Thực ra Lý Duy Nhất còn muốn vào Địa Khuyết hơn nàng, cảm thấy ở đó rất có thể tìm được bí mật Linh Giới của Nữ Hoàng.
Thường Ngư Lộc nói:
- Bí mật của Địa Khuyết nếu dễ dàng bị lấy đi như vậy, nơi đó đã không trở thành cấm địa.
Không lâu sau, hai người đến gần Địa Khuyết.
Địa Khuyết là một khu vực đất trũng, bị sương mù ma khí màu đen bao phủ.
Lõm xuống ba mươi ba trượng, chiều dài và chiều rộng ba dặm.
Cấu trúc hình vuông.
Ở trung tâm sừng sững một ngôi điện đơn độc bằng thanh đồng, bốn phía toàn là đất phẳng lát bằng đá ngọc. Cho dù một con kỳ trùng bay vào cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.
Phía trên là vòm trận pháp hình tròn, tạo thành bố cục trời tròn đất vuông.
Đứng dưới một cây cổ thụ to bằng ngôi điện ở rìa Địa Khuyết, Lý Duy Nhất nhắc nhở Thường Ngư Lộc bên cạnh:
- Thánh Trận ở nơi này rất không đơn giản, ít nhất đều là cấp trung phẩm. Nếu không biết bố cục trận pháp mà tùy tiện xông vào, một khi kích hoạt nó thì chỉ có thể chờ Nhị sư huynh đến vớt người.
Hắn lại hỏi:
- Lỡ như người tọa trấn Thiên Khuyết là Tào Ma Tướng, vị Tiễn Thánh đương thời này giả vờ không nhận ra ta, đột nhiên bắn ám tiễn tới... đến lúc đó, nương nương sẽ ra tay hay không?
Thường Ngư Lộc đã có tính toán từ sớm:
- Tối nay là hội đấu giá Bách Cảnh Vạn Loại của Đệ Cửu Thương Hội, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của toàn thành. Ta đoán đêm nay, những lão quái vật ẩn nấp trong tối hoặc là sẽ nhắm đến nửa viên Tiên Pháp Tinh Thần, hoặc là sẽ lẻn vào Tiêu Dao Cung. Đến lúc đó chính là cơ hội của chúng ta. Nếu bọn họ không hành động, bản chân nhân cũng có sắp xếp khác. Đi, đào đế dược trước.
Không lâu sau, Thường Ngư Lộc đưa Lý Duy Nhất đến bên ngoài một cung uyển trông giống đạo quán.
Tường trắng lầu gỗ, trồng đầy ngọc trúc, diện tích khá rộng, trên bức hoành phi khắc hai chữ “Thường Viên“.
Sau khi Ngu Bá Tiên chết, tần phi trong cung, người có tu vi thấp bị đuổi đến Ma Lăng ở ngoại ô phía tây để giữ mộ cho Ma Quân. Người có tu vi cao thì ở lại trong cung, hưởng đãi ngộ của thái phi.
Trong đó hiển nhiên cũng có những giai nhân tuyệt sắc bị Ngu Đạo Chân kế thừa.
Thường Viên đã sớm bị niêm phong, trong phạm vi khoảng một dặm không ai dám đến gần.
Thường Ngư Lộc cẩn thận thăm dò, sau đó lấy ra trận phù, kích hoạt Thánh Trận, dẫn Lý Duy Nhất lặng lẽ lẻn vào cung uyển sâu thẳm, có thiên địa pháp khí hùng hậu này.
Bên trong tĩnh mịch, chỉ có tiếng xào xạc của ngọc trúc đung đưa.
Lý Duy Nhất thi triển thân pháp, đi tìm quanh Thường Viên một vòng rồi tay không trở về, nhìn Thường Ngư Lộc đang ngồi trên lầu trúc khôi phục vóc dáng và dung mạo Ma Phi, nói:
- Đế dược trong dược điền ở Thường Viên này của ngươi đã sớm bị người ta nhổ sạch rồi.
Thường Ngư Lộc ném cho Lý Duy Nhất một tấm trận phù bằng ngọc:
- Phù này có thể mở trận pháp của một nửa Linh Thảo Động Thiên trong Tiêu Dao Cung, ngươi tự mình hành sự cẩn thận. Tạo nghệ trận pháp của ngươi không thấp, cho dù trận thế có biến đổi, chắc chắn ngươi cũng có thể đối phó.
Lý Duy Nhất nhận lấy ngọc phù, nhìn dáng vẻ đầy tâm sự của nàng, cười hỏi:
- Nương nương chắc không phải là thăm lại chốn xưa, tựa lan can nhớ về vong phu đấy chứ?
Thường Ngư Lộc chìm đắm trong dòng suy nghĩ của bản thân, tay ngọc gối lên lan can, gò má tựa lên tay, hai mắt phủ sương mờ:
- Người như ta mà dễ động lòng như vậy thì đã không sống được đến bây giờ, cũng không thể tu luyện đến cảnh giới như hiện tại. Lý Duy Nhất, ngươi nhất định phải trân trọng những năm tháng tuổi trẻ còn có thể động chân tình này, đợi khi ngươi đến một độ tuổi nhất định, trải qua đủ nhiều, mới biết điều này đáng quý đến cỡ nào.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Vậy nương nương đang làm gì?
Thường Ngư Lộc đáp:
- Có lẽ là nhớ lại bản thân ngày xưa, từ một người thất bại trong cạnh tranh vị trí chân truyền của Độ Ách Quan, bị đưa vào cung làm nữ quan, sau đó được bồi dưỡng thành ám vệ Đại Nội, chuyên thanh trừng kẻ chống đối cho Ma Quân, giám sát bá quan, hai tay nhuốm đầy máu, từng bước nổi bật, trở thành vị Ma Phi nương nương quyền cao chức trọng. Ta được Ngu Bá Tiên bồi dưỡng ra, chuyên dùng để giết người. Ngươi có biết, Thượng Cung của Thượng Cung Cục từng là ta không? Bản chân nhân nói với ngươi những thứ này làm gì chứ, ngươi chẳng qua chỉ là một tiểu hài tử chưa lớn, cái gì cũng không dám, vẫn còn ngoan ngoãn tuân theo khuôn phép.
Lý Duy Nhất hùng hổ bước ra khỏi Thường Viên, tức xì khói, biết rõ yêu phi kia đang cố tình khích tướng và dụ dỗ hắn.
Hắn thầm nghĩ:
- Chính sự quan trọng hơn! Chắc Thường Ngư Lộc là vì ta đánh bại Viên Thập Huyền, thấy ta trưởng thành nhanh như vậy mới nảy sinh ý xấu xa, không thể trúng gian kế của nàng được.
Hắn hít sâu một hơi, gạt bỏ tạp niệm.
Lý Duy Nhất cất ngọc phù, thân hình như ma xuyên qua các góc tối chằng chịt phức tạp của Tiêu Dao Cung.
Tránh né Cấm Vệ tuần tra, hắn lặng lẽ lẻn vào một Linh Thảo Động Thiên gần Thường Viên.
Bên trong quả thực là cảnh tượng khác.
Vừa bước vào, lập tức có một luồng hơi nóng cuồn cuộn phả vào mặt. Mặt đất trong viện đầy Tiên Nhưỡng và Linh Thổ, mọc đầy kỳ hoa dị thảo thuộc tính hỏa diễm.
Trên ao dung nham ở trung tâm lơ lửng một cây Hỏa Liên đỏ rực.
Nó là một cây đế dược tam phẩm, bị từng sợi xích linh quang trói chặt, cánh hoa như ngọn lửa rực cháy, tỏa ra nhiệt độ cao khủng khiếp có thể thiêu cả kim loại.
Đế dược đạt đến mức độ tam phẩm đã sớm sinh ra linh trí độc lập cường đại, hơn nữa, chiến lực tuyệt đối ở cấp Siêu Nhiên.
Chiến lực có thể đạt đến bước nào còn tùy thuộc vào chủng loại của đế dược.
Đế dược tam phẩm bình thường chỉ ở mức độ Siêu Nhiên nhất trọng sơn, cho dù là vật vô chủ cũng không phải võ tu Trường Sinh cảnh có thể dòm ngó. Thiên Linh Tử và Địa Linh Tử sinh ra từ thiên địa, nếu đạt đến đế dược tam phẩm, chiến lực tuyệt đối không thua kém cường giả tam trọng sơn.
Lý Duy Nhất đã sớm thay Vô Thường Y, một tay cầm Hoàng Long Kiếm, vung kiếm chém đứt xích linh quang.
Ngay lập tức, hắn điều động pháp lực hắc ám tuôn ra từ lòng bàn chân trái, phóng ra huyền băng màu đen, khoảnh khắc phong ấn Hỏa Liên. Hắn nhanh chóng nhổ tận rễ nó, ném thẳng vào Không Gian Huyết Nê, nhanh gọn ném cho sáu con Phượng Sí Nga Hoàng trốn ở bên trong.
Lý Duy Nhất cướp sạch bốn cây đế dược nhất phẩm khác trong động thiên. Lúc rời đi, hắn còn đào một phần Tiên Nhưỡng, lúc này mới chịu dừng tay.
...
Lý Duy Nhất liên tục cướp bốn Linh Thảo Động Thiên.
Đến bên ngoài động thiên thứ năm, Lý Duy Nhất cảm thấy chột dạ như ăn trộm, hoảng hốt:
- Tuy Linh Thảo Động Thiên của Tiêu Dao Cung nhiều đến bốn mươi lăm tòa, nhưng không thể chắc chắn không có người trùng hợp đi vào một tòa bị ta cướp sạch. Tòa cuối cùng này, thu thập đủ năm cây đế dược tam phẩm thì dừng tay vậy. Bận rộn cả ngày, cũng đến lúc rồi.
Lý Duy Nhất vừa mở trận pháp, bước vào Linh Thảo Động Thiên có tên là Kiếm Trúc Lâm này, liền nhận ra bên trong có dị động.
Lý Duy Nhất thầm hít một ngụm khí lạnh, lập tức đứng im tại chỗ, vận chuyển ngũ giác đến mức tận cùng.
Trước mắt hắn, rừng trúc trùng trùng điệp điệp.
Thân trúc như hàng vạn cây trường thương cắm trên mặt đất, cành lá sum suê, không gió không tiếng động.
Đột nhiên.
Một con trùng vương màu vàng, nhỏ như sợi tóc, ngoằn ngoèo như sợi chỉ, lao ra khỏi rừng trúc nhanh như tia chớp, đâm thẳng vào mi tâm Lý Duy Nhất.
Kim quang trên người nó bùng nổ, khí tức mạnh mẽ.
Trông không khác gì tia chớp màu vàng chân chính xé toạc bầu trời.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Trùng vương Kim Nhiễu.
Lý Duy Nhất nhận ra đó là một trong bốn con trùng vương do Thi Nhiêu nuôi, lúc giao phong ở Nguyệt Lượng Hà Thảo Nguyên, con trùng này từng giúp đỡ Thi Nhiêu. Lúc đó, chiến lực của nó đã khá đáng sợ, lực lượng của một cú va chạm sánh ngang với kiếm tu tam trọng sơn, càng lấy tốc độ vô song đánh bị thương hắn.
Hiện giờ, hiển nhiên nó cùng Thi Nhiêu nhờ vào Minh Linh Cổ Thụ mà tiến bộ nhiều, tốc độ nhanh hơn.
Lý Duy Nhất đã chuẩn bị từ sớm, vươn tay phải ra.
Lý Duy Nhất như hóa thành Thần Phật ngàn tay, chưởng ảnh trùng điệp, trực tiếp thi triển Tán Thủ của Linh Bảo Kiếp Nã, lấy thủ đoạn cấp đế thuật tóm lấy nó.
Sau khi bắt được nó, một luồng điện quang chân thực gây ra đau nhói, cắt rách da thịt Lý Duy Nhất.
- Xoẹt xoẹt!
Kim Nhiễu cực kỳ mảnh, lại dài đến mấy trượng, từng vòng quấn quanh cánh tay hắn, kéo dài lên tận cổ.
Đang ở trong Đại Nội hoàng đình, Lý Duy Nhất đâu dám dây dưa với nó?
Hai tay hắn phóng ra lôi điện, ném bay nó đi.
Tiếp đó, trong tay áo hắn bay ra cuốn Ám Khư Hoàng Ảnh Tử Quyển, hắc ám kinh văn và hắc ám quang vụ dày đặc tuôn ra. Nương theo không gian chấn động, Kim Nhiễu bị thu vào trong cuộn da.
Lý Duy Nhất nhìn về phía bàn tay đầy máu, xuất hiện một vết thương thật sâu như bị kiếm chém.
May mà hắn đã tu luyện ấn ký chữ Vạn và kim cốt, đổi lại là cường giả Siêu Nhiên khác, cho dù là Tiểu Thánh Sơn, giờ phút này cả bàn tay cũng đã bị đứt lìa.
- Vù!
Lý Duy Nhất thu hồi Ám Khư Hoàng Ảnh Tử Quyển đang lơ lửng giữa không trung, lập tức thăm dò toàn bộ Kiếm Trúc Lâm, lẩm bẩm:
- Thi yêu nữ này to gan như vậy, dám lẻn vào Tiêu Dao Cung sao?
Lý Duy Nhất đã không còn tâm trạng đào thuốc, chuẩn bị lập tức chạy về Thường Viên, thương nghị đối sách với Thường Ngư Lộc.
Thật sự không được thì đành phải rời khỏi vòng xoáy bão táp này trước.
- Ong! Ong...
Từ hướng Thiên Khuyết, từng tiếng chuông ngân đinh tai nhức óc như trời sập vang lên. Không gian rung lắc, sóng âm khiến thiên địa pháp khí trong cung hóa thành từng đợt thủy triều cuộn trào ra ngoài.
Ở phía xa vang lên tiếng quát lớn của Siêu Nhiên:
- Phụng Thiên Môn bị địch tập kích!
...
Chiến hạm Pháp khí vượt qua mấy chục châu, đi thẳng về phía Thương Hải Đạo Cảnh.
Khương Ninh đứng bên lan can ở đuôi thuyền, đeo khăn che mặt màu trắng, mái tóc đen ngang eo nhẹ bay theo gió, cẩn thận nghiên cứu Phật châu trong tay, không nhìn ra có bất kỳ điểm đặc thù nào.
Trang Nguyệt đã sớm được nàng thả ra khỏi Túi Càn Khôn, nhíu mày hừ một tiếng:
- Gia hỏa đó càng ngày càng keo kiệt, tiểu thư mạo hiểm lớn như vậy để cảnh báo cho hắn. Vì giúp hắn đối phó Loan Sinh Lân Ấu, tiểu thư ứng phó sát thuật của đối phương, đã tiêu hao hết sức mạnh tích lũy trong khoảng thời gian này. Vậy mà hắn chỉ tặng tiểu thư một viên Phật châu không đáng tiền này sao?
Khương Ninh hỏi:
- Ngươi giận dỗi cái gì hả nha đầu kia?
Trang Nguyệt phồng má tức giận nói:
- Tiểu thư, tặng cái gì không quan trọng, quan trọng là tặng thứ càng quý giá mới chứng tỏ càng coi trọng tiểu thư. Hắn tặng Vũ Hồng Lăng...
Nàng liếc nhìn Vũ Hồng Lăng đang ngắm hoàng hôn trên sàn thuyền cách đó không xa, hạ thấp giọng:
- Tặng Sinh Mệnh Bắc Hải Đồ cho Vũ Hồng Lăng. Có lẽ đến bây giờ hắn vẫn không biết, đêm đầu tiên Trường Sinh tranh độ, là ai âm thầm giúp hắn ứng phó cửa ải khó khăn hiểm ác nhất.
Hoắc Tranh Tiên đứng thẳng tắp trên nóc chiến hạm, mười ngón tay buông thõng xuống vị trí đầu gối, nhìn về phía cánh buồm có trận văn đang no gió bay phần phật, lại nhìn những đám mây dần chuyển tối trên bầu trời.
Một cảm giác nguy hiểm khó hiểu chạy toàn thân, khiến lông tơ hắn dựng đứng.
Gió từ ấm chuyển lạnh, từ chậm chuyển nhanh.
Cơ bắp toàn thân hắn căng cứng, ngẩng đầu nhìn lên trời.
Chỉ thấy cả bầu trời trong nháy mắt tối sầm, giống như bị thứ gì đó khổng lồ vô bờ bến che phủ. Tầng mây hóa thành hình xoắn ốc kéo thẳng lên cửu thiên.
Hoắc Tranh Tiên quát:
- Làm càn, bản tọa là Hoắc Tranh Tiên, Chưởng Thánh của Thương Hải Điện, kẻ tiểu nhân phương nào không biết sống chết?
Hoắc Tranh Tiên dùng sức mạnh sóng âm lớn nhất hô lên câu này. Pháp khí trong cơ thể hoàn toàn phóng thích, kích hoạt chiến hạm Pháp khí dưới thân, bay với tốc độ nhanh nhất, như sao băng xẹt qua bầu trời.
Chiến hạm chạy về hướng đông, bầu trời phía trước âm u.
Một chiếc vương miện kim loại to như ngọn núi, giống như một ngọn quỷ sơn đen ngòm xuất hiện giữa không trung, tĩnh lặng lơ lửng, càng ngày càng gần. Chiến hạm Pháp khí không theo sự khống chế của Hoắc Tranh Tiên, giống như đang chủ động lao thẳng vào đó.
- Âm Thần Quan, Âm Miện Vương.
Da đầu Hoắc Tranh Tiên tê dại, cuối cùng ý thức được chuyện lớn không ổn, nhận ra lai lịch của quỷ quan. Nó chính là Thống Lĩnh của Âm Thần Quân, thân binh dưới trướng Động Khư Quỷ Đế.
Đã một ngàn một trăm năm trôi qua, cường giả đích hệ của Động Khư Quỷ Thành lại một lần nữa xuất hiện ở Bách Cảnh Sinh Vực.