Hắn kinh ngạc thốt lên:
- Đây là chiến kiếm phẩm cấp gì thế này?
Võ tu Ngũ Hải cảnh tam trọng kia chưa từng thấy chiến binh nào sắc bén và ghê gớm như thế, lập tức đánh mất ý chí chiến đấu, vội vàng đạp lên pháp khí lao về phía Tuy Hà bên dưới.
Lý Duy Nhất nói:
- Không đi nổi đâu!
Lý Duy Nhất cách không khí vung kiếm, chém ra Thái Ất Khai Hải, như muốn chém đứt cả Tuy Hà.
Một luồng kiếm khí hình rồng vàng bay ra xa hơn mười trượng đánh trúng gáy hắn. Tiếng xương gãy vang lên, ngay khoảnh khắc hai chân chạm mặt nước, đầu hắn gục xuống, cả người lao xuống nước, không bao giờ nổi lên nữa.
Một tên binh sĩ Ngũ Hải cảnh tam trọng khác thừa cơ hội này nhảy lên một con Hỏa Nha đang bay qua, lớn tiếng hô hoán:
- Đầu tàu có cường giả Ngũ Hải cảnh tứ trọng! Tất cả cao thủ Ngũ Hải cảnh của kỵ binh Hỏa Nha tập trung lại, theo ta cùng vây giết hắn!
- Rầm!
Một con Phượng Sí Nga Hoàng bay tới đánh lén từ sau lưng hắn.
Hắn nhận thấy nguy hiểm, vừa mới xoay người, còn chưa kịp chống đỡ thì cơ thể đã bị đâm bay ra khỏi lưng Hỏa Nha, rơi xuống lâu thuyền.
Lý Duy Nhất mang Ngự Phong Ngoa, dưới chân như đạp trên một luồng gió đang lưu động, xuyên qua giữa các lan can của lâu thuyền.
Hắn tiện tay chộp lấy một cây trường mâu cắm trên tường, đâm về phía tên binh sĩ Ngũ Hải cảnh tam trọng bị Phượng Sí Nga Hoàng húc té.
Tên binh sĩ kia biết Lý Duy Nhất mạnh mẽ, vội vàng vỗ một chưởng vào thân thuyền, xoay người né tránh.
Trường mâu đâm hụt qua dưới thân hắn ta, xuyên thủng sàn tầng hai của tàu, khảm chặt vào bên trong.
Lý Duy Nhất vung tay phải, Hoàng Long Kiếm vẽ ra một vòng kiếm sáng rực bao vây lấy hắn.
Sau vài hiệp giao phong, tên binh sĩ Ngũ Hải cảnh tam trọng chật vật chống đỡ, cuối cùng bị một kiếm đâm xuyên tim, bõm một tiếng rơi xuống Tuy Hà.
Lý Duy Nhất đạp lên cây trường mâu cắm ngang trên thuyền, lơ lửng trên không trung, quan sát chiến trường. Hắn phát hiện ra bảy con Phượng Sí Nga Hoàng có chiến lực hung mãnh, xông xáo trong đám kỵ binh Hỏa Nha như vào chỗ không người.
Trong thời gian ngắn, trên mặt sông và giữa không trung, kỵ binh Hỏa Nha đã thương vong gần một nửa, thật sự thảm liệt.
Dưới sự xung kích cực nhanh của bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, sự lo lắng của Lý Duy Nhất hoàn toàn là thừa thãi. Đám kỵ binh Hỏa Nha kia đừng nói là tổ chức chiến trận, nếu không phải vẫn luôn không đợi được lệnh rút quân của Vũ Văn Triều thì bọn chúng đã sớm chạy tan tác.
Trên lầu thuyền tầng ba, liên tục có các cao thủ kỵ binh Hỏa Nha thét thảm rơi xuống. Bọn chúng gặp phải cường giả, ngay cả áo giáp trên người cũng bị chém nát.
Một tên binh sĩ Ngũ Hải cảnh miệng phát ra tiếng huýt sáo gấp gáp và vang dội, tập hợp hàng chục con Hỏa Nha đang lượn lờ giữa không trung lại, chuẩn bị tập hợp người dùng quân trận giết địch.
Hắn thét lớn:
- Tầng ba lầu thuyền có cao thủ Thuần Tiên Thể Ngũ Hải cảnh tứ trọng, mau kết quân trận!
Lý Duy Nhất đạp chân lên trường mâu, thân thể bắn mạnh ra, đụng vào người tên quân sĩ Ngũ Hải cảnh kia.
Hai người ôm thành một khối, đụng vỡ vách tường, ngã lăn vào trong phòng.
- Rầm!
Lý Duy Nhất vẫn luôn dùng Kim Tuyền luyện cốt, lực lượng nhục thân rất mạnh, một quyền nện vào mặt hắn khiến xương mặt lập tức lõm vào, toàn bộ đầu đều biến dạng.
Hắn đứng dậy, bồi thêm một kiếm nữa rồi mới bước ra ngoài.
Kỵ binh Hỏa Nha trên thuyền đã phát giác được điều không ổn. Quân sĩ trên lưng Hỏa Nha ở giữa không trung bị hung trùng tập kích thương vong thảm thiết, mà các thủ lĩnh Ngũ Hải cảnh trên thuyền thế mà cũng lục tụcchết thảm.
Chiếc thuyền này có vấn đề, số lượng cao thủ hàng đầu vượt quá dự liệu của bọn họ.
Có quân sĩ bắt đầu bỏ chạy, nhảy lên Hỏa Nha, tiếp đó dẫn phát phản ứng dây chuyền.
Thân hình Lý Duy Nhất bật nhảy cực nhanh, sau vài lần thay đổi vị trí đã đáp xuống tầng ba lầu thuyền. Nhìn thấy Trang Nguyệt đeo khăn che mặt không khiến hắn bất ngờ, khi ở bên dưới hắn đã cảm nhận được khí tức lực lượng của nàng.
Y phục trên người Trang Nguyệt bị máu tươi nhuộm đỏ. Nàng đâm xuyên tên binh sĩ Ngũ Hải cảnh cuối cùng bằng một kiếm, xoay người lại nhìn Lý Duy Nhất đang đeo mặt nạ quỷ. Nàng vốn dĩ nhìn bất kỳ nam nhân nào cũng không thuận mắt, lúc này trong đôi mắt to lộ ra ý cười.
Nhưng rất nhanh, nụ cười cứng đờ.
Bởi vì Lý Duy Nhất xoay người đi xuống lầu ngay lập tức, hắn lao về phía vị trí của Lê Lăng.
- Ầm!
Toàn bộ đầu thuyền gần như đều bị đánh nát vụn, chỉ còn lại kết cấu khung sắt thép bên trong.
Ba người Vũ Văn Triều, Ẩn Thập Tam, Võ Triệu Nam đang giao phong trong khoang thuyền dưới sàn thuyền lần lượt xông ra, đứng ở ba vị trí khác nhau.
Võ Triệu Nam bị thương nặng, mũi miệng trào máu, áo giáp trên người bị đánh tơi tả.
Ẩn Thập Tam sắc mặt hơi trắng bệch, y phục trên người tựa như vải vụn, để lộ cái bụng trắng, trông khá là chật vật.
Trên cái đầu hổ to lớn của Vũ Văn Triều có một vết cào đẫm máu, có thể thấy rõ xương sọ bên dưới, đó là bị sức mạnh móng vuốt của Ẩn Thập Tam đánh bị thương.
Cả ba đều ngạc nhiên bởi cục diện chiến đấu trên thuyền hoàn toàn khác hẳn với dự tính của mình.
Tuy Võ Triệu Nam bị thương rất nặng nhưng lại cười phá lên, tâm trạng cực kỳ tốt:
- Tốt lắm, hôm nay Võ mỗ khâm phục Trần chủ bộ sát đất. Hóa ra ngươi đã sớm có chuẩn bị, hèn chi không sợ Vũ Văn Triều.
Ẩn Thập Tam cũng không ngờ sẽ là cục diện như thế này. Lý Duy Nhất thật sự đánh liều mà thắng rồi! Cực kỳ có cảm giác thành tựu.
Hắn khiêm tốn cười nói:
- Chỉ có thể nói, Man tặc mãi mãi là Man tặc, không lên nổi mặt bàn.
Lý Duy Nhất không đi tới đầu thuyền góp vui, dù sao Trang Nguyệt có mặt thì Khương Ninh chắc chắn cũng ở đó, không đến lượt một võ tu Ngũ Hải cảnh nhất trọng như hắn đi liều mạng với cường giả Ngũ Hải cảnh ngũ trọng.
Chỉ là trong lòng hắn rất buồn bực, lần nào cũng có thể gặp được nàng, duyên phận gì mà mãnh liệt thế.
Hắn đến chỗ Lê Lăng:
- Không cần đi truy sát những tên kỵ binh Hỏa Nha bỏ chạy kia, hãy mau chóng phác họa thú văn khống chế một nhóm tọa kỵ Hỏa Nha.
Cả hai đều là Đại Niệm Sư, phác họa văn tự ngự thú là chuyện dễ như trở bàn tay. Họ liên tục đánh ra các linh quang văn tự rơi lên người những con Hỏa Nha đang bay quanh lâu thuyền.
Vũ Văn Triều không ngờ hôm nay bị ngã một vố đau như vậy, giận dữ nhìn chằm chằm hai người đối diện, hét lớn một tiếng:
- Rút! Núi cao sông dài, sẽ có ngày gặp lại! Chuyện này chưa xong đâu.
Vũ Văn Triều triệu hồi con Hỏa Nha ba đầu tới, đang định nhảy lên lưng nó.
- Xoẹt!
Một luồng kiếm khí sáng rực từ trên trời rơi xuống, chém con Hỏa Nha ba đầu to lớn làm hai nửa.
Nha hỏa rơi đầy người Vũ Văn Triều.
Trang Nguyệt đứng trên tầng ba lầu thuyền, làn da dưới ánh hào quang pháp khí càng thêm trắng nõn trong suốt, chiến kiếm trong tay chỉ thẳng vào Vũ Văn Triều bên dưới.
Vũ Văn Triều thốt lên:
- Là ngươi.
Vũ Văn Triều đã xem tranh vẽ Trang Nguyệt và Khương Ninh, từ mắt mi nhận ra nàng chính là người trong Loan Đài mà thiếu thành chủ ban lệnh tìm kiếm khắp nơi.
Quá tốt rồi!
Chỉ cần mang tin tức này trở về, hôm nay hắn có thể lấy công chuộc tội.
Vũ Văn Triều đạp lên pháp khí, nhảy xuống lâu thuyền, đạp trên mặt sông lên bờ chạy trốn mất dạng.
- Xoẹt!
Trang Nguyệt từ tầng ba lầu thuyền bay vọt xuống, thân hình khựng lại và tăng tốc mấy lần trong hư không. Nàng xuất hiện trên mặt sông, tựa như thánh nữ Phạm Thiên, một kiếm từ trên cao đâm thẳng vào vị trí tim từ sau lưng Vũ Văn Triều.