Chia tay (2)

Lý Duy Nhất nhìn xuống chiếc Pháp khí Ngọc Chu khổng lồ phía dưới. Con thuyền bao bọc trong hàng trăm kinh văn phức tạp huyền ảo, bên trên chở rất nhiều phụ nữ và trẻ em.

Phẩm cấp của Pháp khí chia thành hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm.

Mà cao hơn nữa thì chia làm: Pháp khí Bách Tự Kinh Văn, Thiên Tự Kinh Văn, Vạn Tự Kinh Văn.

Kinh văn khắc bên trong càng nhiều, uy lực của Pháp khí tự nhiên càng mạnh.

Đương nhiên, đối với võ tu cảnh giới thấp thì không phải Pháp khí càng mạnh càng tốt. Kích hoạt kinh văn tiêu hao Pháp khí rất lớn, có khả năng đánh ra một đòn đã hút cạn tất cả khí hải trong người.

Thực ra bên trong Pháp khí thượng phẩm đã có sẵn kinh văn, chẳng qua số lượng không nhiều, không tới trăm chữ.

Pháp khí Bách Tự Kinh Văn, mỗi một món đều cực kỳ đắt đỏ, trong đám võ tu Đạo Chủng cảnh kia cũng không phải ai nấy đều có. Chỉ riêng chiếc Pháp khí Ngọc Chu này của Khương Ninh, không chỉ có thể đi bốn ngàn dặm một ngày mà còn có khả năng bay lượn.

Chẳng qua, dù là tu vi của nàng, tiêu hao pháp khí để điều khiển Pháp khí Ngọc Chu bay lượn cũng đủ nhanh chóng hút cạn nàng.

Đây là bảo vật thoát thân cuối cùng trong lúc sống còn.

Lý Duy Nhất tung mình rời khỏi Hỏa Nha, nhẹ nhàng đáp xuống Pháp khí Ngọc Chu Bách Tự Kinh Văn.

Đầu thuyền bên cạnh Khương Ninh chỉ có chỗ đứng rộng ba mét, Lý Duy Nhất hiên ngang tùy ý ngồi xuống bên cạnh nàng, buông thõng chân bên mạn thuyền.

Khương Ninh ngồi xếp bằng, tà váy dài xòe ra có một phần bị Lý Duy Nhất ngồi lên, nhưng nàng hờ hững mặc kệ, chỉ hỏi:

- Tên là gì?

Không có gì phải giấu giếm, Lý Duy Nhất đáp:

- Lý Duy Nhất.

Khương Ninh nói:

- Cái tên này nghe hay hơn Tư Mã Đàm. Nhưng mạo danh mật thám của Thị Tòng Điện là tội danh không nhỏ. Với tư cách là Loan Đài Thiên Sứ, ta giết ngươi cũng hợp tình hợp pháp. Trần Xuyên cũng không thoát khỏi can hệ, ít nhất phải vào tù, hoặc lưu đày sung quân.

Ở khoảng cách gần gang tấc, hương thơm tỏa ra từ mái tóc nàng khiến người ta như lạc vào tiên cảnh, quên cả hôm nay là ngày nào.

Nhưng Lý Duy Nhất rất bình tĩnh:

- Với tu vi của Thiên Sứ, nếu thực sự muốn làm vậy thì chúng ta cũng không có sức chống trả.

Khương Ninh hỏi:

- Ngươi thấy Khương Ninh ta là người như vậy sao?

Lý Duy Nhất mỉm cười:

- Không giống lắm! Nhưng cũng khó nói, dù sao giết ta thì bảy tiểu gia hỏa kia sẽ là của ngươi!

Khương Ninh nói:

- So với bọn chúng, ta coi trọng ngươi hơn.

Khương Ninh khẽ quay đầu lại, khuôn mặt tiên tử bị khăn che khuất, dù là đôi mày ngài thanh tú, ánh mắt sáng ngời hay làn da, mái tóc tràn đầy sức sống đều mang một sức hút chí mạng đủ để kéo người ta vào vực sâu tình cảm.

Đây chính là sức hấp dẫn của một trong Tam Tiên, chỉ riêng nhan sắc đã đủ để nàng vang danh thiên hạ.

Nam tử có thể ngồi gần nàng như vậy chắc chắn không nhiều, thậm chí có lẽ chỉ có một mình Lý Duy Nhất.

Có thể đón nhận ánh mắt động lòng người như câu hồn đoạt mệnh của nàng ở khoảng cách gần như thế càng là một thử thách định lực nội tâm.

Lý Duy Nhất âm thầm vận hành Thổ Nạp Pháp, tâm trí sáng suốt nói:

- Thiên Sứ quá đề cao ta rồi! Trong thiên hạ, anh kiệt xuất hiện lớp lớp, người cùng lứa tuổi có tài trí võ đạo hơn ta càng nhiều không đếm xuể. Loan Đài Thiên Sứ, Vũ Tiên Tử, chỉ riêng hai danh hiệu này đưa ra, tùy tiện nói một câu với bên ngoài, không biết bao nhiêu người sẽ xếp hàng tới cửa, những nhân vật hàng đầu của thế hệ trẻ Ngũ Hải cảnh ngũ trọng cũng tùy ngươi lựa chọn.

Khương Ninh không phủ nhận mình có sức hiệu triệu đó, sự tự tin toát ra từ bên trong:

- Ta biết rõ tốc độ trưởng thành của ngươi, không cần khiêm tốn. Thực ra, thứ ta coi trọng không chỉ là thực lực của ngươi, mà còn là ý chí chiến đấu có thể liều mạng vì trách nhiệm và nguyên tắc trong lòng của ngươi. Triều đình hiện nay cần nhất là người như ngươi.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngươi dựa vào đâu mà thấy ta là người như vậy? Chỉ vì trận chiến hôm nay?

Lý Duy Nhất cảm thấy Khương Ninh hơi lý tưởng hóa.

Nàng nói:

- Trấn Táng Tiên, giới tuyến Ngũ Hải cảnh.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Có ý gì?

Nàng nói:

- Lúc đó ta ở ngay bên cạnh! Ngươi có thể liều mạng vì đám võ tu trẻ tuổi của Cửu Lê Tộc kia, tranh một con đường sống cho bọn họ. Ta không làm được phẩm chất giống như vậy, nên ta khâm phục ngươi. Vốn định cứu lúc ngươi gặp nguy hiểm nhất để nhân cơ hội thu phục, đáng tiếc, nhất thời đùa giỡn tâm kế nên đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất.

Lý Duy Nhất nói:

- Ngươi thành thật lắm.

Khương Ninh nói:

- Vũ đài của Cửu Lê Tộc quá nhỏ! Sao không gia nhập triều đình, tranh đấu một phen vì chúng sinh trong thiên hạ này?

Lý Duy Nhất cười nói:

- Ta nghĩ ngươi hiểu lầm rồi! Ta không cao thượng như vậy. Ngươi chỉ thấy ta tắm máu chiến đấu ở giới tuyến Ngũ Hải cảnh, nhưng không thấy ta phát tài lớn trong Trấn Táng Tiên.

Khương Ninh hỏi:

- Hiểu lầm? Vậy hôm nay thì sao?

Lý Duy Nhất nói:

- Hôm nay thu hoạch bình thường, hơn nữa, thời gian quá gấp không kịp lục tìm xác chết. Nhưng chỉ riêng năm mươi con Hỏa Nha này, lùa hết tới Thành Hùng Cứ chắc cũng có thể bán được số tiền lớn?

Câu trả lời không liên quan của Lý Duy Nhất khiến Khương Ninh không thể tiếp tục được nữa.

Nàng nở nụ cười hiếm thấy, nhìn xa xăm nói:

- Những con Hỏa Nha này bay tới Thành Hùng Cứ sẽ trực tiếp bị sung công, biên chế vào quân đội triều đình, giấc mộng phát tài của ngươi chắc chắn tan tành.

Lý Duy Nhất kinh ngạc hỏi:

- Sao họ có thể làm như vậy, ngươi sẽ giúp ta chứ?

Khương Ninh nói:

- Ta sẽ không giúp ngươi, vì ta căn bản sẽ không vào Thành Hùng Cứ. Ở Chi Châu, nếu hành tung của ta bị lộ ra ngoài sáng là một việc vô cùng nguy hiểm.

Khương Ninh một lần nữa cố thuyết phục:

- Thực sự không cân nhắc lại sao?

Hắn đáp:

- Tu vi của ta quá thấp, chưa đến lượt ta phải lo lắng chuyện lớn của thiên hạ.

Lý Duy Nhất cưỡng ép mang bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đi, sau đó cáo từ, quay lại trên lưng Hỏa Nha.

Suốt chặng đường không gặp nguy hiểm, đụng phải trinh sát của quân phản loạn đều sẽ tiêu diệt trước.

Tại nơi cách Thành Hùng Cứ ba mươi dặm, sáu binh sĩ tuần tra của quân đội triều đình cưỡi phi cầm lao ra khỏi đại trận hộ thành, tiến về phía bọn họ với tốc độ cực nhanh.

Bốn chiếc Ngọc Chu lập tức cập bờ.

Khương Ninh thu lại Ngọc Chu, nói chuyện với Ẩn Thập Tam:

- Ta đã đoán sơ được thân phận của ngươi. Nhưng không sao, lúc này là thời kỳ phi thường, chỉ cần ngươi có năng lực thì trong triều đình sẽ có vị trí của ngươi. Với năng lực của ngươi, đi hộ tống gia quyến, ngoại thất cho đám tham quan ô lại kia thì quá uổng tài rồi! Hiện nay ta đang bị cường địch truy sát. Ngươi hãy đi theo ta, hộ tống ta vào Khâu Châu, ta sẽ cho ngươi một vị trí cao hơn.

Ẩn Thập Tam đưa mắt nhìn về phía Lý Duy Nhất và Lê Lăng, lộ ra vẻ do dự.

Khương Ninh nói:

- Không cần nhìn bọn họ, đối thủ của ta có thực lực vô cùng mạnh mẽ. Hai người bọn họ tu vi còn kém chút, đi cùng chúng ta quá nguy hiểm! Ngươi hãy chào tạm biệt bọn họ, ta đợi ngươi ở phía trước một khắc.

Khương Ninh và Trang Nguyệt hóa thành hai luồng tàn ảnh, nhanh chóng biến mất vào bóng tối.

Lý Duy Nhất nghe thấy tiếng bước chân của Ẩn Thập Tam phía sau, nói:

- Ta đều nghe thấy rồi! Con người Khương Ninh cũng được, ôm chân nàng thì sau này Thập Tam sư huynh chắc chắn sẽ thăng quan tiến chức, đồng thời cũng có thể giành thêm nhiều lợi ích cho Ẩn Môn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters