Biến hóa thuật của Ma Phi nương nương

Nhị Phật Gia quát:

- Ngươi gào lên với ai hả? Sư phụ giao các ngươi cho ta, ta phải chịu trách nhiệm với các ngươi...

Không đợi Nhị Phật Gia nói xong.

Thẩm Tịnh Tâm đứng ra:

- Lý Duy Nhất suy đoán, Đệ Cửu Thương Hội có thể liên quan đến thế lực thần bí tiêu diệt Nhân Thần Lục Bộ. Vì vậy, trước khi ra tay đã chủ động nói với ta, hành động này của hắn chính là muốn ép Đệ Cửu Thương Hội tiếp tục ra tay với mình, nhằm vạch trần chân tướng. Có thể nói là, ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục.

Nhị Phật Gia hỏi:

- Ngươi nói gì?

Hai mắt Nhị Phật Gia trợn trừng như chuông đồng, ánh mắt lại chuyển hướng về Lý Duy Nhất:

- Có chứng... Ây da, chuyện này không phải là chuyện nhỏ, liên quan đến sự tồn vong của toàn bộ Phật Môn.

Triệu Mãnh cũng giật mình.

Không ngờ một Dạ Ma Thương nho nhỏ, phía sau lại liên quan đến chuyện lớn như vậy. Sớm biết thế, hôm nay hắn nhất định phải đi.

Lý Duy Nhất xòe hai tay ra.

Hai ấn ký chữ Vạn bay ra khỏi lòng bàn tay, chầm chậm xoay tròn bay lên trong điện.

Lý Duy Nhất nói:

- Ngọn nguồn của chuyện ngày hôm nay chính là do ấn ký này. Ở Đông Hải, ta và Đại cung chủ đã đụng độ một vị Võ Đạo Thiên Tử thần bí có ấn ký chữ Vạn trên mi tâm. Hắn là chỗ dựa phía sau Ngũ Sát Thiên La, là người bày bố tất cả mọi chuyện. Ta dám khẳng định, hắn không phải U Đường Chi Chủ. Bởi vì hắn không dám giao thủ với Đại cung chủ, không dám để lộ thân phận.

Nhị Phật Gia hỏi:

- Là ai mà lại sợ lộ thân phận đến vậy?

Triệu Mãnh không nhịn được:

- Võ Đạo Thiên Tử đều đã xuất hiện, hiện tại mũi nhọn chĩa về phía Đệ Cửu Thương Hội, cho dù chỉ có một, hai phần khả năng, chúng ta cũng phải dốc toàn lực đi điều tra. Nhị sư huynh, đây là sống còn, bài học bi thảm của Nhân Bộ, Đế Bộ, Hoàng Bộ, Tiệt Bộ, không thể lặp lại ở Phật Bộ.

Nhị Phật Gia mắng:

- Chỉ có hai ngươi mới có quyết đoán à? Chỉ có các ngươi dám gánh vác mọi chuyện, dám làm việc chắc?

Hai mắt Nhị Phật Gia trợn trừng nhìn Triệu Mãnh và Lý Duy Nhất, quan sát kỹ ấn ký chữ Vạn, vẻ mặt dần trở nên nghiêm trọng:

- Ấn ký này quả thực đã từng xuất hiện trong trận chiến vạn năm trước ở Cực Trú Chi Địa của Doanh Tây, sư phụ có nhắc tới. Ngũ Sát Thiên La ám sát Ma Đồng, hoàng tộc Ngu gia và Đệ Cửu Thương Hội khó trốn khỏi liên quan. Nếu vị Võ Đạo Thiên Tử sau lưng mấy tên sát thủ kia tu luyện ra ấn ký này, quả thực cần phải coi trọng.

- Có điều, ngay cả lão Bát nhà ngươi và Vũ Hồng Lăng của Đạo Cung cũng có thể tu luyện ra được thành tựu. Chỉ dựa vào nó không thể chứng minh được gì. Sau trận chiến vạn năm trước, trong nội bộ Phật Môn cũng có một số người đang tham ngộ ấn ký này.

- Chuyện này, chỉ giới hạn cho bốn người chúng ta biết. Bát sư đệ, chỉ cần Đệ Cửu Thương Hội không chủ động gây sự nữa, ngươi chớ nên manh động. Nếu thật sự là thế lực thần bí kia thì không phải chúng ta có thể đối phó.

Đêm đó.

Nhị Phật Gia triệu kiến đồ tôn Quảng Mậu Thánh Phật, đưa cho hắn một bức mật thư:

- Lập tức đưa đến Trung Thổ Tẩu Lang, đích thân giao tận tay Đại Phật Gia. Ngươi lại mang theo một câu lời nhắn, bảo hắn gọi lão Tam qua đây, cứ nói là Đông Hải có một con rồng lớn.

...

Lý Duy Nhất dĩ nhiên vui vẻ giao việc hệ trọng cỡ này cho đám người Nhị Phật Gia xử lý.

Mình là một tiểu bối, nỗ lực tu hành, nhanh chóng thành Thánh, mới là việc cấp bách trước mắt.

Ngu Đạo Nhàn có một điểm không hề nói sai:

Hiện tại đã là đêm trước đại chiến.

Kỳ Lân Sinh Cảnh đã bị diệt, Ma Long Vương Triều, Diệt Đạo Quân, Thương Thổ và Vong Giả U Cảnh cùng Hắc Ám Chân Linh sau lưng bọn họ không thể nào ngồi chờ chết.

Đạo tranh chính là trận chiến sĩ khí cuối cùng trước đại chiến.

Lý Duy Nhất lấy ra bốn bộ giáp Vạn Tự Khí Kim Ô Vệ đã bị Hoàng Long Kiếm làm hỏng, bao gồm bốn cặp găng tay Vạn Tự Khí đồng bộ tặng cho Thẩm Tịnh Tâm, coi như là thù lao cho trận chiến này.

Thẩm Khâu và Mạn Đồ La Điện Cung đều có Luyện Khí Tông Sư, chắc chắn có thể sửa chữa được.

Lý Duy Nhất lập tức hỏi nàng về tình hình của Tịnh Thổ Phật Quốc và A Di Đà Phật:

- Ta vẫn luôn tò mò, tại sao trong thế hệ trẻ Phật Bộ không thấy truyền nhân của A Di Đà Phật tiền bối, cũng không thấy Phật tu từ Vô Lượng Môn?

Các thế lực gia nhập thế hệ trẻ Phật Bộ của Tịnh Thổ Phật Quốc, là các thế lực thế tục do năm Thần Đạo Tính gia tộc dẫn đầu.

Không có Phật tu trong Vô Lượng Môn tới.

Thẩm Tịnh Tâm nhấc cánh tay ngọc lên, áo trắng ống tay áo như mây cuốn toàn bộ Pháp khí đi:

- Vì Doanh Tây cần người ở lại trấn thủ... Đừng nói là ngươi không đánh lại Thi Yêu, nên trông cậy bên phía Vô Lượng Môn phái Phật Thánh tới chứ?

Lý Duy Nhất nhịn không được bật cười:

- Bộ xương bạc Thi Yêu này, ta ăn chắc rồi. Tiên tử định chọn ai làm đối thủ đạo tranh vậy?

Thẩm Tịnh Tâm trầm ngâm:

- Hiện tại ta lo là, đạo tranh chỉ là bề ngoài che mắt người khác, Tiên Pháp Tinh Thần có lẽ sẽ kích nổ chiến sự sớm hơn dự tính.

Thẩm Tịnh Tâm nhảy khỏi vấn đề đạo tranh, đứng ở một vị trí cao hơn để nhìn nhận vấn đề, sâu kín ném lại một câu “Kẻ địch luôn có kế hoạch tấn công Tiêu Dao Kinh”, rồi rời đi như một làn sương đêm.

Túi Càn Khôn thiên phẩm có thể mang theo quân đội, khe nứt Ám Khư có thể mở ra ở ngoài thành.

Ai mà không lo lắng?

Lý Duy Nhất lấy ra bảy chiếc vòng tay bằng vàng để nghiên cứu, đây là bảy bộ giáp Vạn Tự Khí Kim Ô Vệ.

Trong sân.

Tam Phượng đeo một trong những chiếc vòng vàng lên móng vuốt, điều động pháp khí kích hoạt.

Vòng tay tỏa ra ánh vàng rực rỡ, kinh văn lấp lánh, sau đó bốc cháy, nhanh chóng tan chảy khắp toàn thân nó. Trong chốc lát, móng vuốt, thân thể, đầu, cánh của nó đều bị lớp áo giáp màu vàng bao phủ.

Tam Phượng nhẹ vỗ cánh, tạo ra những luồng sóng nhiệt và cuồng phong, hưng phấn rống lớn:

- Không hổ là giáp Vạn Tự Khí, chẳng những không cản trở khi bay, dường như còn có đặc tính kinh văn tăng cường tốc độ và lực lượng. Lý lão đại, ngươi xem bộ dáng bây giờ của ta có giống một con Kim Ô bay lượn chín tầng trời không?

Lý Duy Nhất nhìn Tam Phượng đang bay lên không trung, đáp:

- Ừm... giống.

Đám Phượng Sí Nga Hoàng còn lại lần lượt thử nghiệm.

Một giọng nói cất lên:

- Hôm nay sau khi đại khai sát giới, bí mật ngươi nuôi bảy con kỳ trùng cấp Đế Hoàng không thể lừa gạt ai được nữa.

Đường Vãn Châu vô thanh bước vào trong sân, mặc một bộ vân sam, dưới chiếc eo thon thả là đôi chân dài miên man như ẩn như hiện trong váy, làn da như dương chi bạch ngọc tỏa ra một lớp huỳnh quang nhàn nhạt.

Sau một trận ác chiến, rõ ràng nàng đã tắm rửa thay đồ mới, trên người toát lên nét phong tình khuynh thành của giai nhân phương Bắc.

Lý Duy Nhất đã từng nhìn thấy mặt dịu dàng đa tình của nàng, bởi vậy không hề ngạc nhiên:

- Mùi thơm thật, trước đây ngươi chưa từng dùng loại hương liệu này.

Ánh mắt nàng mang theo ý cười dịu dàng:

- Hương liệu trên thế gian có trăm ngàn loại, nếu chỉ dùng một loại rất dễ bị người ta nhận biết. Loại hương này có tên là Túy Mộng Đàm Hoa, là đồ dành riêng cho nữ quan và phi tần cấp thấp chốn cung đình Ma Quốc, dùng hoa quỳnh nở vào đêm trăng tròn chế thành, khi tắm gội sẽ bám vào da thịt toàn thân, có thể dùng pháp khí khống chế có tỏa ra mùi hương hay không...

Vốn Lý Duy Nhất đã vòng ra sau lưng nàng, hai tay ôm lấy chiếc eo nhỏ, muốn nói vài câu tình cảm.

Nhưng hắn càng nghe càng thấy không ổn.

Đường Vãn Châu tuyệt đối sẽ không nói những thứ này với hắn.

Trong mắt Lý Duy Nhất bùng lên ánh tinh quang rực rỡ, dứt khoát thu tay lại, lại đánh ra một chưởng pháp khí yên vân.

Hắn là bởi vì đang ở trong Nam Miếu của Mạn Đồ La Điện Cung, cho nên mới thả lỏng cảnh giác. Đâu ngờ có kẻ to gan dám ở ngay dưới mí mắt của Võ Đạo Thiên Tử, hóa thân thành Đường Vãn Châu để tiếp cận hắn?

Đường Vãn Châu đưa lưng về phía hắn, né tránh chưởng ấn bằng một tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó phân biệt. Thân hình nhẹ tựa kinh hồng, đôi tay ngọc thon dài, những ngón tay ngọc thuôn dài vẽ ra vòng tròn Thái Cực, hấp thu toàn bộ chưởng lực của Lý Duy Nhất.

Pháp khí chưởng vân ngày càng nhỏ, cuối cùng, ngưng tụ thành một luồng khí cỡ nắm tay, lơ lửng giữa năm ngón tay thuôn dài.

- Hèn chi có thể bắt sống Viên Thập Huyền, tu vi của ngươi hiện tại quả thực đã đạt tới độ cao sâu, rất không đơn giản rồi.

Gương mặt trắng như tuyết của nàng biến hóa như ảo ảnh dưới ánh sao, trở nên mượt mà yêu kiều hơn, trong vẻ yêu kiều đó lại mang theo một chút lạnh lẽo như nhìn thấu hồng trần. Đôi môi đỏ mọng thổi ra một hơi, pháp khí trong lòng bàn tay theo đó tiêu tán.

Lý Duy Nhất không ra tay nữa, bình ổn lại sóng thần dâng trào trong lòng:

- Ma Phi nương nương sau này tốt nhất đừng hóa thân thành nữ tử mà ta quen biết, ngươi làm vậy khiến ta rất không có cảm giác an toàn.

Trên đường trở về Tiêu Dao Kinh, Lý Duy Nhất vẫn muốn được ở riêng một lúc với Đường Vãn Châu.

Đáng tiếc sư huynh và đám người Thẩm Tịnh Tâm đều ở đó.

Thấy Đường Vãn Châu tắm gội thay y phục mà đến, Lý Duy Nhất vốn đã ấp ủ sẵn cảm xúc, lại xảy ra cái chuyện chết tiệt này, giống như rơi từ đám mây xuống hầm băng.

Thường Ngư Lộc nói:

- Biến hóa thuật của bản chân nhân có thể thay đổi thần vận khí chất, có thể xưng là một tuyệt học của Doanh Nam. Đêm nay căn bản chưa từng nghĩ tới chuyện lừa gạt ngươi, cho nên mới bị ngươi nhìn thấu. Nó không kém hơn Dịch Dung Quyết của ngươi chứ?

Lý Duy Nhất chắp tay sau lưng, ra vẻ thản nhiên, thực chất cảm xúc trong lòng vẫn bình ổn, lúc này chỉ muốn tìm Đường Vãn Châu thật sự để trấn tĩnh lại:

- Ngọc Thanh Chân Nhân và Ma Phi nương nương, trong ấn tượng của ta suốt một thời gian dài là hai người khác nhau. Thuật biến hóa như vậy quả thực tuyệt diệu không thể tả.

Thường Ngư Lộc hỏi:

- Nếu đã như vậy, ngươi có dám theo ta tiến cung một chuyến không?

Lý Duy Nhất tưởng mình nghe lầm:

- Cái gì? Vào cung nào?

Thường Ngư Lộc đáp:

- Đương nhiên là Đại Nội hoàng đình, Tiêu Dao Cung.

...

Phía bắc của Tiêu Dao Cung, trên bờ Bắc Hồ.

Đại Tư Không Phủ của Thường Hỗn Đồ, đứng đầu trong Cửu Khanh của Ma Quốc năm xưa, nay đã đổi thành tổng thương của Đệ Cửu Thương Hội ở Ma Quốc.

Thương Chủ Tô Bắc Vũ có gương mặt ngoài năm mươi tuổi, trên mặt đầy thịt mỡ, mặc hoa phục tơ vàng, bụng phệ, nhìn hệt như một thương gia thế tục, cực kỳ dễ khiến người ta khinh thường.

Hắn đứng trong tòa tháp cao bảy tầng, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ về phía Tiêu Dao Cung sâu thẳm thần thánh phía trên màn sương đêm, lẳng lặng nghe Tô Nhuận và Ngô Hồi đứng phía sau bẩm báo.

Một lúc lâu sau.

Tô Bắc Vũ xoay hai viên Lôi Châu trong lòng bàn tay, dường như đang lẩm bẩm một mình:

- Ban đầu vì giúp Ngu Đạo Chân giết Ma Đồng, cứ nghĩ rằng, để Ngũ Sát Thiên La ra tay, cộng thêm việc đánh giết cả Lý Duy Nhất và Pháp Thiên Tượng Địa là đủ để che mắt người khác. Không ngờ nhiệm vụ thất bại, ngược lại còn để lộ dấu vết. Về sau vì muốn che giấu dấu vết này, dường như càng cố bù đắp thì càng phạm nhiều sai lầm.

Tô Nhuận đứng dưới bức tường trắng, y phục gợi cảm để lộ mảng lớn làn da ra ngoài, giống như một bức tranh mỹ nhân hương diễm rung động lòng người:

- Thất thúc tổ, nếu Đệ Cửu Thương Hội không đánh trả thì làm sao có chỗ đứng ở Doanh Nam nữa? Càng miễn bàn cạnh tranh với Thiên Lý Sơn.

Ngô Hồi hạ thấp giọng:

- Không đánh trả, người ngoài sẽ chỉ cho rằng chúng ta e sợ Lý Duy Nhất. Sau này sẽ có Lý Duy Nhị, Lý Duy Tam... lần lượt ngoi lên, đánh chiếm các kho hàng khác của chúng ta.

Tô Bắc Vũ vuốt chòm râu, nhẹ nhàng xua tay:

- Chúng ta không thể manh động nữa, cũng phải trừ khử La Sinh ngay.

Tô Nhuận hỏi:

- Vì sao?

Tô Bắc Vũ đáp:

- Vì hôm nay Thẩm Tịnh Tâm đã đến đó.

Tô Bắc Vũ không giải thích nhiều.

Vốn dự định Lý Duy Nhất đến hưng sư vấn tội, mình nhất định sẽ giảng đạo lý thật tử tế với hắn, có thể nói đến mức đạo lý rất thông suốt. Nhưng Lý Duy Nhất hoàn toàn không ra bài theo lẽ thường, khiến hắn vô cùng bị động.

Trong mắt Tô Bắc Vũ lóe lên ánh u quang:

- Kẻ muốn giết Lý Duy Nhất nhiều không đếm xuể, cần gì chúng ta phải tự mình động thủ? Tô Nhuận, khi trời sáng, ngươi liền tuyên bố ra bên ngoài, do Dạ Ma Thương bị tập kích, hội đấu giá Bách Cảnh Vạn Loại dời lại mười ngày.

Tô Nhuận cười tươi như hoa, nụ cười nguy hiểm như bò cạp độc:

- Bằng hành động này đẩy Lý Duy Nhất lên đầu sóng ngọn gió sao?

Tô Bắc Vũ đáp:

- Không, chúng ta không thể công khai khiêu khích Phật Bộ. Ta chỉ là muốn để tin tức về Tiên Pháp Tinh Thần lên men thêm mười ngày nữa. Đồng thời cũng cho Chân Linh Giáo, Vong Giả U Cảnh và Doanh Đông thêm thời gian mười ngày để suy nghĩ và chuẩn bị, xem bọn chúng có quyết đoán tấn công Tiêu Dao Kinh hay không. Ngô Hồi, nếu chuyện này đã do Ngu Đạo Chân mà ra, ngươi đi báo cho hắn một tiếng, Lý Duy Nhất đã trưởng thành đến mức độ có thể bắt sống Viên Thập Huyền rồi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters