đường phố gần hồ nước.

Trang Nguyệt mặc nhuyễn giáp, mái tóc dài buộc trên đỉnh đầu, đầy vẻ anh khí ngồi bên ngoài xe. Trận pháp phòng ngự của xe tạo thành màn sáng ngăn cách hạt mưa bên ngoài.

- Vù!

Một trận gió mát thổi tới trước mặt nàng.

Lý Duy Nhất đụng vỡ màn sáng của trận pháp, chui vào trong xe nhanh như chớp, rèm xe nhanh chóng bay lên rồi hạ xuống.

Trang Nguyệt kinh hãi, lập tức rút kiếm.

- Đánh xe đi, hướng về phía nam.

Nghe thấy giọng nói của Lý Duy Nhất vang lên trong xe, Trang Nguyệt mới thu kiếm, khẽ hừ một tiếng, nhưng cũng ngoan ngoãn làm theo, cầm dây cương điều khiển bạch lộc kéo xe men theo bờ hồ đi về phía nam.

Trong xe, Lý Duy Nhất ngồi đối diện Khương Ninh, ngắm nhìn nữ tử tuyệt sắc không biết đã bao nhiêu năm không gặp này, trong đầu bất giác hiện lên cảnh tượng khi lần đầu gặp gỡ, tiếp đó lại biến thành cảnh hoàng hôn chiều tà, nàng tới tiễn biệt trước khi hắn bước lên Chiến Hạm Thanh Đồng.

Trong số tất cả những cố nhân thế hệ trẻ, Đường Vãn Châu là người không có sự thay đổi nhất, gặp lại nàng, cảm giác trăm năm dài giống như mới chỉ là ngày hôm qua.

Lý Duy Nhất vốn tưởng rằng, Thanh Tử Khâm gia nhập Thái Âm Giáo sẽ có sự biến hóa lớn, nhưng trên thực tế, từ trong cốt tủy nàng căn bản không hề thay đổi.

Trái lại là Khương Ninh, ánh mắt đầu tiên Lý Duy Nhất nhìn thấy nàng liền sinh ra một cảm giác xa lạ.

Khương Ninh không nhìn thẳng vào Lý Duy Nhất, đôi mắt đẹp nhìn đăm đăm về hướng cửa xe, đôi môi đỏ mọng như hồn ngọc hé mở:

- Ta biết, nếu ngươi ở Tiêu Dao Kinh thì nhất định sẽ tới.

Lý Duy Nhất nói:

- Ngươi là cố ý dụ ta hiện thân.

Lý Duy Nhất thu lại tất cả tạp niệm.

Khương Ninh mặc váy dài cúp ngực bồng bềnh màu xanh nhạt, bên ngoài khoác áo cánh ngắn, tóc búi kiểu tiên nữ:

- Tình hình ở Đông Hải, cung đàn Đạo Mẫu Tháp đã dùng Truyền Tống Trận cỡ nhỏ truyền tin đến Tiêu Dao Kinh. Ta sẽ nghĩ cách giải cứu Vũ Hồng Lăng và Tử Y Nữ, ngươi đừng ra tay.

Lý Duy Nhất ngả người ra sau, lưng thả lỏng dựa vào vách xe:

- Ta ra tay là có lý do của mình, có làm gì cản trở Vũ Tiên Tử à?

Nghe thấy xưng hô “Vũ Tiên Tử” này, ánh mắt Khương Ninh lộ vẻ lơ mơ trong thoáng chốc.

Bên ngoài xe, giọng nói không vui của Trang Nguyệt vang lên:

- Ngươi đừng không biết lòng tốt của người khác, ngươi tưởng tiểu thư là ghen tị với Ngũ Hồng Lăng, Lục Hồng Lăng gì đó sao? Tiểu thư chỉ là không muốn ngươi rơi vào cảnh nguy hiểm.

Lý Duy Nhất nhìn về phía Khương Ninh vẫn nghiêng mặt nhìn chằm chằm cửa xe, đôi gò má nàng trắng ngần như ngọc, chiếc cổ thon dài thơm ngát, thấy nàng không có vẻ gì là muốn giải thích.

Thế là, hắn quát với Trang Nguyệt ở ngoài xe:

- Ngươi thích chen mồm vào như vậy, sao không mau nói hết ra đi?

Trang Nguyệt nói:

- Bát Phật Gia cái gì chứ, hóa ra là một tên đần thối. Nếu tiểu thư có thể nhận được thư truyền từ Đông Hải, Trác Bất Việt đương nhiên cũng sẽ nhận được.

Trang Nguyệt tựa lưng vào cửa xe, ánh mắt đắc ý, lạnh lùng nói tiếp:

- Chúng ta biết được Trác Bất Việt đã mời Viên Thập Huyền, muốn mượn cơ hội này dồn ngươi vào chỗ chết. Viên Thập Huyền, ngươi nên biết là ai chứ? Người đứng đầu tám mươi mốt Nguyên Sĩ của Ma Quốc năm xưa, là một lão gia hỏa Thánh cấp.

Lý Duy Nhất cười lớn sảng khoái:

- Ta vừa rồi còn rất lo lắng trăm năm không gặp, thương hải tang điền, chúng ta đã biến thành người dưng. Giờ phút này mới biết, Khương Ninh vẫn là Vũ Tiên Tử như xưa.

Khương Ninh nhạt giọng nói:

- Ngươi đừng nghĩ nhiều.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta khó mà không nghĩ nhiều. Khương Ninh, ngươi cố ý mạo hiểm dẫn ta hiện thân, chẳng phải là muốn nhắc nhở ta sao? Ngươi thân là một trong các chân truyền của Đạo Cung, lại tiết lộ hành động của Trác Bất Việt cho một người ngoài, không sợ bị trừng phạt ư? Trác Bất Việt hành động như vậy chắc chắn rất bí mật, nhưng lại bị ngươi thám thính được, có thể thấy ngươi nhất định đã tốn nhiều tâm huyết trong chuyện này.

Khương Ninh rốt cuộc nhìn thẳng vào mắt hắn:

- Ngươi cứ coi như là ta đang trả ân tình cho ngươi.

Lý Duy Nhất nói:

- Khương Ninh à, lúc ngươi ở Kiếm Đạo Hoàng Thành quyết chiến giúp ta thì đã trả hết mọi ân tình rồi, còn muốn trả cái gì nữa? Muốn ta nợ ngươi sao?

Bên ngoài cửa xe vang lên tiếng cười vui tai như chuông bạc của Thi Nhiêu:

- Đạo Mẫu, ngươi cứ mau chóng thừa nhận đi, nô gia nghe mà cũng phải sốt ruột thay. Tên tiểu tặc Lý Duy Nhất này tuy phong lưu đa tình, nhưng chỉ trêu hoa ghẹo nguyệt, phần nhiều là dẻo mồm, gả cho hắn sẽ không làm tổn hại uy danh của ngươi, không bị cố nhân Doanh Đông chê cười.

Ánh mắt Lý Duy Nhất chợt biến đổi, đột nhiên nhìn về hướng cửa xe.

Ngoại trừ Trang Nguyệt, bên ngoài rèm xe quả nhiên có thêm một bóng hình thanh mảnh.

Thi Nhiêu không đáng sợ, nhưng nàng xuất hiện vô thanh vô tức, khiến tâm thần Lý Duy Nhất chấn động không nhỏ, đây là chuyện tuyệt đối không nên xảy ra.

Khương Ninh ngồi đối diện đã bấm kiếm chỉ. Một chỉ hóa thành hàn quang xuyên phá không khí, nhanh chóng đâm về phía bóng lưng của Thi Nhiêu đang ngồi ngoài rèm xe.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters