Âm Miện Vương

Ánh tà dương bị mây đen che khuất, thiên địa lạnh buốt, tiếng gió như sấm.

Âm Thần Quan treo ở phía trước loang lổ vết rỉ sét, mây đen vờn quanh, khí tức tử vong và cảm giác nặng nề phả vào mặt, không thể tưởng tượng cần bao nhiêu vạn cân kim loại mới có thể đúc thành. Chỉ muốn nâng nó lên không phải sức người phàm có thể làm được.

Chiến hạm đang lao vút trên không dài tới sáu, bảy mươi thước, nhưng so với nó lại chỉ như một chiếc lá khô nhỏ bé.

Bên dưới quỷ quan bằng kim loại là một khuôn mặt quỷ khổng lồ đến cực hạn, dần dần hiển hiện giữa hư không, mắt như bò, miệng như sư tử. Còn thân hình quỷ thể của nó thì đám người trên thuyền không thể nhìn thấy.

Phía dưới cổ Âm Miện Vương dần dần mờ ảo, như sương như khói.

Không phải không tồn tại, mà là tu vi của nó cao tuyệt, chịu ảnh hưởng của kinh văn và pháp tắc trong quỷ thể, nhục nhãn phàm thai bình thường không thể nhìn thấy.

Gương mặt xinh đẹp của Tử Y Nữ, Vũ Hồng Lăng, Trang Nguyệt đều trở nên trắng bệch, cảm nhận được tu vi khủng khiếp của kẻ đến, tuyệt đối là đại nhân vật trong Vong Giả U Cảnh.

- Bùm bùm!

Màn sáng trận pháp phòng ngự của chiến hạm bị từng luồng quỷ khí tỏa ra tấn công, va chạm tạo ra từng vòng gợn sóng.

Không gian phía sau Khương Ninh chấn động, tòa lầu các cao vút hùng vĩ kia nhận thấy nguy hiểm, tự động hiển hiện.

Hắc Ám Tuyền Nhãn lơ lửng bên trên.

Pháp khí hình bông lúa màu trắng bao bọc lấy lầu các.

Trong tiểu thế giới bên trong lầu các, mặt đất đỏ thẫm. Khu vực trung tâm có một hồ máu, nước hồ đỏ thắm như hồng ngọc.

Hồ máu đầy ắp là ngày xưa khi ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, Khương gia mua từ Cửu Lê Tộc, bắt nguồn từ Huyết Hải Quan Ổ.

Một nữ tử có dung mạo giống hệt Khương Ninh, ngửa mặt lơ lửng trong hồ, hai tay chắp trước Tổ Điền, hai mắt nhắm nghiền. Mái tóc dài bồng bềnh trong máu, giữa những sợi tóc chảy xuôi từng sợi tơ vàng chỉ bạc.

Phía trên thân hình bồng bềnh của nàng là một bóng lúa cao mấy chục trượng, do tơ vàng chỉ bạc và pháp khí ngưng tụ thành. Từng chiếc lá lúa hư ảo nhẹ nhàng đung đưa.

- Chạy.

Chữ này thốt ra từ khóe môi nữ tử trong hồ.

Nhưng môi nàng rõ ràng không hề nhúc nhích.

Bên ngoài, mặt quỷ dưới Âm Thần Quan phát ra tiếng cười trầm thấp vang vọng hư không:

- Chưởng Thánh? Ngàn năm chưa đi săn phương bắc, trong số sinh linh nuôi nhốt ở Bách Cảnh, đây là lại mọc ra thêm vài anh hùng hào kiệt gì đó à?

Thân hình vạm vỡ của Hoắc Tranh Tiên dưới u quang của Âm Thần Quan kéo ra một cái bóng thật dài dưới sàn thuyền.

Thấy không thể khống chế chiến hạm Pháp khí, hắn trầm giọng quát:

- Sát tinh này đến từ Động Khư Quỷ Thành, chia ra đột phá vòng vây, thân ai nấy lo đi.

Lời còn chưa dứt, hắn đã trước tiên hóa thành một luồng sáng pháp Hỗn Nguyên Khí, bỏ hạm, hóa thành gió lao đi hướng nam.

Khoảnh khắc hắn rời chiến hạm, màn sáng trận pháp phòng ngự vỡ nát.

- Ầm ầm!

Cánh buồm bốc cháy như quả cầu lửa, thân thuyền theo đó nổ tung.

Khương Ninh đã sớm ném Trang Nguyệt vào Túi Càn Khôn, bóp nát một tấm độn phù do cường giả thế hệ trước trong tộc ban cho, thân hình cao ráo thanh tú được bao bọc trong ánh sáng chói lọi của phù văn, lao về phía tây.

Phán đoán của Hoắc Tranh Tiên là đúng, cho dù đối phương mạnh đến đâu, Đạo Cung có tới bốn vị cường giả Siêu Nhiên, chọn các hướng khác nhau để đột phá vòng vây, luôn có người có thể trốn thoát.

Hoắc Tranh Tiên là cường giả Trung Thánh Sơn đỉnh phong, khắp Doanh Nam, chiến đấu trong cùng cảnh giới hắn khó có đối thủ, có thể xưng là nhân vật hàng đầu dưới trướng chưởng giáo của Ức Tông, Ức Tộc.

Ở Doanh Nam, có một quy tắc bất thành văn:

Thiên Tử lập quốc, chấp chưởng Cổ Giáo. Đại Thánh Sơn khai tông, giáo hóa ức dân. Tu vi đạt tới Thánh cấp, mới có thể làm chủ Sinh Cảnh.

Đạt cảnh giới tu vi nhất định mới có thể đi lấy lợi ích thuộc về cấp bậc của mình, được địa vị tương ứng.

Hoắc Tranh Tiên là cường giả Đạo Cung có thể giao đấu với chưởng giáo Ức Tông, Ức Tộc, nhưng lúc này lại hoảng hốt phát hiện, cho dù mình có chạy trốn thế nào đi chăng nữa, Âm Thần Quan vẫn luôn treo lơ lửng trên đỉnh đầu.

Âm Miện Vương so với trong truyền thuyết... hay phải nói là so với ngàn năm trước còn đáng sợ hơn.

Trên mặt đất, quỷ khí đen ngòm bốc lên từ bốn phương tám hướng, như dây thừng lại tựa xiềng xích, trôi nổi ngưng kết, phong tỏa không gian.

- Ầm ầm.

Trốn không lối thoát, Hoắc Tranh Tiên đột ngột giáng xuống đất, giẫm nát một ngọn đồi nhỏ.

Hoắc Tranh Tiên xoay người đối mặt với Âm Thần Quan và Âm Miện Vương đang bay tới, pháp khí trong Ngũ Hải ở phổi cuộn trào, lồng ngực phập phồng, đồng thời phát ra một tiếng huýt dài, phun ra một hơi Hỗn Nguyên Khí.

Những pháp Hỗn Nguyên Khí Sinh Tử này ngưng tụ thành đế thuật, huyền quang vạn trượng, đánh thẳng về phía khuôn mặt quỷ dưới quỷ quan.

Đồng thời, tay trái của Hoắc Tranh Tiên bị bao phủ trong tử khí xám xịt, tay phải như thanh đao ánh sáng.

- Vù!

Sinh tử nhị khí giao hội trong lòng bàn tay hắn, hóa thành một cột sáng đen trắng xé toạc quỷ vân trên đỉnh đầu.

Hắn trực tiếp thi triển Sinh Tử Đế Ấn, muốn dốc sức liều mạng. Chỉ cần có thể làm bị thương Âm Miện Vương, để đối phương biết giết hắn phải trả giá, hôm nay sẽ có cơ hội thoát chết.

Hắn quát:

- Âm Miện Vương, đây là đế thuật mạnh nhất mà Tắc Đế sáng tạo ra để nghênh chiến Động Khư Quỷ Đế, Hoắc Tranh Tiên xin kính dâng!

Hai mắt Hoắc Tranh Tiên rực cháy, kinh văn trong cơ thể bay lên như vô vàn vì sao, hai chưởng cùng vung ra, Sinh Tử Đế Ấn bay đi, đánh cho hư không vặn vẹo, như nhật nguyệt xoay vần.

Bên trái xuất hiện dị cảnh vạn vật hồi sinh, bên phải là bãi tha ma vạn linh khô héo.

Vậy mà lại phá tan quỷ khí trên người Âm Miện Vương, khiến quỷ thể chân đạp đất, đầu đội trời của nó hoàn toàn hiển hiện.

Tiếng cười của mặt quỷ vẫn như cũ:

- Nghênh chiến Quỷ Đế? Tắc Đế dám nói những lời như vậy sao?

- Bùm!

Một bàn tay quỷ hóa thành xương vươn ra giữa không trung, sức mạnh mục nát âm u tràn ngập, phá tan Sinh Tử Đế Ấn mà Hoắc Tranh Tiên lấy làm tự hào, giống như bóp vỡ một bong bóng bay tới.

- Rào rào.

Vô số sợi xích quỷ khí màu đen men theo cánh tay to lớn như dãy núi của Âm Miện Vương bay ra, quấn quanh người Hoắc Tranh Tiên.

Những sợi xích quỷ khí này dường như có sinh mệnh, có đầu lâu, có răng, có móng vuốt, khoan thẳng vào bên trong cơ thể Hoắc Tranh Tiên, tiến vào huyết nhục, cửu tuyền, khí hải, hồn linh...

Tiếng hét thảm thiết, cùng với tiếng xương gãy khiến người ta tê dại da đầu liên tiếp vang lên.

Hoắc Tranh Tiên bị xích quỷ kéo thành một mớ máu thịt vặn vẹo, sau đó tứ phân ngũ liệt.

Trong tiếng cười dài của Âm Miện Vương, Âm Thần Quan nhấp nháy u quang, tham lam hấp thu huyết khí, hồn linh, Bỉ Ngạn Thiên Đan, tinh khí thi cốt của Hoắc Tranh Tiên.

Không lâu sau, hạt giống Võ Đạo Thiên Tử của Đạo Cung hóa thành từng mảnh xương cứng ngắc, vương vãi khắp mặt đất.

Đây chính là cách thức tu hành của Thệ Linh, coi cắn nuốt và cướp đoạt là đại đạo số một, tham ngộ và tu luyện chỉ là phụ trợ.

Âm Miện Vương là quỷ linh, vốn không cần huyết khí.

Nhưng đó là huyết khí của cường giả Trung Thánh Sơn, hấp thu vào Âm Thần Quan bảo tồn, sau này có thể bán cho Thi Vương trong U Cảnh.

- Mùi vị của sinh hồn và vong hồn quả thực rất khác nhau.

Đôi mắt to như hai cái hồ nước của Âm Miện Vương nhìn về hướng Khương Ninh. Trong đôi mắt khổng lồ lóe lên một tia sáng mỉa mai, chỉ cảm thấy mấy tiểu nữ oa kia quá ngây thơ, vậy mà cho rằng hôm nay còn có thể trốn thoát.

Khương Ninh trốn thoát trong phù quang một chốc liền đã nhận ra điểm không ổn.

- Là Thánh Vực sao? Hay phải nói là... Quỷ Vực?

Xung quanh nàng luôn có âm sát kinh văn nhấp nháy, bên tai nghe vạn linh kêu khóc. Rõ ràng nàng đã chạy trốn rất xa, ngoảnh đầu nhìn lại, Âm Thần Quan vẫn như núi như non, cách mình không xa.

Vị trưởng bối trong tộc ban cho nàng độn phù từng giảng giải:

Một khi rơi vào Thánh Vực lợi hại, sử dụng độn phù nào cũng vô ích, không thoát khỏi tiểu thiên địa đạo pháp mà người khác cấu trúc. Chỉ có xem xét thời thế, tránh hại gần lợi, mới là đạo trường tồn thực sự.

- Bùm!

Một cây Âm Lôi Sóc bọc trong thất thải quang hoa xoay tít từ tầng mây rơi xuống, đâm xuyên qua lớp phòng ngự hộ thể của Tử Y Nữ đang trốn chạy.

Tử Y Nữ lấy cổ cầm ra ngăn cản, nhưng vô dụng.

- Phập!

Cổ cầm đứt đôi từ giữa, trường sóc dẫn lôi, xuyên qua eo bụng nàng. Thân hình mềm mại lập tức đứt thành hai khúc như cây đàn, máu bắn ra vài trượng.

Khương Ninh liếc nhìn cánh đồng hoang vu ở hướng đó, lập tức sởn gai ốc, cả thiên địa như biến thành hai màu đen trắng. Có thể nhìn thấy, tóc trắng của Tử Y Nữ đong đưa, váy tím tung bay, nửa thân thể rơi xuống.

Chưa từng có lúc nào giống như bây giờ, khiến nàng cảm nhận được cái chết gần trong gang tấc.

Chưởng Thánh hóa thành mảnh vụn, Tử Y Nữ bỏ mạng ngay trước mắt, đều là thi thể không nguyên vẹn.

Kẻ địch tựa như đến để diệt thế.

- Tỷ tỷ!

Ở một hướng khác, Vũ Hồng Lăng gào thét khản cổ, trong lòng bi phẫn và đau đớn, nước mắt không kìm được trào ra khỏi hốc mắt. Người tỷ tỷ luôn che chở cho nàng hết mình, tính toán không sai sót, vậy mà ngay cả một giáo của kẻ địch cũng không đỡ nổi.

Cảm xúc tuyệt vọng lan tràn trong lòng, nàng đã có thể nhìn thấy kết cục tiếp theo của mình.

Trốn không thoát, hôm nay căn bản không thể trốn thoát.

- Giết sạch, không được để lại bất kỳ người sống nào. Trước khi chiến sự Tiêu Dao Kinh bùng nổ, tạm thời vẫn không thể để Bách Cảnh Sinh Vực biết Động Khư Quỷ Thành đã nhập cuộc.

Âm Miện Vương căn dặn hướng hư không một câu như vậy, mặt quỷ khổng lồ xuất hiện trên đỉnh đầu Khương Ninh.

Một cỗ quỷ khí âm hàn chui vào người Khương Ninh, da thịt lạnh buốt đau nhói, thân hình mềm mại đứng không vững, chống đỡ bằng song kiếm, thân thể vẫn liên tục lùi về phía sau.

Lầu các đài điện hùng vĩ phía sau nàng một lần nữa hiển hiện.

Ánh mắt Âm Miện Vương rơi vào bóng tối to lớn trên Hắc Ám Tuyền Nhãn.

Đó chính là mục đích chuyến đi này của hắn.

Quỷ Đế nói cho hắn biết một bí mật lớn, bảo hắn đoạt lấy tuyền nhãn mà Tuế Nguyệt Nữ Hoàng để lại, đi đến Tiêu Dao Kinh kiểm chứng, hoặc có thể mượn cớ này một hơi phá thành trì.

Tuế Nguyệt Thánh Nữ ở lại Uyển Khâu, hắn không dám đến, chỉ có thể ra tay với Khương Ninh.

Âm Miện Vương nói:

- Nghe đồn ngươi có sâu xa với Đạo Mẫu, dường như quả thật có một ít khí tức không giống bình thường.

Âm Miện Vương không có chút sợ hãi nào. Khi Đạo Mẫu còn sống quả thực rất nặng ký, nhưng đã bị Bán Tiên Ngọc Đế thu gặt và cắn nuốt, nếu nàng có khả năng uy hiếp được Bán Tiên Ngọc Đế thì đã không bị ăn.

Bàn tay âm quỷ hóa thành xương giống như năm ngón tay mây đen, hạ xuống lầu các để hái lấy Hắc Ám Tuyền Nhãn.

- Vù!

Hư ảnh cây lúa do tơ vàng chỉ bạc ngưng tụ bay lên.

Từng chiếc lá lúa tựa như những lưỡi kiếm sắc bén đâm thẳng lên bầu trời, nhất thời chặn lại bàn tay Âm Miện Vương.

Trong mảnh thế giới bên trong lầu các, huyết quang rực rỡ.

Nữ tử nằm trong hồ nước cố sức muốn mở hai mắt, nhưng mỗi khi hé ra một chút, ấn đường của Khương Ninh ở bên ngoài lại xuất hiện thêm một khe nứt rướm máu, dường như bị một lực lượng không thể chịu nổi nào đó xé rách.

Vết máu trên người Khương Ninh ngày càng nhiều, thân thể như gốm sứ trắng vỡ nát, khó mà chịu được cơn đau ấy, thân thể dựa vào song kiếm không ngừng oằn xuống.

Âm Miện Vương nhận ra Đạo Mẫu quả thật chưa chết hẳn, nhưng bị khống chế bởi cơ thể yếu ớt của tiểu nha đầu bên ngoài. Vì vậy, hắn phun ra một ngụm Âm Sát Quỷ Hỏa, trước tiên đốt thân thể Khương Ninh ở bên dưới.

Chuyện quỷ dị xảy ra.

Ngụm Đô Linh Lãnh Hỏa của hắn có tác dụng với Hoắc Tranh Tiên, rơi xuống người nha đầu bên dưới vậy mà lại bị một tầng kim quang nhàn nhạt chặn lại.

Tầng kim quang đó giống như một lớp bọt bóng dưới ánh mặt trời, cố gắng thế nào cũng không thể đốt cháy đối phương.

Âm Miện Vương kinh ngạc:

- Không ngờ ngươi mang theo bài tẩy phòng ngự lợi hại như vậy?

Âm Miện Vương đang muốn kích hoạt lực lượng của Âm Thần Quan.

Đột nhiên, tầng kim quang nhàn nhạt trên người Khương Ninh trở nên vô cùng chói lọi, như một vầng mặt trời bằng kim quang, xuyên qua Đô Linh Lãnh Hỏa đang rơi xuống, ngược lại thiêu cháy Âm Miện Vương.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters