Đánh thắng rồi (1)

Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng có chiến lực tương đương với bảy võ tu Ngũ Hải cảnh tam trọng, ở trên chiến trường mới thực sự phát huy được giá trị, là những lưỡi liềm gặt hái sĩ tốt quy mô lớn.

Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng cảm thấy Lý Duy Nhất rất lải nhải, chỉ là một đám tôm tép, có cần phải kiêng dè như vậy không?

Bảy con bây giờ đang hừng hực lửa trong người, tinh lực dồi dào, chỉ muốn được giải phóng sức mạnh cho đã. Chúng nó hoàn toàn không nghe Lý Duy Nhất nói hết đã hóa thành bảy luồng sáng, lao về phía kỵ binh Hỏa Nha đang bay trên mặt sông và giữa không trung.

Lý Duy Nhất căn bản không kịp bố trí chiến thuật, rất muốn bảo bọn chúng giết người thì hãy giết tọa kỵ trước.

- Hóa ra có một vị Ngự Trùng Sư!

- Cẩn thận một chút, tên đeo mặt nạ quỷ này vừa nãy đã liên tiếp chém chết hai vị cao thủ Ngũ Hải cảnh của quân ta.

Tiếng chạy bộ và tiếng xé gió nhanh chóng áp sát.

Lý Duy Nhất bị bốn cao thủ Ngũ Hải cảnh trong đội kỵ binh Hỏa Nha nhắm tới, xông ra từ bốn vị trí khác nhau của lầu thuyền tầng một và tầng hai. Hai vị Ngũ Hải cảnh tam trọng, hai vị Ngũ Hải cảnh nhị trọng.

Đều là những cao thủ hàng đầu trong quân Hỏa Nha dưới trướng Vũ Văn Triều.

...

Tầng ba của lâu thuyền nhận được sự “quan tâm đặc biệt” của các cao thủ Ngũ Hải cảnh trong kỵ binh Hỏa Nha, có tới mười người đáp xuống hai đầu hành lang, bao vây trước và sau.

Thân phận của Tiết Nương Tử thực sự không đơn giản, có tận ba vị cao thủ Ngũ Hải cảnh bảo vệ, hỗn chiến cùng mười tên kỵ binh Hỏa Nha Ngũ Hải cảnh kia. Năng lượng pháp khí bộc phát ra đánh sập cả lan can, tường gỗ, bình phong, đến cả mái nhà cũng bị hất tung lên từng trượng.

Chính sảnh ở trung tâm.

Cửa sổ mở ra một khe hở rộng bằng ba ngón tay, Khương Ninh đứng sau cửa sổ, vẫn luôn quan sát kỵ binh Hỏa Nha trên bầu trời đêm, lo lắng trong bóng tối còn có cao thủ khác.

Trang Nguyệt nghe tiếng máu thịt văng tung tóe và tiếng thét thảm thiết liên tục vang lên bên ngoài, sốt ruột hỏi:

- Tiểu thư, dường như không phải đám Vũ Văn Thác Chân truy sát chúng ta, mà là gặp phải một nhóm Man tặc Dạ Thành muốn cướp bóc thuyền buôn. Chúng ta rốt cuộc là ra tay hay lập tức chạy trốn?

Khương Ninh nói:

- Dù là ra tay hay chạy trốn đều sẽ để lộ hành tung, rất nhanh sẽ dẫn cường địch tới.

Khương Ninh đang nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, đôi mày thanh tú chợt nhíu lại.

Nàng vô cùng kinh ngạc, đôi môi đỏ khẽ hé mở:

- Không ngờ là bảy con đó, tại sao chúng nó ở trên thuyền?

Trang Nguyệt nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ.

Nàng nhìn thấy hai trong số bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đang vỗ cánh bay lượn, hóa thành hai luồng sáng xuyên thấu qua đám kỵ binh Hỏa Nha.

Chúng bay đến đâu máu tươi bắn ra đến đó, xác chết từ trên lưng Hỏa Nha liên tục rơi xuống.

- Bõm!

- Bõm!

...

Xác chết rơi xuống nước, tiếng nước bắn tung tóe vang lên liên hồi không dứt.

Quân sĩ Dũng Tuyền cảnh không có chiến trận gia trì thì sao ngăn nổi bọn chúng?

Trang Nguyệt trợn mắt há mồm, sau đó mừng rỡ nói:

- Ta đã bảo tên Tư Mã Đàm kia chắc chắn chưa chết trong Tam Thập Tam Lý Sơn mà, chuyện cướp bóc tứ đại tông môn và Thiên Gia Lĩnh tuyệt đối là do hắn làm.

Tư Mã Đàm đi theo đội ngũ Tả Khâu Môn Đình vào Tam Thập Tam Lý Sơn nhưng không trở về.

Rất nhiều tu sĩ đều đồn đoán, hoặc là hắn đã chết trong núi, hoặc là đã mang theo lượng lớn của cải bỏ trốn, là kẻ đứng sau màn lớn nhất.

Khương Ninh vẫn luôn bình tĩnh, đôi mắt đẹp không chút gợn sóng:

- Ngươi có vẻ rất vui mừng nhỉ?

Trang Nguyệt cười nói:

- Ta đang mừng thay cho tiểu thư! Tiểu thư đến Trấn Táng Tiên muốn tìm Tiên Nhưỡng nhưng không thu hoạch được gì, mà trên người tên Tư Mã Đàm này chắc chắn có Tiên Nhưỡng.

- Rầm!

Cửa phòng bị một đấm đánh nát.

Kình lực từ nắm đấm và mảnh vỡ cửa phòng cùng ùa vào, vách tường va đập mạnh, cửa sổ rung chuyển.

Một tên quân sĩ Ngũ Hải cảnh sải bước xông vào.

Khi hắn nhìn thấy Khương Ninh và Trang Nguyệt bên cửa sổ liền kinh ngạc sững sờ.

Sau giây lát thất thần, hắn kinh hô:

- Ở đây có hai nữ tử Thuần Tiên Thể, chư vị mau tới! Mau thông báo cho Vũ Văn tướng... quân...

Thân hình Trang Nguyệt di chuyển ảo diệu vọt tới, điểm ra một chỉ.

Mi tâm tên binh sĩ Ngũ Hải cảnh kia tức thì xuất hiện một lỗ máu, thân hình bay ngược ra khỏi cửa phòng, tông gãy lan can, rơi xuống mặt nước phía dưới mười mấy mét.

Trang Nguyệt rút Pháp khí chiến kiếm, giết ra hành lang bên ngoài.

Ở Trấn Táng Tiên, không lâu sau khi bị Thạch Thập Thực truy sát, nàng đã ăn dị dược nhiễm tiên hà, mở ra khí hải thứ tư, đột phá cảnh giới tới Ngũ Hải cảnh tứ trọng.

Đám binh sĩ Ngũ Hải cảnh bên ngoài không một ai có thể đỡ nổi nhát kiếm thứ hai của nàng.

...

Lý Duy Nhất thấy bốn cao thủ Ngũ Hải cảnh từ bốn phía ập tới, trong lòng không chút bối rối.

Pháp khí trung phẩm Thiết Thư được ném ra trước, hóa thành một trận mưa trang sách đánh về phía tên binh sĩ Ngũ Hải cảnh tam trọng đang xông tới từ bên trái lầu thuyền tầng một.

Pháp khí trung phẩm Ngọc Trạc thì xoay tròn bay về phía tên binh sĩ Ngũ Hải cảnh tam trọng đang lao tới từ bên phải lầu thuyền tầng một.

- Xoẹt!

Sau khi kiềm chế được hai người, thân hình Lý Duy Nhất nhảy vọt lên, dốc toàn lực tung một kiếm đón đánh một tên binh sĩ Ngũ Hải cảnh nhị trọng đang từ lầu thuyền tầng hai nhảy xuống.

Kiếm khí sáng rực, kiếm quang hóa thành mười mấy ảo ảnh.

Tên binh sĩ Ngũ Hải cảnh nhị trọng kia chỉ cảm thấy trước mắt toàn là bóng kiếm. Hắn kinh hãi tột độ, vội vàng điều động pháp khí thúc giục áo giáp trên người hộ thể.

Một tiếng “phập” vang lên, Hoàng Long Kiếm chém xéo xuống, hắn bị xẻ đôi cùng với bộ áo giáp trên người.

Một tên binh sĩ Ngũ Hải cảnh nhị trọng khác lúc này đã đâm trường mâu tới trước mặt Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất thi triển Linh Bảo Kiếp Nã, giơ tay chộp lấy.

Cổ tay hắn dùng sức vặn một cái.

Sức mạnh cường đại dọc theo trường mâu truyền đi, khiến tên binh sĩ Ngũ Hải cảnh nhị trọng kia cơ thể không tự chủ được mà xoay tròn, bị Lý Duy Nhất vung kiếm chém ngang lưng đứt làm hai đoạn.

Chỉ trong một hiệp, hai vị cao thủ Ngũ Hải cảnh không chút sức chống trả đã bị chém chết.

Trong mắt bất kỳ người đứng xem nào, Lý Duy Nhất thể hiện ra đều là phong thái của một cao thủ, tâm thái thong dong, ra chiêu trôi chảy như nước chảy mây trôi.

Hai tên binh sĩ Ngũ Hải cảnh tam trọng kia sau khi đánh bay Thiết Thư và Ngọc Trạc, không chút do dự thả ra ra bóng người chiến pháp ý niệm cao một trượng, chiến uy trên người dâng cao, tựa như hai vị chiến thần siêu đẳng.

Bọn chúng phối hợp ăn ý, hợp tác chiến đấu, đủ sức đối đầu với cao thủ Ngũ Hải cảnh tứ trọng.

Một người cầm mâu vung chém, bóng gậy liên miên, không cho Lý Duy Nhất cơ hội đáp đất.

Một người khác đâm ra nhanh như chớp, mũi trường mâu bắn ra hào quang rực lửa, phát ra tiếng nổ xé nát không khí.

Lý Duy Nhất rất muốn đánh nhanh thắng nhanh, nhưng không dám coi thường đối thủ.

Dưới chân xuất hiện một luồng bóng sáng long văn, cơ thể vậy mà dùng cách không tưởng này cưỡng ép nhảy vọt lên cao vài trượng, tránh khỏi cuộc tấn công của hai người bên dưới.

Hắn xoay người, rơi xuống với tư thế đầu dưới chân trên, thi triển Như Ý Càn Khôn Kiếm.

Hoàng Long Kiếm và hai cây trường mâu va chạm vào nhau, trong lúc va chạm phát ra từng vòng gợn sóng năng lượng mạnh mẽ.

Ngay khoảnh khắc chạm đất, Lý Duy Nhất vung kiếm chém về phía một người.

Võ tu Ngũ Hải cảnh tam trọng kia lập tức lùi lại một bước, dựng mâu làm cột chống đỡ.

- Rầm!

Hoàng Long Kiếm sắc bén vô cùng, chém đứt trường mâu. Mũi kiếm lướt qua áo giáp phần bụng của hắn ta, cắt đứt gọn gàng, máu tươi không ngừng chảy ra từ kẽ hở áo giáp.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters