Vị vũ cơ Thuần Tiên Thể đến từ Tiên Lâm kia dường như đã quen với việc này, cung kính hành lễ với Lê Lăng rồi nhẹ nhàng bay đi, thể hiện tu vi võ đạo cực cao.
- Lăng Nhi, hóa ra là nàng.
Sau khi Trần Luyện nhận ra Lê Lăng, vẻ sương lạnh trên mặt tan biến, để lộ nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Hắn từ tầng sáu tòa lầu cao đạp trên cầu mây pháp khí bay về phía quỳnh đài ngọc thạch giữa hồ.
Lê Lăng quát:
- Hai chữ Lăng Nhi cũng là để cho ngươi gọi sao?
Cánh tay trắng nõn như ngọc của Lê Lăng vung mạnh, chín chiếc vòng bạc trên cổ tay va chạm kịch liệt, dưới sự kích hoạt của linh quang tuôn ra từ mi tâm hóa thành chín cụm bụi sáng màu bạc bay ra ngoài. Trong bụi sáng màu bạc là những bóng tròn chằng chịt, số lượng vòng bạc nhiều không đếm xuể.
- Xoẹt xoẹt!
Trần Luyện biết Lê Lăng là Đại Niệm Sư Thiên Hỏa cảnh, nhưng không để ý. Ngón tay hắn ung dung vẽ vòng tròn, hình thành một vòng xoáy pháp khí cuốn hết tất cả vòng bạc vào trong, sau đó thu vào lòng bàn tay.
- Ào!
Trên mặt hồ dâng lên một lớp màn sáng trận pháp, bao phủ một vòng các lầu các quanh hồ.
Một cao nhân lớn tuổi của Thiên Các xuất hiện, nhưng không ra tay can thiệp, chỉ khàn giọng nói một câu:
- Chi phí mở trận pháp và tổn thất do đánh nhau gây ra sẽ được tính vào phí tiêu dùng hôm nay của hai vị.
Trần Luyện nói:
- Tính hết cho ta.
Trần Luyện tiêu sái tuấn dật, nhẹ nhàng đáp xuống lan can chạm rồng ở rìa quỳnh đài, chín chiếc vòng bạc lơ lửng trong lòng bàn tay:
- Lăng Nhi, nàng không phải đối thủ của ta! Trên đoạn đường từ Trấn Táng Tiên tới Thành Cự Trạch, có năm, sáu võ tu thế hệ trẻ của Cửu Lê Tộc chết trong tay ta. Nhưng ta dù thế nào cũng không nỡ làm nàng bị thương, nàng nên hiểu tâm ý của ta.
Lê Lăng nói:
- Trần Luyện, ngươi quá tự cao tự đại rồi, thật sự nghĩ võ tu Cửu Lê Tộc để mặc cho các người xâu xé sao?
Lê Lăng vừa dứt lời, mi tâm bộc phát ra hào quang sáng rực, bàn chân khẽ giẫm, toàn bộ quỳnh đài bốc cháy, hóa thành biển lửa khủng bố bao trùm phạm vi mười trượng. Nước hồ sôi trào, hơi nóng ập vào lầu các ven hồ.
Sau khi Trần Luyện thu chín chiếc vòng bạc thì vẫn khinh thường thiếu nữ trước mắt như trước kia.
Nhưng ngay khoảnh khắc này, một cảnh báo nguy hiểm khiến hắn sởn gai ốc xuất hiện.
Hắn muốn kích hoạt chiến pháp ý niệm và lấy Pháp khí chiến binh từ trong Túi Càn Khôn ra, nhưng rõ ràng là đã không kịp nữa rồi.
Trong lòng hắn kinh hãi, chỉ có thể theo phản xạ tự nhiên rót pháp khí vào đôi Ngự Phong Ngoa dưới chân, muốn nhờ vào thân pháp tốc độ để thoát ra ngoài.
Lê Lăng khẽ quát:
- Chạy đi đâu!
Từ mi tâm Lê Lăng bay ra một trận văn như sao băng. Nó bay tới gần, nổ tung trên đỉnh đầu Trần Luyện, hóa thành một thanh kiếm vàng kim dài mười mét. Niệm lực và kiếm khí khóa chặt Trần Luyện, căn bản không thể né tránh.
- Ngươi...
Trần Luyện trợn tròn đôi mắt, tràn đầy kinh hãi, miệng gầm thét.
Pháp khí trong bốn tòa khí hải của hắn điên cuồng tuôn ra, ngưng kết thành thuẫn ấn hình áng mây.
- Ầm!
Kiếm to màu vàng với thế chẻ tre chém tan cụm mây pháp khí. Trong màn huyết vân, thân hình Trần Luyện như diều đứt dây bay ngược ra ngoài, từ vai tới bụng xuất hiện một đường máu sâu hoắm, vết thương rất sâu.
Hắn điều động pháp khí dồi dào trong người để khép miệng vết thương lại, nếu không lúc này đã máu chảy như suối, lộ ra nội tạng trong bụng rồi.
Uy lực của Kim Kiếm Phù thực ra cũng chỉ tương đương với một đòn dốc hết sức của võ tu Ngũ Hải cảnh tứ trọng. Chỉ cần Trần Luyện không khinh địch thì chắc chắn sẽ không bị một kiếm làm bị thương nặng.
Lê Lăng dùng linh quang niệm lực thu hồi chín chiếc vòng bạc, lại một lần nữa đánh ra.
- Keng keng!
Trần Luyện nghiến chặt răng, nội tạng bị tổn thương, miệng không ngừng chảy máu. Hắn vội vàng lấy Pháp khí chiến binh Thất Xỉ Thang ra, múa xoay tròn chống đỡ.
Nhưng hắn cần lấy ra phần lớn pháp khí khép miệng vết thương, mười phần chiến lực chỉ có thể phát huy được năm phần.
Hắn thua chắc.
Nếu không có người cứu thì hôm nay chắc chắn hắn sẽ chết dưới tay Lê Lăng.
Đám tài tuấn Chi Châu trong Vân Khuyết sớm đã bị thực lực của Lê Lăng làm cho kinh ngạc tới mức tròng mắt sắp rơi xuống đất.
Tống Nam Anh là nữ giới duy nhất trong đám tài tuấn Chi Châu lên tiếng:
- Xích huynh, Lăng Nhi cô nương này vậy mà là Đại Niệm Sư Thiên Hỏa cảnh, nàng bao nhiêu tuổi?
Lý Duy Nhất đáp:
Tống Nam Anh âm thầm tặc lưỡi.
Có người nói:
- Lăng Nhi cô nương không hổ là Thuần Tiên Thể, tốc độ tu luyện khiến chúng ta theo không kịp.
Tề Vọng Thư mắt lấp lánh tia sáng:
- Phù pháp của Lăng Nhi cô nương cực kỳ xuất sắc, chưa từng thấy Đại Niệm Sư Thiên Hỏa cảnh nào có trận văn nào mạnh như vậy.
Lý Duy Nhất nhàn nhạt nói:
- Bình thường thôi! Trong số các đệ tử của sư phụ nàng thì nàng ấy là người kém nhất.
Tề Vọng Thư một lần nữa xác nhận:
- Xích huynh, ngươi và Lăng Nhi rốt cuộc có quan hệ gì?
Không trách hắn nghi ngờ, những người còn lại ở đây cũng đầy vẻ nghi hoặc.
Bọn họ có thể thấy tu vi của Lý Duy Nhất tuyệt đối không cao, ít nhất không thể là đối thủ của Lăng Nhi cô nương. Nhưng hắn vừa nãy lại dùng hai chữ “Lăng Nhi” để xưng hô, mối quan hệ này rõ ràng không đơn giản.
Lý Duy Nhất không giải thích nhiều, hắn vừa tìm kiếm Ẩn Nhân bí ẩn đang nấp trong bóng tối, vừa nhìn chằm chằm vào tầng sáu tòa lầu bên cạnh:
- Quan hệ của chúng ta chính là như mọi người tưởng tượng.
Tất cả tài tuấn Chi Châu có mặt đều dâng lên lòng kính nể.
Xích Vĩnh Thắng dùng thân phận phàm nhân, tu vi thực lực kém hơn vậy mà có thể bắt đươợcr tái tim của một thiên chi kiêu nữ Thuần Tiên Thể, khiến nàng ngoan ngoãn nghe lời, bảo gì nghe nấy.
Thủ đoạn này... không đơn giản!
Ngay lập tức, có tài tuấn Chi Châu khéo léo xim chỉ chiêu, rất có hứng thú với môn học “ăn cơm mềm “ này.
Lý Duy Nhất đột ngột đứng dậy, hét lớn:
- Các người định lấy đông hiếp yếu sao?
Chỉ thấy hai bóng người chân đạp pháp khí bay ra từ trong cửa sổ tầng sáu nơi Trần Luyện vừa nhảy ra, lao nhanh về phía chiến trường giữa hồ.
Hai người một nam một nữ đều có tu vi Ngũ Hải cảnh tam trọng. Bọn họ muốn đến giúp Trần Luyện.
- Phụt!
- Phụt!
Hai luồng Kim Kiếm Phù bắn ra từ mi tâm Lê Lăng, chém giết hai cao thủ trẻ tuổi này. Xác chết tơi tả, máu nhuộm hồ xanh.
Trong bóng tối, rất nhiều kẻ xem kịch chấn động vì việc này.
Lý Duy Nhất tay cầm Thiên Diễm Đao xông tới ven hồ liền dừng lại.
Bởi vì Lê Lăng đã dùng chín chiếc vòng bạc biến to trói chặt Trần Luyện đã trọng thương thành một khúc gậy người.
Khúc gậy người kia bay tới Vân Khuyết, rơi phịch xuống chân Lý Duy Nhất, lăn lộn trên đất.
Trần Luyện không còn vẻ tiêu sái và kiêu ngạo như trước nữa, vết thương ở bụng vẫn luôn rỉ máu, sắc mặt trắng như tờ giấy.
Lê Lăng tay cầm Thất Xỉ Thang đạp nước trở về, một đám tài tuấn Chi Châu đồng loạt tiến lên đón tiếp, dành cho nàng lời khen ngợi hết câu này tới câu khác.
Tinh thông một loại phù văn có uy lực tương đương một đòn dốc hết sức của võ tu Ngũ Hải cảnh tứ trọng không phải là chuyện gì to tát, bởi vì khi chiến đấu người khác sẽ không cho ngươi cơ hội vẽ phù văn thứ hai.
Nhưng phù văn mà Lê Lăng tinh thông rõ ràng là một loại phù văn có thể lưu trữ.
Điều này hoàn toàn khác hẳn!