Chia tay (1)

Vũ Văn Triều đâu dám cứng rắn đỡ nhát kiếm này, nhích người tránh né chỗ hiểm, ngón tay chộp về phía cổ tay Trang Nguyệt.

- Xoẹt!

- Ào!

Thân hình hai người liên tục dịch chuyển, sau mười mấy chiêu thì đột nhiên va chạm mạnh, mặt nước nổ tung, năng lượng pháp khí bắn ra bốn phía.

Trang Nguyệt lùi lại mười trượng.

Gò ma Vũ Văn Triều bị cứa ra một vết máu, cũng lùi lại mười trượng.

Ẩn Thập Tam và Võ Triệu Nam nhìn nhau một cái, thân hình lướt đi, xông lên muốn giúp Trang Nguyệt hợp lực bắt lấy Vũ Văn Triều.

- Xoẹt xoẹt!

Tiếng xé gió chói tai vang lên, trong chính sảnh trên tầng ba lầu thuyền bay ra hàng chục sợi pháp khí lông vũ trắng muốt, nhanh như thác lũ chớp giật, uốn lượn đâm vào người Vũ Văn Triều.

Vũ Văn Triều lập tức dựng lên chiến pháp ý niệm, tung ra một đấm cực mạnh.

- Bốp bốp!

Nắm đấm của hắn cùng với áo giáp trên cánh tay đều bị pháp khí lông vũ trắng đánh nát, cả cánh tay chảy máu ròng ròng, chỉ còn lại xương. Thậm chí có lông vũ đâm xuyên qua áo giáp trước ngực hắn ta, xuyên thủng ra sau lưng.

Vũ Văn Triều rơi xuống nước, nhanh chóng chìm xuống đáy.

Trang Nguyệt muốn bồi thêm một kiếm, nhưng đã chậm một bước.

Ẩn Thập Tam và Võ Triệu Nam đều kinh hãi tột độ, không ngờ trên thuyền lại ẩn giấu một vị nhân vật thần tiên như thế. Hai người đánh nửa ngày cũng không phá nổi áo giáp trên người Vũ Văn Triều, người ta chỉ dùng một sợi lông vũ ngưng tụ từ pháp khí đã cách không khí đâm xuyên.

Kỵ binh Hỏa Nha hung hăng tới cướp bóc, lúc chạy trốn tán loạn thì còn chưa đầy trăm kỵ.

Mặt nước hóa thành màu máu.

Xác chết trôi theo dòng nước Tuy Hà mà đi xa.

Lửa trên thuyền đã được dập tắt, nhưng thân thuyền nát bét, nguy ngập vô cùng.

Khương Ninh lộ diện, tựa như tiên tử đạp sóng đứng trên tầng ba của lâu thuyền, giọng nói du dương:

- Chư vị, sau khi đám Man tặc Dạ Thành chạy về chắc chắn sẽ mang theo đại quân và cao thủ tới trả thù. Ta dự tính trong vòng hai canh giờ nữa chúng sẽ lại tìm tới con thuyền này. Đến lúc đó, tất cả sẽ tan thành mây khói.

Niềm vui sướng nảy sinh từ chiến thắng lớn này trong phút chốc bị dập tắt, mọi người trên thuyền một lần nữa rơi vào hoảng loạn.

Khương Ninh xuất hiện trước mặt mọi người, tự nhiên là không có ý định tiếp tục ẩn giấu thân phận:

- Trần chủ bộ, Võ thống lĩnh, mọi người cùng bàn bạc một chút chứ? Hai vị mật thám của Thị Tòng Điện, các ngươi thì sao?

Nàng đưa mắt nhìn về phía Lê Lăng và Lý Duy Nhất.

Lê Lăng nhìn sang Lý Duy Nhất, lấy hắn làm chủ.

Lý Duy Nhất vốn định thu hồi bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, nhưng chúng nó trực tiếp lao lên tầng ba lâu thuyền, đậu lên người Khương Ninh, dáng vẻ vô cùng thân thiết.

Nghịch tử! Bảy đứa nghịch tử!

Mọi người nhanh chóng hội tụ trong chính sảnh của tầng ba lâu thuyền.

Thân hình tựa tiên nữ, dung nhan ngọc ngà của Khương Ninh bao phủ trong hào quang pháp khí, mờ ảo duy mỹ:

- Tiếp tục đi về phía trước, cách Thành Hùng Cứ do triều đình quản lý chỉ còn ba trăm dặm. Nhưng Thủy Sư Thú kéo thuyền đã bị bắn chết, thuyền đi ngược dòng không nhanh, Man tặc Dạ Thành sẽ sớm đuổi kịp chúng ta.

(*Mình giải thích thêm lần nữa, Dạ Thành là tên riêng, giống như Bành Thành trong Tam Quốc, nếu để thêm chữ thành nữa thì nó không hay và có cảm giác thừa, nên dịch giả dùng Dạ Thành)

Ẩn Thập Tam cười nói:

- Chúng ta đều nghe theo sự sắp xếp của Thiên Sứ.

Võ Triệu Nam sau khi biết thân phận Loan Đài Thiên Sứ của Khương Ninh, tự nhiên cung kính hết mực, lập tức nịnh nọt phụ họa.

Khương Ninh nhìn Lý Duy Nhất vẫn đang đeo mặt nạ quỷ:

- Lúc trước trận bị phá, Tư Mã mật thám không chọn bỏ chạy mà ở lại cùng nghênh địch, có thể thấy là có tấm lòng muốn cứu người. Cục diện bế tắc trước mắt là hoặc ở lại cùng chết, hoặc là chúng ta cố gắng mang theo một bộ phận nhỏ những người có tu vi võ đạo khá tốt rời đi. Giữa tất cả mọi người và một số ít người, ngươi chọn thế nào?

Trong mắt Võ Triệu Nam lộ ra vẻ hâm mộ, có thể thấy vị Tư Mã mật thám kia đã lọt vào mắt xanh của Loan Đài Thiên Sứ, sau này chắc chắn tiền đồ vô lượng.

Hắn muốn ghen tị cũng không được, chỉ riêng thân phận Ngự Trùng Sư này thôi đã đủ để người ta thăng tiến nhanh chóng rồi.

Lý Duy Nhất nói:

- Không nhất định phải lựa chọn! Muốn đi thì vẫn có thể đi cùng nhau, nhưng phải đồng lòng hợp sức.

Mọi người có mặt đều giật mình, rất nghi ngờ có phải hắn vì nhất thời hào hùng mà quên mất thực tế thường đòi hỏi sự thỏa hiệp.

Khương Ninh nói:

- Nói thử xem.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Chư vị ở đây đều là quan viên triều đình, chắc hẳn đều có Pháp khí Ngọc Chu chứ? Tổng cộng có mấy chiếc?

Ẩn Thập Tam lấy ra một chiếc thuyền nhỏ tinh xảo dài bốn tấc:

- Ta có một chiếc Pháp khí Ngọc Chu trung phẩm, có thể đi một ngàn tám trăm dặm mỗi ngày, chen chúc một chút có thể chở mười người. Nhưng muốn trong vòng hai canh giờ tới được Thành Hùng Cứ thì hơi gượng ép.

Võ Triệu Nam nói:

- Pháp khí Ngọc Chu của ta cũng tương tự Trần chủ bộ.

Trang Nguyệt nói:

- Pháp khí Ngọc Chu của ta là thượng phẩm, gượng ép có thể chở hai mươi người.

Khương Ninh lại nói:

- Ta có một chiếc Pháp khí Ngọc Chu Thiên Tự Văn, giới hạn có thể chở sáu, bảy mươi người. Tư Mã mật thám, như vậy vẫn còn kém xa để đưa tất cả mọi người đi. Hơn nữa, thời gian rất gấp, lỡ như bị Man tặc Dạ Thành đuổi kịp, chẳng phải mọi thứ tiêu tùng sao?

Lý Duy Nhất với tốc độ nói cực nhanh:

- Chia làm ba bước. Bước thứ nhất, những người tu vi cao trên thuyền, vượt quá lục tuyền đều lên bờ, dùng tốc độ của bọn họ dốc toàn lực đi đường, đến Thành Hùng Cứ sẽ không mất quá lâu. Hơn nữa, bọn họ không phải mục tiêu chính của Man tặc Dạ Thành, trong đêm tối có thể dễ dàng thoát thân hơn.

Hắn nói tiếp:

- Bước thứ hai, lúc nãy hai người chúng ta đã dùng thú văn khống chế khoảng năm mươi con Hỏa Nha, chở hai trăm người không thành vấn đề.

- Bước thứ ba, ta sẽ sắp xếp hai con Hỏa Nha kéo con thuyền nát này xuôi dòng Tuy Hà đi xuống, tạo ra ảo giác chúng ta chạy trốn xuống hạ du. Như vậy đủ để tranh thủ thêm ít nhất nửa canh giờ nữa.

- Muốn cứu người thì hành động ngay đi! Có điều, Thiên Sứ đại nhân thân ngọc ngàn vàng, thân phận tôn quý, không biết có chịu liều vì một đám người hoàn toàn không đáng để mạo hiểm không?

Trang Nguyệt nói:

- Ngươi bớt coi thường người khác đi, ngươi tưởng cô nương nhà ta thực sự không nghĩ ra cách sao? Chẳng qua là đang thử ngươi thôi!

Khương Ninh chắp tay sau lưng, dẫn đầu bước ra khỏi chính sảnh, nhìn ra mặt sông khói sóng mênh mông:

- Làm gì có chuyện đáng hay không? Nếu chuyện thiên hạ đều lấy lợi và hại, mất hay được làm chuẩn mực làm việc duy nhất, đây sẽ là một thế giới tồi tệ đến nhường nào? Hành động thôi!

Con lâu thuyền ba tầng đèn đuốc sáng trưng được hai con Hỏa Nha kéo đi, lao nhanh về phía hạ du.

Thực tế, trên thuyền sớm đã người đi lầu trống.

Bốn chiếc Pháp khí Ngọc Chu như bốn mũi tên trắng lớn nhỏ khác nhau trên mặt sông dưới màn đêm, cưỡi gió đạp sóng tiến về phía Thành Hùng Cứ cách đó ba trăm dặm.

Gần năm mươi con Hỏa Nha chở người bay trên mặt sông dưới sự điều khiển niệm lực của Lý Duy Nhất và Lê Lăng.

Lý Duy Nhất ngồi trên lưng một con Hỏa Nha trong đó, trong lòng cũng tự hỏi “có đáng hay không”.

Có lẽ đúng như Khương Ninh nói, lợi và hại, mất hay được không bao giờ là chuẩn mực làm việc duy nhất khi con người sống trên đời. Đúng sai ngay trước mắt, sao có thể làm ngơ.

- Xuống đây trò chuyện một chút không?

Giọng nói của Khương Ninh cùng một luồng pháp khí lọt vào tai Lý Duy Nhất.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters