Tam Tiên cùng tụ hợp (2)

Tề Vọng Thư cười gượng:

- Bạch Duyên huynh là con cháu dòng chính của Thiên Vạn Môn Đình, thiên tư và tướng mạo đều xuất sắc, tự nhiên không phải chúng ta có thể so sánh. Chúng ta nói chuyện của chúng ta đi, về Tam Tiên này chính là ba vị chủ gia hôm nay.

- Lần lượt là Long Trích Tiên của Long Môn, tức Long Điện.

- Cát Tiên Đồng của Phượng Các, Vũ Tiên Tử Khương Ninh của Loan Đài.

- Trong một ngày, trong một các, có thể tụ tập đủ Tam Tiên do Tiên Lâm bình chọn, đã là chuyến đi không uổng phí.

Lý Duy Nhất không quan tâm nhiều đến anh tài thiên hạ, vẫn luôn tĩnh tâm tu luyện.

Hắn hỏi:

- Long Điện và Long Đình có quan hệ gì?

Tề Vọng Thư đáp:

- Long Điện là Truyền Thừa Giả thứ nhất của Long Môn, Long Đình là Truyền Thừa Giả thứ hai. Nghe nói vị Truyền Thừa Giả thứ nhất của Long Môn này khi sinh ra trời giáng tiên hà, hóa rồng nhập thai, là trích tiên hạ phàm. Người đứng đầu Nhất Giáp Đông Cảnh do Độ Ách Quan bình chọn lần này chính là hắn!

- Còn về Cát Tiên Đồng thì càng ghê gớm hơn, được công nhận là đệ nhất nhân thế hệ trẻ hiện nay. Hắn là đệ tử được Ngọc Dao Tử thu nhận vào hai mươi năm trước, không lâu sau đó, vị Đại cung chủ cả đời truyền kỳ của chúng ta liền giống như điên dại, không còn sự anh minh và sáng suốt ngày xưa, tính cách từ cực đoan chuyển biến đến đáng sợ, tự nhiên cũng không thể thu nhận đệ tử nữa.

Khi nói câu này, Tề Vọng Thư dùng pháp khí truyền âm, sợ bị người trong triều đình ở đại sảnh nghe thấy.

- Còn về Vũ Tiên Tử là dùng nhan sắc để lọt vào Tam Tiên, có cách nói nàng là đệ nhất mỹ nhân thế hệ trẻ, hôm nay chắc có hân hạnh được nhìn từ xa dáng vẻ tiên tử của nàng. Lát nữa ngươi hãy nhìn kỹ cầu thang, đám cao thủ triều đình chắc chắn vẫn chưa đến.

Tề Vọng Thư rất kích động và mong đợi.

Lúc này, Tả Khâu Đình quay lại trước:

- Chỉ dựa vào nhan sắc mà muốn lọt vào Tam Tiên, trở thành người đứng đầu thế hệ trẻ của Loan Đài? Tề công tử quá xem thường vị Vũ Tiên Tử kia rồi nhỉ?

Tề Vọng Thư cười khổ:

- Ta là cái thá gì, sao dám xem thường Vũ Tiên Tử?

Hắn lập tức hỏi:

- Bạch Duyên huynh đâu?

Tả Khâu Đình ngồi xuống bên trái Lý Duy Nhất:

- Bạch Duyên ca ca nói sẽ đi giúp chúng ta sắp xếp phòng riêng, ngồi ở đại sảnh cũng quá mất mặt.

- Phòng riêng ở tầng bốn ư?

- Đương nhiên là thế.

Tề Vọng Thư và Càn Nhan Chân vô cùng khiếp sợ. Trong tình huống phòng riêng đều đã được đặt hết, vậy mà còn có thể khiến Thiên Các hoặc triều đình làm chủ bữa tiệc đồng ý dọn ra một gian, quả nhiên không hổ là con cháu dòng chính Tả Khâu Môn Đình, có thủ đoạn thông thiên.

Tả Khâu Đình cười nói:

- Vẫn là vào phòng riêng thì tốt hơn! Mọi người ngồi ở chỗ này đều không thể nói chuyện thoải mái, cứ lo bị người trong triều đình nghe được, rước họa vào thân. Ví dụ như, các ngươi có ai dám nói tên Cát Tiên Đồng kia là thiên yêm, căn bản là không biết nặng nhẹ? (*thiên yêm là kiểu như bất lực bẩm sinh, hay bị hoạn bẩm sinh)

Giọng nói của Tả Khâu Đình lập tức thu hút từng ánh mắt trong đại sảnh.

Lý Duy Nhất thầm dùng pháp khí truyền âm:

- Ngươi không phải đến phá đám đấy chứ? Mấy người chúng ta sẽ bị ngươi hại chết. Hay là ngươi tự mình lên tầng bảy đi?

Tề Vọng Thư cũng lập tức ném ánh mắt cầu cứu:

- Nhị cô nương, tuy rằng đang ở trên địa bàn Tả Khâu Môn Đình, là sân nhà của chúng ta, nhưng triều đình mới là thế lực đệ nhất thiên hạ, thế hệ trẻ cao thủ nhiều như mây, hôm nay e rằng đều sẽ lộ diện, không chọc vào nổi đâu!

Triều đình có thể dùng sức một mình chống lại các thế lực lớn trong thiên hạ bủa vây, thực lực tự nhiên không thể khinh thường, không chỉ đơn giản là có ba vị lãnh tụ trẻ tuổi của Phượng Các, Loan Đài, Lân Đài.

Lúc này, chỗ cầu thang truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Lý Duy Nhất trong lòng có cảm giác, nhìn sang, vừa khéo nhìn thấy Dương Thanh Khê là người đầu tiên đi lên.

Nàng mặc nam trang, đầu đội khăn nho, cổ thon dài, áo trên người sặc sỡ, trang điểm tinh xảo, eo thon được đai ngọc thắt lại, có cảm giác lả lướt yểu điệu.

Nàng nhận ra bị nhìn chăm chú, cảm giác được trong ánh mắt đối phương có địch ý như có như không, bèn nhìn về phía Lý Duy Nhất đang ngồi bên cửa sổ. Mặt nàng lộ vẻ nghi hoặc, rõ ràng đã quên hắn là ai.

Thịnh Khinh Yến theo sát phía sau, bước lên cầu thang, nhìn theo ánh mắt Dương Thanh Khê, trong mắt lóe lên hàn ý, dùng pháp khí truyền âm bên tai Dương Thanh Khê:

- Là người của bộ tộc Xích Lê thuộc Cửu Lê Tộc, có quan hệ mật thiết với Lê Lăng.

Thịnh Khinh Yến không biết chính là Lý Duy Nhất đã cướp Trang Nguyệt từ tay mình, chỉ từng gặp hắn ở Thiên Các tại Thành Cự Trạch.

Nghe thấy cái tên Lê Lăng, Dương Thanh Khê lập tức nhớ ra, trong đầu hiện lên một bóng dáng đã lâu không gặp. Nhưng nàng lập tức nghĩ đến đây là tầng bốn Minh Nguyệt Thất Tinh Các, trong lòng không khỏi kinh hãi.

Tiểu tử Dũng Tuyền cảnh kia đã mạnh như vậy rồi sao?

Dương Thanh Khê dẫn theo đám người Tuy Tông đi về phía bàn của năm người Lý Duy Nhất.

Dù sao có Tả Khâu Đình ở đây, Lý Duy Nhất hoàn toàn không sợ, vẫn luôn nhìn thẳng vào mắt nàng, không hề che giấu hàn ý trong mắt.

Còn Tề Vọng Thư và Càn Nhan Chân đã bị khí trường chiến pháp ý niệm trên người Dương Thanh Khê đè ép đến khó thở, không ngẩng đầu lên nổi, có cảm giác sợ hãi như họa lớn rơi xuống đầu.

Dương Thanh Khê gọi một tiếng:

- Lý Duy Nhất?

Lý Duy Nhất thu liễm hàn ý, vội vàng đứng dậy, cười nói:

- Dương đại tiểu thư không hổ là nhân vật dẫn dắt thế hệ trẻ của Tuy Tông, chẳng những tu vi cao tuyệt, trí nhớ cũng phi phàm, vậy mà còn nhớ nhân vật nhỏ bé như ta.

Dương Thanh Khê đánh giá hắn từ trên xuống dưới:

- Đã xem thường ngươi rồi. Có vẻ như Dương Vân nói không sai, Tư Mã Đàm chính là Lý Duy Nhất. Thiên tư cao, tốc độ tu luyện nhanh, trong đời ta hiếm khi gặp người như vậy. Nếu không giết ngươi, tất nhiên sẽ thành họa lớn cho Tuy Tông ta.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Nếu Dương đại tiểu thư ra tay ở đây, có phải là không nể mặt triều đình chút nào không?

Dương Thanh Khê thấy hắn đầy tự tin, không hề hoảng loạn chút nào, ánh mắt không khỏi quét nhìn mấy người còn lại trên bàn.

Một lát sau, nàng cười duyên một tiếng:

- Bốn người các ngươi ngồi một bàn có phải quá trống trải không? Nếu không ngại, người Tuy Tông chúng ta muốn ghép bàn.

Căn bản không cho họ cơ hội từ chối, Dương Thanh Khê khí trường mạnh mẽ đi đến vị trí bên phải Lý Duy Nhất. Trong quá trình nàng tao nhã vén váy ngồi xuống thì pháp khí tràn ra, đè ép Lý Duy Nhất vốn đang đứng bị đè ngồi lại xuống ghế, rõ ràng là nàng muốn đo tu vi thực lực của hắn.

Tả Khâu Đình đặt bàn tay lên tay vịn ghế của Lý Duy Nhất, pháp khí tỏa ra ngoài. Tuy Lý Duy Nhất ngồi phịch xuống nhưng cái ghế vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ.

Dương Thanh Khê ngước mắt lên, một tia kinh ngạc lưu chuyển trong đôi đồng tử sáng ngời.

Nàng nhìn về phía Tả Khâu Đình đang ngồi bên trái Lý Duy Nhất:

- Tu vi không tệ! Nhưng thuật dịch dung rất bình thường, sao không dùng mặt thật để gặp người?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters