- Nam Cảnh cũng chỉ có vị Truyền Thừa Giả thứ nhất của Tả Khâu Môn Đình là có thể tranh chức vị thứ nhất với thiếu tộc trưởng Thương Lê!
Vị tài tuấn Chi Châu định thỉnh giáo Lý Duy Nhất về môn học ăn cơm mềm kia lộ ánh mắt đầy khâm phục, rất muốn kéo hắn tâm sự thâu đêm.
Tề Vọng Thư nhìn ra Lý Duy Nhất chắc chắn có chỗ bất phàm, dù là chiến đao trong tay hay Âm Phiên màu xanh đều là Pháp khí thượng phẩm.
Hắn có tu vi Ngũ Hải cảnh tứ trọng mà ngay cả một món Pháp khí thượng phẩm cũng không có.
Hắn tiến lên nói:
- Cây Âm Phiên này bên trong có ngàn quân sĩ Thệ Linh, thật là quá bất phàm, giá trị gần bằng Pháp khí Bách Tự Kinh Văn. Hình như ta đã nghe qua ở đâu đó, dám hỏi Xích huynh, đây có phải là bảo vật gia truyền không?
Ánh mắt Lý Duy Nhất nhìn về phía tòa lầu sáu tầng bị hư hỏng bên cạnh, tâm tư bay đi nơi khác, hắn thuận miệng đáp:
- Đây là vật của Tả Khâu Môn Đình, ta... ừm, coi như bọn họ tặng cho ta đi!
Trong Tam Thập Tam Lý Sơn, Tả Khâu Bạch Minh và Tả Khâu Lam Lam không mở miệng đòi lại, Lý Duy Nhất tự nhiên coi như bọn họ tặng. Hoặc nói chính xác hơn là hắn nhặt được.
Nghe đến đó, Tề Vọng Thư vỗ trán một cái, kinh ngạc nói:
- Ta nhớ ra rồi! Đây là bảo vật hộ thân của Truyền Thừa Giả thứ nhất Tả Khâu Môn Đình. Xích huynh, trải nghiệm của ngươi không đơn giản, mấy ngày nay ngươi giấu tài thật kỹ!
Lý Duy Nhất nói:
- Không ghê gớm như ngươi nghĩ đâu, không liên quan gì tới Truyền Thừa Giả thứ nhất của Tả Khâu Môn Đình. Thực ra thì, tính ra coi như là được Tả Khâu Bạch Minh tặng cho.
Tuy tu vi của Tả Khâu Bạch Minh không quá cao, nhưng thiên tư khá đáng nể, là Thuần Tiên Thể cửu tuyền, tương lai có cơ hội trưởng thành tới độ cao như Trần Văn Võ.
Trong thế hệ trẻ đông đúc của Tả Khâu Môn Đình, hắn vẫn được tính là thiên phú “chắc chắn vào top 10, có thể tranh năm hạng đầu”.
Thái độ của Tề Vọng Thư đối với Lý Duy Nhất lại thay đổi, ánh mắt thân thiết hơn nhiều, chắp tay cười nói:
- Có thể tặng Pháp khí thượng phẩm, Xích huynh và Bạch Minh công tử nhất định có tình cảm như tay chân. Hóa ra chúng ta hoàn toàn là người mình. Khi nào tới châu thành, ta sẽ giới thiệu huynh trưởng cho ngươi, huynh ấy là người đứng đầu thế hệ trẻ Tề gia, là nhân vật trong ba hạng đầu của Chi Châu.
Lý Duy Nhất cảm nhận được động tĩnh trên tầng sáu tòa lầu bên cạnh, đối phương đang xuống lầu rất nhanh.
Hắn vội nhìn Tề Vọng Thư nói:
- Được, tới châu thành ta sẽ nhờ Lăng Nhi giới thiệu huynh trưởng của nàng ấy với ngươi, mọi người liên lạc tình cảm. Nhưng Tề huynh, hiện tại tiểu đệ có một việc thỉnh cầu.
Tề Vọng Thư mừng rỡ hỏi:
- Xích huynh cứ nói đừng ngại.
Lý Duy Nhất nói:
- Mong Tề huynh hãy dẫn mọi người giúp đỡ Lăng Nhi trông coi tên Trần Luyện này. Ta có việc quan trọng phải đi một chuyến. Chỉ là không biết Tề huynh có bằng lòng dấn thân vùng nước đục này không?
Tề Vọng Thư vỗ ngực bôm bốp:
- Chuyện này có gì to tát? Tề gia ta có lão tổ tông Trường Sinh cảnh, Tả Khâu Môn Đình, Tam Trần Cung cỏn con còn chưa đáng để vào mắt. Có Lão Tề ta ở đây, Xích huynh không cần lo bên này, mau đi đi.
Dù sao ở Thiên Các, chỉ cần không bước ra khỏi Vân Khuyết thì sẽ không có nguy hiểm tính mạng, Tề Vọng Thư tự nhiên không ngại cho Lý Duy Nhất một cái ân tình. Vì người này chính là huynh đệ như tay chân của Tả Khâu Bạch Minh mà!
Lý Duy Nhất đi tới bên cạnh Lê Lăng, thấp giọng nói:
- Ngươi tranh thủ thẩm vấn hắn nhanh lên.
Lê Lăng hỏi:
- Tình hình thế nào?
Hắn đáp:
- Ta cũng chưa rõ, đừng rời khỏi Thiên Các, đợi ta quay lại rồi nói.
Lý Duy Nhất sải bước đi ra ngoài Vân Khuyết.
Trong lúc bước đi, hắn cởi bỏ áo ngoài hoa phục, để lộ Dạ Hành Y bên trong. Cơ thể nhanh chóng ẩn thân, vô ảnh vô tung.
Ẩn Cửu cố ý dẫn Trần Văn Võ đi, nếu không đã trực tiếp thách đấu giữa hồ rồi!
Sau khi Trần Văn Võ đi, những người khác trong tầng sáu nhanh chóng rời đi, nhất định là có nguyên nhân.
Lý Duy Nhất đợi ở ngoài Vân Khuyết.
Một lát sau, có ba bóng người vội vã bước ra từ tòa lầu các bên cạnh, đều là võ tu trẻ tuổi khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, khá quen mặt với Lý Duy Nhất, chắc là đã gặp ở một số dịp nào đó tại Lê Châu.
Trong đó một người có ngoại hình rất đặc biệt, cao gần hai mét, thân thể như đúc bằng bạc, là Bạch Ngân Thuần Tiên Thể.
Hắn đi ở vị trí dẫn đầu, mặc thiết y màu đen, đường nét khuôn mặt cương nghị. Bạch Ngân Thuần Tiên Thể khá hiếm thấy, ở Lê Châu chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Trong đầu Lý Duy Nhất nhanh chóng nghĩ tới một người, nhân vật thứ hai của thế hệ trẻ Tam Trần Cung, Trần Tầm.
Đây là một nhân vật ghê gớm hơn Trần Luyện nhiều!
Hắn đi ngang qua Lý Duy Nhất, không gian dường như cũng bị vặn vẹo theo, chấn động không khí lan ra bốn phía.
Lý Duy Nhất thầm hô một tiếng may mắn, hên là trước mặt có một cây xà ngang, vừa vặn chặn lại chấn động không khí lan tới. Nếu không, Trần Tầm nhất định có thể thông qua sự bất thường của chấn động không khí mà cảm ứng được hắn đang ẩn thân.
Phía sau ba người là hai cường giả Ngũ Hải cảnh Dị Nhân Chủng vóc dáng khổng lồ, đều có làn da xanh ngắt, dáng vẻ kỳ quái.
Bọn họ khiêng một cái hòm kim loại lớn màu đen, xích sắt quấn chặt, có dán trận văn.
Đỉnh hòm có đục lỗ thông khí.
Năm người tinh khí thần tràn đầy, thần quang trong mắt nội liễm, mỗi người đều có khí tràng riêng, rõ ràng đều là những nhân vật đã tu luyện ra chiến pháp ý niệm.
Bọn họ bước ra khỏi Thiên Các, ngồi lên ba chiếc xe dị thú nhanh chóng rời đi. Hòm kim loại màu đen đặt trên chiếc xe ở giữa, phía trước và phía sau đều có cao thủ bảo vệ.
Lý Duy Nhất biết Trần Tầm ghê gớm cỡ nào.
Hắn là nhân vật hàng đầu thế hệ trẻ của một châu, những người đi theo cũng không phải kẻ tầm thường. Vì vậy, Lý Duy Nhất vô cùng cẩn thận dè dặt, ẩn thân trốn trong đám đông, theo dõi ở phía sau cách mười trượng, thầm nghĩ:
- Thật kỳ lạ, nhìn dáng vẻ của bọn họ chắc là rất coi trọng cái hòm kim loại màu đen đó. Đã quan trọng như vậy, để lại Thiên Các chẳng phải an toàn hơn sao? Mình hiểu rồi! Chắc chắn là sự xuất hiện của Ẩn Cửu khiến bọn họ tưởng bí mật không thể cho ai biết nào đó đã bại lộ, nên mới nóng lòng di dời. Chẳng lẽ Thành Cự Trạch này còn có nơi nào an toàn hơn Thiên Các sao?
Trong quá trình Lý Duy Nhất theo dõi, trong chiếc xe phía trước vẫn luôn có người quan sát phía sau và sử dụng chiến pháp ý niệm để cảm nhận, cực kỳ thận trọng.
Trong chiếc xe cuối cùng, cao thủ hàng đầu thế hệ trẻ của Thịnh Tộc, gia tộc thứ hai của Tuy Tông là Thịnh Khinh Yến tay cầm một chiếc gương nhỏ bằng bàn tay, khẽ vẽ lông mi nói:
- Tầm ca, huynh không cần phải căng thẳng như vậy, Lê Lăng và tên họ Xích kia đều chỉ là những kẻ trẻ tuổi không có kinh nghiệm, sao có thể theo dõi chúng ta được? Tâm trí của bọn họ còn chưa trưởng thành. Ngược lại là Văn Võ ca ca quá cẩn thận rồi, cứ nhất quyết muốn chúng ta lập tức di dời tới Kính Nguyệt Trai.
Trần Tầm không chỉ toàn thân màu bạc, đồng tử cũng màu bạc.
Hắn nhìn chằm chằm vào từng người qua đường ngoài cửa xe, thần kinh vẫn luôn căng thẳng, nghiêm nghị nói:
- Chuyện này tuyệt đối không thể bại lộ, thận trọng một chút sẽ không sai.
Thịnh Khinh Yến thu lại gương bạc, dáng người đầy đặn, ngực nảy nở, ngón tay ngọc vuốt ve trên ngực Trần Tầm, giọng điệu quyến rũ:
- Đáng lẽ phải để ta ra tay cứu Trần Luyện mới đúng, nhỡ bị lộ ra từ chỗ hắn thì...
Trần Tầm tính cách trầm ổn, ánh mắt trong suốt:
- Lê Lăng không còn là tiểu nha đầu đi theo sau lưng Thương Lê như ngày xưa, đại kiếm phù văn màu vàng kia nếu số lượng đủ nhiều, thì lấy tu vi của hai chúng ta sợ là cũng phải tạm lánh mũi nhọn, không cần vì Trần Luyện mà rước thêm rắc rối. Trần Luyện... hắn nên hiểu mức độ nặng nhẹ của chuyện này... Ngươi nhẹ một chút... nữ nhân dâm đãng ngươi chỉ muốn tìm kiếm kích thích thôi sao... bây giờ là lúc nào...
Nhìn vào trong từ cửa sổ, đã sớm không thấy Thịnh Khinh Yến đâu nữa, từng luồng pháp khí lan tỏa trong xe.