Ta muốn làm một chuyện sai lầm

Tính cách của Vũ Hồng Lăng vốn luôn quái gở, nhưng vừa mới gặp đại nạn, lại là hoàn cảnh tương phùng như vậy vào lúc này, thực sự là nặn không ra nổi nửa điểm tươi cười, đành phải lại hành lễ với Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất nhìn đôi cánh trên lưng nàng, nói:

- Kể đi, ta muốn biết toàn bộ những gì ngươi và Tử Y Nữ đã trải qua trong mấy ngày nay, bất kỳ chi tiết nào cũng không được bỏ sót.

Vũ Hồng Lăng nói:

- Ta và tỷ tỷ nhận được thư mời tham gia buổi đấu giá của Đệ Cửu Thương Hội, xuất phát đến Tiêu Dao Kinh, chuẩn bị mượn Không Gian Truyền Tống Trận của U Đường để đi. Nhưng còn chưa đến Vũ Lâm Sinh Cảnh đã bị một nam tử áo đen bí ẩn có tu vi cực cao phục kích tại Đông Hải.

- Chắc hẳn là do ta tu luyện ra ấn ký chữ Vạn, dẫn tới mầm tai vạ. Ta liền kể cho hắn nghe bí cảnh dưới lòng đất mà chúng ta từng tới lúc đầu, hắn bèn giao ta và tỷ tỷ cho Hồng Tụ Y.

- Khi ta và tỷ tỷ tỉnh lại một lần nữa thì đã ở trong một tòa phủ đệ Quỷ Vương của U Đường, không biết bọn họ đã cho chúng ta ăn thứ gì mà trên lưng mọc ra một đôi cánh như vậy.

Lý Duy Nhất tiếp tục hỏi nàng các chi tiết khác, chẳng hạn như đặc điểm của người áo đen bí ẩn, hoàn cảnh bên trong phủ đệ Quỷ Vương...

Sau đó, hắn thả đám người Trác Bất Việt, Viên Thập Huyền, Loan Sinh Lân Ấu ra, tra khảo từng người.

Không sợ bọn chúng không mở miệng.

Không mở miệng thì trực tiếp giao cho Võ Đạo Thiên Tử của Phật Bộ sưu hồn, thế nào cũng có thể tìm được một chút dấu vết mảnh vỡ ký ức.

Trác Bất Việt mất cả ba chi, nằm dưới đất, tinh thần ủ rũ đáp:

- Buổi sáng Hồng Tụ Y truyền tin cho ta, nói muốn bán cho ta món hàng quan trọng, ta biết chắc chắn là hai nàng, cho nên đã đi tới chỗ hẹn. Buổi trưa sau khi gặp mặt Hồng Tụ Y trong thương đội, nàng giao Vũ Hồng Lăng và Tử Y Nữ cho ta, giá cả rất phải chăng, lý do nghe cũng xuôi tai...

Lý Duy Nhất hỏi:

- Lý do gì?

Trác Bất Việt nói:

- Nàng nói, Vũ Hồng Lăng và Tử Y Nữ có huyết mạch đặc thù, rất khó xảy ra dị biến tới mức mặt mũi hoàn toàn biến đổi. Đệ Cửu Thương Hội sợ đắc tội Đạo Cung, không dám nhận. Sau khi hoàn thành giao dịch, bản thân ta vốn định lập tức rời đi, là nàng nói... bảo ta theo cùng, dù sao cũng tiện đường, đều là đi đến Tiêu Dao Kinh. Ta đã đồng ý!

- Khi đến bên ngoài Dạ Ma Thương, gặp phải bảy vị Siêu Nhiên Kim Giáp cùng với Lý Duy Nhất nhà ngươi, ta mới biết, có lẽ mình đã trúng kế mượn đao giết người. Vì thế, ta không chút do dự, đẩy tiện nhân kia về phía Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm của ngươi.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngươi và Hồng Tụ Y không phải gặp nhau lần đầu tiên? Hai ngươi quen nhau như thế nào?

Trác Bất Việt đáp:

- Sau khi Thảo Nhân quay về Doanh Nam, có bí mật gặp mặt ta một lần, lúc ấy nàng cũng ở đó.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Thời gian các ngươi gặp mặt là vào đêm trước vụ ám sát ở Thường Vương Quốc đúng không?

Trác Bất Việt nhắm mắt lại, khẽ gật đầu:

- Lần gặp mặt đó, Thảo Nhân tuyên bố nắm rõ hành tung của ngươi, hẹn ta cùng nhau giết ngươi, cướp đoạt bảo vật trên người ngươi, cùng với khai thác cơ duyên ẩn chứa trong thân phận chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư. Ta đã từ chối, nhưng ta âm thầm bám theo.

Thời gian lặng lẽ trôi qua.

Càng ngày càng có nhiều tu giả tụ tập ở khu vực lân cận, tăng nhân của Phật Bộ, đại diện hoàng tộc Ngu gia, Thành Chủ của Thành Dạ Ma, phó chủ sự của Dạ Ma Thương, cường giả thế hệ trước của Đạo Cung... Bọn họ đều bị sáu con Phượng Sí Nga Hoàng ngăn lại ở vòng ngoài, chỉ có thể im lặng chờ đợi.

Ánh mắt Lý Duy Nhất liên tục biến ảo sau khi nghe xong toàn bộ khẩu cung, hắn nhìn về phía Thẩm Tịnh Tâm bên cạnh, hỏi:

- Tiên tử thấy thế nào?

Thẩm Tịnh Tâm quét mắt nhìn mọi người ở vòng ngoài, truyền âm nói:

- Người bày bố cục mượn đao giết người, lưỡi đao ra tay là đám người Trác Bất Việt, Viên Thập Huyền, cùng với người Doanh Đông. Bọn họ đều là những kẻ có lý do chính đáng để giết ngươi, cũng dám giết ngươi. Trong bóng tối thì có đám người Kỳ Lân Trang kiềm chế cao thủ của Phật Bộ.

Lý Duy Nhất nhìn chăm chú vào nàng:

- Lấy tâm trí của tiên tử mà chỉ nhìn thấy những bề nổi này sao?

Thẩm Tịnh Tâm u oán cười khổ, lại nói:

- Có lẽ còn một mục đích khác. Nếu không giết được ngươi, có thể đổ bối cảnh của Ngũ Sát Thiên La cho U Đường và Vong Giả U Cảnh. Chuyển ngọn nguồn của vụ ám sát Thường Vương Quốc cho Trác Bất Việt. Toàn bộ khẩu cung và thông tin đều chỉ theo hướng này.

Ánh mắt Lý Duy Nhất sâu thẳm:

- Đúng vậy, sự thật đã phơi bày. Toàn bộ tội đều do U Đường và Trác Bất Việt gánh vác, hoàn toàn không dính dáng gì tới Ngu Đạo Chân và Đệ Cửu Thương Hội, một thủ đoạn thật cao minh.

Trải qua chuyện đêm nay, Thẩm Tịnh Tâm cũng đã bắt đầu sinh lòng nghi ngờ, cảm giác được dấu vết của người bố cục.

Ví dụ như: Tử Vong Linh Hỏa bên trong cơ thể Hồng Tụ Y.

Nếu như chỗ dựa của Ngũ Sát Thiên La là U Đường, là Vong Giả U Cảnh, liệu có vì sợ hãi sự trả thù của Lăng Tiêu Cung và Phật Bộ mà giết người diệt khẩu?

Vậy thì là ai truyền mật thư cho Doanh Đông?

Thẩm Tịnh Tâm nói:

- Chỗ tính sai của người bố cục nằm ở chỗ, ngươi không chỉ không bị giết chết, trái lại còn mạnh đến mức có thể bắt sống Trác Bất Việt và Viên Thập Huyền. Bọn họ cũng không ngờ rằng, Khương Ninh sẽ liều chết giữ lại Loan Sinh Lân Ấu. Hai bên đối chiếu như vậy, mới phát hiện ra điểm kỳ lạ.

Lý Duy Nhất nói:

- Có lẽ, người bố cục căn bản không quan tâm chúng ta sẽ suy đoán như thế nào. Chỉ cần làm như hiện tại, đẩy toàn bộ trách nhiệm cho U Đường và Trác Bất Việt, khiến Phật Bộ không nắm được bất kỳ nhược điểm nào, thế là đủ rồi. Ta xin hỏi tiên tử một câu, ngươi bây giờ có tin rằng Đệ Cửu Thương Hội có vấn đề không?

Thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc, Thẩm Tịnh Tâm cảm nhận được sát khí vô hình:

- Ngươi muốn làm gì?

Lý Duy Nhất trầm ngâm:

- Nếu bây giờ chúng ta bẩm báo lên Phật Bộ, tất cả mọi chuyện cũng sẽ kết thúc tại đây. Nếu tiếp tục truy tra Đệ Cửu Thương Hội, chính là vô lý gây chuyện. Nhưng ta cảm thấy Đệ Cửu Thương Hội không đơn giản, tên Võ Đạo Thiên Tử mặc áo choàng đen bí ẩn kia và ấn ký chữ Vạn nhất định có sâu xa gì đó.

Lý Duy Nhất đột nhiên chuyển hướng câu chuyện:

- Ngày hôm qua tiên tử nói với ta, Nhân Thần Lục Bộ, Nhân Bộ bị tiêu diệt bốn vạn năm trước, Đế Bộ bị tiêu diệt ba vạn năm trước, Hoàng Bộ bị tiêu diệt hai vạn năm trước. Ngoại trừ Tiệt Bộ bị tiêu diệt trong đại kiếp U Cảnh một ngàn một trăm năm trước, thế lực thần bí mỗi lần ra tay đều là trong khoảng thời gian A Di Đà Phật chuyển thế. Có thể thấy tại Doanh Châu, bọn họ chỉ sợ một mình A Di Đà Phật.

- Điều ta muốn hỏi là, một vạn năm trước, A Di Đà Phật cũng chuyển thế, vì sao vào thời gian này bọn họ không ra tay?

Thẩm Tịnh Tâm khẽ lắc đầu:

- Lần một vạn năm trước đó, bọn họ đã ra tay với Phật Bộ. Sau khi hồng quang viên tịch của A Di Đà Phật xuất hiện, bọn họ liền lao tới Doanh Tây, kết quả lại đụng phải A Di Đà Phật.

Lý Duy Nhất nói:

- Bọn họ bị tính kế sao?

Thẩm Tịnh Tâm gật đầu:

- Người viên tịch thực sự là vị phương trượng đời trước của Vạn Vật Tổ Miếu, Tứ Tướng Thần Tăng. A Di Đà Phật mượn việc này để bố cục, dụ thế lực thần bí đó đến Doanh Tây, siêu độ mười chín vị Võ Đạo Thiên Tử. Trong đó chắc chắn có Chí Tôn, còn về phần có bao nhiêu Tôn thì chỉ có các sư phụ mới biết được. Ngươi đột nhiên nhắc đến chuyện này làm gì?

Lý Duy Nhất nói:

- Ta phát hiện ra một mốc thời gian trùng hợp.

Giọng Lý Duy Nhất chậm rãi, ánh mắt sắc bén:

- Đệ Cửu Thương Hội nhanh chóng trỗi dậy từ một vạn năm trước, kiểm soát Thiên Mục Quan, phát triển nhanh ở Doanh Tây và Trung Thổ. Hơn nữa, đối với việc thu thập tình báo thì dường như đã đến mức biến thái.

- Điều ta nghĩ là, có khi nào chính là thế lực thần bí kia bởi vì tình báo sai lệch vào một vạn năm trước, dẫn đến việc tổn thất nặng nề ở Doanh Tây. Cho nên, bọn chúng mới nâng đỡ Đệ Cửu Thương Hội, nhìn bề ngoài là thương hội, nhưng thực chất là chuyên phụ trách thu thập tình báo, cố ý chuẩn bị cho việc đối phó với Phật Bộ.

- Bây giờ Phật Bộ đi về phía nam, Đệ Cửu Thương Hội cũng đến theo.

Thẩm Tịnh Tâm nhìn về phía hắn, bên dưới lớp mặt nạ, đôi mắt nàng nặng nề chưa từng có.

Lý Duy Nhất lại nói:

- Ba vạn năm trước, Thẩm Khâu Đế Bộ của các ngươi bị tiêu diệt, tàn quân sống sót nhờ nhận ân tình của Đệ Cửu Thương Hội. Ta không biết Thẩm gia lão tổ năm đó đã gặp Đệ Cửu Thương Hội như thế nào, đã xảy ra chuyện gì. Nhưng liệu có phải là, ngay từ đầu chuyện này đã được kẻ thù sắp xếp sẵn?

- Ta chỉ là có ấn tượng đầu tiên về Đệ Cửu Thương Hội rất tệ, cho nên mới suy nghĩ nhiều hơn một chút. Lấy phẩm cách của tiên tử, vì gia tộc mà mang lòng cảm kích đối với Đệ Cửu Thương Hội, tất nhiên sẽ không nghĩ xấu về bọn họ.

Thẩm Tịnh Tâm lắc đầu:

- Liên quan đến đại sự tồn vong của Nhân Thần Lục Bộ, ta đâu thể hành động theo cảm tính? Có lẽ một người ngoài cuộc như ngươi xác thực nhìn thấu hơn một chút. Nhưng bây giờ, tất cả chỉ là suy đoán. Nếu Đệ Cửu Thương Hội thật sự có liên quan đến thế lực thần bí kia, chúng ta càng không thể vọng động, càng phải cẩn thận tỉ mỉ. Ta sẽ báo cho sư phụ biết những suy đoán của ngươi.

Lý Duy Nhất nhìn về phía hai vị tăng nhân và một nữ tử mặc áo cư sĩ đang bị sáu con Phượng Sí Nga Hoàng ngăn cản trong màn đêm phía xa.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ba người bọn họ là ai?

Thẩm Tịnh Tâm đáp:

- Ngươi hiểu biết Phật Môn còn quá ít.

Thẩm Tịnh Tâm giới thiệu cho hắn:

- Dưới ngàn tuổi, không phải chỉ có Thi Yêu và Trác Việt có thể đạt tới Tiểu Thánh Sơn. Trong số đồ tử đồ tôn của sáu vị Phật Gia thuộc Vạn Vật Tổ Miếu, đã có mấy vị Tiểu Thánh Sơn dưới ngàn tuổi, Mạn Đồ La Điện Cung cũng có ba vị thành Thánh dưới ngàn tuổi, đều trên bảy trăm tuổi.

- Theo ta tìm hiểu, chiến lực đồng cảnh giới của bọn họ kém xa Thi Yêu, không có ai xông qua được Thanh Đồng Môn thứ tư. Tham gia đạo tranh, phần lớn sẽ bị nghịch phạt, thua rất thảm.

- Ba vị mà ngươi đang nhìn thấy, lần lượt là Quảng Mậu Thánh Phật, đồ tôn của Nhị sư huynh ngươi, Đoan Mộc Tâm Chỉ của Mạn Đồ La Điện Cung, và Không Vấn Thánh Phật của Bát Tạng Phật Quốc. Ba người bọn họ liên thủ vẫn có thể giải quyết được Thi Yêu.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta tiếp theo muốn làm một chuyện sai lầm, đi ngược lại với tôn chỉ của Phật Môn, ba người bọn họ nhất định sẽ ngăn cản ta, xin tiên tử giúp ta cản bọn họ lại.

Thẩm Tịnh Tâm nói:

- Lý Duy Nhất, ngươi đừng làm bừa.

Lý Duy Nhất thản nhiên nhìn về phía nàng:

- Phong cách làm việc của Phật Bộ quá mềm mỏng, nếu như Đệ Cửu Thương Hội sau đó không ra tay, không mắc sai lầm giống như Ngũ Sát Thiên La nữa, các ngươi định làm gì? Lỡ như Đệ Cửu Thương Hội thực sự có liên quan đến thế lực thần bí kia thì sao? Hậu quả nghiêm trọng đến cỡ nào, không cần ta phải nói nhiều. Cần phải có một người đứng ra, giống như một cái gai đâm sâu vào trong thịt bọn họ, ép bọn họ phải rút ra.

- Hơn nữa, đêm nay người ta trốn ở trong tối xem kịch, coi bố cục này là một tác phẩm, không biết chừng còn đang chế nhạo chúng ta. Bây giờ kịch đã xem xong rồi, bọn họ cũng phải trả giá chút gì đó mới được.

- Nếu hôm nay bố cục sát hại ta, ta không đáp trả thì sẽ bị coi là gì?

- Yên tâm đi, ta biết nặng nhẹ. Lẽ nào tiên tử không muốn tiếp tục dò xét bọn họ sao?

Lý Duy Nhất sải bước về phía đám người.

Phó chủ sự Dạ Ma Thương là một lão nhân Trường Sinh cảnh ngũ trọng, là người đầu tiên bước tới quỳ rạp xuống đất thi lễ:

- Đệ Cửu Thương Hội và chuyện ngày hôm nay tuyệt đối không có chút quan hệ nào. Chúng ta đã điều tra rõ ràng, Hồng Tụ Y của Ngũ Sát Thiên La quả thật ẩn nấp trong thương đội của chúng ta. Nhưng nàng là Thánh Linh Vương Niệm Sư tam trọng đỉnh phong, ai có thể nhìn thấu thân phận của cường giả cỡ này? Mong Bát Phật Gia minh xét.

Lý Duy Nhất lạnh nhạt nói:

- Tốt, ta sẽ minh xét.

- Phập!

Lý Duy Nhất ngưng tụ ra một luồng chỉ quang kiếm mang, tất cả mọi người đều không kịp phản ứng lại, đầu của phó chủ sự kia đã rơi xuống đất. Tư thế quỳ gối của lão nhân tựa như đang dâng thủ cấp.

Trước vẻ mặt kinh ngạc tột độ của mọi người, Lý Duy Nhất dẫn theo sáu con Phượng Sí Nga Hoàng bay đi.

Một lát sau, hắn xuất hiện trước cánh cổng hùng vĩ của phủ đệ Dạ Ma Thương.

Hắn hạ lệnh cho sáu con Phượng Sí Nga Hoàng:

- Giết vào cho ta, từ Đạo Chủng cảnh trở lên, một kẻ cũng không tha.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters