Vũ Văn tướng quân (2)

Lý Duy Nhất lặng lẽ suy nghĩ và tính toán khả năng phá địch, lại nói:

- Đám Man tặc này giết người phóng hỏa, không việc ác nào không làm, đi đến đâu là nhà trống xác phơi đến đó. Nếu đã gặp, dù có phải chạy ta cũng quyết khiến bọn chúng trả giá chút gì đó.

Lê Lăng rất tán thưởng ý chí chiến đấu và ánh sáng nhân tính ấm áp trên người Lý Duy Nhất, nàng vô cùng tán đồng:

- Ta giúp ngươi!

Ẩn Thập Tam bị cảm động vì luồng cảm xúc đó của Lý Duy Nhất, thấy được khí phách và sự gánh vác của Thần Ẩn Nhân từ trên người hắn.

Nhưng Ẩn Thập Tam không biết tự tin của hắn đến từ đâu.

Cuối cùng, Ẩn Thập Tam chọn cách thỏa hiệp:

- Được rồi, nhưng một khi ta hô chạy thì nhất định phải đi.

Lý Duy Nhất gật đầu đồng ý:

- Được, cố gắng hết sức, nghe theo số trời.

Ba người tiến về phía đầu thuyền.

Ngay lập tức, hơn một trăm trận văn của đại trận hộ thuyền bùng nổ luồng hào quang sáng rực hơn lúc trước.

Thống Lĩnh hộ vệ Võ Triệu Nam chịu áp lực cực lớn, phái ba thuộc hạ Ngũ Hải cảnh duy nhất tới các vị trí của lâu thuyền để kiểm soát hỗn loạn, chủ trì đại cục, trấn an lòng người.

Võ Triệu Nam nhìn Lý Duy Nhất và Lê Lăng, cảm thán một tiếng:

- Không hổ là mật thám của Thị Tòng Điện, vậy mà đều là Đại Niệm Sư.

Nói đoạn, ánh mắt hắn rơi lên người Ẩn Thập Tam, thấp giọng truyền âm:

- Kỵ binh Hỏa Nha cao thủ như mây, chúng ta tuyệt đối không đánh lại. Một khi trận bị phá, chúng ta lập tức hợp tác giết ra khỏi vòng vây bỏ chạy, được chứ? Gặp phải họa lớn như thế này, chúng ta cũng không có cách nào, không cần phải liều mạng vì đám người nhà, thê thiếp của những quan viên kia.

Sắc mặt Ẩn Thập Tam nghiêm nghị, hừ lạnh nói:

- Sao Thống Lĩnh đại nhân có thể nói ra lời như vậy? Con người luôn phải có chút tình người chứ? Không vì bất kỳ ai, chỉ vì nguyên tắc và sự gánh vác trong lòng. Muốn chạy thì ngươi cứ chạy, dù sao Trần mỗ nhất định sẽ liều đến giọt máu cuối cùng.

Võ Triệu Nam không ngờ người này chính trực đến mức kỳ lạ như vậy, cười gượng một tiếng:

- Có lời này của Trần chủ bộ là Võ mỗ yên tâm rồi! Ba trăm kỵ binh Hỏa Nha vây khốn nơi này kín không kẽ hở, làm gì có đường trốn thoát? Chỉ có nước liều chết mới có một tia hy vọng sống.

...

Vũ Văn Triều đứng trên lưng con Hỏa Nha ba đầu. Hắn là một Dị Nhân Chủng mặt xanh đầu hổ, cao bốn mét, áo giáp bao phủ toàn thân, trường mâu trong tay dài tới hai trượng, khí thế mạnh mẽ, tựa như yêu ma.

Hắn thấy hào quang của trận pháp hộ thuyền trở nên sáng rực hơn, trong thời gian ngắn khó lòng phá vỡ, liền hừ lạnh một tiếng:

- Tất cả cao thủ Ngũ Hải cảnh nghe lệnh, đi theo bản tướng quân cùng ra tay phá vỡ trận pháp. Nam tử trên thuyền không để lại một ai, bắt hết nữ quyến, tài vật và tài nguyên thì mọi người chia đều.

Tiếng hô vang dậy đất trời:

- Thề sống chết đi theo Vũ Văn tướng quân!

Sĩ khí của kỵ binh Hỏa Nha tức thì vọt lên đỉnh điểm, trong đó có gần ba mươi kỵ vọt ra khỏi đội. Ai nấy đều oai phong lẫm liệt, pháp khí trên người đan xen thành mây, trường mâu trong tay phóng ra một luồng chiến quang sáng chói.

Vũ Văn Triều điều động toàn bộ sức mạnh, ném ra trường mâu ra.

Trường mâu như một cột sáng rực rỡ xé toạc bầu trời đêm, phát ra tiếng hú chói tai, đánh trúng màn trận của đại trận hộ thuyền. Màn trận rung chuyển lõm xuống, có thể vỡ nát bất cứ lúc nào.

Gần ba mươi cây trường mâu được ném ra từ tay của khoảng ba mươi vị võ tu Ngũ Hải cảnh cũng đồng loạt rơi xuống.

- Ầm!

- Ầm đùng!

...

Trận pháp phòng ngự bách văn sao chống đỡ nổi cuộc tấn công hợp tác của hàng chục cường giả Ngũ Hải cảnh, chỉ mới một đợt tấn công đầu tiên đã khiến màn sáng đã vỡ tan.

Trong đó có mười mấy cây trường mâu từ trên trời rơi xuống, có cây đâm xuyên thân tàu, mạt gỗ bay tứ tung. Có cây đâm xuyên áo giáp của hộ vệ trên thuyền, xuyên thủng cơ thể, máu chảy đầy đất.

- Ha ha! Giết, không để lại một ai!

- Ai cướp được thì là của người đó!

Bên ngoài, tiếng giết chóc, tiếng huýt sáo, tiếng kêu của Hỏa Nha vang dội khắp nơi, áp sát tấn công và lao nhanh về phía con thuyền.

Trên thuyền, một đám gia quyến tinh thần căng thẳng cao độ rốt cuộc không kìm nén được nữa, tiếng khóc than vang lên khắp nơi.

Bọn họ đều trốn trong phòng, ôm lấy nhau, run rẩy sợ hãi. Chỉ có những người tu vi không quá thấp mới đứng cùng các hộ vệ, tay cầm chiến binh đón địch.

Vũ Văn Triều vung tay đánh ra một dòng sông pháp khí, cuốn lấy cây trường mâu đang cắm trên thuyền về tay, sau đó điều khiển con Hỏa Nha ba đầu dài bảy, tám mét tấn công Võ Triệu Nam ở đầu thuyền.

Cường giả luôn thu hút lẫn nhau, hắn đã sớm nhắm vào vị Thống Lĩnh hộ vệ này.

Từ cổ họng con Hỏa Nha ba đầu xuất hiện luồng ánh sáng xanh biếc rực rỡ, phun ra một ngọn lửa xanh đốt cháy thân thuyền bằng gỗ, để lộ kết cấu bằng sắt thép bên trong. Thác lửa xanh biếc kéo dài mãi tới tận trước mặt Võ Triệu Nam.

Võ Triệu Nam như gặp kẻ địch lớn, thả ra bóng người chiến pháp ý niệm cao hai trượng ngăn chặn ngọn lửa xanh. Chiến đao trong tay chém ra, một luồng đao quang hình vòng cung dài hơn mười mét bay ra, chém thẳng lên phía trên.

- Phập!

Áo giáp phần bụng của Hỏa Nha ba đầu bị chém nứt toác, máu tươi tuôn ra ồ ạt. Miệng nó phát ra một tiếng kêu thảm thiết, lập tức bay đi trốn.

Vũ Văn Triều giận dữ:

- Dám làm bị thương tọa kỵ của bản tướng quân, muốn chết!

Vũ Văn Triều nhảy xuống khỏi lưng Hỏa Nha ba đầu, pháp khí trong cơ thể cuồn cuộn như biển. Cây trường mâu sáng rực như cột sáng từ trên trời rơi xuống, chiến pháp ý niệm khóa chặt Võ Triệu Nam, mũi mâu phun trào năng lượng hủy diệt.

Võ Triệu Nam vung đao nghênh chiến, vừa mới tiếp xúc đã cảm thấy không ổn, sức mạnh của đối phương mạnh mẽ tựa như từng tầng núi non ép tới.

- Bùm!

Ván sàn dưới chân không chịu nổi sức mạnh này mà vỡ nát ra một lỗ hổng lớn, Võ Triệu Nam hộc máu, rơi xuống khoang đáy!

Vũ Văn Triều vèo một cái đuổi theo vào trong.

Ẩn Thập Tam và Lý Duy Nhất nhìn nhau, hét lớn:

- Võ thống lĩnh, Trần Xuyên tới giúp ngươi một tay!

Ẩn Thập Tam nhảy xuống lỗ hổng ván sàn, thả ra chiến pháp ý niệm, tung một chưởng đánh về phía Vũ Văn Triều.

Võ Triệu Nam biết rõ hôm nay muốn chạy thoát hoàn toàn là điều viển vông, bản thân đã sớm bị Vũ Văn Triều nhắm tới. May mà Trần chủ bộ ở bên cạnh đáng tin cậy, sẵn sàng liều mạng đến cùng. Nếu đổi lại là những cộng sự không có gánh vác khác, hắn không dám tưởng tượng hôm nay sẽ là cục diện gian nan đến mức nào.

Võ Triệu Nam nói:

- Trần chủ bộ mới là đáng mặt nam nhi!

Võ Triệu Nam vung đao xông lên.

Trên thuyền sớm đã hỗn chiến với nhau, lửa cháy khắp nơi.

Kỵ binh Hỏa Nha lần lượt nhảy xuống khỏi lưng quạ, như thủy triều tràn lên các tầng lầu thuyền, liên tục giết chết từng hộ vệ rồi ném xuống nước.

- Rầm!

Cửa khoang phòng bị một tên kỵ binh Hỏa Nha một cước đá văng, bên trong lập tức vang lên tiếng hét chói tai liên hồi, tiếng khóc dậy đất.

Đầu ngón tay Lê Lăng bay ra một sợi linh quang tỏa liên rực cháy, kéo hắn ra ngoài, ném xuống dòng sông lạnh lẽo, hóa thành một cái xác chết chìm. Bởi vì trong quá trình kéo lê, linh hỏa tỏa liên đã siết nát cổ họng hắn.

Lý Duy Nhất tay cầm Hoàng Long Kiếm, chém bay đầu một tên kỵ binh Ngũ Hải cảnh. Trong lúc hắn đằng đằng sát khí xông về phía tên kỵ binh Ngũ Hải cảnh tiếp theo, ánh mắt nhanh chóng quan sát chiến trường.

Chỉ có một nửa kỵ binh Hỏa Nha lên thuyền, nhưng các cao thủ Ngũ Hải cảnh trong đội đều có mặt trên thuyền. Đám quân sĩ bên ngoài có thể nói là như rắn mất đầu. Chỉ vì không gian trên thuyền có hạn, đã bão hòa nên bọn chúng mới không cùng vây công lên, phụ trách giết chết những người nhảy xuống nước định bỏ trốn.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Bọn chúng quá khinh địch rồi! Man tặc mãi mãi là Man tặc, không thể so sánh với quân đội chính quy thực thụ.

Trong lòng Lý Duy Nhất càng thêm nắm chắc, thế là dứt khoát thả bảy con Phượng Sí Nga Hoàng ra. Hắn bảo chúng dốc toàn lực tấn công, nếu kỵ binh Hỏa Nha bên ngoài định kết chiến trận thì phải lập tức đánh tan.

Đây chính là át chủ bài của Lý Duy Nhất!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters