Ấu Tôn (1)

Ba chiếc xe dị thú di chuyển theo tuyến đường quanh co phức tạp, chạy gần một canh giờ, rời khỏi thành tiến vào Vân Già Sơn nằm bên cạnh Binh Tổ Trạch.

Trên mảnh đất Khâu Châu này, từ xưa đến nay đã có nhiều người sùng đạo và người tu đạo, vì vậy nơi đây xây dựng rất nhiều đạo quán, trai đường cổ xưa.

Kính Nguyệt Trai ở Vân Già Sơn đã có lịch sử hàng ngàn năm, được xây dựng nương theo thế núi, mái cong ẩn hiện giữa rừng cây rậm rạp, vài ngọn đèn xanh lơ lửng trong màn đêm, cả trai viện đều bao trùm trong một bầu không khí u tối đầy bí ẩn và tịch mịch.

Ba chiếc xe dị thú lần lượt dừng lại bên ngoài quán.

Hai võ tu Dị Nhân Chủng da xanh khiêng chiếc hòm kim loại màu đen xuống.

Lý Duy Nhất nhận thấy một nam một nữ bước ra từ chiếc xe thứ ba có tu vi rất mạnh, nên hắn chỉ dừng lại ở xa, không dám đến quá gần, sợ bị cảm giác của bọn họ phát hiện.

- Két!

Cửa gỗ đạo quán mở ra, hai đạo sĩ trẻ tuổi có ngoại hình giống hệt nhau sóng vai bước ra.

Hai người mặc áo đạo sĩ màu xanh, khuôn mặt gầy và dài, da hơi đen, lông mày rậm mắt to, trong tay mỗi người cầm một cây phất trần sợi bạc. Ánh mắt bọn họ sắc bén, đầy vẻ hung hãn, không hề có phong thái bình hòa của người tu đạo trong núi.

Lý Duy Nhất nhìn hai người này từ xa, trong lòng lập tức nảy sinh ý nghĩ “bọn họ là Nhân Mễ”. (*là loại lúa của Nhân Đạo, trồng ra người song sinh mà mấy chương đầu có nhắc tới)

Sinh đôi, đương nhiên không nhất định đều là Nhân Mễ, nhưng luôn khiến người ta liên tưởng đến Nhân Mễ.

Trần Tầm tỏ ra vô cùng cung kính với hai đạo sĩ trẻ tuổi, sau khi hành lễ, hắn báo cáo chi tiết những chuyện xảy ra trong Thiên Các.

Một trong hai đạo sĩ trẻ tuổi sinh đôi tỏ vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng nói:

- Chút chuyện nhỏ nhặt này mà Tam Trần Cung các ngươi cũng làm không xong, còn phải đến làm phiền Ấu Tôn đại nhân?

Trần Tầm nén cơn giận trong lòng, không dám có ý kiến:

- Tam Trần Cung chúng ta hy vọng trực tiếp giết chết người trong hòm sắt cho xong chuyện, nhưng Kỳ đại nhân cứ nhất quyết muốn giữ lại một mạng, nói là còn có chỗ dùng. Hiện tại cao thủ Cửu Lê Tộc xuất hiện hàng loạt ở Thành Cự Trạch, củ khoai lang bỏng tay này cũng không thể ném trực tiếp cho Tam Trần Cung chúng ta được chứ?

Trần Tầm cũng không biết có bao nhiêu người Cửu Lê Tộc đã đến.

Hắn phải nói tình hình nghiêm trọng hơn một chút, đối phương mới coi trọng.

Đạo sĩ kia khinh thường:

- Cũng chỉ có đám phế vật Tam Trần Cung các ngươi mới coi Cửu Lê Tộc là chuyện to tát. Cái gì Thương Lê, cái gì cao thủ trẻ tuổi Cửu Lê Tộc, Ấu Tôn đại nhân chỉ cần một ngón tay là có thể trấn áp toàn bộ, chuyến này chúng ta đến là để...

Người còn lại trong cặp đạo sĩ sinh đôi ngắt lời hắn ta, nói:

- Đã là hàng của Kỳ đại nhân, vậy thì đưa vào đi!

Lý Duy Nhất nhận thấy hai đạo sĩ sinh đôi kia có tu vi rất mạnh, hơi thở dài lâu, ánh mắt mang tính công kích rất mạnh, giống như từng thanh đao kiếm đang phóng ra ngoài.

Đạo quán phía sau bọn họ tuyệt đối cũng là hang rồng đầm hổ, chắc chắn có những thứ như trận pháp, phù văn. Một khi hòm sắt kim loại được đưa vào trong, Lý Duy Nhất sẽ không còn cơ hội biết được bên trong rốt cuộc chứa thứ gì.

Kẻ địch càng cảm thấy là thứ bỏng tay, thì mình càng phải đoạt lấy.

Dù sao đã đến tận đây rồi!

Dù sao cũng có Hộ Đạo Thê!

Lý Duy Nhất không ngừng thuyết phục bản thân mạo hiểm lần này, ngầm tính toán khoảng cách với hòm sắt kim loại, thời gian cần thiết, sử dụng vật phẩm nào để thu lấy...

Đợi hắn sắp xếp ổn thỏa mọi thứ trong đầu, hai võ tu Dị Nhân Chủng đã khiêng hòm sắt kim loại lên hơn ba mươi bậc thang đá, chỉ còn cách cửa lớn đạo quán vài bước chân.

- Xào xạc!

Một luồng gió mát từ phía dưới thổi lên.

Lá rụng trên bậc thang đá đều xoay tròn.

Trần Tầm đứng gần hai võ tu Dị Nhân Chủng nhất lập tức dừng bước, nhận thấy có điều bất thường. Keng một tiếng, hắn rút thanh trường đao Bán Nguyệt Ngư Lân ra.

- Bùm! Bùm!

Hai cao thủ Dị Nhân Chủng Ngũ Hải cảnh tam trọng vừa mới cảm nhận được nguy hiểm, còn chưa kịp thả pháp khí ra thì đã bị đánh trúng hai chưởng, thân thể vạm vỡ văng ra ngoài.

Hòm kim loại màu đen ầm ầm rơi xuống đất, xích sắt kêu loảng xoảng.

Không có Túi Càn Khôn thích hợp, Lý Duy Nhất chuẩn bị sử dụng Ác Đà Linh để thu lấy.

Lý Duy Nhất đáp xuống bên cạnh hòm kim loại màu đen, vừa mới lấy chuông ra, ánh đao của Trần Tầm bổ ngang tới như một màn sáng, đã lan đến trước mắt hắn.

- Phản ứng nhanh thật.

Lý Duy Nhất không đỡ đòn trực diện, dùng pháp khí bao bọc hòm sắt, lòng bàn chân đạp mạnh lên bậc đá, thân hình như mũi tên bắn vọt ra từ dưới màn đao sáng loáng.

Nhưng hắn còn chưa đáp xuống đất, Thịnh Khinh Yến lấy thân pháp tốc độ nhanh đến cực điểm đã đợi sẵn trên mặt đất từ trước.

Nàng eo thon mông nở, môi đỏ mỉm cười, tất cả lá cây trên mặt đất xung quanh bay lên, phủ một lớp ánh kim loại, giống như hàng ngàn hàng vạn thanh phi đao bắn mạnh về phía Lý Duy Nhất.

- Ngũ Hải cảnh ngũ trọng!

Lý Duy Nhất nào ngờ đại mỹ nhân trông có vẻ nhu mì như nước này mà có tu vi khủng bố đến vậy?

Lại là một cường giả trẻ tuổi đỉnh phong của một châu.

Tiêu rồi, hắn một người tu luyện chưa đến một năm, lần này là chọc vào ổ cao thủ tuyệt đỉnh rồi.

- Bùm bùm!

Lý Duy Nhất kích hoạt Thi Y Nhuyễn Giáp, huyết vân và kinh văn màu máu từ trong cơ thể phun trào ra, va chạm với những chiếc lá cây bay tới.

Những chiếc lá cây này rõ ràng mong manh dễ vỡ. Nhưng dưới sự bao phủ của pháp khí Thịnh Khinh Yến, mỗi một chiếc đều như một cú đấm nặng ngàn cân, liên tục đánh tan huyết vân.

- Ha ha!

Trong tiếng cười của Thịnh Khinh Yến ẩn chứa loạn hồn mê âm.

Bàn tay ngọc ngà cầm một thanh nhuyễn kiếm vung ra, lập tức, một kiếm hóa vạn kiếm. Vô số kiếm ảnh sáng ngời tạo thành hình lưới, chém về phía Lý Duy Nhất đang lơ lửng giữa không trung.

Lý Duy Nhất kết chưởng ấn trên không, chiến pháp ý niệm hiện ra trên lưng, giống như đang cõng một vị lão thần tiên chiến đấu.

- Ầm!

Phiên Thiên Thần Ấn màu vàng đánh ra cùng với chưởng pháp, lưới kiếm nổ tung, kiếm khí chìm vào hư vô.

Chưởng pháp ép xuống Thịnh Khinh Yến ở phía dưới bậc thang đá.

Thịnh Khinh Yến khẽ ồ một tiếng, chưa từng thấy chưởng pháp thần dị như vậy, chí cương chí mãnh, không giống thứ nên có ở nhân gian.

Nàng tự biết, dựa vào nhuyễn kiếm chắc chắn không đỡ nổi, làm gì có chuyện lấy nhu khắc cương nhiều như vậy.

- Vút!

Dựa vào thân pháp huyền diệu tột cùng, nàng lùi lại một bước, trong nháy mắt bay lên đỉnh ngọn cây phía sau. Như vậy thì nàng vừa có thể tránh được chưởng ấn của đối phương, quan sát toàn cục, lại có thể kịp thời chặn đường khi đối phương muốn bỏ chạy.

Lý Duy Nhất không đáp xuống đất. Hắn biết một khi xuống đất, hôm nay sẽ không đi được nữa!

Dưới lòng bàn chân đi Ngự Phong Ngoa xuất hiện một luồng gió lốc, đạp gió ngự khí, lao về phía rừng cây bên phải Thịnh Khinh Yến. Bởi vì rừng cây bên phải gần Binh Tổ Trạch nhất, là phương hướng dễ thoát thân nhất.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters