Năm xưa khi gặp phải nguy hiểm kinh hồn trên Chiến Hạm Thanh Đồng, Lý Duy Nhất không thể ngờ rằng, trong nhiều năm sau này, mình lại có nhiều vướng mắc với hậu nhân của Ngu Đà Nam chết tiệt kia đến vậy.
Rương chứa sách cổ, bản vẽ, tư liệu mà Thanh Từ đưa là Ngu Đạo Nhàn thu thập và vẽ trong nhiều năm, đã bị đóng gói mang đi.
Hơn ngàn năm sau khi Ngu Đà Nam mất tích, áp lực thọ nguyên của Ngu Đạo Nhàn ngày càng tăng dần, vẫn luôn tìm kiếm sách cổ liên quan đến Ác Đà Linh, nghiên cứu trận thế Ngũ Hành và bản vẽ thành trì của Tiêu Dao Kinh.
Đồng thời cũng coi đây là con đường trực tiếp nhất để chấn hưng Ngu gia.
Lý Duy Nhất đã nghiên cứu chiếc rương kia mười mấy lần.
Có thể khẳng định, Ác Đà Linh quả thực là một vật quan trọng giống như chìa khóa bí mật. Cái gọi là bảo khố, cực kỳ có khả năng chính là Linh Giới của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng.
Hôm qua hắn viết thư gửi đến Uyển Khâu, ngoài mặt là mời Nam Cung Bạch Thái đạo tranh, thực chất là để đào lên bí mật dưới lòng đất Tiêu Dao Kinh.
Chỉ có cơ duyên lớn ở cấp độ này, mới có thể vượt qua lối tắt thời gian, nhanh chóng nhập Thánh.
...
Lý Duy Nhất đứng trước cửa, dáng người tuấn tú, cân nhắc lời lẽ, chuẩn bị thử ngược lại phản ứng của Ngu Đạo Nhàn:
- Lấy ân oán thù hận của Lăng Tiêu Cung và Ma Quốc, theo lý mà nói, ta tuyệt đối không nên làm giao dịch với Đại Tông Chính. Nhưng Ngu Bá Tiên là Ngu Bá Tiên, Ngu Đạo Chân là Ngu Đạo Chân, với mạch này của hoàng thúc Đà Nam, chúng ta không có thù hận. Trái lại, thời thiếu niên, ở Động Khư Doanh, ta từng được Ngu Hòa tiền bối nương tay và chiếu cố nhiều, lại có một đoạn giao tình với Ngu Thanh Thanh, coi như là kết xuống một phần thiện duyên.
Ngu Đạo Nhàn tâm tư thâm trầm, nghe thấy lời này, đôi mắt già nua cũng không khỏi lộ ra một tia sáng hy vọng, tưởng rằng Lý Duy Nhất chuẩn bị bán Ác Đà Linh cho mình.
Thế là, Ngu Đạo Nhàn triệt để buông xuống sự lạnh lùng ngạo mạn của Bá Chủ ma đạo, bày ra dáng vẻ sầu lo vì nước vì dân, thở dài:
- Vong Giả U Cảnh đã dàn binh ở biên giới, Thương Thổ lại có đại khủng bố hắc ám buông xuống, phàm là người có kiến thức trên mảnh đất này đều có thể nhìn ra thế cục đã đến đêm trước đại chiến. Lão phu vẫn luôn cố gắng xoay xở giữa Ngu gia và Lăng Tiêu Cung, chúng ta phải gác lại ân oán trước, cùng nhau vượt qua thời kỳ khó khăn. Lão phu cũng nhiều lần cảnh cáo Đạo Chân, Vụ Thiên Tử đã trở về, Đại cung chủ đã phá cảnh Khôn Nguyên, chớ nên đưa Ngu gia đến bước đường vạn kiếp bất phục. Lý Duy Nhất, giá ngươi đưa ra là?
Lý Duy Nhất không chút do dự:
- Đế dược! Lấy uy lực và sự hiếm thấy của Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân, ít nhất cũng đổi được đế dược thất phẩm chứ?
Ngu Đạo Nhàn đáp:
- Đế dược thất phẩm là kỳ trân thế gian, phải vượt qua bảy lần Tiểu Hội Kiếp, kiếp nào cũng là cửa ải sinh diệt hiểm nghèo. Trong số đó có một vài loại đặc thù, thậm chí có thể giúp võ tu đột phá đại cảnh Đại Thánh Sơn, Thánh Lâm Sơn, trong tay lão phu không có phẩm cấp này... Khoan đã.
Ánh mắt sắc bén hẹp dài như lưỡi đao của Ngu Đạo Nhàn quét về phía Lý Duy Nhất đang đứng trước cửa:
- Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân? Chúng ta không phải đang bàn về Ác Đà Linh sao?
Lý Duy Nhất vội vàng giải thích:
- Là thế này, Pháp khí kinh văn của Ác Đà Linh có tám vạn bốn ngàn chữ, ngầm hợp với vô số bí số của Phật Môn. Vụ Thiên Tử suy đoán, đây là trọng khí của Phật Môn, từng nghiêm túc dặn dò ta phải bảo vệ nó thật tốt, nó có công dụng lớn với nàng, cho nên chắc chắn là không thể giao dịch.
Lời này cũng là đang báo cho Ngu Đạo Nhàn biết:
Ác Đà Linh tuyệt đối không phải do Ngu Đà Nam luyện chế, không xem như là di vật của phụ thân phải lấy lại.
Lý Duy Nhất lại nói:
- Theo ta thấy, Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân quan trọng với Ma Quốc hơn, ý nghĩa biểu tượng lớn hơn. Vừa có thể khiến trận thế Ngũ Hành của Tiêu Dao Kinh bùng nổ ra chiến uy mạnh hơn. Cũng có thể tượng trưng cho mâu thuẫn giữa Lăng Tiêu Cung và hoàng tộc Ngu gia dịu đi, phóng tín hiệu đoàn kết tích cực ra bên ngoài, tăng cường sức ngưng tụ trong nội bộ Nhân tộc. Có điều, nhìn ra toàn bộ Doanh Châu đều hiếm có ví dụ giao dịch Pháp khí chí thượng, giá ta đưa ra tuyệt đối sẽ không thấp. Ngoại trừ đế dược thất phẩm...
Lý Duy Nhất nói gì tiếp theo, Ngu Đạo Nhàn cũng không nghe lọt tai nổi, rơi vào trầm tư.
Hắn không nghi ngờ tính chân thực trong lời nói của Lý Duy Nhất, Pháp khí chí thượng như Ác Đà Linh, hai vị kia của Lăng Tiêu Cung không thể nào chưa từng nghiên cứu.
Nếu Thiền Hải Quan Vụ đã lên tiếng, hắn muốn mua lại thì chỉ có thể đi tìm nàng đàm phán.
Còn có thể mua lại được sao?
Ngu Đạo Nhàn không bộc lộ ra khao khát quá phận đối với Ác Đà Linh, sợ Lý Duy Nhất nhìn ra manh mối, vẻ mặt không đổi, nghe hắn báo xong một chuỗi dài giá cả, nhẹ gật đầu:
- Giá này đã vượt ra khỏi phạm vi chi trả của lão phu. Sau khi về Tiêu Dao Kinh, ta phải thương nghị với chư Thánh trong tộc trước, rồi mới có thể trả lời.
Mục đích thứ nhất của Ngu Đạo Nhàn khi đến Dạ Ma Thương lần này chính là Ác Đà Linh, còn việc Lý Duy Nhất kết oán với Đệ Cửu Thương Hội, trái lại hắn rất vui lòng bàng quan. Hắn cho rằng, người trẻ tuổi dù có tài tình kinh diễm đến đâu, cuối cùng vẫn hơi non nớt, làm việc hấp tấp, dễ bị cảm xúc chi phối.
Bước ra khỏi cửa lớn, trên người hắn tràn ra từng sợi ma khí, định dùng độn pháp cao thâm để rời đi.
Lý Duy Nhất bỗng nhiên ở bên trong cửa lớn tiếng hỏi:
- Đệ Cửu Thương Hội đã bán nửa viên Tiên Pháp Tinh Thần kia cho Ngu Đạo Chân rồi sao?
Ngu Đạo Nhàn khẽ xoay người, liếc nhìn hắn một cái, không trả lời câu hỏi này. Mây mù ma khí dày đặc nuốt chửng lấy hắn, trong chớp mắt biến mất tại chỗ.
Sự huyền diệu của độn pháp khiến người ta kinh hãi.
Lý Duy Nhất không nhìn rõ Ngu Đạo Nhàn biến mất như thế nào. Có thể biến mất như vậy, thì cũng có thể xuất hiện giống như thế, tựa như đang vô hình cảnh cáo Lý Duy Nhất.
Triệu Mãnh ngay lập tức xuyên qua nguyệt môn, bước vào trong sân. Chỉ thấy, Lý Duy Nhất đứng dưới hiên, đưa lưng về phía ánh nến trong nhà, khuôn mặt cương nghị trẻ tuổi tràn đầy vẻ lo âu.
Đối mặt với chí bảo như Linh Giới của Nữ Hoàng, sao Ngu Đạo Nhàn có thể từ bỏ ý đồ?
Lão đồ cổ sống mấy ngàn năm nay chấp chưởng nội pháp của hoàng tộc, rất ít khi lộ diện, tạo nghệ niệm lực tuyệt đối sẽ không thấp, phụ thân hắn là Ngu Đà Nam vốn nổi danh thiên hạ bằng niệm lực và luyện khí. Linh Giới của Nữ Hoàng ở trong mắt hắn giống như đại đạo của Đế Niệm Sư.
Nếu không mua được, vậy thì chỉ có một con đường để đi.
Dạ Ma Thương là do Thẩm Tịnh Tâm đích thân thu dọn tàn cuộc.
Nàng phát hiện, Lý Duy Nhất chỉ kiểm tra hàng hóa trong kho, không lấy đi bất kỳ món nào. Rõ ràng là hắn băn khoăn danh dự của Phật Bộ, chứ bản thân hắn sẽ không để ý việc này.
Dưới bầu trời sao, trên chiếc chiến hạm Pháp khí trở về Tiêu Dao Kinh.
Đường Vãn Châu ngồi ở đuôi hạm, đuôi ngựa buộc cao, mặc đồ đen thắt dây lưng ngọc, vóc dáng cao gầy tràn ngập vẻ đẹp động lòng người. Nàng đang nghiên cứu Pháp khí chí thượng Minh Nguyệt Cung của Đế Lăng Tử và một quyển tiễn phổ.
Nghe Lý Duy Nhất kể ra tin tức đấu giá nửa viên Tiên Pháp Tinh Thần, nàng lập tức kết luận:
- Nếu Đệ Cửu Thương Hội đã đầu tư vào Ngu Đạo Chân, muốn giúp hắn đoạt lấy thiên hạ, nửa viên kia tất nhiên sớm bán cho hắn. Hiện tại lấy nửa viên ra đấu giá, thực chất chính là ám thị cho các Sinh Cảnh ở Doanh Nam, Ngu Đạo Chân sắp bước vào cảnh giới Võ Đạo Thiên Tử, tiến thêm một bước tạo thế cho hắn.
Lý Duy Nhất cũng nhận định như vậy:
- Đệ Cửu Thương Hội làm thế này, hiển nhiên cũng là đang làm trầm trọng thêm mâu thuẫn giữa Lăng Tiêu Cung và Ngu Đạo Chân. Làm trầm trọng thêm thế cục của Ma Quốc, ép các thế lực như Chân Linh Giáo và Vong Giả U Cảnh nhanh chóng động thủ với Ngu Đạo Chân... Dường như ta lại nghĩ xấu cho bọn họ rồi, ấn tượng rập khuôn của con người quả thực khó mà thay đổi.
Đường Vãn Châu gọi:
- Lý Duy Nhất.
Đôi mắt như sao của Đường Vãn Châu nghiêm túc nhìn về phía hắn:
- Ngươi luôn là một người lạc quan, luôn nghĩ tốt cho người khác, có thể thấu hiểu sự khó xử và thân bất do kỷ của người khác... Điểm này không phải do ta nói, mà là Thường Ngọc Kiếm và Thiện Tiên Chí nói. Thiện hòa thượng nói, ngươi chưa từng vì ân oán Trường Sinh tranh độ mà làm khó hắn ở Doanh Tây, ngược lại coi hắn là bằng hữu, có thể thấu hiểu sự bất đắc dĩ và nỗi khổ tâm của hắn lúc đầu. Người như ngươi, sẽ không ác ý phỏng đoán Đệ Cửu Thương Hội một cách vô duyên vô cớ, ta tin vào trực giác và phán đoán của ngươi.
Sự ủng hộ và công nhận kiên định như vậy của Đường Vãn Châu, khiến chân mày Lý Duy Nhất hơi dãn ra một chút:
- Ta chưa từng gặp phải cục diện nào như trước mắt, có thể nhìn thấy bóng dáng, lại không nắm được nhược điểm. Không nhắc đến bọn họ nữa, ngươi muốn luyện hóa Khôn Nguyên Cửu Tuyền của Đế Lăng Tử không?
Ngũ quan của Đường Vãn Châu tinh tế sắc sảo, đường quai hàm trắng như tuyết nhếch lên, lộ ra một nụ cười khinh miệt thản nhiên:
- Tên Đế Lăng Tử kia đã luyện hóa cửu tuyền của Cổ Thiên Tử cũng chưa chắc có thể thắng được ta. Luyện hóa cửu tuyền của hắn, tất nhiên sẽ bị hắn ảnh hưởng và gò bó, làm sao bằng tự tu luyện cửu tuyền của mình càng thêm rộng mở, tương lai trời cao biển rộng? Võ đạo của Đường Vãn Châu, phải để tự nàng tu.
Lý Duy Nhất nói:
- Như vậy mới là vị Thiếu Quân trong lòng ta.
Lý Duy Nhất bị sự tự tin trên người nàng cuốn hút, tạm thời ném đi những ưu phiền lo âu, bàn với nàng về buổi đấu giá đêm mai, hy vọng nàng ra mặt, mua Địa Hồn Đan giúp.
Trên thuyền, Thẩm Tịnh Tâm và ba vị Thánh Phật tụ tập lại một chỗ, đang thương nghị sự việc đạo tranh.
Cho rằng phe địch sau khi liên tiếp thua hai trận, tất nhiên sẽ phản công mãnh liệt, việc bày binh bố trận tiếp theo đặc biệt quan trọng.
Triệu Mãnh thỉnh thoảng nhìn về phía Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu đang cười nói vui vẻ, áo đen và đạo bào chiếu rọi lẫn nhau, mắt mày toát lên vẻ ăn ý và ung dung. Có thể tưởng tượng ra cảnh tượng song kiếm hợp bích của bọn họ trên chiến trường, quả thực là một cặp trời sinh.
Hắn lại nhìn về phía chuỗi Phật châu dần ít đi trên cổ tay.
Phải nghĩ cách tặng hết ra ngoài trước khi đại sư tỷ trở về.
Đêm khuya giờ Tý.
Nam Miếu của Mạn Đồ La Điện Cung nằm ở phía nam Tiêu Dao Kinh, khắp núi đèn đuốc sáng trưng. Hương thắp lên, trên quảng trường đầy khói.
Đám cường giả thế hệ trẻ như Ngọc Cảnh Huyền, Bất Không Thành Tựu, Trúc Thanh Y, đợi ở dưới cổng vòm sơn môn, nghênh đón bọn họ khải hoàn.
Một trận đánh giết mười mấy vị Siêu Nhiên của Doanh Đông, thậm chí bao gồm cả Đế Lăng Tử.
Đại thắng như thế, có thể đè bẹp mọi tiếng bàn tán dị nghị.
Hai nhóm người vừa mới hàn huyên tụ tập, chúc mừng lẫn nhau.
Giọng nói lạnh lùng nghiêm túc của Nhị Phật Gia từ trên đỉnh núi Mạn Đồ La Bảo Điện vọng xuống:
- Bát sư đệ hãy lên đỉnh núi gặp ta.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau.
Lý Duy Nhất thản nhiên mỉm cười:
- Ta đi bẩm báo chi tiết trận chiến hôm nay cho Nhị sư huynh trước.
Nói rồi, hắn vẫy tay đi về phía đỉnh núi.
Thẩm Tịnh Tâm dẫn đầu đuổi theo:
- Ta đi cùng ngươi.
Ngay sau đó, Triệu Mãnh cũng bước lên, sải bước dài bước lên mấy chục bậc thang.
Hắn xoay người nhìn mọi người phía sau:
- Các ngươi đừng theo lên nữa, không phải cứ đông người là tốt đâu.
Cửa chính đại điện Mạn Đồ La mở rộng, bên trong là từng hàng ánh nến thắp sáng, tượng Phật trang nghiêm túc mục.
Trong số các pho tượng Phật bằng đất sét, có các Cổ Phật thành Phật trong lịch sử Doanh Tây như Thích Ca, Mạn Đồ La, Cửu Kiến, cũng có tôn vị của Bà Già La Phật và A Di Đà Phật.
Nhị Phật Gia khoác áo cà sa màu đỏ rực, đứng giữa trung tâm đại điện, không thấy vẻ vui cười thường ngày, không giận tự uy, lẳng lặng nghe Lý Duy Nhất bẩm báo toàn bộ quá trình ngày hôm nay.
Lý Duy Nhất nói:
- Tử Vong Linh Hỏa trong cơ thể Hồng Tụ Y tất nhiên có người dẫn động. Kẻ nắm giữ phù triện kích hoạt nó có khả năng cao là có mặt trong Dạ Ma Thương ngay lúc ấy.
Nhị Phật Gia chỉ bảo:
- Ngươi có thể bắt bọn chúng lại, thẩm vấn từng tên một.
Lý Duy Nhất đáp:
- Không tra khảo ra được đâu, chắc chắn đã trốn thoát rồi.
Nhị Phật Gia nói:
- Vậy ngươi cũng không thể làm loạn.
Lý Duy Nhất giải thích:
- Nhị sư huynh, ta không làm loạn. Hai quân giao chiến, ta chỉ chém tướng lĩnh, không giết binh lính là đã rất nhân từ rồi.
Nhị Phật Gia nói:
- Giao chiến hai quân cái gì, đừng lôi chuyện khác vào. Vấn đề bên phía Đệ Cửu Thương Hội, bần tăng sẽ đi đòi một lời giải thích. Vấn đề bên phía ngươi thì nghiêm trọng hơn nhiều.
Triệu Mãnh dứt khoát bước ra:
- Ta và sư đệ từng suýt chết trong tay Ngũ Sát Thiên La, hôm nay hắn lại bị gài bẫy, ngay cả nữ tử yêu thương cũng phải chịu khổ nạn. Tìm thấy nữ tử ấy ở Dạ Ma Thương, là do thương đội Đệ Cửu Thương Hội đưa tới, tang chứng rành rành, còn cần bằng chứng nữa, cứ phải có người chết ở Dạ Ma Thương, chết trước mặt các người mới được coi là bằng chứng sao? Chuyện này nếu không đánh trả một chút, thật sự coi Phật là đất sét nặn ra hay sao?
Ánh nến trong điện chao đảo kịch liệt, tắt đi một nửa.