Ấu Tôn (2)

Nhưng trong số những nhân vật đứng đầu thế hệ trẻ, không có ai là kẻ ngu ngốc. Ngoài Trần Tầm và Thịnh Khinh Yến, người thứ ba đã âm thầm di chuyển đến phương hướng đó từ lúc nãy.

Một cây thương bạc đâm ra từ mặt đất, thân thương và ánh bạc vút lên cao hàng chục mét, ép Lý Duy Nhất lui trở lại, một lần nữa đáp xuống khoảng đất trống trên bậc thang đá bên ngoài đạo quán.

- Cộp cộp!

Bóng dáng trẻ tuổi kia cầm thương bạc bước ra từ trong rừng, nói:

- Thiên Nhất Môn, Hoắc Càn Khôn.

Quá trình giao đấu vừa rồi không quá một hơi thở, mỗi một đòn của ba cao thủ đều nắm bắt thời gian và góc độ tấn công đến mức chuẩn xác nhất.

Có thể toàn thân rút lui dưới ba đòn tấn công này, Hoắc Càn Khôn cho rằng, đối phương đã có tư cách biết tên hắn.

Lý Duy Nhất giải trừ trạng thái ẩn thân, trước mặt những nhân vật cấp bậc này thì ẩn thân chẳng có ý nghĩa gì.

Hắn coi như không có người, thu hòm sắt màu đen vào Ác Đà Linh, nói:

- Ta biết ngươi, đệ nhất nhân thế hệ trẻ Thiên Nhất Môn, Tiểu Thương Lê Hoắc Càn Khôn! Cao thủ dùng thương trẻ tuổi của Lê Châu, dưới Thương Lê, ngươi là số một, số hai rồi!

Hai đạo sĩ sinh đôi vốn đã bước vào đạo quán lại quay trở ra, nhưng từ đầu đến cuối đều không có ý định ra tay.

Một đạo sĩ trong đó lạnh lùng nói:

- Các ngươi đúng là phế vật, bị người theo dõi cũng không biết, mau chóng giải quyết hắn đi, không thể bại lộ Kính Nguyệt Trai.

Lý Duy Nhất nói:

- Các ngươi thật sự nghĩ ta đến một mình sao?

Lý Duy Nhất không hề có ý định một mình đấu nhiều người, lập tức giao tiếp với Thiền Hải Quan Vụ, chuẩn bị để nàng ra mặt giải quyết cục diện trước mắt. Nếu nàng không ra, với tư cách là chủ nhân của Thiếu Dương Tinh, hắn có thể cưỡng ép kéo nàng ra.

Sắc mặt mọi người tại hiện trường trở nên nghiêm túc, vội vàng thả cảm giác ra ngoài.

Thịnh Khinh Yến đứng trên ngọn cây, thân thể như không có trọng lượng, trong váy trống rỗng, cười tủm tỉm nói:

- Sao nghe giống như đang cố làm ra vẻ nhỉ!

Trần Tầm cầm đao, từng bước đi xuống bậc thang đá, không ngừng áp sát Lý Duy Nhất:

- Dám hỏi các hạ là người phương nào? Ngươi có biết trong hòm sắt kia là thứ gì không? Có những vũng nước đục không thể bước vào.

Lý Duy Nhất đáp:

- Vũng nước đục trên thiên hạ này, không có cái nào ta không dám bước vào? Nói thật, ta tò mò người trong đạo quán sau lưng các ngươi là ai hơn?

Lý Duy Nhất vừa dứt lời.

Ánh sáng bạc trên người Trần Tầm chói lòa, hắn đạp nát bậc đá dưới chân, chiến pháp ý niệm vô cùng cao lớn mọc lên, một đao bá khí tuyệt luân chém về phía Lý Duy Nhất.

Trên ánh đao chi chít vảy cá.

Tuy chỉ có một đao, nhưng đao phong ập tới từ bốn phương tám hướng.

Lý Duy Nhất chỉ cảm thấy dưới chân đang lõm xuống, bầu trời đang sụp đổ, bốn phía đang hủy diệt.

Chạy không thoát, tránh không khỏi.

Nhưng hắn đã sớm có chuẩn bị, vung tay đánh ra Quỷ Kỳ, một chưởng từ phía sau đánh vào mặt cờ.

Minh vụ tràn ngập, một Quỷ ảnh mặc áo giáp, tay cầm chiến qua bước ra từ trong Quỷ Kỳ.

Sau khi đạt tới Ngũ Hải cảnh nhị trọng, Quỷ ảnh trong Quỷ Kỳ trở nên vô cùng to lớn, cao ba trượng, thân thể không còn là cái bóng, dường như là tồn tại chân thực, áo giáp và chiến qua giống như được đúc bằng kim loại.

- Ầm!

Quỷ ảnh vung chiến qua, va chạm với một đao toàn lực này của Trần Tầm. Lập tức, hàng chục bậc thang đá xuất hiện từng vết nứt, cây cối xung quanh hóa thành cành khô trụi lủi trong gợn sóng năng lượng.

Mặt đất dưới chân Lý Duy Nhất nứt ra, mặt cờ Quỷ Kỳ chấn động.

Trần Tầm lùi lại hai bước, hàng chục bậc thang đá sụp đổ hoàn toàn, nổ tung thành đá vụn.

- Có chút thú vị!

Lý Duy Nhất có khái niệm hoàn toàn mới về uy năng của Quỷ Kỳ, bên trong giống như đang chứa một cao thủ Thệ Linh Ngũ Hải cảnh ngũ trọng, cái này đáng tin hơn nhiều so với Pháp khí Huyết Luyện bán cho Ẩn Nhị Thập Tứ.

Hai đạo sĩ sinh đôi cùng cười lớn, lại đồng thanh nói:

- Đúng là có chút thú vị, lá cờ này của ngươi không đơn giản chút nào. Tả Hữu Nhị Thị chúng ta đây sẽ lấy nó!

Không thấy bọn họ bước đi, nhưng thân thể lại di chuyển với tốc độ vượt quá khả năng phân biệt của mắt thường Lý Duy Nhất. Một trái một phải ập tới, tốc độ thân pháp đáng sợ hơn nhiều so với Thịnh Khinh Yến vốn nổi tiếng về tốc độ.

- Vù!

Lý Duy Nhất còn chưa kịp đón Thiền Hải Quan Vụ ra, trong bóng tối, một chiếc quạt xếp xoay tròn bay tới.

Chiếc quạt xếp giống như một vùng trời đất thu nhỏ, bên trên trăm chữ chìm nổi, trong lúc xoay tròn, trời đất cũng đang xoay chuyển. Phong Kinh phóng ra trực tiếp cuốn bay ba người Trần Tầm, Thịnh Khinh Yến, Hoắc Càn Khôn, bọn họ giống như người rơm bị ném về ba hướng khác nhau.

Cuối cùng, cánh quạt đập ngang, đánh Tả Hữu Nhị Thị văng mạnh xuyên qua tường đạo quán, bắn ngược vào trong quán.

Da thịt của hai người xuất hiện tổn thương, có thể thoáng thấy từng đốm lửa nhỏ toát ra, cực kỳ bắt mắt trong đêm tối.

- Quả nhiên có người giúp đỡ... Người đến là ai?

Tả Thị quát lớn, dậm chân một cái, dưới chân hóa thành một biển lửa rực cháy.

Lý Duy Nhất cũng ngẩn người. Tu vi của Tả Hữu Nhị Thị đã đủ đáng sợ, không ngờ cái tên thích làm màu của Tả Khâu Môn Đình kia lại mạnh đến mức này, người chưa đến, chỉ dựa vào chiếc quạt xếp đã có thể đánh bay hai người.

Hắn nhận ra chiếc quạt xếp này, từng thấy trong Không Gian Tiên Giới ở Trấn Táng Tiên.

Nếu người này đã đến thì Lý Duy Nhất tạm thời không gọi Thiền Hải Quan Vụ nữa.

- Vút!

Chữ và hào quang trên quạt xếp thu lại, xoay tròn bay trở về, chìm vào bóng tối.

Một lát sau, Tả Khâu Đình tay phe phẩy quạt xếp, phong độ nhẹ nhàng đi tới, bước đến bên cạnh Lý Duy Nhất, liếc hắn một cái:

- Ngươi đi trước đi, đến Thành Cự Trạch đợi ta, ta đi gặp chủ nhân nơi này một chút.

Đêm hôm khuya khoắt, lại là mùa đông mà phe phẩy quạt, quá làm màu rồi!

Lý Duy Nhất không khách sáo, lập tức kích hoạt năng lượng ẩn thân trên Dạ Hành Y, nhanh chóng lẩn vào bóng tối.

Sau lưng hắn vang lên giọng nói cao vút chứa đầy pháp khí của Tả Khâu Đình:

- Ấu Tôn đến địa bàn của Tả Khâu Môn Đình, sao lại giấu đầu hở đuôi như vậy? Cứ thông báo một tiếng, để Đình mỗ sớm đến bái kiến!

Thân hình Tả Khâu Đình lóe lên, đã đáp xuống trước cửa đạo quán.

Trong đạo quán vang lên tiếng nói:

- Chỉ là một Truyền Thừa Giả mà cũng dám đến cân đo thực lực của bản tôn? Đối thủ của ta là những nhân vật thế hệ trước của Nhân tộc các ngươi, thế hệ trẻ đã sớm không còn ai đủ tư cách giao thủ với ta.

Sau khi chạy ra xa vài dặm, Lý Duy Nhất ngoảnh đầu nhìn lại.

Hai thủ ấn với dao động sức mạnh hoàn toàn khác nhau va chạm trên bầu trời đạo quán, dư chấn pháp khí lan tràn đến tận trước mặt hắn cách đó vài dặm.

Cây cối trong núi lắc lư, cuồng phong gào thét.

Đạo quán xây dựa vào núi hoàn toàn sập.

Tiếp đó, tất cả ánh sáng đều biến mất, cả thế giới trở nên yên tĩnh.

- Đây còn là giao tranh của thế hệ trẻ sao?

Lý Duy Nhất thầm mắng một câu, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất chạy về Thành Cự Trạch, chỉ muốn cách Kính Nguyệt Trai càng xa càng tốt.

Về phần an nguy của Tả Khâu Đình thì hắn chẳng lo lắng chút nào, dù sao đây cũng là địa bàn của Tả Khâu Môn Đình. Truyền Thừa Giả của Tả Khâu Môn Đình chết trên địa bàn của mình mới là chuyện cười lớn nhất trên đời.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters