Ngu Đạo Nhàn

Tô Nhuận và Ngô Hồi không phải là kẻ yếu, ngược lại có tu vi cực cao, là cường giả thuộc cấp bậc trung tâm nhất của Đệ Cửu Thương Hội nắm rõ bí mật ấn ký chữ Vạn.

Nhưng ngày hôm nay, về mặt thân phận họ đã bị Lý Duy Nhất ép cho ngạt thở, lại có một đại nhân vật của Đạo Cung chạy tới đây hứng sư vấn tội, căn bản không cách nào ngang hàng đối thoại, trừ khi phơi bộc lộ toàn bộ tu vi.

Ở lại đây cũng không còn ý nghĩa.

Ngô Hồi nhìn thấu mục đích đại khai sát giới ngày hôm nay của Lý Duy Nhất, không mang theo cảm xúc, hờ hững nói:

- Bát Phật Gia lạm sát vô tội như thế, nếu Đệ Cửu Thương Hội không có lời đáp trả thì sau này ai dám làm việc vì chúng ta? Chúng ta làm sao đứng vững ở Doanh Nam?

Lý Duy Nhất cũng không chút e dè:

- Vô tội sao? Nếu hôm nay ta mà bỏ mạng bên ngoài Dạ Ma Thương, kẻ nào sẽ nói đạo lý vô tội với ta? Hồng Lăng cùng tỷ tỷ của nàng phải chịu nhục trở thành Dị Nhân Chủng, ai tới nói hai tiếng vô tội với các nàng?

- Thị phi đúng sai, tất nhiên sẽ có công luận.

Ngô Hồi và Tô Nhuận bay lên cao rời đi.

Trong đầu Lý Duy Nhất chợt hiện lên hình ảnh lần đầu tiên ở Thiên Mục Quan gặp mặt Ngô Hồi, đối phương làm bộ dáng đối ám hiệu đọc lên tám chữ: Thần Thương khởi nguyên, Thái Thượng vĩnh sinh.

Lúc đó, Lý Duy Nhất không để trong lòng.

Nhưng sau khi thấy Võ Đạo Thiên Tử mặc áo choàng đen kỳ bí kia cũng tu luyện ấn ký chữ Vạn, hiện tại trong đầu Lý Duy Nhất chợt lóe linh quang:

- Lẽ nào là do ta đã tu luyện ấn ký chữ Vạn sao? Đúng rồi, Vũ Hồng Lăng chính là vì ấn ký chữ Vạn nên mới bị nhắm tới.

Liệu Ngô Hồi và Tô Nhuận có phải là lỗ hổng để đột phá không?

Có thể biết được bí mật ấn ký chữ Vạn, bọn họ tuyệt đối sẽ không phải là nhân vật vòng ngoài.

Trạng thái của Triệu Mãnh hoàn toàn không giống với sự ưu phiền của ba vị Thánh Phật kia, hắn trầm giọng:

- Sư đệ của ta đã vô cùng khắc chế rồi, chỉ mới giết võ tu trên Đạo Chủng cảnh. Vụ ám sát Thường Vương Quốc, ta dám lấy danh nghĩa Phật Tổ mà thề, Ngũ Sát Thiên La đi tới đó chỉ vì muốn tiêu diệt Ma Đồng. Nếu như thế lực chống lưng của Ngũ Sát Thiên La là U Đường, vậy U Đường muốn hạ sát Ma Đồng để làm gì? Thật sự là giấu đầu lòi đuôi.

- Đám lừa trọc nhà các ngươi... các ngươi chính là quá câu nệ quy tắc, chỉ rạch ròi thiện ác, mà không hề biết ranh giới giữa thiện ác lại vô cùng mờ nhạt. Giữa đen và trắng còn có màu xám, giữa sinh và diệt còn có quỷ, giữa hư và thực còn có hình bóng.

Thẩm Tịnh Tâm lặng yên không nói lời nào.

Nàng biết, cho dù Thất Phật Gia có là Pháp Thiên Tượng Địa đi chăng nữa, thì cũng không phỏng đoán Đệ Cửu Thương Hội thành thế lực thần bí đã tiêu diệt Nhân Thần Lục Bộ.

Dạ Ma Thương.

Tại đại đường chín cánh cửa mở tung ra, ngọn đuốc đong đưa.

Khương Ninh, Vũ Hồng Lăng, Tử Y Nữ và sáu con Phượng Sí Nga Hoàng, đều đang chờ ở ngoài.

Phía bên trong đại đường chỉ có một mình Lý Duy Nhất đang ngồi đối diện với Hoắc Tranh Tiên, bầu không khí nặng nề nghẹt thở.

Lúc nãy, Hoắc Tranh Tiên đã đứng phía xa xa nhìn Lý Duy Nhất lấy Ác Đà Linh trấn áp Viên Thập Huyền, không hề coi nam tử đang là một trong những ngôi sao mới trẻ tuổi nổi tiếng nhất của Doanh Nam này như bậc hậu bối.

Hắn trước tiên tự báo ra danh tính của mình:

- Thương Hải Điện, Hoắc Tranh Tiên. Trước hết, cảm tạ Bát Phật Gia đã không màng nguy hiểm mà tới Dạ Ma Thương này để giải cứu cho vị Siêu Nhiên thuộc Đạo Cung ta. Nhưng Trác Bất Việt mắc phải tội gì, có phải là Bát Phật Gia nên cho Đạo Cung một lời giải thích không?

- Ân oán giữa ngươi và hắn, bản Thánh đã biết qua.

- An Nhàn Tĩnh từng là thành viên của Song Sinh Đạo Giáo, sau này lại đầu quân cho Đạo Cung. Trác Bất Việt làm một vị Siêu Nhiên của Đạo Cung, sưu hồn nàng hoàn toàn là xử lý việc chung, chuyện này dù sao cũng nên thương lượng đã chứ?

Bên trong các cung đàn lớn của Đạo Cung, Thương Hải Điện là trung tâm quyền lực của Thương Hải Đạo Cảnh, thống lĩnh toàn bộ trăm ức Đạo Nhân trong Sinh Cảnh cực kỳ khổng lồ này.

Lý Duy Nhất dĩ nhiên là từng nghe uy danh của Hoắc Tranh Tiên.

Hắn là Chưởng Thánh Trung Thánh Sơn trong số bốn vị Chưởng Đạo Thánh Tôn tại Doanh Châu.

Chưởng Thánh, đây không phải do hắn tự phong, mà là do tranh đoạt Thánh đã cướp được tên này, là nhận thức chung của những kẻ thiêu chiến chuốc lấy thảm bại.

Sở dĩ Hoắc Tranh Tiên có thể vô địch chưởng pháp, là có một sự gắn kết không thể tách rời với Tắc Đế.

Đế thuật mạnh nhất mà Đạo Cung từng sở hữu là nhờ vào nhị khí sinh khí Hỗn Nguyên để tu luyện thành Hỗn Nguyên Chưởng.

Lấy Hỗn Nguyên Chưởng làm cơ sở, Tắc Đế đã tự mình sáng tạo ra Tắc Đế Ấn, uy lực càng tiến thêm một bậc, khai mở ra một loại tiên thuật tầng mười.

Nhưng mấy năm gần đây, lại nhờ vào Quang Minh Tinh Thần Thư, Lục Như Phần Nghiệp, Tam Thiên Tinh Thần Bà Già La cùng với di sản của Bà Già La Giáo mà diễn hóa ra tiên thuật tầng mười một của Tắc Đế Ấn, đã được hắn đổi tên thành Sinh Tử Đế Ấn.

Hoắc Tranh Tiên cũng bởi vì tu luyện Sinh Tử Đế Ấn đã được Tắc Đế cải tiến, mới có thể trở thành Chưởng Thánh Trung Thánh Sơn, hơn nữa, còn trở thành gương mặt đại diện đương thời của Thương Hải Điện.

Lý Duy Nhất không hề nao núng trước uy danh Chưởng Thánh của người này, nhìn ba vị kỳ nữ của Đạo Cung đang đứng chờ ở phía bên ngoài, hắn chậm rãi lên tiếng:

- Về Trác Bất Việt, việc hắn đã sưu hồn An Nhàn Tĩnh không có gì sai. Trong mắt thiên hạ, có lẽ nàng có chỗ đáng bị chỉ trích. Nhưng với ta, An tỷ tỷ là một trong số ít những bậc trưởng bối thành tâm đối đãi với ta. Nàng bị sỉ nhục, cũng giống như ta bị sỉ nhục.

- Nếu chỉ dừng lại ở đây, tất nhiên là có thể thương lượng. Nhưng...

Ánh mắt Lý Duy Nhất bỗng dưng lạnh xuống, thả Trác Bất Việt ra khỏi Túi Càn Khôn:

- Nhưng chính miệng hắn đã thú nhận từng tiến hành vụ ám sát ta ở Thường Vương Quốc. Chưởng Thánh đại nhân, chuyện này có tính là lời giải thích ta đưa ra cho ngài không?

Hoắc Tranh Tiên liếc nhìn người nằm dưới đất thở thoi thóp.

Trác Bất Việt cũng không phản bác lại nửa câu.

Hoắc Tranh Tiên trực tiếp đứng lên, chuẩn bị rời đi:

- Bản Thánh hiểu rồi.

Lý Duy Nhất hô:

- Khoan đã.

Lý Duy Nhất bước lên đứng bên cạnh Trác Bất Việt, năm ngón tay như móng vuốt, cách không ấn về phía Tổ Điền, phóng ra từng tia pháp khí xuyên thấu vào bên trong, cưỡng ép lôi ra Bỉ Ngạn Thiên Đan.

Thiên Đan tỏa Hỗn Nguyên Nhị Khí, lực lượng sinh tử đan vào nhau, lơ lửng trên lòng bàn tay hắn, tỏa ánh sáng chói mắt.

- Lý Duy Nhất, ngươi có thể trực tiếp giết ta... được làm vua thua làm giặc, ta có thể chấp nhận...

Vẻ mặt Trác Bất Việt tái nhợt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bàn tay Lý Duy Nhất, thứ ánh mắt đó so với người mình yêu nhất bị kẻ khác đoạt mất còn thống khổ hơn gấp mười lần, trăm lần.

Trác Bất Việt nói tiếp:

- Nhưng đây lại là đạo cơ của ta...

Lý Duy Nhất lên tiếng:

- Dù sao ta và Đạo Cung cũng có chút giao tình, dù gì cũng phải chừa lại chút tình. Giao lại cho người các ngươi.

Lý Duy Nhất không thèm đáp lại Trác Bất Việt, lật bàn tay lại, cất Thiên Đan vào, nói:

- Trác Bất Việt vì muốn hãm hại Lê Lăng mà tại Tân Phong Tập đồ sát mấy chục vạn bách tính, bao gồm cả mấy vạn hài đồng Đạo Nhân. Chẳng lẽ Đạo Cung các ngươi không nên cho tộc nhân mình một lời giải thích hay sao?

- Ngoài ra, hãy chuyển lại một câu nói này cho Trác Việt, cứ bảo là, ân oán giữa hai người chúng ta từ nay xóa bỏ. Đương nhiên, nếu như hắn muốn so cao thấp, ta cũng sẵn sàng chơi tới cùng.

...

Lý Duy Nhất tìm đến Triệu Mãnh, đòi lại Phật châu.

Triệu Mãnh vội vàng lấy một hạt trên người xuống, đưa qua cho hắn. Hắn nhìn thấy, Lý Duy Nhất vậy mà không đuổi theo Vũ Hồng Lăng, đi về phía một vị cô nương đeo khăn che mặt khác, nhất thời hắn cảm thấy mờ mịt.

Bờ sông, sao sáng đầy trời.

Đám người Hoắc Tranh Tiên, Vũ Hồng Lăng, Tử Y Nữ chờ ở trên một chiến hạm Pháp khí phía xa.

Lý Duy Nhất đặt hạt Phật châu vào trong lòng bàn tay Khương Ninh, cười nói:

- Bảo vật trên người Loan Sinh Lân Ấu và bảy vị Siêu Nhiên Kim Giáp, ta sẽ không chia cho ngươi, hãy nhận lấy hạt châu này đi, nhớ phải mang theo bên người. Ngươi không tham gia buổi hội đấu giá vào tối ngày mai à? Nghe nói sẽ có rất nhiều vật phẩm đấu giá giúp ích trong việc tu luyện.

Khương Ninh nói:

- Không cần! Tự ngươi nên cẩn thận thì hơn, Đệ Cửu Thương Hội không đơn giản. Ở đằng sau những buổi thịnh hội, thông thường sẽ cất giấu sát cơ.

Lý Duy Nhất nói:

- Yên tâm, ta không tham gia.

Khương Ninh nhìn Phật châu ở trong tay, năm ngón tay ngọc khép chặt:

- Lúc nãy ở trước mặt cường giả của nhiều thế lực, ngươi đối xử đầy tình ý với Hồng Lăng, hôm nay, nàng ắt hẳn sẽ cảm động, thực sự là có khả năng sẽ động tình với ngươi. Ta đã từng nói qua rất nhiều lần rồi, người như ngươi cái gì cũng tốt, chỉ có điều lúc làm việc không biết chừng mực, sẽ vô tình làm tổn thương người khác rất sâu. Không lấy một viên tặng cho nàng à?

Lý Duy Nhất đáp:

- Chỉ có một viên, ta đào đâu ra viên thứ hai để tặng nàng chứ?

Lý Duy Nhất đưa mắt nhìn chiến hạm Pháp khí đã mất hút trong màn đêm, nội tâm hơi buồn bã, bỗng dưng lại cảm thấy có chút trống vắng. Khương Ninh là nữ tử tuyệt diễm đầu tiên mà hắn gặp sau khi đi tới thế giới này, cũng bởi vậy nên nàng chiếm lấy một vị trí không giống bình thường trong lòng hắn.

Mặc dù nàng luôn đầy tâm sự, lúc nào cũng giữ khoảng cách với hắn, nhưng mỗi một lần khi Lý Duy Nhất cần đến nàng nhất, nàng luôn chủ động xuất hiện.

Thời điểm tu luyện Hắc Ám Tuyền Nhãn dưới lòng bàn chân cũng như vậy, trận chiến ở Kiếm Đạo Hoàng Thành cũng thế.

Cứ như thể nàng vẫn luôn ẩn trong chỗ tối nhìn chăm chú vào hắn, nhưng bởi vì một vài nguyên nhân nào đó mà kiềm chế chính mình lại.

Rốt cuộc là vì sao?

Thân hình to lớn như núi của Triệu Mãnh bước tới bên cạnh hắn, cái đầu lớn như vại nước cũng hướng về phía bầu trời đêm, nói:

- Thực ra sư huynh cảm thấy, Vũ Hồng Lăng cũng khá được đấy chứ.

Lý Duy Nhất cười nói:

- Thẩm Tịnh Tâm cũng rất được, chẳng nhẽ ta phải bắt lấy nàng luôn à? Sư huynh, làm người không thể quá lòng tham không đáy, phải nhìn thấu lòng mình, biết nên lấy và nên bỏ đi, không thì thể nào cũng sẽ bị lật thuyền.

Lý Duy Nhất bật cười, thu lại tâm trí và tạp niệm, quay người vừa đúng dịp nhìn thấy Thẩm Tịnh Tâm trong bộ dạng nữ phẫn nam trang cầm chiếc quạt rảo bước trên con đường mòn nhỏ.

Thẩm Tịnh Tâm nói:

- Ta có ba chuyện, hai chuyện tốt, một chuyện xấu. Các ngươi muốn nghe hai chuyện nào trước?

Lý Duy Nhất nở nụ cười, hoàn toàn khác hẳn với trạng thái máu lạnh ở Dạ Ma Thương trước đó, nói:

- Tiên tử đã giúp bọn ta chọn lựa rồi còn gì, vậy thì hãy nghe chuyện tốt trước.

Thẩm Tịnh Tâm nói:

- Chuyện thứ nhất, Bất Không Thành Tựu đã thắng trận đạo tranh thứ ba. Chuyện thứ hai, Đường Vãn Châu đã giết chết Đế Lăng Tử, coi như lại thắng thêm một ván nữa.

Lý Duy Nhất nhìn về phía bóng đêm dày đặc đằng sau lưng Thẩm Tịnh Tâm. Đường Vãn Châu đứng ở trong cánh rừng cách xa mười trượng. Nàng ôm kiếm đứng đó, thân hình thon dài anh tuấn đang dựa vào một góc.

Hắn trêu:

- Từ lúc nào mà Thiếu Quân học được bản lĩnh nhặt mót giỏi vậy?

Đường Vãn Châu mỉm cười đáp lại:

- Có lẽ là vào cái lúc mà Khương Ninh và Tả Khâu Hồng Đình không ở bên cạnh.

Đường Vãn Châu tiêu sái phong lưu, nhưng ngay sau đó vẻ mặt lại trở nên nghiêm trang:

- Độn pháp của Đế Lăng Tử rất tinh diệu, sở trường của hắn là ám sát, tuy đã bị thương dưới tay Tịnh Tâm tiên tử, thế nhưng nếu muốn đuổi kịp, tìm được và giết chết hắn không phải là một chuyện dễ dàng. Nhưng đáng tiếc là hắn đã đụng phải ta, đành nhận lấy cái kết hôm nay một đi không trở lại. Mạng của hắn đã được treo ở Tiêu Linh Quân từ lâu rồi, vô cùng đáng giá.

Đường Vãn Châu đã tu luyện đế thuật không gian, có thể đuổi kịp Đế Lăng Tử cũng không có gì lạ. Nhưng tu vi của nàng mạnh vượt trên dự đoán của Lý Duy Nhất, hiển nhiên là tam trọng sơn.

Tốc độ tu luyện của nàng vẫn y như trước kia, độc tôn vượt lên người cùng thế hệ, phong thái thướt tha, mỉm cười nhìn thế gian.

Lý Duy Nhất không rõ lúc nãy Đường Vãn Châu có nhìn thấy mình đưa Phật châu cho Khương Ninh hay không, nên đành nhắc đến chính sự trước:

- Chuyện xấu mà tiên tử vừa nói là cái gì thế?

Thẩm Tịnh Tâm nói:

- Ngu Đạo Nhàn làm đại diện cho hoàng tộc Ma Quốc muốn gặp ngươi, hắn nhất định sẽ hỏi thăm về chuyện xảy ra ở Dạ Ma Thương.

Quay trở lại Dạ Ma Thương.

Đây là lần đầu tiên Lý Duy Nhất gặp mặt vị Đại Tông Chính có vị trí cực kỳ quan trọng trong hoàng tộc Ngu gia này. Ấn tượng ban đầu chính là, rất có khí độ của cường giả, uy áp ma đạo cực kỳ dày đặc, giống hệt vòng xoáy cắn nuốt tất cả ở dưới ánh đèn phản chiếu.

Ánh mắt của hắn tang thương, cô liêu, và lạnh lùng.

Ngu Đạo Nhàn nói:

- Lý Duy Nhất, đại họa buông xuống đầu ngươi rồi! Ngươi có biết, Đệ Cửu Thương Hội muốn hạ sát ngươi căn bản không cần phải tự ra tay, bọn họ có nguồn tài phú khổng lồ địch lại cả một quốc gia, chỉ cần tiêu tiền là có thể mời được rất nhiều lão quái vật. Hơn nữa, dựa vào những thủ đoạn của bọn họ sẽ không ai có thể điều tra được hung thủ chính là do bọn họ bỏ tiền ra thuê.

Ngu Đạo Nhàn chắp tay sau lưng, dưới thứ ánh sáng từ ngọn nến, mái tóc bạc trắng tựa như sương bạc phủ kín trên đỉnh đầu, nói:

- Chỉ cần bọn họ muốn, thậm chí còn có thể mời được Thánh Lâm Sơn và Trữ Thiên Tử. Ngươi có biết, tại buổi đấu giá tổ chức vào tối ngày mai, vật phẩm được đem ra đấu giá cuối cùng là cái gì không?

Lý Duy Nhất còn chưa bước qua cửa, đối phương đã phô trương thanh thế lấn át người rồi.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Là vật gì?

- Nửa viên Tiên Pháp Tinh Thần.

Ngu Đạo Nhàn quan sát biến hóa trên khuôn mặt của Lý Duy Nhất, lại nói thêm:

- Đối với Thánh Lâm Sơn và Trữ Thiên Tử mà nói, vật này có sức hấp dẫn cực kỳ lớn. Thậm chí một vài Võ Đạo Thiên Tử cũng sẽ rất có hứng thú với nó. Đệ Cửu Thương Hội có thể lấy ra loại trọng bảo nhường này, có ai mà bọn họ không thể mời được?

Lý Duy Nhất sải bước qua bậc cửa, nghe hiểu lời ngầm của đối phương:

- Có phải Đại Tông Chính muốn ta cúi đầu nhận sai, đưa ra lời cầu hòa với Đệ Cửu Thương Hội đúng không?

Ngu Đạo Nhàn nhìn thấy sắc mặt Lý Duy Nhất không có chút thay đổi nào, một tia thất vọng loé lên nơi đáy mắt:

- Ta vốn cho rằng, ngươi chỉ là nhất thời nổi giận vì hồng nhan. Nghe được mấy tin tức thế này, chắc chắn ngươi sẽ một lần nữa cân nhắc cẩn thận được và mất. Nhưng nhìn bộ dạng của ngươi hiện giờ, ta biết không cần nói tiếp nữa. Tiếp theo, chúng ta nên thảo luận về chuyện thứ hai đi.

Ngu Đạo Nhàn thu lại uy áp ma đạo che trời lấp đất kia, giọng nói cũng trở nên hòa hoãn hơn được đôi chút:

- Ác Đà Linh chính là di vật của gia phụ, năm xưa khi hắn và đám người Vụ Thiên Tử, Lê Viên Triệt cùng nhau biến mất, nghe đồn rằng đã đi đến một chiến trường nào đó ở hải ngoại. Lão phu không yêu cầu ngươi trả nó về cho cố chủ, mà muốn bỏ tiền ra để mua lại, cho dù là đế dược cao phẩm, Thánh Đan quân phẩm, hay là Pháp khí, ngươi chỉ cần mở miệng ra giá.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters