Ai biết trong Ấn Đường Linh Giới của nàng lưu trữ bao nhiêu phù văn loại này? Ngay cả cao thủ Ngũ Hải cảnh ngũ trọng đối mặt với nàng cũng sẽ cảm thấy lo lắng.
Lý Duy Nhất từ mặt hồ trở về, hai tay mỗi bên xách một cái xác chết rách nát. Hắn lục lọi trên xác chết kiếm bảo vật, thu tất cả vào Túi Càn Khôn.
Tiếp theo, hắn chuẩn bị thẩm vấn Trần Luyện, cao thủ Tam Trần Cung xuất hiện hàng loạt ở Thành Cự Trạch tuyệt đối không đơn giản.
- Vù!
Gió lạnh nổi lên bất chợt.
Mặt hồ sóng vỗ dồn dập, càng lúc càng gấp.
Một luồng khí tức lực lượng khiến mọi người trong Vân Khuyết lạnh thấu xương bộc phát ra từ tầng sáu tòa lầu cao bên cạnh.
Thân thể Lý Duy Nhất không tự chủ được căng cứng cơ bắp, tinh thần tập trung, lỗ chân lông dựng đứng.
- Keng!
Tiếng kiếm ngân chói tai không biết bộc phát ra từ không gian nào, vang vọng khắp hai mươi tám cung khuyết của Thiên Các. Kiếm trong tay nhiều võ tu cũng run rẩy theo.
- Không hổ là muội muội của Thương Lê, trước đây đúng là coi thường ngươi rồi!
Một giọng nói trẻ tuổi vô cùng hùng hậu vang vọng bốn phía mặt hồ, rất có khí thế.
Đèn lồng lay động, cửa sổ rung lắc.
- Ầm!
Mặt hồ bỗng dưng nổ tung, hình thành một cột sóng cao ba trượng lao nhanh về phía Lý Duy Nhất và Lê Lăng trong Vân Khuyết bên hồ.
Cột sóng cao như tường thành, trong quá trình lao tới nhanh chóng đông kết thành màu trắng, hóa thành vô số băng kiếm. Những băng kiếm này tựa như biết đi, đều lên bờ.
Lê Lăng giật mình thốt lên:
- Là Trần Văn Võ!
Nàng muốn không kinh cũng không được. Đây chính là cao thủ số một thế hệ trẻ của Tam Trần Cung, tay cầm Chỉ Qua Kiếm, những tiền bối cao thủ bị chém gục dưới kiếm đã có tới hơn mười vị. Ca ca Thương Lê của nàng đánh giá Trần Văn Võ cực cao, nói thế hệ trẻ Lê Châu chỉ có hắn là có thể thắng Trần Văn Võ dễ dàng.
Đây là nhân vật có thể tranh ngôi vị đứng thứ hai Lê Châu. Đương nhiên, nhân vật như vậy có tới mấy người.
Lý Duy Nhất sớm đã cảnh giác, lập tức lấy Pháp khí phòng ngự thượng phẩm Âm Phiên màu xanh ra, cắm mạnh xuống đất.
- Ầm!
Trậng quang màu xanh và từng quân sĩ Thệ Linh mặc áo giáp xông ra, va chạm với sóng băng kiếm tràn lên bờ.
Căn bản không ngăn cản nổi.
Lý Duy Nhất và Lê Lăng liên tục lùi lại, mắt thấy sắp bị băng kiếm đuổi kịp.
Đột nhiên, một con rồng pháp khí dài mạnh mẽ từ dưới đất vọt đến, đẩy Âm Phiên màu xanh cắm trên đất càng cao và to ra, số lượng Thệ Linh mặc áo giáp xông ra từ bên trong đạt tới hàng ngàn, giống như một đội quân âm binh chật kín Thiên Các.
Bóc bóc!
Sóng băng kiếm cuộn tới từ trong hồ tự nhiên đều vỡ vụn.
Trong Thiên Các có mật thám của Tả Khâu Môn Đình ẩn nấp, lập tức báo cáo tin tức Âm Phiên màu xanh đã xuất hiện lên trên.
Đây là bảo vật của Tả Khâu Môn Đình, phía trên sớm đã dặn hễ xuất hiện là phải báo cáo ngay.
Dáng người anh tuấn trầm ổn của Trần Văn Võ bước tới bên cửa sổ tầng sáu lầu cao, hai tay chắp sau lưng:
- Không biết anh hùng phương nào muốn xen vào chuyện hôm nay? Liệu có thể nể mặt Tam Trần Cung Trần Văn Võ ta một chút không?
Âm Phiên màu xanh dựng đứng bên bờ hồ, cao hơn hai mươi mét, đung đưa theo gió, rũ xuống từng lũ bụi sáng.
Những Thệ Linh âm binh mặc áo giáp tựa như thiên quân tụ hội, chen chúc khắp lối đi thảm cỏ của Vân Khuyết. Một bộ phận cầm giáo đứng giữa mặt hồ phản chiếu ánh đèn, biến góc trời nhỏ này thành quỷ vực âm u lạnh lẽo.
Pháp khí thượng phẩm ghê gớm như vậy cực kỳ hiếm thấy, nhưng Lý Duy Nhất lại tùy tay lấy ra. Dù là đám tài tuấn Chi Châu kia hay là các võ tu đang xem kịch trong bóng tối đều nhìn hắn với con mắt khác xưa.
Nhưng ba chữ “Trần Văn Võ” vừa thốt ra, lập tức chấn nhiếp toàn trường.
Người có tiếng, cây có bóng.
Đôi khi cái tên của một người đủ giá trị ngàn vàng, địch được thiên quân.
Không nghi ngờ gì nữa, cái tên của Trần Văn Võ có sức nặng này.
Không chỉ chiến lực có thể so tài cao thấp với cường giả thế hệ trước, thiên tư Thuần Tiên Thể cửu tuyền cũng khiến hắn trở thành nhân vật đại diện, có thể thay mặt Tam Trần Cung đi khắp thiên hạ.
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi.
Giọng nói trầm thấp nhưng từng chữ như đóng đinh vang lên:
- Muốn được nể mặt? Thực lực của ngươi còn chưa đủ.
Một bóng đen nổi bật hơn người xuất hiện trên đỉnh tòa lầu cao sáu tầng, vai vác rìu lớn, không nhìn rõ mặt mũi. Nhìn từ xa tựa như đứng trên đầu Trần Văn Võ, chỉ cách một lớp mái ngói lưu ly.
Lý Duy Nhất thầm nhủ:
- Hóa ra là hắn.
Lý Duy Nhất không nhận ra Ẩn Cửu, nhưng nhận ra cái rìu trên vai hắn.
Ẩn Cửu trên niệm lực bích họa mới mười ba tuổi, hoàn toàn khác với vóc dáng cao to vạm vỡ hiện tại.
Mười ba tuổi mà hắn đã cực kỳ chói mắt. Hơn mười năm trôi qua, hiện tại trong cơ thể này sẽ chứa đựng năng lượng thần dị cuồn cuộn đến nhường nào?
Một lão già của Thiên Các lên tiếng:
- Nếu khiêu chiến trong trận pháp thì Thiên Các ta không quản. Nhưng nếu đánh vào trong hai mươi tám cung khuyết, làm hư hỏng kiến trúc thì giá đền bù sẽ gấp mười lần. Nếu gây ra thương vong trong lầu khuyết, Thiên Các nhất định sẽ chém chết.
Mí mắt Trần Văn Võ nhướng lên, nhìn chằm chằm về phía mái nhà. Hắn vốn có khuôn mặt tuấn dật tiêu sái, lúc này đã trầm xuống như giông bão sắp tới.
Không nghi ngờ gì nữa, mọi thứ không phải ngẫu nhiên, đối phương cố ý muốn giúp người của Cửu Lê Tộc. Hơn nữa, có địch ý với hắn rất nặng.
- Ầm!
Cánh tay Trần Văn Võ vung lên trên, Chỉ Qua Kiếm rời vỏ bay ra, hóa thành một chùm sáng trắng đỏ xuyên thủng mái nhà. Chùm sáng chói mắt mà thẳng tắp bắn lên tầng mây đêm.
Ẩn Cửu dùng một rìu đánh bay Chỉ Qua Kiếm đang chém tới, đáp xuống một công trình kiến trúc khác cách đó mười mấy trượng:
- Trần Văn Võ, có dám ra ngoài đánh không? Ta sợ giết ngươi ở đây, Thiên Các sẽ tìm ta gây phiền phức.
Trần Văn Võ nhìn ra thực lực của đối phương mạnh mẽ, nhưng vẫn còn ở cấp bậc Ngũ Hải cảnh, vì vậy bình tĩnh không sợ:
- Được! Nhưng ai giết ai thì còn chưa biết đâu.
Trần Văn Võ không thể không nhận thách đấu.
Trần Văn Võ không chỉ đại diện cho cá nhân mình, mà còn cho thể diện của Tam Trần Cung.
Nếu đổi lại là Thương Lê, hắn lùi bước cũng không sao, sẽ không có ai nói Trần Văn Võ nhát gan. Nhưng một kẻ vô danh tiểu tốt như vậy khiêu khích, nếu hắn không dám ứng chiến thì sẽ tiếng xấu lan xa.
- Xoẹt!
Trần Văn Võ bay ra khỏi cửa sổ, thân pháp Linh Yên Vụ Ẩn huyền diệu vô cùng, giữa lúc di chuyển hoán đổi, sương mù tràn ngập trong hư không, gần như không thấy người thật ở đâu.
Thân hình Ẩn Cửu tựa như ảo ảnh ma mị, nhảy vọt trên đỉnh những kiến trúc lầu các, nhanh chóng biến mất vào bóng tối. Sương mù theo sau hắn ta, tốc độ không chậm hơn bao nhiêu.
Đám tài tuấn Chi Châu lại tiến lên thăm hỏi, ánh mắt nhiệt liệt hơn lúc trước nhiều:
- Hóa ra Lăng Nhi cô nương là muội muội của thiếu tộc trưởng Thương Lê, thất kính, thất kính!
- Nghe nói thiếu tộc trưởng Thương Lê ở Lê Châu liên tiếp đánh bại Truyền Thừa Giả của Long Môn Long Đình và Vô Tâm Kim Viên của Thiên Gia Lĩnh trong các trận đơn đấu. Hiện nay tài tuấn của bảy châu Nam Cảnh đều phải cúi đầu, thiếu tộc trưởng đã có thế lên đỉnh núi rồi.