Ngũ Hải cảnh nhị trọng (1)

Ẩn Thập Tam nói:

- Người mà nàng muốn chiêu mộ thực ra là ngươi.

Hắn đáp:

- Điều này chứng tỏ ánh mắt nàng không tệ, rất biết cách nhìn và dùng người.

Lý Duy Nhất chuyển giọng:

- Nhưng nàng chỉ là Loan Đài Thiên Sứ, chứ không phải vị Nhị cung chủ kia của Loan Đài, có thể chiêu mộ được một Ẩn Nhân của Cửu Lê Ẩn Môn ta làm việc cho nàng là đã đủ nể mặt nàng rồi. Muốn dùng Thần Ẩn Nhân thì nàng chưa đủ tư cách.

Ẩn Thập Tam sau khi cười xong liền thận trọng nói:

- Phía trước chính là địa vực do triều đình quản lý, qua Thành Hùng Cứ về cơ bản là tiến vào khu vực Trung Nguyên, vùng Cự Trạch Bình Nguyên phía trước rộng tới vạn dặm, là vựa lúa lớn nhất thiên hạ, nối liền ba châu từ phía bắc Chi Châu đến Khâu Châu và Nam Cảnh. Đúng rồi, nửa châu phía bắc Chi Châu này nói là triều đình quản lý, thực tế sớm đã rơi vào tay Tả Khâu Môn Đình, đây chính là nguyên nhân căn bản mà Khương Ninh không dám vào thành với thân phận Loan Đài Thiên Sứ.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Vậy sao nàng dám đi Khâu Châu?

Ẩn Thập Tam giải thích:

- Không giống nhau! Loan Đài Thiên Sứ chết ở Khâu Châu chắc chắn là trách nhiệm của Tả Khâu Môn Đình. Nhưng Loan Đài Thiên Sứ chết ở Thành Hùng Cứ, Tả Khâu Môn Đình hoàn toàn có thể tuyên bố với bên ngoài là do Man tặc Dạ Thành làm, là do quân phản loạn Ly Tộc làm.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Kẻ có thể truy sát Khương Ninh chắc chắn rất mạnh, Thập Tam sư huynh có chắc muốn mạo hiểm chứ?

Ẩn Thập Tam cười nói:

- Chỉ có mạo hiểm thì Khương Ninh mới chịu đưa ta vào trung tâm thế lực của nàng. Nhánh của Khương Tộc ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh là một tồn tại khổng lồ, mượn sức mạnh của triều đình đủ để so tài cao thấp với bốn Thiên Vạn Môn Đình, năng lượng phía sau phi thường không nhỏ đâu.

Lý Duy Nhất nói:

- Trong lòng sư huynh có tính toán là được! Với tư cách là Thần Ẩn Nhân tương lai, ta tặng ngươi ba cây dị dược nhiễm tiên hà.

Lý Duy Nhất lấy dị dược ra đưa cho đối phương.

Ẩn Thập Tam nói:

- Thần Ẩn Nhân tương lai gì chứ, là Thần Ẩn Nhân rồi mới đúng!

Ẩn Thập Tam như được bảo vật, hoàn toàn không khách khí với Lý Duy Nhất, vội vàng cất ba cây dị dược nhiễm tiên hà vào lòng.

Hắn hớn hở cười nói:

- Đã dừng ở Ngũ Hải cảnh tứ trọng hai năm, có chúng nó thì thời gian tới ta sẽ đột phá tới Ngũ Hải cảnh ngũ trọng, cơ hội bảo mạng sẽ lớn hơn nhiều! Thần Ẩn Nhân, cáo từ!

Ẩn Thập Tam đuổi theo Khương Ninh và Trang Nguyệt, dấn thân vào con đường tranh đấu thuộc về hắn.

Lý Duy Nhất nhìn năm mươi con Hỏa Nha bay về phía Thành Hùng Cứ, thở dài thườn thượt. Cuối cùng, hắn không đi theo Võ Triệu Nam vào thành mà cùng Lê Lăng nhanh chóng ẩn vào bóng đêm, biến mất trên Cự Trạch Bình Nguyên.

Hắn không muốn gây sự chú ý.

Nếu để bên ngoài biết hắn và Khương Ninh đi cùng nhau trong chuyến đi này, chắc chắn sẽ coi hắn là người của triều đình, lúc đó rắc rối sẽ rất lớn!

Mặc dù cho đến nay, thiên hạ vẫn chưa có mấy người nghe qua cái tên Lý Duy Nhất, động tĩnh hắn tạo ở Lê Châu khi còn là Dũng Tuyền cảnh hoàn toàn có thể bỏ qua.

Nhưng chuyến đi Khâu Châu này, Lý Duy Nhất ôm ý định đoạt Trường Sinh Đan, nếu không danh chấn thiên hạ thì lấy đâu ra cơ hội đoạt đan?

...

Thiếu thành chủ Dạ Thành là Vũ Văn Thác Chân đứng thẳng tắp oai hùng trên lưng một con Dạ Lân khổng lồ màu đen, nhìn về phía Thành Hùng Cứ cách đó ba mươi dặm.

Mặt trời vừa ló rạng phía chân trời.

Con thú khổng lồ bay lơ lửng giữa không trung, trên đầu Vũ Văn Thác Chân là tầng mây dày đặc, cả người hắn tắm mình trong ánh ráng chiều rực rỡ.

Dáng người hắn anh tuấn, khoảng hai mươi tuổi, mi tâm có một dấu ấn hình trăng khuyết chỉ thành viên hoàng tộc Dạ Tộc mới có. Mái tóc dài màu tím, cả người tràn ngập âm khí, cộng với ánh mắt lạnh lùng sắc bén như chim ưng lúc này, khiến Vũ Văn Triều đứng bên cạnh không kìm được rùng mình một cái.

Cánh tay phải của Vũ Văn Triều gần như phế bỏ, cũng may hắn trốn từ đáy nước mới giữ được mạng sống.

Tu vi Ngũ Hải cảnh ngũ trọng đã có sức sống mạnh mẽ.

Ba vị Dị Nhân Chủng giỏi truy tung của Dạ Thành sau khi thám thính một lượt bên bờ sông, lần lượt cưỡi Hỏa Nha bay lên không trung để báo cáo với Vũ Văn Thác Chân.

Trong ba người, một lão ẩu Dị Nhân Chủng loại Cẩu có tu vi Ngũ Hải cảnh tứ trọng nói:

- Nhóm người đó không vào Thành Hùng Cứ, mà lên bờ ở đây, sau đó chia làm hai đường rời đi.

Vũ Văn Triều nói:

- Thiếu thành chủ, xin cho mạt tướng đuổi theo người đi đường kia, mạt tướng nhất định lấy công chuộc tội! Trận chiến đêm khiến qua kỵ binh Hỏa Nha tổn thất quá thảm trọng!

Vũ Văn Thác Chân nhìn về phía Đạo Đế và Diệt Đế trên lưng Kim Điêu:

- Qua Thành Hùng Cứ là vào địa bàn của Tả Khâu Môn Đình, không dễ đuổi theo nữa! Dạ Hoàng Thiềm Độc trên người Khương Ninh chắc chắn chưa giải, đây là một cơ hội bắt giữ rất tốt. Không được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của một trong Tam Tiên thì thật sự đáng tiếc.

Đạo Đế mặc một bộ Phật y màu xanh, khuôn mặt trắng nõn như ngọc, ôn tồn nói:

- Chỉ cần nàng chưa vào châu thành của Khâu Châu thì vẫn còn cơ hội.

Diệt Đế nói:

- Nàng tới châu thành Khâu Châu lần này chắc chắn sẽ quấy phá Tiềm Long Đăng Hội, Tả Khâu Môn Đình sẽ không chào đón nàng ta. Chỉ cần chúng ta không quá rầm rộ, bọn họ chắc chắn sẽ mắt nhắm mắt mở.

Vũ Văn Thác Chân cười nói:

- Đám người Quan Sơn các ngươi thật to gan.

Diệt Đế cười cuồng ngạo nói:

- Bắt giữ Vũ Tiên Tử và hủy hoại nàng chắc chắn có thể nở hãnh diện trước mặt tất cả thiên kiêu của nghĩa quân. Chuyến đi tới Tiềm Long Đăng Hội này, bần tăng chỉ cầu danh.

Đạo Đế nói:

- Truyền Thừa Giả của Long Môn đã tới Thành Hùng Cứ, ở đó có phân đường Tuy Chi Đường của Tuy Tông, các cao thủ thế hệ trẻ của Tuy Tông sau khi rời khỏi Lê Châu đang tụ họp tại đó. Nếu có bọn họ trợ giúp vây giết Khương Ninh thì càng nắm chắc hơn.

Ánh mắt Vũ Văn Thác Chân rốt cuộc rơi xuống người Vũ Văn Triều:

- Vậy thì điều động cả nhân mã Tam Trần Cung nữa, việc này để ta lo. Cho ngươi thêm một cơ hội, ngươi đi truy kích nhóm người khác. Bản thiếu chủ rất hứng thú với bảy con kỳ trùng mà ngươi nói.

- Đa tạ thiếu chủ tin tưởng! Mạt tướng nhất định không nhục mệnh, nhất định mang bảy con kỳ trùng về dâng cho thiếu chủ.

Vũ Văn Triều thở phào nhẹ nhõm, áp lực Vũ Văn Thác Chân mang lại cho hắn còn lớn hơn cả võ tu Đạo Chủng cảnh. Bởi vì hắn quá hiểu vị thiếu chủ Dạ Thành này là một nhân vật tàn nhẫn thất thường đến nhường nào.

...

Trong Không Gian Huyết Nê.

Lý Duy Nhất ngồi xếp bằng, từng vòng dao động không gian vỗ vào người, hào quang pháp khí sáng rực phun ra nuốt vào trong lỗ chân lông.

Mỗi một lần phun ra hút vào, phẩm cấp pháp khí đều theo đó tăng lên.

Quá trình này kéo dài ròng rã sáu trăm bảy mươi mốt lần, pháp khí cuối cùng cũng quay về bình lặng, phẩm cấp không tăng thêm nữa.

Hắn tự nhủ:

- Cuối cùng cũng đột phá thành công, chính thức bước vào Ngũ Hải cảnh nhị trọng. Khí hải thứ hai rộng sáu mươi ba phương.

Những ngày này, Lý Duy Nhất vẫn luôn điều dưỡng phổi, đồng thời cũng là tăng cường nó. Vào ngày thứ ba sau khi chia tay Khương Ninh, hắn ăn hai cây dị dược nhiễm tiên hà, cuối cùng cũng phá mở được khí hải thứ hai.

Trong quá trình đột phá, pháp khí liên tục được rèn luyện, thoát thai hoán cốt thành tam giai khí.

- Để xem, khi dùng chiêu Phiên Thiên Chưởng Ấn này tu luyện ra chiến pháp ý niệm, rốt cuộc sẽ biến thành dáng vẻ gì.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters