Lý Duy Nhất xóa sạch mọi khí tức và dấu vết, cất Quỷ Kỳ và Dạ Hành Y vào Túi Càn Khôn, thời gian sắp tới hắn tuyệt đối không dễ dàng sử dụng chúng nó.
Tình hình ở Kính Nguyệt Trai không phải chuyện đùa, tùy tiện xuất hiện hai người hầu cũng có thể quát tháo, mắng mỏ cao thủ đỉnh cao thế hệ trẻ Lê Châu.
Có thể thấy Ấu Tôn trong miệng bọn họ chắc chắn là kẻ đáng sợ đến cực điểm.
Chọc vào thế lực như vậy, cường giả như vậy, ai cũng phải nơm nớp lo sợ, như có gai ở sau lưng.
Lý Duy Nhất buộc phải thận trọng, lúc đó hắn đã sử dụng Dịch Dung Quyết, giọng nói cũng thay đổi, chắc là không để lộ sơ hở.
- Giấu được lúc nào hay lúc ấy! Chỉ cần cho ta thời gian, Ấu Trưởng hay Ấu Tôn gì đó, tất cả đều phải hiện nguyên hình cho ta.
Tả Khâu Đình chắc chắn đã nhìn thấu hắn.
Nhưng sử dụng Âm Phiên màu xanh ở Thiên Các, Lý Duy Nhất vốn dĩ là muốn dẫn dụ người của Tả Khâu Môn Đình.
Theo lời Ẩn Quân là tự mình đi Tả Khâu Môn Đình đàm phán, hai bên hiện nay là quan hệ đồng minh.
Cửu Lê Ẩn Môn ở bên phía Tả Khâu Môn Đình có thể nói là bán công khai, có thể dùng thân phận Ẩn Nhân của Ẩn Môn để tiếp xúc với họ.
Ở Tam Thập Tam Lý Sơn, Lý Duy Nhất cũng không làm gì có lỗi với Tả Khâu Môn Đình, ngược lại còn cứu Tả Khâu Bạch Minh và Tả Khâu Lam Lam.
Đêm đã khuya.
Trong Thiên Các tuy đèn đuốc vẫn sáng trưng, nhưng đã không còn sự náo nhiệt lúc trước, tiếng người dần thưa thớt.
Lý Duy Nhất điều chỉnh hơi thở, mặc lại trường bào hoa phục, đi thẳng về phía Vân Khuyết.
- Xích huynh đã về!
Các tài tuấn Chi Châu vội vàng tiến lên đón tiếp.
Tề Vọng Thư nói:
- Cái tên Trần Luyện kia miệng cứng thật, mấy người chúng ta đã dùng hết mười tám loại thủ đoạn, hắn vẫn không thốt ra nửa chữ. Lăng Nhi cô nương sử dụng niệm lực, muốn cưỡng ép đoạt hồn niệm của hắn nhưng gặp phải sự kháng cự kịch liệt từ chiến pháp ý niệm của hắn. Cuối cùng, trong cơ thể hắn trào ra Tử Vong Linh Hỏa, bị đốt cháy thành ra như vậy!
Bên trong căn phòng có bố trí trận pháp.
Trên sàn nhà, đầu lâu của Trần Luyện hóa thành một cái sọ than, ngay cả cổ và ngực cũng đen thui.
Mọi người vẻ mặt khác nhau, có người lo lắng, có người trầm mặc.
Dù sao, đây cũng là một thiên kiêu trẻ tuổi Ngũ Hải cảnh tứ trọng, đối với một tông một môn mà nói, là tài sản quý giá, tương lai có xác suất cao có thể lớn lên thành cao thủ Đạo Chủng cảnh.
Lý Duy Nhất vẻ mặt nghiêm nghị nói:
- Chư vị chắc cũng nhìn ra được, chuyện tối nay không đơn giản như vẻ bề ngoài. Vì vậy, chuyện ta rời khỏi Thiên Các lúc nãy, mong mọi người hãy giúp giấu kín. Với bên ngoài cứ nói là ta trước đó bị kiếm khí của Trần Văn Võ làm bị thương, đã trị thương hai canh giờ.
Lý Duy Nhất tin rằng người của Kính Nguyệt Trai sẽ có chút nghi ngờ, nhưng khả năng lớn sẽ không điều tra sâu về hắn và Lê Lăng, dù sao hắn và nàng quả thực quá trẻ, tu vi không đủ mạnh.
Dù có điều tra sâu, cũng là điều tra hai manh mối Ẩn Cửu và Tả Khâu Đình.
Lý Duy Nhất tiếp tục nói:
- Ta và Lăng Nhi sẽ gánh vác cái chết của Trần Luyện, không liên quan gì đến chư vị. Nếu Tam Trần Cung trả thù các vị, Xích mỗ tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn, Cửu Lê Tộc sẽ tiếp hết.
Tề Vọng Thư cười lớn:
- Tam Trần Cung cuồng đến thế sao? Chúng ta kết bạn mà phải sợ bị liên lụy, bị bọn họ trả thù? Ở Nam Cảnh, Tam Trần Cung muốn một tay che trời, uy hiếp chúng ta, chỉ e là chưa đủ thực lực. Trần Văn Võ có mạnh hơn nữa, gia huynh cũng có thể địch lại, Xích huynh đừng coi thường người khác nhé!
Hoạn nạn mới thấy chân tình, Tề Vọng Thư cảm thấy Lý Duy Nhất rất không đơn giản, hắn nên thể hiện ra thiện ý đúng mực.
Một tài tuấn Chi Châu nói:
- Các thế lực lớn của bảy châu Nam Cảnh, đứng đầu là Tả Khâu Môn Đình. Xếp thứ hai là Thiên Gia Lĩnh của Vạn Yêu Quật. Xếp thứ ba là Quan Sơn đứng đầu ba Man tặc. Tuy Tông khó lọt vào năm hạng đầu, Tam Trần Cung chỉ có thể tranh mười hạng đầu, còn kém xa mới đến ngưỡng một tay che trời.
Có người giữ ý kiến phản đối:
- Quan Sơn có nền tảng kém hơn Cửu Lê Tộc quá nhiều, cự đầu Trường Sinh cảnh cũng chỉ có hai vị là Từ Phật Đỗ và An Nhàn Tĩnh. Ta thấy, Cửu Lê Tộc mới là thế lực lớn thứ ba Nam Cảnh!
Vị tài tuấn Chi Châu kia cười khổ:
- Luận thực lực tổng thể, chín bộ tộc Cửu Lê chắc chắn nằm trong ba thế lực đứng đầu. Nhưng ai bảo vị cấm kỵ của Quan Sơn kia là tồn tại vượt qua Trường Sinh cảnh? Một người có thể nâng Quan Sơn vào hàng ngũ những thế lực đỉnh cao nhất Lăng Tiêu. Huống hồ, Từ Phật Đỗ và An Nhàn Tĩnh, một người sống bốn trăm năm, một người sống ba trăm sáu mươi năm, đâu phải cự đầu Trường Sinh cảnh bình thường?
Nhóm tài tuấn Chi Châu lập tức tranh cãi về xếp hạng thực lực các thế lực lớn Nam Cảnh.
Lý Duy Nhất cất thi thể Trần Luyện trên mặt đất vào Túi Càn Khôn, suy nghĩ nên làm thế nào để đuổi khéo mọi người trong phòng, sau đó nghiên cứu chiếc hòm sắt kim loại màu đen kia.
Một thị nữ trẻ tuổi của Thiên Các đi đến ngoài cửa, tay bưng một khay ngọc trắng, giọng trong trẻo hỏi:
- Dám hỏi vị nào là Xích công tử?
Lý Duy Nhất đẩy cửa bước ra, hỏi:
- Xích công tử gì cơ?
- Chủ nhân nhà ta là Tiên Quán Nhân Cầm Ly cô nương của Tiên Lâm, muốn mời Xích công tử trong Vân Khuyết qua nói chuyện.
Lý Duy Nhất lộ vẻ mờ mịt:
- Ta cũng không quen biết Cầm Ly cô nương của các ngươi, có phải tìm nhầm người rồi không? Ngươi nghĩ kỹ lại xem, Cầm Ly cô nương tìm có phải là Tề công tử, hoặc Liễu công tử không?
Thị nữ rất lanh lợi, cười nói:
- Sao mà nhầm được, chủ nhân nhà ta muốn tìm là Xích công tử của Cửu Lê Tộc. Tiểu thư nói, đã nghe danh tài hoa của Xích công tử từ lâu, sớm muốn kết giao, hôm nay gặp gỡ ở Thành Cự Trạch, có thể coi là duyên trời ban.
Các tài tuấn Chi Châu ai nấy đều hâm mộ, bắt đầu ồn ào.
- Trời ơi, đây chính là thực lực, ai nói sức hấp dẫn của phàm nhân không bằng Thuần Tiên Thể? Sau này nếu còn nghe lời đó, ta sẽ là người đầu tiên không phục.
- Cầm Ly cô nương của Tiên Lâm được xưng là Vũ Kiếm Song Tuyệt, võ đạo tu vi cực cao, không phải người trong phàm trần. Trong tất cả Tiên Quán Nhân của Tiên Lâm, tài tình nhan sắc của nàng đều nằm trong năm người đứng đầu, muốn mời nàng múa phải đưa ra cái giá trăm vạn Ngân Tệ mới có cơ hội mời được.
- Xích huynh, chuyện phong hoa tuyết nguyệt tốt đẹp như vậy, Lão Tề ta nằm mơ cũng không mơ thấy được. Ngươi còn do dự cái gì?
Lý Duy Nhất đương nhiên phải cảnh giác.
Hắn vốn không quen biết Cầm Ly cô nương này. Nàng sớm không mời, muộn không mời, hắn vừa mới quay lại Thiên Các liền đến mời.
Chứng tỏ điều gì?