Tình cảnh khó khăn của Tuy Tông (1)

Lý Duy Nhất ngồi giữa hai Thuần Tiên Thể cửu tuyền tu vi Ngũ Hải cảnh thất hải, như đứng ở nơi giao nhau của hai dòng sông lớn chảy xiết, chịu đựng sóng to gió lớn từ hai hướng trái phải ập đến, có cảm giác như con thuyền nhỏ chao đảo trong mưa gió.

Đặc biệt là Dương Thanh Khê ở bên phải.

Tuy chiến pháp ý niệm của nàng không hiện ra, nhưng Lý Duy Nhất ở ngay sát bên, có thể nghe rõ ràng tiếng sông lớn cuồn cuộn bên tai.

Đây đâu phải là suối chảy róc rách?

Quả thực chính là thiên hà đi qua, chiến pháp ý niệm của nàng chắc chắn là dị chủng.

Nhân vật có thể tranh đoạt vị trí thứ hai ở Lê Châu tất nhiên là không tầm thường.

Đồng thời, Lý Duy Nhất nhìn thấy rõ ràng, từng luồng pháp khí từ các ngón tay trắng muốt của Dương Thanh Khê tản mát ra, leo lên hai tay, vai, eo bụng, hai chân của hắn... Khả năng kiểm soát pháp khí của nàng đã đạt đến mức vi diệu.

Có thể tưởng tượng, chỉ cần ý niệm của nàng khẽ động, những pháp khí này sẽ lập tức co lại, hóa thành xiềng xích chết người siết chặt Lý Duy Nhất.

Tả Khâu Đình ngồi bên trái vỗ nhẹ vào mu bàn tay Lý Duy Nhất, dễ dàng đánh tan tất cả pháp khí mà Dương Thanh Khê thả ra, cười nói:

- Dương đại tiểu thư nên đi lên tầng bảy, chứ không phải ngồi cùng bàn với đám nhân vật nhỏ bé chúng ta ở đây. Chắc không phải là... không dám lên tầng bảy chứ?

Dương Thanh Khê khẽ kêu, nàng biết đã gặp cao thủ ít nhất là cùng cấp bậc, thế là thu hồi chiến pháp ý niệm. Đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Tả Khâu Đình, muốn nhìn thấu dưới lớp Dịch Dung Quyết kia rốt cuộc là gương mặt thế nào.

Lý Duy Nhất ngẫm nghĩ kỹ lời Tả Khâu Đình vừa nói, hỏi:

- Điều này thật kỳ lạ! Dương đại tiểu thư chắc chắn được Long Môn mời, là khách quý, sao lại không dám lên tầng bảy?

Tả Khâu Đình cười:

- Ca, ngươi còn chưa nhìn ra manh mối sao? Dương đại tiểu thư cũng trong tình cảnh giống như chúng ta. Nàng dám ngồi ở bàn của triều đình sao? Tình cảnh hiện tại của nàng khá là gian nan, trái phải đều không dám chọn, vừa không dám đắc tội cả hai. Cho nên, chỉ có thể ngồi ở tầng bốn lánh nạn, căn bản không dám đi lên nữa.

Đi cùng Dương Thanh Khê, ngoại trừ Thịnh Khinh Yến, còn có hai cao thủ trẻ tuổi cực kỳ nổi danh ở Lê Châu là Dương Nhạc và Dương Chi Dụng, tu vi đều thâm sâu khó lường, xếp thứ hai và thứ ba trong Tuy Tông.

Ba người đã sớm ngồi xuống phía đối diện, nhìn chằm chằm vào Tả Khâu Đình như hổ rình mồi.

Điều này chứng tỏ Tả Khâu Đình không phải nói bâng quơ, mà là một lời như ngọn giáo đâm trúng chỗ yếu hại của bọn họ.

- Vậy ngươi phải kể kỹ cho ta nghe, gần đây ta luôn bế quan tu luyện.

Lý Duy Nhất không hiểu rõ lắm về cục diện hiện nay, trong lòng khá tò mò. Tuy Tông và Dương Thanh Khê phong quang vô hạn, sao lại rơi vào tình cảnh khó xử cần phải lánh nạn như vậy?

Tả Khâu Đình nói:

- Thương Lê đã để mắt đến Dương đại tiểu thư rồi! Nếu nàng không chọn bên nào, ngươi đoán xem nàng có thể sống sót bước ra khỏi châu thành Khâu Châu không? Hơn nữa, chọn hay không, chọn thế nào, có đôi khi căn bản không do nàng quyết định, mà là do cao tầng Tuy Tông định đoạt. Nhưng cao tầng Tuy Tông cũng đối mặt với cảnh khó xử giống hệt nàng, trong tình thế không rõ ràng, đi sai một bước là vạn kiếp bất phục.

Lý Duy Nhất nhìn sang Dương Thanh Khê, dù mặc đồ nam nhưng vẫn tràn đầy phong vận động lòng, hỏi:

- Tại sao Dương đại tiểu thư không phản bác?

Vẻ mặt Dương Thanh Khê từ sắc bén trở nên u buồn:

- Thời loạn thế hiện nay, các thế lực chèn ép tranh đấu, người có thể ngồi lên bàn làm kỳ thủ đếm trên mười đầu ngón tay là hết. Không làm được kỳ thủ thì chỉ có thể đưa ra lựa chọn. Mà lựa chọn, dù chọn thế nào cũng không thể có mười phần thắng. Lý Duy Nhất, ngươi tưởng Cửu Lê Tộc chọn Tả Khâu Môn Đình thì nhất định sẽ thắng sao? Một khi chọn sai cũng sẽ vạn kiếp bất phục.

Lý Duy Nhất đang định hỏi, tại sao Tuy Tông vẫn còn cơ hội lựa chọn triều đình.

Tả Khâu Bạch Duyên đi tới, nhìn thoáng qua bốn người Tuy Tông vừa xuất hiện.

Hắn không quá để tâm, ánh mắt rơi vào Lý Duy Nhất và Tả Khâu Đình, cố gắng nói bằng giọng ôn hòa:

- Phòng riêng đã chuẩn bị xong, là Chính Nam Khuyết vị trí tốt nhất, có thể nhìn thấy Binh Tổ Trạch, các vị cùng ta di chuyển qua đó nhé!

Tả Khâu Bạch Duyên lúc này so với vẻ kiêu ngạo lạnh lùng trước đó thì như hai người khác nhau.

Không còn thấy phong phạm của con cháu dòng chính Thiên Vạn Môn Đình nữa.

Thấy mọi người đều không phản ứng, Lý Duy Nhất đành phải đứng dậy rời chỗ trước, cười nói:

- Vậy chúng ta chuyển qua đó, Bạch Duyên huynh vất vả rồi, hãy dẫn đường cho chúng ta.

Tả Khâu Bạch Duyên vội vàng nói:

- Không vất vả, Lý huynh mới là chân nhân bất lộ tướng.

Tề Vọng Thư và Càn Nhan Chân cũng nhìn ra manh mối, biết “Nhị cô nương” bên cạnh Lý Duy Nhất có lai lịch không tầm thường, e rằng Tả Khâu Bạch Duyên chỉ là nghe lệnh làm việc.

Nhân vật có thể đối đầu với Dương Thanh Khê sẽ là ai đây?

Trong đầu Tề Vọng Thư nghĩ đến một vị thích dịch dung, lại có thể một câu khiến Tả Khâu Bạch Duyên cúi đầu quỳ xuống, nhưng lập tức phủ quyết. Vị kia sao có thể xuất hiện ở đây, còn làm muội muội của một võ tu Ngũ Hải cảnh tứ trọng?

Lý Duy Nhất nhìn Dương Thanh Khê vẫn ngồi trên ghế, hỏi:

- Dương đại tiểu thư có muốn đi cùng không?

Dương Thanh Khê đứng phắt dậy, mặt nở nụ cười ôn hòa, phong độ nhẹ nhàng đi tới:

- Cung kính không bằng tuân mệnh.

Hai người giống như là bạn bè thân thiết thật sự.

Vẻ mặt Lý Duy Nhất cứng đờ, hối hận vì đã hỏi câu này.

- Cộp cộp!

Tiếng bước chân lộn xộn từ cầu thang truyền đến.

- Duy Nhất ca, ta đã tìm ngươi mấy ngày nay, ngươi trốn đi đâu vậy? Không phải đã nói cùng nhau bắt giữ Dương Thanh Khê để làm nàng suối chảy róc rách sao, sao không... thực... hiện...

Thạch Thập Thực đang nói thì ngừng ngang, như gặp quỷ, nhìn chằm chằm vào Dương Thanh Khê bước ra từ sau lưng Lý Duy Nhất, xoe tròn mắt, không tự chủ được gãi đầu.

Ánh mắt của đám người Tuy Tông đều lạnh lẽo.

Ngay cả không khí cũng lạnh đi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters