Dương Thanh Khê mỉm cười:
- Quản lý Loan Đài là Nhị cung chủ. Khương Ninh có thể chống lại ý chí của bà ấy sao?
Tả Khâu Đình hỏi bằng giọng điệu thăm dò:
- Cho nên, Tuy Tông thật sự hoàn toàn ngả về phía đó rồi? Ta vốn tưởng các người sẽ chừa cho mình đường lui, hoặc không cần vội vã ngả về phía đó như vậy.
Dương Thanh Khê nhìn thấu tâm tư của đối phương, không trả lời.
- Dương đại tiểu thư không đi lên tầng bảy, thực ra đã chứng minh Tuy Tông còn đang do dự, còn muốn quan sát tình hình thêm chút nữa.
Lý Duy Nhất ở trong lòng thổn thức và cảm thán. Không ngờ mới có mấy tháng, cục diện Lê Châu lại thay đổi nghiêng trời lệch đất như vậy, hèn chi chiến sự rơi vào bế tắc.
Hắn hỏi:
- Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực này rốt cuộc có ý đồ gì?
- Bọn họ chỉ muốn làm cho cả Lăng Tiêu Sinh Cảnh hỗn loạn nhất có thể, sau đó xua quân sang phía đông, thôn tính tất cả chúng ta. Hợp tác với bọn họ chính là bảo hổ lột da, sẽ không có kết cục tốt.
Lời này không phải do Tả Khâu Đình hay Thạch Thập Thực nói, mà là thốt ra từ miệng Dương Thanh Khê.
Tả Khâu Đình mỉm cười:
- Dương đại tiểu thư chỉ có chút kiến giải này thôi sao?
Dương Thanh Khê vẫn luôn thích giấu tài, lúc này bị nàng kích thích lòng hiếu thắng, thế là đôi môi đỏ mọng hơi nhếch lên, vung tay áo, từng luồng pháp khí bay ra.
- Loảng xoảng!
Đĩa chén trên bàn di chuyển nhanh chóng, tuy Thạch Thập Thực tay nhanh nhưng không kịp gắp miếng nào, chỉ biết câm nín nhìn Dương Thanh Khê.
Trong chốc lát, thức ăn rượu nước trên bàn đã bày ra thế cục hai mươi tám châu của Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
Nàng đứng dậy nói:
- Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực gần với Tây Cảnh, bố cục và thâm nhập của họ ở bên đó là sâu nhất. Mười năm trước, trong trận chiến Thương Nguyên, tinh binh của triều đình là Tây Hải Nô đại bại, còn có Tẫn Linh tham gia trong đó, sau đó bảy châu Tây Cảnh đại loạn.
- Tây Cảnh ngày nay, trải qua mười năm loạn chiến, dân số giảm mạnh bốn phần, có thể nói là thê thảm nhất trong bốn cảnh. Vùng đất bảy châu, triều đình chiếm hai châu, Chu Môn chiếm ba châu, hai châu còn lại chia ra thuộc về Khuyển Nhung và Tước Nhung. Mà hai tiểu tặc Tây Nhung này có chỗ dựa sau lưng chính là Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực.
- Không còn nghi ngờ gì nữa, lần này Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực nhúng tay vào Nam Cảnh, chính là muốn sao chép loạn cục Tây Cảnh. Trước tiên nâng đỡ Dạ Thành và Tam Trần Cung, lợi dụng Tuy Tông, đánh tan Cửu Lê Tộc, chiếm toàn bộ Lê Châu. Sau đó cuốn theo các thế lực khác như Quan Sơn, Ly Thành, Thiên Gia Lĩnh cùng đánh Tả Khâu Môn Đình.
- Đợi Tuyết Kiếm Đường Đình ở Bắc Cảnh, Long Môn và Lôi Tiêu Tông ở Đông Cảnh hội sư dưới Thành Lăng Tiêu, cùng đại quân triều đình lưỡng bại câu thương, chính là lúc Tẫn Linh tiến về phía Đông, thiêu rụi hai mươi tám châu của Lăng Tiêu.
Càn Nhan Chân chăm chú nhìn vào thế cục trên bàn, ánh mắt sâu thẳm quái dị:
- Đã biết Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực là kẻ thù chung của thiên hạ, tại sao còn có người cam tâm bị lợi dụng? Tại sao mọi người không thể liên thủ lại, xử lý bọn họ trước?
Tả Khâu Đình cười như châm chọc:
- Ngay cả trong thời kỳ Đại cung chủ anh minh quyết đoán nhất cũng không thể liên kết sức mạnh khắp thiên hạ tiêu diệt Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực, có thể thấy bọn họ cường đại đến cỡ nào.
Dương Thanh Khê gật đầu:
- Không có ai nghĩ rằng mình đang bị lợi dụng, chỉ cho rằng mình đang lợi dụng Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực, đang mượn sức mạnh của bọn họ để làm việc của mình.
Bên ngoài lầu các truyền đến tiếng ồn ào, nghe tiếng hô hào trong đó thì rõ ràng là cao thủ hàng đầu của triều đình đã tới.
Từ Chính Nam Khuyết chỉ có thể ngắm cảnh biển, không nhìn thấy thịnh cảnh bên kia.
Nhưng trong phòng lại yên tĩnh hẳn, bởi vì mọi người đều biết cao thủ triều đình nhất định sẽ đi ngang qua từ bên ngoài. Đối với đám võ tu giả mạo phe triều đình như bọn họ thì tự nhiên là có áp lực tâm lý.
Tâm trạng của Tả Khâu Bạch Duyên rất tốt, rót đầy rượu cho Lý Duy Nhất, hai tay nâng ly, vẻ mặt nịnh nọt nói:
- Lý huynh, Bạch Duyên kính ngươi một ly, coi như tạ tội trước đó đã coi thường ngươi.
Lý Duy Nhất từ chối:
- Ta chưa bao giờ uống rượu...
- Sao ngươi không uống? Đầu cá đang hướng về phía ngươi đấy.
Thạch Thập Thực muốn ăn đầu cá từ lâu, nhưng ở quá xa, không với tới.
Lý Duy Nhất bưng cá đưa qua cho hắn, đang định lấy trà thay rượu, tiếng bước chân dày đặc và tiếng nói chuyện ồn ào đã lan từ tầng một lên tầng bốn, đến ngoài cửa Chính Nam Khuyết.
Như thời gian ngưng đọng, mọi người trên bàn đều nhìn ra ngoài, ánh mắt chăm chú, không nhúc nhích.
Lãnh tụ Phượng Các là Cát Tiên Đồng, lãnh tụ Loan Đài là Khương Ninh, lãnh tụ Lân Đài là Thần Tử Lương, cùng lượng lớn cao thủ triều đình đi ngang qua cửa.
Người nào người nấy mặc quan bào hoa phục, quý khí khiếp người, bóng người trùng điệp, tiếng bước chân rầm rập, tiếng trò chuyện rì rầm không dứt.
Lại có mấy chục cao thủ trẻ tuổi trong quân đội đều mặc áo giáp, cách cửa sổ cũng có thể cảm nhận được sát khí lạnh lẽo trên người họ, chiến pháp ý niệm dao động như kim qua thiết mã ập vào tai.
- Rầm!
Đột nhiên, cửa lớn phòng riêng bị một chưởng đẩy ra.
Người bên ngoài chưa hiện thân, kình khí bàng bạc đã ùa vào.
Hơn mười cao thủ võ đạo trẻ tuổi của triều đình mặc quan bào màu đen, đầu đội mũ quan cánh dài nối đuôi nhau đi vào, một nửa số người là nữ, một nửa khác là hoạn quan, uy phong lẫm liệt nhưng âm khí cực nặng.
Bọn họ tránh ra một con đường, lui về hai bên trái phải.
- Các ngươi đi trước đi, ta giải quyết chút thù riêng.
Giọng nói êm tai quen thuộc như tiếng trời truyền từ bên ngoài vào.
Khương Ninh với dáng người cao thẳng chắp tay sau lưng đi vào, trên người là pháp khí lông chim trắng bay bay, da thịt tỏa ra tiên hà.
Đôi mắt nàng bị dải Bạch Long Văn Giao Sa rộng ba ngón tay che lại, che khuất đôi mắt tuyệt mỹ. Quan bào trên người cũng khác với những người khác, trắng tinh không dính hạt bụi, thêu năm con chim loan, trong sự anh khí mang theo một cảm giác thần bí mông lung.