Ra tay

Chín tài tuấn Chi Châu ở đây, mỗi người đều có bối cảnh tông môn, đại tộc, tu vi yếu nhất đều là Ngũ Hải cảnh nhất trọng, nhưng không ai là Thuần Tiên Thể.

Lý Duy Nhất uống một chén Thanh Phong Tuyền, xua tay nói:

- Thiên Vạn Cổ Tộc gì chứ, sớm đã sa sút rồi, xin Tề huynh đừng nâng cao như vậy. Nhưng tộc trưởng các bộ tộc của tộc ta, chín vị Tế Ti của thần điện, người nào người nấy đều là cường giả hạng nhất. Muốn đếm mấy vị Trường Sinh cảnh trên đầu ngón tay là quá coi thường Cửu Lê Tộc rồi!

Các tài tuấn Chi Châu có mặt đều kinh ngạc.

Lê Lăng liếc xéo Lý Duy Nhất, cảm thấy hắn bốc phét quá đà.

Cửu Lê Tộc rốt cuộc có bao nhiêu vị Trường Sinh cảnh thì chính nàng cũng không rõ. Đến cấp bậc đó thì mỗi một vị đều là trụ cột chống trời của một bộ tộc, chiến lực ngất trời, khiến người ta kính sợ.

Nàng chỉ biết Giáp Thủ của bộ tộc Thương Lê, cũng chính là tứ thúc Lê Tùng Lâm của nàng, đã tu luyện ở Đạo Chủng cảnh hơn hai mươi năm. Mỗi khi nhắc tới Trường Sinh cảnh, ông ấy đều thở ngắn than dài, nói đạt tới Đạo Chủng cảnh mới biết mình thực ra là một kẻ tầm thường, tự nhận cả đời không có hy vọng đạt tới cảnh giới đó.

Lý Duy Nhất lại nói:

- Thiên Vạn Cổ Tộc dù xuống dốc nhưng vẫn có cao thủ nhiều như mây, trong Nam Cảnh cũng chỉ kém hơn Tả Khâu Môn Đình. Tuy Tông, Tam Trần Cung, Thiên Nhất Môn, bao gồm cả Quan Hải Các, Ly Tộc gì đó đều chỉ là lũ hề nhảy nhót!

Lúc này, nơi bọn họ tụ tập ăn nhậu là nằm sát hồ và lộ thiên, tầm nhìn rộng mở. Nhìn về phía mặt hồ, một vòng quanh hồ đều là cao các vân đài, đèn đuốc sáng trưng, nước trời hòa quyện, cực kỳ lộng lẫy.

Trên ngọc thạch quỳnh đài hình tròn xây giữa hồ đang có Tiên Quán Nhân được mời từ Tiên Lâm tới đang nhẹ nhàng múa. Điệu múa tuyệt đẹp động lòng người, linh hoa tung bay, Tuy đeo khăn che mặt, nhưng vẫn thấy được một phần dung nhan Thuần Tiên Thể đẹp hút hồn.

Lý Duy Nhất vừa dứt lời, từ trong một tòa lầu các màu đỏ cao sáu tầng bên cạnh Vân Khuyết vọng ra một giọng nói trầm lạnh:

- Khẩu khí của các hạ thật lớn, dám coi mấy tông môn thế lực hàng đầu Nam Cảnh là lũ hề. Sao ta ở Lê Châu mà chưa bao giờ thấy nhân vật như ngươi trong Cửu Lê Tộc nhỉ?

Giọng nói của đối phương không lớn, không làm quấy nhiễu tiếng đàn sáo trong lầu các của Thiên Các, nhưng rõ chui vào tai mọi người trong Vân Khuyết.

Lê Lăng dùng niệm lực truyền âm:

- Là Trần Luyện, đúng là khéo thật, ở Thành Cự Trạch cũng gặp được hắn.

Trần Luyện là cao thủ xếp thứ ba thế hệ trẻ của Tam Trần Cung, ở Mãng Sơn Sơn Mạch từng dẫn theo hai lão già Thiết Y Quân truy sát Lý Duy Nhất và Lê Lăng.

Lý Duy Nhất cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, đang suy nghĩ xem chỉ có một mình Trần Luyện ở đây hay là đa số cao thủ Tam Trần Cung đều có mặt.

Bỗng nhiên, một giọng nói truyền vào tai hắn:

- Giúp ta thăm dò một chút, xem Tam Trần Cung và Tuy Tông rốt cuộc có bao nhiêu cao thủ tới Thành Cự Trạch.

Lý Duy Nhất có ấn tượng với giọng nói này, lúc ở hẻm núi trong Mãng Sơn Sơn Mạch, bị Thiền Hải Quan Vụ vạch trần, chủ nhân của giọng nói này đã xuất hiện phía trên hẻm núi, đạp rơi đá núi.

Khi đó, hắn mặc Pháp khí thượng phẩm Dạ Hành Y, có thể giết ra khỏi vòng vây của Thiết Y Quân thì rõ ràng là cao thủ trong số các Ẩn Nhân.

Lý Duy Nhất nhìn quanh lầu các bao quanh hồ, nhưng không tìm thấy phương hướng giọng nói truyền tới, trong lòng thầm nghĩ:

- Tu vi thật ghê gớm, có khả năng cao là một trong mười tên Ẩn Nhân hàng đầu kia.

Ánh mắt của tất cả tài tuấn Chi Châu trên bàn đều trở nên quái dị, mỉm cười nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất cười lớn một tiếng, nhìn về phía tầng sáu của lầu cao bên cạnh:

- Hóa ra là Trần Luyện huynh, đã lâu không gặp. Tuy ngươi không nhớ Xích mỗ, nhưng Xích mỗ với Trần Kính Đường, Trần Tung, hai vị thiên kiêu chí nhân của Tam Trần Cung các ngươi có giao tình vào sinh ra tử.

Trần Kính Đường và Trần Tung đều đã chết ở Trấn Táng Tiên, người này nhắc tới vào lúc này rõ ràng là đầy ý khiêu khích.

Sắc mặt Trần Luyện xanh mét, đẩy cửa sổ ra, ánh mắt nhìn về phía Vân Khuyết cạnh bờ hồ bên phải:

- Các hạ thực sự là người trong Cửu Lê Tộc? Chuyện này không thể nhận bừa, chiến tranh Lê Châu đang kịch liệt, hai bên sớm đã giết tới mức không chết không ngừng. Ngươi muốn tự nhận là võ tu Cửu Lê Tộc thì hãy cẩn thận không thể sống sót ra khỏi Thành Cự Trạch được.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngươi đang dọa ta sao?

Trần Luyện nói:

- Ta đang cảnh báo ngươi, khi cố ý khiêu khích thì phải tự biết sức mình. Ngươi tưởng rằng kết giao được với vài tên công tử trác táng của Chi Châu, lại đang ở Thiên Các thì bản thân sẽ được an toàn?

Lý Duy Nhất liếc nhìn đám tài tuấn Chi Châu trên bàn, quả nhiên sắc mặt ai nấy đều khó coi.

Nơi như Thiên Các, trong những lầu các xung quanh kia hầu như đều là nhân vật có tên tuổi ở Nam Cảnh. Trong bóng tối có không biết bao nhiêu người đang xem kịch, nếu không lấy lại được thể diện thì mất hết mặt mũi!

Tề Vọng Thư bình tĩnh đến lạ kỳ, khuyên nhủ:

- Trần Luyện này là cao thủ Ngũ Hải cảnh tứ trọng, không đơn giản chút nào. Xích huynh, nhịn một chút tự nhiên sẽ sóng yên biển lặng. Ở Thiên Các thỉnh thoảng cũng xảy ra đánh giết nhau, thua một trận ở đây không chỉ mất mặt mà còn có thể mất mạng.

Tề Vọng Thư nhìn ra tu vi của Lý Duy Nhất không cao, tối đa là Ngũ Hải cảnh tam trọng, có thể phán đoán qua cường độ pháp khí vô tình tỏa ra từ người hắn. Nếu hắn nhất thời xúc động bị Trần Luyện đánh chết ở Thiên Các, với tư cách là bạn đồng hành, liệu Tề Vọng Thư có nên ra tay giúp không?

Chỉ riêng một mình Trần Luyện đã cực kỳ khó đối phó, ai biết được trong lầu đó liệu có cao thủ Tam Trần Cung nào khác không? Bây giờ mất mặt chẳng qua chỉ là mang tiếng trác táng, dù sao Tề Vọng Thư chưa bao giờ phủ nhận mình là như thế.

Lý Duy Nhất nói:

- Tề huynh nói lời gì vậy, bây giờ người mất mặt đâu chỉ có một mình ta? Những người ngồi đây, có ai mà không bị hắn trêu chọc, sỉ nhục?

Rầm một tiếng, Lý Duy Nhất vỗ mạnh xuống bàn, nhìn sang Lê Lăng ngồi bên cạnh:

- Ngươi hãy đi dạy cho hắn một bài học!

Đám tài tuấn Chi Châu có mặt trợn mắt há mồm, đều tưởng hắn ra vẻ khẳng khái hào hùng như vậy là định đích thân ra tay. Ngờ đâu hắn xúi bạn nữ ngồi cạnh ra mặt giúp mình? Nàng có đánh nổi không?

Có người khuyên can nhưng bị Lý Duy Nhất gạt đi, hắn đầy tự tin nói:

- Chỉ là một tên Trần Luyện mà thôi, Lăng Nhi đủ sức giải quyết. Đừng dừng lại, tiếp tục tấu nhạc, nhảy múa tiếp đi.

Bên tai Lê Lăng vang lên truyền âm nghiêm túc của Lý Duy Nhất:

- Trần Luyện xuất hiện ở Thành Cự Trạch tuyệt đối không đơn giản, ngươi hãy ra tay nặng một chút, xem thử bọn chúng rốt cuộc có bao nhiêu người tới đây, ý định là gì.

Lê Lăng sớm đã đứng dậy. Với tư cách là tộc nhân của Cửu Lê Tộc, nàng hận và căm thù với Tam Trần Cung còn hơn Lý Duy Nhất nhiều. Nay được Thiền Hải Quan Vụ chỉ điểm khiến thực lực tăng vọt, nàng đang muốn thử thân thủ của mình.

- Ào! Ào!

Nàng gỡ mặt nạ đeo trên mặt xuống, đôi chân tỏa ra ráng chiều màu xanh lam, chân đạp mặt nước như đi trên đất bằng:

- Trần Luyện, ngươi nói đúng, Cửu Lê Tộc và Tam Trần Cung sớm đã là ngươi chết ta sống, không chết không ngừng. Hôm nay, ngay tại Thiên Các này, ngươi có dám nhận lời khiêu chiến của ta không? Vừa phân cao thấp, cũng quyết sinh tử.

Sóng gợn từng vòng dưới chân, Lê Lăng nhanh chóng bước lên quỳnh đài hình tròn giữa hồ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters