Dạ Ma Thương cách Thành Dạ Ma ba mươi dặm, chiếm một diện tích rộng lớn, bao bọc vài ngọn núi vào bên trong phủ, có Thánh Trận thủ hộ.
- Xoạt!
Đao quang của Phá Pháp Thí Tiên Đao lướt qua màn đêm như tia chớp, cũng xé trời nứt đất chém vỡ màn trận.
- Ầm ầm.
Tam Phượng thét dài một tiếng, đứng thẳng bằng hình người, đi đầu cầm Song Đồng lao vào trong trận. Song Đồng hóa thành hai cây cột sắt to cỡ miệng chậu, vung vẩy từ trái qua phải, san bằng lầu cổng hùng vĩ treo tấm biển Dạ Ma Thương.
Ngũ Phượng, Lục Phượng bám sát theo sau, giương cánh ra, giống như hai đám mây lửa lơ lửng trên không trung của từng tòa kiến trúc bên trong phủ đệ, phóng thẳng đến khố phòng.
Phải biết rằng, vật tư từ các châu phủ lớn của Ma Quốc đổ về đây, có một phần ba đều phải qua sự chọn lọc và vận chuyển của Dạ Ma Thương.
Nhị Phượng đi khống chế trận pháp.
Đại Phượng canh giữ trước cánh cổng đã sụp đổ thành đống đổ nát, phóng ra uy thế Siêu Nhiên.
Trong Dạ Ma Thương, hộ vệ Ngũ Hải cảnh, phó nô và lực phu Dũng Tuyền cảnh bị khí tức của sáu con trùng vương ép tới mức quỳ rạp xuống đất, run lẩy bẩy.
Bọn họ đã nghe thấy mệnh lệnh mà Lý Duy Nhất ban ra vừa rồi, đương nhiên sẽ không phản kháng vô ích.
Bên trong phủ đệ, cường giả võ đạo Đạo Chủng cảnh và Trường Sinh cảnh, có kẻ phản kháng, có kẻ chạy trốn, có kẻ ẩn nấp, có kẻ kêu oan...
Vẻ mặt Lý Duy Nhất vô cùng nghiêm túc, đi vào Dạ Ma Thương, linh quang phóng ra như mạng nhện, dò xét từng sinh linh trong phủ. Hắn lại tùy cơ sưu hồn đối với một vài võ tu Đạo Chủng cảnh bỏ chạy qua người.
Mặc dù biết rõ, khả năng người bố cục và kẻ kích hoạt Tử Vong Linh Hỏa trong cơ thể Hồng Tụ Y lẩn trốn trong Dạ Ma Thương là không lớn.
Đối thủ lần này không phải là thứ ô hợp như Nham Vương Đạo Quân, có thể tùy ý nắm thóp bọn họ, mà là tồn tại có thể tiêu diệt Nhân Thần Lục Bộ.
...
Cường giả võ đạo đến từ khắp các phương hóa thành từng luồng lưu quang, lần lượt đuổi theo đến quảng trường vận chuyển hàng hóa bên ngoài Dạ Ma Thương. Nhìn thấy cảnh tượng chém giết bên trong phủ, vẻ mặt mọi người khác nhau. Có người chấn kinh, có kẻ hả hê, cũng có người trầm tư đứng ngoài quan sát.
Đúng như dự đoán của Lý Duy Nhất, ba vị Thánh Phật lập tức bước tới ngăn cản.
Quảng Mậu sốt ruột vô cùng, dang hai tay, không biết làm thế nào cho phải, nói:
- Chấp niệm quá sâu rồi, chấp niệm hóa ma.
Bối phận của Lý Duy Nhất quá cao, là sư thúc tổ của hắn.
- Cho dù tức giận đến thế nào cũng không thể lạm sát kẻ vô tội, đúc thành sai lầm lớn. Chúng ta nhất định phải ngăn cản Bát Phật Gia. Chuyện này mà truyền ra ngoài, không chỉ một mình hắn bị thiên hạ chê trách, mà danh tiếng của Phật Bộ, Vạn Vật Tổ Miếu, Tam Giới Thần Tăng cũng sẽ bị tổn hại.
Không Vấn Thánh Phật rảo bước về phía trước.
Thẩm Tịnh Tâm thấy Lý Duy Nhất chỉ nhằm vào võ tu từ Đạo Chủng cảnh trở lên, cũng coi như biết giữ chừng mực, cuối cùng khó khăn đưa ra quyết định, đi lên phía trước Không Vấn Thánh Phật, cản hắn lại.
Đạo Chủng cảnh ở bất kỳ thế lực lớn nào đều có thể xưng là lãnh đạo trung tầng, bước chân vào vòng tròn lợi ích trung tâm.
Không Vấn Thánh Phật sửng sốt, khó tin tưởng hỏi:
- Thẩm Tiên Sĩ... làm vậy là có ý gì?
Thẩm Tịnh Tâm không lập tức trả lời hắn, nàng yên lặng xoay người, nhìn về phía Dạ Ma Thương đang rực sáng đuốc lửa, nghe tiếng kêu thảm thiết chói tai truyền đến từ bên trong. Giờ khắc này, nàng ý thức sâu sắc về một mặt hoàn toàn khác với Phật tu của Lý Duy Nhất.
Trong lòng Phật tu có từ bi, có thiện ác, có nhân quả, có nghiệp chướng. Ẩn thế tự tu thì rất khó thực sự lý giải thế nào là thiện ác và từ bi. Nhập thế tu hành, thì chắc chắn sẽ bị nhân quả và nghiệp chướng trói buộc.
Lý Duy Nhất không giống như vậy, trong tâm có thiện ác, nhưng không bị thiện ác trói buộc.
Đối mặt với những vấn đề lớn thực sự, hắn dám gánh vác nhân quả, khiêu chiến ranh giới thiện ác, không sợ nghiệp chướng quấn thân.
Thời loạn phải dùng luật nặng, bệnh nặng dùng thuốc mạnh.
Trong tranh đấu sinh tử tồn vong, nếu vẫn luôn rập khuôn theo lề thói cũ, để tâm đến danh tiếng, sợ hãi bước đi sai lầm, thì làm sao có thể thắng? Làm thế nào có thể sống sót?
Thẩm Tịnh Tâm đã hiểu được vì sao Lý Duy Nhất muốn dẫn nàng nhảy vào cạm bẫy này.
Vũ Hồng Lăng, Tử Y Nữ, Khương Ninh, Đệ Cửu Thương Hội... tất cả thảy đều không quan trọng.
Điểm quan trọng duy nhất là: Thẩm Tịnh Tâm nhất định phải tới.
Rất nhiều chuyện, kỳ thực không cần bằng chứng. Chỉ cần người đưa ra quyết định cao nhất nhìn thấy thì chính là bằng chứng. Thẩm Tịnh Tâm không phải là người quyết sách cao nhất, nhưng lại có địa vị ảnh hưởng cực lớn trong thế hệ trẻ của Phật Bộ, có năng lực khiến các đại thế lực của Doanh Tây Phật Môn tâm phục khẩu phục.
Chỉ khi tận mắt nhìn thấy Hồng Tụ Y tự bốc cháy, đích thân trải qua trận chiến này, sau đó lại nghe được khẩu cung của các bên, Thẩm Tịnh Tâm mới có thể bị dao động, mới có khả năng tin tưởng.
Bằng không, nàng sẽ chỉ cho rằng đây là thương chiến giữa Thiên Lý Sơn và Đệ Cửu Thương Hội.
Nếu hôm nay nàng và Lý Duy Nhất không làm gì, không tới Thành Dạ Ma.
Vũ Hồng Lăng và Tử Y Nữ sẽ bị Trác Bất Việt đưa đi, triệt để kết luận bối cảnh của Ngũ Sát Thiên La là U Đường. Hồng Tụ Y có lẽ sẽ vĩnh viễn ẩn nấp, có lẽ sẽ bị giết người diệt khẩu trong im lặng.
Tất cả mọi chuyện sẽ trở nên vô cùng hợp lý hợp tình, nhưng nguy hiểm... đã giấu kỹ vào nơi sâu hơn.
Dưới ánh mắt chăm chú của ba vị Thánh Phật.
Thẩm Tịnh Tâm chậm rãi mở miệng:
- Hành động ngày hôm nay của hắn, ít nhất có một nửa nguyên nhân là đang giúp Phật Bộ thăm dò những nguy hiểm tiềm ẩn. Có người làm Bồ Tát từ bi, thì phải có người làm Nộ Mục Kim Cương hàng ma.
Thân hình vạm vỡ cao tới ba trượng của Triệu Mãnh ầm ầm rơi xuống đất. Ngay khoảnh khắc nhận được tin tức, hắn lập tức đuổi tới từ Tiêu Dao Kinh. Hắn liếc mắt nhìn Dạ Ma Thương một cái, rồi đi về phía bốn người Thẩm Tịnh Tâm trước tiên.
Đại chiến giữa hơn chục vị Siêu Nhiên, tin tức này đã tạo nên một trận oanh động ở Tiêu Dao Kinh, tu giả lục tục chạy đến càng lúc càng nhiều.
Một lão quái vật Thánh cấp của hoàng tộc Ngu gia nhận ra kim giáp trên người mười một thi thể Siêu Nhiên, hoảng sợ nói:
- Đây là... Kim Ô Vệ của Cửu Long Đảo ở Doanh Đông đúng không? Những bộ giáp chiến trận đi theo bộ thế này không hề đơn giản, được đúc từ hoàng kim của xương Kim Ô, vật liệu cực kỳ hiếm có trên đời, có thể coi là cấm khí, Đế Niệm Sư bình thường không thể luyện chế ra được.
- Trong vô số vạn năm lịch sử của Doanh Châu, chưa từng đào được bất kỳ cỗ Kim Ô Tiên Hài nào. Nghe nói, từng có Kim Ô chết ở Doanh Đông, nhờ vậy mới dùng xương hoàng kim của nó để luyện thành sáu trăm bảy mươi hai bộ giáp vạn chữ, hơn một nửa đã bị hủy hoại trong trận chiến cách đây một ngàn một trăm năm.
- Cái gì? Trác Bất Việt đã bị Lý Duy Nhất bắt giữ? Đó là chân truyền mạnh nhất của Đạo Cung, kỳ tài ngút trời trên đỉnh tháp Doanh Nam đấy.
- Không chỉ có Trác Bất Việt, còn có Viên Thập Huyền ở Tiểu Thánh Sơn đỉnh phong.
...
Cường giả đến từ các phương tại Tiêu Dao Kinh đều kinh hãi.
Hơn mười vị Siêu Nhiên ngã xuống, lão quái vật Thánh cấp và hạt giống Võ Đạo Thiên Tử danh chấn thiên hạ bị bắt. Bất kỳ một chuyện nào đều có thể tạo thành một trận rung chuyển không nhỏ, gom chung lại liền trở thành một trận động đất lớn.
Nhiều thông tin hơn dần dần được lan truyền:
- Nghe nói, ngọn nguồn là do Đệ Cửu Thương Hội bắt giữ người tình của Lý Duy Nhất, biến nàng thành Dị Nhân Chủng, muốn mang lên đài đấu giá.
- Ta lại nghe nói, việc đêm nay là do Doanh Đông bố trí, lấy Vũ Hồng Lăng và Tử Y Nữ của Đạo Cung ra để dụ Lý Duy Nhất xuất hiện, hòng trừ khử hắn.
- Lúc nãy chư vị không nghe thấy tiếng thét của Kỳ Lân Trang sao? Bốn mươi chín châu của Kỳ Lân Sinh Cảnh đã bị Phật Bộ công chiếm, Kỳ Lân Trang là đại nhân vật ngang cấp Trữ Thiên Tử, làm sao có thể không trả thù?
Mọi loại tin tức thật giả lẫn lộn bay ngập trời.
Hai vị Thương Chủ Sử tại tổng thương của Đệ Cửu Thương Hội ở Ma Quốc, từ Tiêu Dao Kinh đã vội vã chạy tới.
Là Ngô Hồi và Tô Nhuận.
Trên đường tới đây, bọn họ đã nắm rõ ngọn nguồn sự việc. Nhìn thấy Dạ Ma Thương bị công phá, hai người vẫn không khỏi kinh hãi, tiếp đó, ánh mắt liền trở nên lạnh lẽo, đi thẳng về hướng Đại Phượng đang trấn thủ.
Ngô Hồi phóng ra pháp khí Siêu Nhiên, cất cao giọng hét lớn:
- Xin hỏi Bát Phật Gia, Đệ Cửu Thương Hội có chỗ nào đắc tội với ngươi, mà khiến ngươi lạm sát kẻ vô tội, cướp đoạt ngang ngược như thế?
Hung quang tỏa ra trong đôi mắt Đại Phượng, móng vuốt sắc bén từng bước tiến lên, xuyên thủng gạch đá trong đống phế tích chẳng khác gì đậu hũ, chuẩn bị vật lộn với hai kẻ kia.
Bọn họ cũng trên Đạo Chủng cảnh.
Lý Duy Nhất đã đọc sơ sổ sách bên trong Dạ Ma Thương một lượt, làm rất sạch sẽ, không tìm ra nửa điểm sai sót.
Lúc này, hắn chắp tay sau lưng bước ra, quát Đại Phượng:
- Ngô huynh và Tô cô nương là cố nhân của ta, chớ có làm càn!
Ở Thiên Mục Quan nơi có tổng bộ Đệ Cửu Thương Hội, Lý Duy Nhất đã từng gặp hai người bọn họ.
Tứ Phượng đã bị thương, luôn đi theo bên cạnh Lý Duy Nhất, không biết từ đâu tìm được một cái ghế, đặt trên đống đổ nát.
Lý Duy Nhất phân phó với Tứ Phượng:
- Đi gọi Hồng Lăng và tỷ tỷ nàng tới đây.
Sau khi giao phó cho Tứ Phượng xong, ánh mắt Lý Duy Nhất mới rơi xuống trên người Ngô Hồi và Tô Nhuận:
- Trong Đệ Cửu Thương Hội các ngươi xuất hiện một kẻ không giữ quy củ, hôm nay đã bị bắt tại trận. Hai vị tới đúng lúc lắm, hãy cho ta một lời giải thích.
Nói xong, hắn ngồi xuống ghế.
Hai mắt Ngô Hồi híp lại, không nghĩ tới Lý Duy Nhất lại đổi khách thành chủ.
Tứ Phượng đưa Vũ Hồng Lăng và Tử Y Nữ đến.
Nhị Phượng áp giải hạm chủ của hai chiếc chiến hạm, cùng với thủ lĩnh thương đội, ném về phía Ngô Hồi và Tô Nhuận làm họ như quả hồ lô lăn lóc.
Lý Duy Nhất lớn giọng:
- Giao tình giữa ta và Hồng Lăng, cả thiên hạ đều biết. Nay nàng lại bị Đệ Cửu Thương Hội các ngươi biến thành Dị Nhân Chủng, lại còn tìm thấy ở bên trong thương đội của các ngươi, vận chuyển đến tận Dạ Ma Thương.
- Ngay cả Siêu Nhiên cỡ Vũ Hồng Lăng mà các ngươi cũng dám đụng vào, ta có lý do tin rằng, Dạ Ma Thương này là nơi tàng ô nạp cấu. Ta dọn dẹp nó sạch sẽ một lần, là đang làm chuyện tốt cho các ngươi đấy.
Uy thế của Lý Duy Nhất phóng ra ngoài, vẻ giận dữ nửa thật nửa giả, bộ dáng bi phẫn tựa như vẫn đang trong cơn tức.
Trong mắt rất nhiều người, sở dĩ Lý Duy Nhất nổi khùng lên đại khai sát giới, là thực sự giận dữ vì Vũ Hồng Lăng chịu nhục trở thành Dị Nhân Chủng. Thế nên, hắn dùng máu và tội liên đới để chấn nhiếp thiên hạ.
Để tránh cho chuyện tương tự sau này lại tái diễn.
Ngô Hồi bình tĩnh trở lại, nói:
- Sợ là có người cố ý vu oan cho Đệ Cửu Thương Hội! Xin hỏi Bát Phật Gia, ngươi đã nhận được tin tức các nàng bị chở đến Dạ Ma Thương từ nơi nào?
Lý Duy Nhất tự nhiên sẽ không nhắc đến Thiên Lý Sơn nửa chữ, cười lạnh:
- Vu oan? Vũ Hồng Lăng và Tử Y Nữ vốn dĩ đang bế quan tu luyện ở cung đàn Đạo Mẫu Tháp thuộc Đông Hải, là vài ngày trước nhận được thư mời hội đấu giá của Đệ Cửu Thương Hội các ngươi nên mới xuất quan. Khởi hành không bao lâu liền bị người chặn bắt.
- Ngươi lại nói rằng, chuyện này không có liên quan đến Đệ Cửu Thương Hội? Trừ Đệ Cửu Thương Hội phát ra thư mời và người của Đạo Cung, có kẻ nào biết được hành tung của các nàng?
- Hơn nữa, từ Đông Hải đến Tiêu Dao Kinh cách bao xa, ít nhất phải mất thời gian một tháng mới đến nơi. Tại sao các ngươi lại đưa thư mời cho các nàng muộn như vậy? Chẳng phải là bức ép các nàng chỉ có thể đi Không Gian Truyền Tống Trận của U Đường, từ đó khóa chặt con đường của các nàng sao?
Tô Nhuận, người cũng như tên, quyến rũ tận xương, trên đầu cắm trâm Kim Phượng giương cánh, giọng điệu kiều mị:
- Có khi là người phe Đạo Cung đã tiết lộ tin tức, bằng không, vì sao Trác Bất Việt lại hiện thân?
Tiếng bước chân nặng nề vang lên.
- Về cung đàn Đạo Mẫu Tháp, chúng ta sẽ nội bộ tra xét, nhưng Đệ Cửu Thương Hội quả thật nên cho Đạo Cung một lời giải thích.
Cường giả thế hệ trước của Đạo Cung là Hoắc Tranh Tiên từng bước một đi tới, giọng điệu lạnh lùng ngập tràn hàn ý, hai con ngươi sáng rực như tinh tú nhìn quét Tô Nhuận và Ngô Hồi.
Tuy nói là cường giả thế hệ trước, nhưng Hoắc Tranh Tiên lại không hề già, trái lại còn tuổi trẻ sung sức, có dáng vẻ của nam tử ba, bốn mươi tuổi.
Hai cánh tay của hắn dài hơn người bình thường, hai bàn tay cũng lớn hơn, hệt như một con vượn tay dài đang bước đi, vóc người vô cùng khôi ngô cường tráng.
Trong bóng tối, có người vây xem đã nhận ra thân phận của Hoắc Tranh Tiên, liền phát ra một tiếng kêu sợ hãi.
Tai Lý Duy Nhất nghe được tiếng thì thầm to nhỏ của đám đông phía xa, cũng nhận ra thân phận vị khách Đạo Cung này không phải là nhân vật tầm thường.
Tô Nhuận và Ngô Hồi hiển nhiên biết rõ Hoắc Tranh Tiên là ai, bị tinh thần ý niệm chứa trong ánh mắt của hắn làm cho kinh sợ, hai người không hẹn mà cùng lùi lại nửa bước. Lùi xong, họ mới giật mình bừng tỉnh.
Lý Duy Nhất đột ngột đứng lên:
- Thân phận hai ngươi quá thấp, không làm chủ được, ta cũng không tính toán với các ngươi nữa. Đi báo cho Thương Chủ của tổng thương Ma Quốc biết, bảo hắn tra xét chân tướng, rửa sạch hiềm nghi của Đệ Cửu Thương Hội, tiện thể mang La Sinh tới gặp ta.
- Với hệ thống tình báo của Đệ Cửu Thương Hội, tìm kiếm một La Sinh, chắc không khó chứ?