Thiên Các Vân Khuyết

Thành Cự Trạch là một tòa thành cổ có dân số hơn trăm vạn người, có lịch sử vạn năm. Trong thành có vô số danh lam thắng cảnh và di tích cổ, nhiều nhân vật cấp Truyền Thuyết khi đến Binh Tổ Trạch chơi đều từng dừng chân tại đây.

Trong thành có Thiên Địa Pháp Tuyền, cũng có Đạo Vực.

Trên đường phố tùy chỗ có thể thấy võ tu, Niệm Sư, dị thú, Thệ Linh, Yêu tộc, người từ nam tới bắc đi lại với y phục, trang sức khác nhau, có tính bao dung cực mạnh.

Tề Vọng Thư đã sớm ra lệnh cho người ta sắp xếp ổn thỏa chỗ ở và ăn uống, sau khi vào thành, mọi người trực tiếp vào ở Thiên Các.

Tại Lăng Tiêu Sinh Cảnh, dịch vụ ăn uống lưu trú, phong lưu trăng gió thì Tiên Lâm là có quy cách cao nhất. Nhưng Tiên Lâm chỉ tiếp đón người tu hành Thuần Tiên Thể, vô cùng thanh tĩnh và kén chọn, đặt nhan sắc, thiên phú, thân phận lên hàng đầu, dường như muốn tạo ra một Tiểu Tiên Giới trong chốn phàm trần.

Thấp hơn một bậc chính là Thiên Các.

Thiên Các được mở tại các thành trì lớn, nổi tiếng với sự hoa lệ, chiêu mộ mỹ nhân thiên hạ làm người hầu, lại quy tụ những nguyên liệu đỉnh cao nhất và đầu bếp có kỹ thuật cao nhất để chế biến món ngon, ủ rượu ngon.

Bước chân vào đó, mỗi tòa lầu các đều được thiết kế độc đáo, đình đài lầu các bố trí hài hòa, rường cột chạm trổ. Mỗi bước đi là một cảnh đẹp, từng chi tiết đều toát lên thẩm mỹ độc đáo.

Mỹ nhân, món ngon, rượu ngon, cảnh đẹp.

Ở đây một đêm tiêu tốn ngàn Ngân Tệ cũng chỉ là chuyện bình thường.

Nhóm người Lý Duy Nhất vào ở chính là Vân Khuyết trong số hai mươi tám cung khuyết của Thiên Các.

Trong Vân Khuyết, thị nữ trẻ tuổi có tới hai, ba mươi người, lụa mỏng thướt tha tựa như tiên nữ trên tiên cung. Mỗi người đều được huấn luyện nghiêm ngặt, không chỉ thông hiểu cầm kỳ thi họa, mà tu vi võ đạo cũng khá xuất sắc.

Có mười vị yêm thị, mặc áo gấm xanh, trẻ trung tuấn tú.

Tề Vọng Thư giảng giải:

- Thiên Các và Tiên Lâm thực ra đều do một nhà mở ra, thuộc Thiên Lý Sơn. Thiên Lý Sơn tự xưng từ trên xuống dưới, từ quản lý đến thị nữ, nô bộc chỉ tuyển những người ưu tú ngàn người chọn một. Ngay cả thị nữ trong các này, mỗi người cũng đều là mỹ nhân ngàn người chọn một.

Hắn ngồi ở vị trí cao nhất trên bàn ăn bằng bạch ngọc dài, ăn mặc hoa quý, khuôn mặt trung bình, hoàn toàn là dáng vẻ con cháu trác táng của đại tộc. Hắn trái ôm phải ấp, mỗi bên đùi ngồi một cơ thiếp quyến rũ mang theo từ trong tộc.

Trong số tài tuấn có mặt, chỉ có Lý Duy Nhất nhìn ra Tề Vọng Thư giấu tài, có tu vi Ngũ Hải cảnh tứ trọng. Con cháu ăn chơi trác táng thực sự không thể nào tu luyện tới độ cao như vậy ở lứa tuổi của hắn.

Tề Vọng Thư tiếp tục:

- Thiên Lý Sơn vẫn luôn theo đuổi quy cách cao, nhưng thực tế, bọn họ mới là thương hội lớn nhất Lăng Tiêu, tục không chịu nổi, sản nghiệp dưới trướng trải rộng khắp mọi ngành nghề, có trắng cũng có đen, có ngăn nắp, cũng có dơ bẩn. Nên nếu chư vị muốn mua tài nguyên bảo vật gì thì cứ trực tiếp nói với thị nữ bên cạnh, bọn họ sẽ báo cáo lên trên, Thiên Các sẽ đưa tới với tốc độ nhanh nhất. Tóm lại, chỉ cần ngươi có đủ của cải, cái gì cũng có thể mua được tại đây.

Lý Duy Nhất thầm chấn động, hỏi:

- Có thể mua được tinh dược ngàn năm không?

Những người có mặt đầu tiên là sững sờ, sau đó cười lớn.

Thị nữ của các đứng hầu bên cạnh, những quán nhân kỹ nghệ đang gảy đàn, thổi sáo ở phía xa đều để lộ nụ cười mê người.

Dược liệu cấp bậc tinh dược ngàn năm đã sinh ra ý thức, có thể gọi là yêu, chúng nó có thể độn thổ ngự khí, cực kỳ khó bắt giữ. Giá trị của một gốc tinh dược gấp mười lần bảo dược chín trăm năm, dược lực đã có sự lột xác rõ rệt, là chí bảo thế gian. Chọn đại một cây cũng có giá khởi điểm từ ngàn vạn Ngân Tệ.

Đừng nói là những võ tu trẻ tuổi này, ngay cả những nhân vật Đạo Chủng cảnh cũng ít ai mua nổi. Nói chính xác hơn là đám già Đạo Chủng cảnh đa phần đều sẽ mạo hiểm cực lớn đi tìm kiếm tinh dược ngàn năm tại một số di tích U Cảnh, nơi Tiên vẫn lạc, mộ của Cổ Thiên Tử để kéo dài mạng sống.

Thị nữ đứng bên trái phía sau Lý Duy Nhất thoạt nhìn cỡ mười bảy, mười tám tuổi, tên là Vũ Điệp.

Nàng cười tươi báo cho biết:

- Chỉ cần khách nhân trả nổi thì tinh dược ngàn năm cũng có. Mười ngày trước đã có nhân vật lớn đáng gờm dùng một món Pháp khí Bách Tự Kinh Văn để đổi lấy một gốc tinh dược ngàn năm chữa thương với Thiên Các, từng gây chấn động Thành Cự Trạch.

Tề Vọng Thư rung động hỏi:

- Chắc không phải là võ tu thế hệ trẻ chứ?

Vũ Điệp đáp:

- Là vị Khiêm Khiêm Quân Tử trong Giáp Tử Sách! Nghe nói hắn bị cự đầu Trường Sinh cảnh truy sát, chạy từ Lê Châu tới tận Thành Cự Trạch, cơ thể gần như bị đánh nát! Ba mươi dặm tuyết hóa thành ba mươi dặm sương máu.

Vũ Điệp khá tiếc nuối, cảm thán:

- Đồn rằng Khiêm Khiêm Quân Tử Diêu Khiêm tuấn tú có một không hai, hiếm thấy trên đời, bất kỳ nữ tử nào nhìn thấy cũng sẽ xiêu lòng. Tiếc rằng không thể chiêm ngưỡng phong thái tuyệt đại ấy lúc công tử đi ngang qua Thiên Các trong Thành Cự Trạch.

Lê Lăng đeo mặt nạ ngồi bên cạnh Lý Duy Nhất, hừ nhẹ:

- Đã bị người ta truy sát tới mức phải lấy Pháp khí ra để đổi tinh dược chữa thương thì còn phong thái tuyệt đại gì nữa?

Vũ Điệp có tu vi thất tuyền, không thể dùng tầm nhìn của thị nữ thông thường để so sánh với nàng.

Nàng nói:

- Có thể thoát khỏi từ tay cự đầu Trường Sinh cảnh, trong giáp này có ai làm được?

Ở Lăng Tiêu, chỉ có tồn tại Trường Sinh cảnh mới có thể gọi là cự đầu, thực sự đứng trên đỉnh cao thế giới, một ý nghĩ có thể hô mưa gọi gió, một người có thể địch lại thiên quân vạn mã, giơ tay nhấc chân là nứt núi phá thành. Một mình có thể chống đỡ một Bách Vạn Tông Môn, hoặc Bách Vạn Thế Tộc.

Trong bất kỳ một châu nào, cự đầu Trường Sinh cảnh đều có thể một mình đảm đương một phía, tung hoành thiên địa, được ngàn vạn người kính ngưỡng, là sự theo đuổi cuối cùng của vô số võ tu thiên tài.

Lê Lăng nói:

- Diêu Khiêm ở Nam Cảnh còn chưa làm được Giáp Thủ, bị vị kia của Tả Khâu Môn Đình đè ép gắt gao, trong giáp này có nhiều người có thể thắng hắn.

Vũ Điệp tự nhiên không dám tranh luận với khách, mỉm cười không nói nữa.

Ánh mắt Tề Vọng Thư rơi lên người Lý Duy Nhất, cười nói:

- Xích huynh, bên ngoài đồn rằng Cửu Lê Tộc các ngươi có đến mấy vị cự đầu Trường Sinh cảnh, vốn dĩ ta còn chút hoài nghi. Nhưng hôm nay nghe được tin tức này thực sự khiến người ta cảm thấy vô cùng chấn động. Thiên Vạn Cổ Tộc không hổ là Thiên Vạn Cổ Tộc, nội tình quá sâu dày.

Thân phận hiện tại của Lý Duy Nhất chính là Xích Vĩnh Thắng, nhân vật số hai của thế hệ trẻ bộ tộc Xích Lê.

Những tài tuấn Chi Châu có mặt ở đây không ai nghi ngờ hắn.

Một là vì cao thủ trẻ tuổi của các thế lực lớn tại Lê Châu quả thực đã chạy ra ngoài với quy mô lớn, đa phần đi tới Khâu Châu để tránh chiến loạn.

Võ tu ngoài châu, ngoại trừ loại nhân viên đặc biệt chuyên phụ trách thu thập tin tức, giám sát thiên hạ cho Ẩn Môn như Ẩn Thập Tam, thực ra hiểu biết về cao thủ thế hệ trẻ của Lê Châu rất hạn chế.

Dưới Thương Lê, bọn họ tối đa chỉ biết những tồn tại cấp bậc như Trần Văn Võ và Dương Thanh Khê. Thấp hơn nữa, họ cùng lắm là biết mười cao thủ hàng đầu thế hệ trẻ của Lê Châu đã xem như có kiến thức phong phú.

Hai là vì bạn nữ Lê Lăng đi theo bên cạnh Lý Duy Nhất là Thuần Tiên Thể, và còn là Đại Niệm Sư.

Điều này thật phi thường! Thiên chi kiêu nữ như vậy sao có thể đi cùng kẻ tầm thường?

Cái gì mà nhân vật thứ hai thế hệ trẻ bộ tộc Xích Lê, ở trong mắt không ít tài tuấn có mặt ở đây cảm thấy thân phận đó hơi trèo cao để xứng với Đại Niệm Sư Thuần Tiên Thể mười sáu tuổi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters