Lý Duy Nhất chỉ thấy Thường Ngư Lộc quá mức điên cuồng. Hắn đứng trong sân Nam Miếu nằm ở sườn núi, không nhịn được phóng tầm mắt nhìn về phía Tiêu Dao Cung.
Nơi đó ma vân dày đặc, linh hà lưu chuyển, giống như một dải rừng cây quỷ vực nằm giữa trung tâm khu kiến trúc thành trì san sát, là cấm khu của thiên hạ, khiến người ta kinh hãi.
Phải biết rằng, tồn tại cỡ Hồn Vô Thi Đế lẻn vào trong đó cũng suýt chút nữa ngã ngựa.
Lý Duy Nhất khôi phục bình tĩnh, nhìn về phía Ma Phi tuyệt sắc đang ở gần trong gang tấc:
- Nương nương cũng quá không để Ngu Đạo Chân vào mắt rồi, đó chính là Trữ Thiên Tử thứ ba của Doanh Nam hiện nay, sau khi hấp thu một phần Thiên Đan vỡ vụn của Ma Quân thì chiến lực càng vượt xa trước kia.
Thường Ngư Lộc không cho là đúng:
- Đám người Thanh Từ, Kỳ Lân Trang lần lượt hiện thân ở Tiêu Dao Kinh, lẽ nào Ngu Đạo Chân không biết bọn họ đến vì cái gì à? Đặc biệt là Thanh Từ kia, nắm giữ Thái Hư Tổ Trùng, ngay cả Tông Nhân Phủ cũng có thể dễ dàng lẻn vào, Ngu Đạo Chân sẽ không kiêng kỵ sao? Ta dám khẳng định, hắn chắn chắn không ở trong cung.
Hồi ở Động Khư Doanh, Tĩnh Trinh, tộc nhân của Thái Hư Tộc chỉ ở Trường Sinh cảnh đã có thể giống như không khí, vô hình vô chất, che mắt được sự kiểm tra từ Huyền Thiên Kính của Tiêu Linh Quân.
Thái Hư Tổ Trùng mạnh hơn Tĩnh Trinh không biết bao nhiêu lần.
Về phương diện tiềm tàng, biến hóa, ám sát, Lý Duy Nhất cực kỳ khâm phục Thanh Từ, may mà hắn có giao tình sâu đậm với Thanh Tử Khâm, lại học được thần thông vẽ bánh của Đại cung chủ, bằng không, khi đối mặt với lão ma đầu kia, hắn thật sự sẽ ăn không ngon ngủ không yên.
Lý Duy Nhất nói:
- Dù là vậy, trong Đại Nội hoàng đình vẫn có cao thủ nhiều như mây, vô số trận pháp, một khi mắc kẹt trong đó thì không thể nào trốn thoát được.
Thường Ngư Lộc thuộc như lòng bàn tay, vẻ mặt điềm nhiên, ánh mắt quyến rũ liếc về phía Lý Duy Nhất:
- Hai vạn năm nay, Tiêu Dao Cung đã bày bố một trăm bảy mươi bốn sát trận trong tối hoặc ngoài sáng, một phần tư trong số đó là Thánh Trận. Trong đó, Thiên Khuyết Tỏa Tinh Trận là do Ma Hoàng Ngu Đồ mời hai vị Đế Niệm ở Doanh Nam thời bấy giờ, ba người cùng nhau bày ra, đạt đến cấp độ Đế Trận.
- Ngươi có biết tại sao ta rủ ngươi đi cùng không? Có hai nguyên nhân lớn. Thứ nhất chính là, nếu thực sự xảy ra bất trắc, bị cao thủ Đại Nội phát hiện, có thân phận Bát Phật Gia của ngươi chống đỡ, Nhị Phật Gia tất nhiên sẽ ra mặt tiến cung giải cứu. Ta chỉ cần trốn vào không gian bên trong Ác Đà Linh là có thể an toàn rút lui.
- Có điều, nếu bản chân nhân đã dám tiến cung thì có nắm chắc tránh được mọi nguy hiểm, không để lộ tung tích.
Lý Duy Nhất động ý niệm, hiểu rõ Thường Ngư Lộc là một trong những người hiểu rõ Tiêu Dao Cung nhất trên thế gian, lại tu luyện Vạn Tướng Hồng Trần Đồng Thuật, có thể sớm nhìn thấu nguy hiểm, nàng quả thực không phải là nói khoác.
Nếu dưới lòng đất Tiêu Dao Kinh thực sự trấn áp Linh Giới của Nữ Hoàng, có khả năng cao lối vào chính là ở Tiêu Dao Cung.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ma Phi nương nương mạo hiểm lớn như vậy để tiến cung là vì cái gì?
Thường Ngư Lộc thở ra hương thơm như hoa lan, trong đôi mắt tràn đầy sự mong đợi đối với đạo lộ:
- Trộm đế dược, đoạt Tiên Tủy. Chỉ có Tiên Tủy thai nghén từ Thiên Pháp Tiên Tuyền mới có thể giúp bản chân nhân dùng tốc độ nhanh nhất, bước chân vào cảnh giới Trữ Thiên Tử chân chính. Lại được lực lượng thân thể của Kim Thánh Cốt gia trì, thứ hạng Trữ Thiên Tử của bản chân nhân sẽ không thấp.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Nguyên nhân thứ hai khiến nương nương tìm ta đi cùng là gì?
Thường Ngư Lộc đáp:
- Ngươi nắm giữ Khôn Nguyên Ngũ Tuyền của Ma Hoàng, có thể tránh được Chiếu Khí Kính ở cửa cung. Còn Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân chưa biết chừng có công dụng lớn.
Thường Ngư Lộc khích tướng hắn:
- Nếu ngươi ngay cả lá gan ôm eo bản chân nhân giống như ban nãy cũng không có, vậy hãy cho ta mượn hai món đồ này, ta tiến cung một mình.
Lý Duy Nhất xoay người không nhìn nàng, lười tranh luận chuyện này:
- Cái gì gọi là không có lá gan ôm eo? Ngươi là Nhị cung chủ của Lăng Tiêu Cung, cho ngươi mượn cũng được. Nhưng lỡ như ngươi mắc kẹt trong Đại Nội, ta sẽ lỗ to. Nếu nương nương đã nhờ vả ta, mời ta cùng tiến cung, vậy thù lao của ta là gì?
Dưới lớp váy dài mỏng như lụa của Thường Ngư Lộc, đôi chân ngọc thon dài thẳng tắp như ẩn như hiện, có thể thấy được sự mịn màng và trắng nõn của làn da trong suốt như ngọc. Nàng chậm rãi cất bước về phía trước, ánh mắt câu hồn đoạt phách, sáng rực lấp lánh, không nói một lời nào, nhưng lại giống như đã nói hết mọi thứ.
Nếu nói, Lý Duy Nhất ở Trường Sinh cảnh vẫn chỉ là một tiểu tử vắt mũi chưa sạch, vậy thì chỉ trăm năm sau hắn liền bắt sống Viên Thập Huyền, đã là một hạt giống Võ Đạo Thiên Tử bắt mắt, càng là Thái Tử của Lăng Tiêu Cung mà không ai có thể phủ nhận. Có lẽ năm trăm năm sau, hoặc là một ngàn năm sau, hắn sẽ leo lên vị trí Thiên Tử tôn quý.
Thường Ngư Lộc có tầm nhìn nhìn xa hơn, cảm thấy chỉ cần Lý Duy Nhất không chết yểu, thành tựu tương lai có thể đuổi kịp Chí Tôn, vấn đỉnh tiên đạo.
Lý Duy Nhất nói:
- Đế dược... cũng được!
Lý Duy Nhất cảm thấy Thường Ngư Lộc chắc chắn không chỉ tu luyện một loại đồng thuật là Vạn Tướng Hồng Trần, đôi mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người ta kia ngay cả hắn cũng không chịu nổi, ngọn lửa trong người chạy toán loạn, vội vàng lui về phía sau.
Hắn chuẩn bị tiến cung, tìm kiếm đế dược tam phẩm trở lên cho đám Phượng Sí Nga Hoàng chưa đột phá tam trọng sơn.
Chỉ cần tất cả bọn chúng đều đột phá, chiến lực của hắn lại có thể nâng cao thêm một mảng lớn.
Khóe môi Thường Ngư Lộc cong lên, trong đôi mắt hiện lên một ý cười trào phúng:
- Quả nhiên không có lá gan, đổi lại là vị Đế Giả trẻ tuổi khác có dã tâm, có quyết đoán, có bá khí vương đạo, Lăng Tiêu Cung sẽ chỉ là nội viện cung đình của hắn. Đế tâm là đặt lên trên tất cả, không bị tình ái trói buộc, coi thiên hạ là bãi săn, chúng sinh là quân cờ. Muôn vàn tuyệt sắc đều là chiến lợi phẩm điểm xuyết cho bá nghiệp tu đồ, chứ không phải là cấm kỵ cần phải ngước nhìn và né tránh. Ngọc Dao Tử không dám dạy ngươi thì để ta dạy.
Lý Duy Nhất hít sâu một hơi, nhưng một ngụm hương khí Túy Mộng Đàm Hoa nồng đậm xộc thẳng vào mũi, hắn lập tức ý thức được, đẳng cấp của mình kém đối phương quá xa:
- Hèn chi từ trên xuống dưới Ma Quốc đều mắng ngươi là yêu phi, ta tu đạo từ nhỏ, đừng làm hỏng đạo tâm của ta.
Thường Ngư Lộc lập tức khôi phục vẻ lạnh lùng xuất trần của Ngọc Thanh Chân Nhân, giống như một vị tiên tử Đạo Môn không nhuốm bụi trần, nghiêm túc dặn dò:
- Trước lúc trời sáng, vào đầu giờ Thìn, Tây Viên Môn sẽ mở, để đưa vào những vật dụng thiết yếu trong cung. Tiến cung vào thời điểm này là thích hợp nhất. Trước khi tiến cung, tốt nhất nên gửi lại vật phẩm Tổ Điền và Túi Càn Khôn ở Nam Miếu. Trong cung có nhiều bí bảo, có thể cảm ứng hoặc thăm dò đồ vật cất giấu trong thế giới nội sinh.
...
Đầu giờ Thìn, sắc trời chưa sáng.
So với Phụng Thiên Môn có trọng binh canh giữ, Tây Viên Môn nằm gần Thượng Cung Cục và Nội Vụ Phủ là lối đi chủ yếu hàng ngày của nữ quan và nhân viên hậu cần trong cung.
Thường Ngư Lộc hóa thân thành nữ quan chưởng sự Nghiêm Thanh Sương, khuôn mặt lạnh băng nghiêm nghị, khóe mắt mang theo vài phần uy nghiêm, mặc một bộ cung trang màu xanh thẫm, eo thắt đai ngọc hoa văn vân mây.
Chức quan này ở Thượng Cung Cục chỉ xếp sau Thượng Cung và Tư Ngôn.
Lý Duy Nhất thì mặc một bộ đồ thái giám màu xanh đậm, tay ôm một cái hộp đựng vật gì đó, cúi đầu theo sát phía sau.
Vào cổng cung không hề khó, sau khi qua ải Chiếu Khí Kính, bằng vào lệnh bài của nữ quan chưởng sự, hai người rất nhanh đã tiến vào Thượng Cung Cục.
Thường Ngư Lộc quen thuộc đi thẳng vào phòng trực của Thượng Cung Cục, lật xem các loại văn thư trong ngày.
Lý Duy Nhất đứng gác ở cửa.
Sắc trời đã dần sáng lên, bóng người trong sân và trên hành lang ngày càng nhiều. Có nữ quan đang quét dọn và tưới nước. Cũng có một số cung nhân thân phận thoạt nhìn khá cao đang đả tọa tu luyện, thổ nạp.
Tiêu Dao Cung chiếm cứ Thiên Pháp Tiên Tuyền, hoàn cảnh tu luyện có thể xưng là Thánh Địa đương thời.
Từ khi tiến cung đến nay, những gì Lý Duy Nhất nhìn thấy, dù là cung nhân nhỏ tuổi nhất, tu vi cũng đã đạt tới Ngũ Hải cảnh thất hải.
Đạo Chủng cảnh chiếm đa số, Trường Sinh cảnh đầy đường.
Chỉ riêng tòa Thượng Cung Cục này, bên hồ đã trồng mấy chục cây cổ mộc vạn năm, dưới gốc cây trồng đầy đủ các loại tinh dược ngàn năm đủ mọi màu sắc. Trong hồ nuôi một con yêu thủ hộ thú tỏa ra khí tức Siêu Nhiên, nghe nói đây chính là tọa kỵ của Thượng Cung, một trong ba cao thủ Đại Nội.
- Tiểu Lý Tử, vào đây.
Giọng nói lạnh lùng của Nghiêm Thanh Sương, vang lên trong phòng trực.
Lý Duy Nhất vội vàng cẩn thận rụt rè bước vào trong đó:
- Nghiêm cô cô có gì phân phó?
Thường Ngư Lộc lạnh lùng nhắc nhở:
- Theo ta tới vòng ngoài của Thiên Khuyết đưa một bản tấu chương khẩn cấp! Nhớ theo sát ta, nếu kinh động tới Cấm Quân Đại Nội, cô cô này không giữ được cái mạng chó của tên nô tài vụng về nhà ngươi đâu.
Nàng đã chọn ra bản tấu chương khẩn cấp phù hợp, đặt trong một cái khay gỗ.
Ngay sau đó, hai người một trước một sau xuyên qua hành lang sâu thẳm của Thượng Cung Cục, đi về phía thâm cung Đại Nội thực sự.
Các cung nữ, thái giám gặp trên đường, không ai là không cung kính lùi sang một bên đường, khom người hành lễ:
- Chào Nghiêm chưởng sự.
Lý Duy Nhất thầm đoán, vị Nghiêm Thanh Sương kia chắc chắn là người mà Thường Ngư Lộc đã cài cắm trong cung.
Tiêu Dao Cung rộng lớn vượt quá sức tưởng tượng của Lý Duy Nhất. Đi hết nửa canh giờ, giống như lạc vào trong biển cung điện, trận thế dày đặc, trận lâu, kim tháp, chu điện đếm không xuể, khiến người ta lạc mất phương hướng.
Chỉ thấy Thiên Khuyết cao vút đâm mây ngày càng gần.
Thường Ngư Lộc cũng liếc nhìn về phía Thiên Khuyết một cái:
- Tiêu Dao Cung có tới chín ngàn chín trăm chín mươi chín tòa nhà, hai mươi bảy tòa điện chính, lại có bốn mươi lăm Linh Thảo Động Thiên. Thời kỳ đỉnh cao có tới mấy vạn người, cao thủ dưới quyền các cung nhiều như mây, tựa như một tiểu thế giới đấu đá tranh giành quyền lực. Thiên Khuyết chính là nơi tọa lạc của Thiên Pháp Tiên Tuyền, cũng là nơi Ma Quân bế quan tu hành năm xưa.
Lý Duy Nhất đã có thể nhìn thấy đường nét của Thiên Pháp Tiên Tuyền.
Hình dạng của nó tựa như một đám mây hình nấm có đường kính vài dặm, không ngừng phun ra thiên địa pháp khí ẩn chứa tiên khí. Trong cung đình bị bao phủ bởi ma khí đen kịt, nó chống lên một khu vực linh hà có hình vòm cung.
Tiến vào cung đình bị ma khí bao phủ, ánh sáng lập tức tối sầm lại rõ rệt.
Trong không khí, có thể nhìn thấy từng hạt bụi li ti.
Thường Ngư Lộc nhắc nhở, đó là Linh Trần, vốn là Pháp khí của thái giám chưởng ấn Lữ Đông Miên, phân bố khắp toàn bộ Tiêu Dao Cung. Tu giả một khi thả pháp khí ra, Linh Trần sẽ lập tức sáng lên, tiếp đó sẽ bị lão nhân kia cảm ứng được xem có phải là khí tức lạ hay không.
Thường Ngư Lộc nói:
- Không thể xác định ai khác đang trấn giữ Thiên Khuyết, nhưng ba cao thủ Đại Nội thì nhất định đều ở đó. Thượng Cung Tào Nga Nương, thái giám chưởng ấn Lữ Đông Miên, Thống Lĩnh Cấm Quân Phàn Đạo. Trong đó, tu vi của Phàn Đạo cao nhất, từng là một vị Trạng Nguyên của Ma Quốc hai ngàn tám trăm năm trước. Lữ Đông Miên lớn tuổi nhất, phỏng chừng đã sống được bốn ngàn năm rồi.
Lý Duy Nhất cạn lời, cảm thấy trước khi tiến cung, Thường Ngư Lộc cố tình nói chuyện này rất đơn giản, hắn cảm giác như bị lừa gạt.
Phải biết rằng, Tiểu Thánh Sơn thọ nguyên ba ngàn năm, Trung Thánh Sơn thọ nguyên bốn ngàn năm, Đại Thánh Sơn thọ nguyên năm ngàn năm. Chỉ một mình Lữ Đông Miên cũng tuyệt đối không phải là nhân vật đơn giản gì.
Hắn nói:
- Cho dù Ngu Đạo Chân không đích thân tọa trấn Tiêu Dao Cung, Tào Hi Nguyệt hoặc Tào Ma Tướng, hay là những lão quái vật khác của hoàng tộc, kiểu gì cũng phải có một vị tọa trấn ở Thiên Khuyết. Lại thêm ba cường giả Đại Nội, chúng ta làm sao tiến vào Thiên Khuyết trộm Tiên Tủy đây?
Mắt Thường Ngư Lộc nhìn thẳng, đi nhanh như gió, eo mông đong đưa:
- Thực ra trọng địa số một trong Tiêu Dao Cung không phải Thiên Khuyết, mà là Địa Khuyết tương ứng với nó.
Lý Duy Nhất thốt lên:
- Địa Khuyết ư?
Nàng nhẹ gật đầu:
- Thiên Khuyết thì bản chân nhân cũng từng đi qua nhiều lần, thậm chí có thể tu hành ở bên trong. Nhưng Địa Khuyết, trước kia chỉ có Ma Quân mới được phép tiến vào, là nơi thần bí khó lường nhất. Trận thế Ngũ Hành của Tiêu Dao Kinh, nam hỏa bắc thủy, đông mộc tây kim, Tiêu Dao Cung thì là trung thổ. Thổ đến từ đâu? Có lẽ bí mật nằm ngay bên trong Địa Khuyết.
Lý Duy Nhất bỗng nhiên dừng bước:
- Thực ra, Ma Phi nương nương đến vì Địa Khuyết đúng không?
Thường Ngư Lộc không còn che giấu mục đích bản chất của mình, mỉm cười thẳng thắn với hắn:
- Trong Địa Khuyết rất có khả năng ẩn chứa bí mật về Trữ Thiên Tử mà Ngu Bá Tiên từng nói năm xưa, tất nhiên phải đi thám thính cho rõ ràng. Tiểu Lý Tử hãy giúp bản chân nhân một tay, sau khi chuyện thành công tuyệt đối sẽ không để ngươi chịu thiệt thòi.
Lý Duy Nhất nói:
- Xin thứ lỗi cho ta nói thẳng, cho dù có cơ duyên Trữ Thiên Tử, e là Ngu Đạo Chân cũng đã giao cho Tào Hi Nguyệt và Tào Ma Tướng rồi. Tào gia vẫn luôn kiên định ủng hộ hắn, là gia tộc số một chỉ đứng sau hoàng tộc hiện tại.