Dương Thanh Khê cụp mắt suy tư, trong lòng đầy nghi hoặc, chỉ cảm thấy quá mức khó tin. Hai kẻ cảnh giới thấp hơn nàng, lại là phàm nhân, vậy mà dám có gan lớn như vậy.
Sau một thoáng yên tĩnh ngắn ngủi, Lý Duy Nhất cố gắng tỏ ra bình tĩnh trước sóng gió:
- Chúng ta ghép bàn với Dương đại tiểu thư, Thập Thực Pháp Vương có muốn đi cùng không?
Thạch Thập Thực hoàn toàn không hiểu tình hình, thận trọng lùi lại ba bước, thầm truyền âm bằng pháp khí:
- Duy Nhất ca, nếu ngươi đã bị nàng ấy bắt giữ khống chế rồi thì chớp mắt một cái ra hiệu đi. Đừng hại ta, ta còn có thể đi gọi cứu binh.
Lý Duy Nhất dở khóc dở cười:
- Nếu ngươi sợ thì đừng đi theo.
Tầng bốn, Chính Nam Khuyết.
Trong phòng riêng đủ không gian để đặt mười bàn tiệc, nhưng chỉ bày một bàn ở vị trí gần cửa sổ, rượu ngon món lạ đều đủ cả. Có một hoạn quan Ngũ Hải cảnh tứ trọng giống như lão bộc cung kính đứng hầu một bên.
Thị nữ khoác phù bào có tới bốn người.
Sau khi nhóm Lý Duy Nhất, Tả Khâu Đình, Tề Vọng Thư, Tả Khâu Bạch Duyên, Càn Nhan Chân cùng bốn người Tuy Tông đều đã ngồi xuống. Thạch Thập Thực lẻn vào, chen vào ngồi giữa Càn Nhan Chân và Thịnh Khinh Yến.
Lý Duy Nhất cười hỏi:
- Sao ngươi lại dám vào rồi?
Thạch Thập Thực đã động đũa gắp thức ăn:
- Ta đột nhiên nghĩ thông rồi! Dù Dương đại tiểu thư có cảnh giới thất hải, Thập Tuyệt Kiếm Pháp, trường hà ý niệm thì hôm nay cũng căn bản không dám ra tay giết người. Làm khách bất lịch sự thì chẳng khác nào tát vào mặt triều đình. Chúng ta đánh không lại nàng, nhưng nàng đánh không lại Cát Tiên Đồng.
Dương Thanh Khê nheo mắt, hàn ý trên người tỏa ra.
Lý Duy Nhất hơi nghiêng người nhìn nàng, cười hỏi:
- Vừa lúc ta cũng có thắc mắc, tại sao Dương đại tiểu thư không ngồi bên phía Long Môn?
Thạch Thập Thực vừa ăn vừa giành trả lời:
- Có hai lý do! Thứ nhất, người của Tuy Tông lại dây dưa với Tẫn Linh và Yêu loại của Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực, điều này khiến vị Long Trích Tiên kia khá bất mãn. Đông Cảnh Long Môn và Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực luôn bất hòa, đã có mâu thuẫn mấy ngàn năm.
Thịnh Khinh Yến lạnh lùng nói:
- Là Truyền Thừa Giả của Long Môn bọn họ hợp tác với Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực trước. Chuyện truy sát Khương Ninh, Tuy Tông chúng ta là bị ép làm theo, đắc tội triều đình thì có lợi ích gì cho Tuy Tông?
Thạch Thập Thực liếc nhìn nàng một cái, phát hiện không phải Thuần Tiên Thể, lập tức mất hứng thú, tiếp tục nói:
- Thứ hai, Tuy Tông Giáp Thủ Diêu Khiêm, cách đây không lâu đã đi bái kiến Nhị cung chủ Lăng Tiêu Cung.
- Nghe nói, Diêu Khiêm đã sớm lọt vào mắt xanh của Nhị cung chủ, nhưng vẫn luôn không dám chọn phe đứng theo đội. Giờ phút này lại đi bái kiến, không nghi ngờ gì nữa chính là tín hiệu Tuy Tông ngả về phía triều đình.
- Dương đại tiểu thư liền rơi vào cảnh khó xử! Trước đây, trong số võ tu thế hệ trẻ của Tuy Tông do nàng dẫn dắt, có người đã tham gia hành động truy sát Loan Đài Thiên Sứ Khương Ninh.
- Bây giờ cao tầng Tuy Tông ngả về triều đình, nàng coi như thành thuộc hạ của Khương Ninh, sao có thể không bị xử lý?
Dương Thanh Khê không tham gia hành động truy sát Khương Ninh, nhưng đúng như Thạch Thập Thực nói, có võ tu thế hệ trẻ của Tuy Tông tham gia, nàng muốn phủi sạch quan hệ cũng không được.
Tả Khâu Đình nói:
- Không hổ là Pháp Vương, tuổi còn nhỏ đã có kiến thức như vậy, nhưng nói chưa đủ. Vấn đề lớn nhất của Tuy Tông là rõ ràng thực lực không đủ, nhưng lòng tham không đáy, rắn muốn nuốt voi.
- Ban đầu, Tuy Tông lấy tư thái của thế lực đứng đầu muốn liên kết Tam Trần Cung, Thiên Nhất Môn, Quan Hải Các, tạo thành liên quân bốn tông môn để tiêu diệt Cửu Lê Tộc, đoạt lấy toàn bộ Lê Châu.
- Lo lắng thực lực không đủ, Tuy Tông lại âm thầm móc nối với Long Môn và Địa Lang Vương Quân đang cần gấp tài nguyên, lương thảo.
- Tiếc thay, Tuy Tông tính toán sai lầm khắp nơi. Đầu tiên là có Quan Sơn cưỡng ép nhập cuộc, lại có Thiên Gia Lĩnh muốn chia một chén canh, đều không phải thế lực mà Tuy Tông có thể chống lại. Sau khi động thủ, kinh ngạc phát hiện tiểu đệ Quan Hải Các của mình đã sớm bị Cửu Lê Tộc khống chế, ngay sau đó tới lượt Địa Lang Vương Quân phản bội.
- Thú vị hơn nữa là, Tam Trần Cung vẫn luôn theo sát bước chân Tuy Tông, sau lưng lại có sự ủng hộ của Dạ Thành và Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực, nhưng bọn họ hoàn toàn không biết.
- Tuy Tông lập tức rơi vào tình thế khó xử, tưởng mình là trùm đứng đầu, cuối cùng phát hiện mình không đánh lại ai. Tưởng mình là người cầm trịch, lại phát hiện mình chỉ là quân cờ của Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực, hơn nữa là quân cờ không quan trọng lắm, chỉ dùng để lợi dụng.
- Bởi vì luận thực lực, Tuy Tông không bằng Quan Sơn. Luận về độ tin cậy với Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực, Tuy Tông càng không bằng Dạ Thành và Tam Trần Cung.
- Nếu Tuy Tông tiếp tục bị cuốn theo như vậy, kết cục tất nhiên là hôi phi yên diệt. Hiện tại bọn họ đầu quân cho triều đình, ngược lại có một tia hy vọng sống. Nhưng triều đình sắp bại trận tới nơi, lúc này đầu quân qua đó, thật sự có đường sống sao?
Dương Thanh Khê có cảm giác nhục nhã như bị người ta lột sạch quần áo bày lên bàn cười nhạo, sự sắc bén trong mắt gần như muốn hóa thành thực chất.
Nàng kiềm chế cảm xúc nhìn Tả Khâu Đình:
- Cục diện biến hóa khôn lường như vậy, chúng ta chỉ là hậu bối, căn bản không có tư cách lựa chọn trận doanh, chỉ có thể ở vị trí của mình, cố gắng làm tốt chuyện mình có thể làm. Ít nhất, chúng ta không chọn Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực, điều này chứng tỏ ta đứng về phía Nhân tộc, chúng ta có sự khác biệt về bản chất với những tên Man tặc chỉ quan tâm lợi ích trước mắt mà không có tầm nhìn xa. Chấm dứt chiến loạn, trả lại thái bình cho thiên hạ, đây không phải là một lý tưởng cao cả ư?
Tả Khâu Đình nói:
- Lý tưởng này ngươi đi mà nói cho Khương Ninh nghe, xem nàng ấy có tin hay không. Nếu nàng ấy tin, tự nhiên sẽ cho ngươi một con đường sống.