Sau khi Lý Duy Nhất đứng dậy, chân đạp bộ pháp, hai tay kết ấn, bày ra tư thế khởi đầu của Phiên Thiên Chưởng Ấn.
- Xoẹt!
Chiến pháp ý niệm hiện ra bên người, như có thứ gì đó đang xoay quanh hắn, mang theo từng luồng gió rít. Nhưng không nhìn thấy, cũng không sờ được, nhất định phải để tinh thần hòa vào pháp khí mới có thể hiển lộ thành hình dáng cụ thể.
Thông thường thì chiến pháp ý niệm đều là bóng dáng của võ tu đó, là biểu hiện huyền diệu của chiến pháp tinh thần.
Chỉ có số ít chiến pháp ý niệm kế thừa, hoặc võ tu đã tu luyện pháp điển và võ học đặc biệt mới là chiến pháp ý niệm dị chủng.
Chiến pháp ý niệm của võ tu Ngũ Hải cảnh tam trọng hầu như đều cao một trượng.
Võ tu tứ trọng khoảng hai trượng.
Võ tu ngũ trọng khoảng ba trượng.
Đương nhiên, cao thủ ngũ trọng nếu tu luyện Phong Phủ sau gáy thành khí hải thứ sáu, chiến pháp ý niệm sẽ cao thêm một trượng.
Trong mắt Lý Duy Nhất, chiến pháp ý niệm rất giống với pháp thiên tượng địa trong thần thoại Hoa Hạ cổ, tu vi càng cao thì bóng người càng khổng lồ.
Lý Duy Nhất diễn luyện chưởng pháp hết lần này đến lần khác, tinh khí thần và chiến pháp ý niệm dần dần hợp làm một.
- Ầm!
Trong Không Gian Huyết Nê, lấy cơ thể Lý Duy Nhất làm trung tâm, một luồng lốc xoáy gió rít bỗng bộc phát ra, tản ra bốn phương tám hướng.
Khí thế khiến người sợ hãi sinh ra từ đó.
Bên trong lốc xoáy gió rít, ráng chiều quanh quẩn, một bóng người mặc áo đạo sĩ hiên ngang lẫm liệt hiện ra, phiêu dật thoát tục nhưng khí thế mạnh mẽ vô song, râu trắng dưới cằm tựa như một thác nước sáng rực chói mắt.
Chiến pháp ý niệm cao một trượng rất mờ ảo, không thể nhìn rõ mặt của bóng người mặc áo đạo sĩ. Chỉ thấy hắn một tay cầm ấn, một tay cầm chuông, giống hệt như thần tiên được thờ phụng trong miếu thờ, đủ để khiến phàm nhân phải cúi đầu quỳ lạy.
Lý Duy Nhất rùng mình:
- Chắc không phải là vị tổ sư nào đó trong lịch sử Xiển Môn đấy chứ?
Trong một chốc, hắn nghĩ đến rất nhiều.
Trên Địa Cầu thực sự có một đoạn lịch sử thần thoại đã bị thất lạc? Cũng có thể lịch sử thần thoại không xảy ra trên Địa Cầu, chỉ là truyền tới Địa Cầu. Giống như Phù Tang Thần Thụ và Doanh Châu chẳng phải cũng không ở Địa Cầu sao?
Hắn tự nhủ:
- Chiến pháp ý niệm mờ quá, pháp khí vẫn chưa đủ hùng hậu, chỉ có thể nói là mạnh hơn so với võ tu cùng cảnh giới, và cao hơn một cảnh giới. Khí hải thứ hai rộng sáu mươi ba phương, nếu cứ bế quan tích lũy khí từ từ thì ít nhất cũng phải mất nửa năm. Tới châu phủ, thành lớn, mượn nhờ Thiên Địa Pháp Tuyền thì chắc tốc độ nhanh hơn không ít.
Ánh mắt Lý Duy Nhất rơi lên người Thiền Hải Quan Vụ đang ngồi trên Pháp khí Ngọc Chu, có lẽ luyện chế Thăng Khí Đan mới là phương pháp nhanh nhất.
Trùng kích Ngũ Hải cảnh tam trọng là chuyện còn xa. Lý Duy Nhất thầm tính toán, cho rằng thời gian tới muốn tiếp tục nâng cao thực lực chỉ có hai con đường là dùng Kim Tuyền luyện cốt, và bồi dưỡng bảy con Phượng Sí Nga Hoàng.
Nếu dùng Kim Tuyền luyện cốt tới mức tiểu thành kim cốt mạ vàng bề ngoài, chỉ riêng sức mạnh thân thể là đã có thể sánh ngang với võ tu Ngũ Hải cảnh ngũ trọng thông thường, phối hợp thêm cảnh giới pháp khí và chiến binh, chiến lực sẽ rất đáng kể.
Quan trọng hơn là có kim cốt tiểu thành, khả năng phòng ngự thân thể sẽ tăng vọt, dù gặp phải nhân vật ghê gớm đánh không lại cũng dư sức bảo vệ mạng sống.
Từ lúc hắn rời khỏi Trấn Táng Tiên hơn một tháng nay đã ăn nhiều Kim Tuyền, hai trăm lẻ sáu khúc xương trong người đã có tới một trăm ba mươi bảy khúc mạ vàng.
Lý Duy Nhất hỏi thăm tình hình bảy con Phượng Sí Nga Hoàng. Bọn chúng bảo rằng sau khi ở trên thuyền giết địch tiêu hao sức lực thì trong bụng đã giảm bớt sức nóng, nhưng vẫn tựa như có lửa đang cháy, tạm thời không thể dùng Hi Hòa Hoa.
Lý Duy Nhất phát cho mỗi con một cây bảo dược hai trăm năm, đều là “thu hoạch” ở Trấn Táng Tiên.
Không còn cách nào khác, bảy con này có giá trị quá lớn trong các cuộc chiến quy mô lớn, nhưng chúng nó cứ mập mờ với Khương Ninh khiến Lý Duy Nhất nảy sinh cảm giác nguy cơ. Dù sao bây giờ hắn giàu nứt đố đổ vách, tự nhiên rất hào phóng với bọn chúng.
Nếu có thể nhanh chóng nuôi bọn chúng tới mức chiến lực đều sánh ngang Ngũ Hải cảnh ngũ trọng, lúc đó, hắn với thân phận Ngự Trùng Sư có thể đi ngang trong châu thành của Khâu Châu rồi.
- Với tài lực hiện tại của ta, chỉ cần bán một số tài nguyên trên người đổi thành tiền mặt thì mua tinh dược ngàn năm cũng không phải vấn đề lớn. Tốt nhất là thuộc tính hàn băng, như vậy vừa có thể thúc đẩy bảy con này nhanh chóng trưởng thành, vừa có thể trung hòa tính liệt của Hi Hòa Hoa.
Lý Duy Nhất thầm quyết định như vậy, lại liếc nhìn Thiền Hải Quan Vụ đang tọa thiền tu luyện.
Thôi bỏ đi, thử yêu gì chứ, chắc nàng cũng chẳng để tâm, thuần túy là một kẻ cuồng tu luyện. Bất kể nàng muốn quay lại dương giới đến mức nào, nhưng nội tâm cao ngạo hờ hững của Cổ Thiên Tử mới là bản chất. Con người sao có thể đối kháng với nội tâm của chính mình?
- Ào!
Từng vòng sóng gợn không gian lan ra ngoài.
Lý Duy Nhất rời khỏi Không Gian Huyết Nê, quay lại trong thùng xe.
Đây là một chiếc xe dị thú hoa lệ dài rộng chừng một trượng, là Lý Duy Nhất bỏ ra số tiền lớn mua được. Chiếc xe cùng với một đám thanh niên tài tuấn Chi Châu cũng muốn tới châu thành Khâu Châu tham gia Tiềm Long Đăng Hội hợp thành đoàn xe sang trọng, đi trên đường lớn rộng rãi bằng phẳng.
Qua Thành Hùng Cứ thì khí tượng thiên hạ cũng thay đổi hẳn, chẳng còn hỗn loạn, phồn vinh hưng thịnh.
Không còn gặp lại nghĩa quân và Man tặc nữa, dường như họ đều biết đã vào địa bàn của Tả Khâu Môn Đình nên cực kỳ nể mặt.
Giữa xe đặt bàn gỗ đàn hương, trên đất và ghế đều trải da cáo trắng, bốn vách trang trí xa hoa.
Lý Duy Nhất gấp lại Quỷ Kỳ dùng để ngăn cách với bên ngoài, ánh mắt hướng về phía Lê Lăng vẫn luôn canh giữ trong xe:
- Vào địa giới Khâu Châu chưa?
Lê Lăng đáp:
- Tề Vọng Thư nói trước khi trời tối có thể tới Thành Cự Trạch, đến Binh Tổ Trạch là coi như vào Khâu Châu.
Tề Vọng Thư có uy tín rất cao trong tất cả thanh niên tài tuấn của đoàn xe này, tính tình hào sảng, coi như nhân vật dẫn đầu. Nghe hắn nói thì Tề Tộc của hắn là Bách Vạn Thế Tộc của Chi Châu, lão tổ trong tộc có địa vị cao trong Tả Khâu Môn Đình. Tới châu thành Khâu Châu rồi hắn sẽ sắp xếp ổn thỏa mọi việc.
Ánh hoàng hôn treo nghiêng, đang là chạng vạng.
Tám chiếc xe dị thú hoa lệ cuối cùng cũng tới Binh Tổ Trạch danh chấn Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
Đầm lớn trước mắt nghe nói trải dài bắc - nam một ngàn sáu trăm dặm, phía đông - tây rộng hai ngàn dặm, là một biển nước ngọt nội địa. Truyền thuyết kể rằng, nó là vùng nước thần dị do một pháp khí tuyền nhãn trong cơ thể Binh Tổ rơi xuống đất hóa thành.
Châu thành Khâu Châu được xây dựng bên bờ bắc của Binh Tổ Trạch, cách Thành Cự Trạch nơi bọn họ tới ngày hôm nay vẫn còn một đoạn đường xa xôi.