Xông vào Khuyết

- Xoẹt!

Âm Miện Vương kinh hãi phát hiện ra, quỷ khí trên người nhiễm phải Phật quang lập tức bốc cháy.

Quỷ thể to lớn của hắn trong nháy mắt cháy bùng, hóa thành một ngọn núi lửa khổng lồ hình người.

Bên tai văng vẳng Phạn ngữ mờ ảo, ngay lúc Âm Miện Vương tưởng rằng cao nhân Phật Bộ đến.

Phía trước, một cái bóng Thần Phật từ trên người Khương Ninh bay lên, tay kết ấn, càng ngày càng cao.

Chốc lát sau, bức tượng Phật xuyên qua tầng mây, từ trên cao nhìn xuống hắn, ngón tay tựa như muốn ấn xuống.

Chỉ trong chốc lát, Quỷ Vực của Âm Miện Vương đã bị đốt sạch.

Âm Miện Vương hô to:

- Rời đi! Mau rời đi...

Âm Miện Vương sợ hãi đến mức suýt thì hồn phi phách tán, quỷ thể thu vào trong Âm Thần Quan, chạy trốn về hướng nam với tốc độ nhanh nhất.

Hướng khác, cái bóng cầm Âm Lôi Sóc đi về phía Vũ Hồng Lăng kia cũng bị Thần Phật kim quang làm kinh hãi, vội vàng chui xuống lòng đất.

- Vù!

Bóng dáng Thần Phật cao vút tầng mây vươn chỉ ra nhưng bị mất phương hướng, không hạ xuống, hóa thành từng tia kim hà, như thủy triều lui về lòng bàn tay Khương Ninh.

Trong chớp mắt, vùng đất này yên tĩnh trở lại.

Chỉ có gió lạnh gào thét, quỷ vân bay lượn trên bầu trời.

Khương Ninh quỳ một gối xuống đất, vết nứt rướm máu trên làn da trắng như tuyết dần dần liền lại, khăn che mặt sớm đã rơi xuống đất, vẻ mặt yếu ớt bệnh hoạn.

Nàng chậm rãi xòe tay ra.

Hạt Phật châu trong lòng bàn tay xuất hiện một khe nứt nhỏ.

Khó có thể tưởng tượng được, trong một viên châu nhỏ bé lại ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp như vậy. Vừa rồi nếu Âm Miện Vương kia không trốn, một chỉ của tượng Phật kim quang rơi xuống, hắn chắc chắn sẽ hồn phi phách tán.

Xét cho cùng, Phật châu này chung quy vẫn là vật chết hộ thể, không thể chủ động truy kích kẻ địch.

Khương Ninh khẽ lẩm bẩm:

- Từ Hàng Khai Quang?

Nàng cảm thấy kim quang Phật ảnh vừa rồi rất giống với bóng dáng hiển hóa ra khi Lý Duy Nhất thi triển chiêu tản thủ này:

- Có vẻ như sư môn của gia hỏa đó không đơn giản, không biết về Doanh Châu để làm gì.

Vũ Hồng Lăng tìm được thi thể tỷ tỷ, thảm không nỡ nhìn.

Nàng quỳ trong vũng máu bên cạnh Tử Y Nữ, ôm nửa cây cổ cầm, ngón tay run rẩy vuốt ve khuôn mặt và mái tóc trắng trên mặt đất, không thể chấp nhận biến cố bất ngờ ập đến này.

Sinh mạng hóa ra lại mỏng manh đến thế.

Phía sau nàng vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Khương Ninh nhặt Tử Vong Nam Sơn Kinh dính máu lên:

- Xảy ra chuyện lớn rồi, cường giả đích hệ thực sự của Động Khư Quỷ Thành xuất hiện trong biên cảnh Ma Quốc, một ngàn một trăm năm nay chưa từng xảy ra chuyện như vậy. Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây, truyền tin tức ra ngoài.

Trang Nguyệt dùng một cái túi nhặt mảnh hài cốt của Hoắc Tranh Tiên cho vào trong, tâm tình nặng nề đi tới.

Vũ Hồng Lăng dù sao cũng là cường giả Siêu Nhiên, tâm tính bất phàm, nhanh chóng thu xếp cảm xúc, thu liệm thi thể tỷ tỷ:

- Chân truyền, bây giờ chúng ta về Tắc Thành ngay... Chúng ta phải báo thù, tỷ tỷ chết rồi, Chưởng Thánh cũng chết...

Khương Ninh nói:

- Ngươi phải đi Tiêu Dao Kinh, tìm Lý Duy Nhất, nói cho hắn biết tình hình bên này.

Khương Ninh vốn định tự mình đi, nhưng vừa rồi đã nhìn ra, mục tiêu của Âm Miện Vương rất có thể là nàng và Hắc Ám Tuyền Nhãn, nàng về Tắc Thành và Thương Hải Đạo Cảnh mới là lựa chọn tốt nhất.

Lấy tu vi của nàng, đi với tốc độ tối đa thì trong vòng một ngày có thể tới Tắc Thành.

- Trang Nguyệt, ngươi hãy đi Uyển Khâu báo tin.

...

Năm ngàn dặm bên ngoài.

Âm Miện Vương ngồi trên một sa mạc, quỷ thể thu nhỏ chỉ còn cao bảy trượng, cực kỳ ngưng thực, có chất cảm như huyết nhục.

Đã một canh giờ trôi qua, hắn không những không luyện hóa được Phật quang xâm nhập vào trong cơ thể, ngược lại thương thế còn nặng thêm mấy phần.

- Vù!

Từng luồng khói rực rỡ từ lòng đất bốc lên, ngưng tụ thành hình dáng con người của Bách Phong, đệ tử của Quỷ Đế.

Bách Phong có mái tóc đỏ, tay cầm Âm Lôi Sóc, trên mặt có ba mắt, trước ngực có bốn mắt.

Bảy con mắt có bảy màu sắc.

Hắn để trần thân trên, cơ bắp như huyền thiết, thể phách hùng dũng, cho dù đối mặt với Âm Miện Vương cũng không hành lễ mà trực tiếp hỏi:

- Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Cường giả Phật Bộ giá lâm sao?

- Là Đạo Mẫu, nàng đã khôi phục đến trình độ cực cao.

Giọng nói của Âm Miện Vương trầm thấp, cực kỳ chắc chắn điểm này.

Bách Phong cau mày hỏi:

- Nhưng vừa rồi đó rõ ràng là lực lượng của Phật Môn. Có khi nào nàng mang theo bí bảo của Phật Môn, hoặc một chiêu đạo thuật của Phật Đế nào đó ở Doanh Tây không?

Âm Miện Vương phản bác:

- Kiếp tu hành thứ hai, ai biết được Đạo Mẫu tu luyện đạo gì? Khí tức ban nãy, ngay cả ở Doanh Tây cũng không có mấy vị Phật tu có thể đạt tới, dựa vào cái gì nàng có thể tiếp xúc được với nhân vật đẳng cấp đó? Khiến Phật Đế hao tổn tu vi, ngưng tụ đạo thuật cho nàng?

- Hơn nữa, nếu là một chiêu đạo thuật, nàng có thể thu phóng tự nhiên được sao?

Âm Miện Vương trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp:

- Cho dù chân tướng thế nào cũng phải báo tin tức này cho Doanh Đông. Cứ nói Đạo Mẫu đã khôi phục đến cấp độ Võ Đạo Thiên Tử, tin rằng Bán Tiên Ngọc Đế dù có tự phụ đến đâu cũng sẽ vì thế mà coi trọng.

Bách Phong gật đầu:

- Được.

Âm Miện Vương lại nói:

- Bách Phong, ngươi phải đi Tiêu Dao Kinh ngay lập tức. Sau khi tung tích của bản vương bị lộ, Nhân tộc Bách Cảnh Sinh Vực nhất định sẽ coi trọng, kế hoạch tấn công Tiêu Dao Kinh phải làm sớm, càng nhanh càng tốt.

Mắt tím trong bốn mắt trên ngực của Bách Phong nằm ở phía trên rốn.

- Gào!

Từ trong con mắt đó vang lên một tiếng hú dài giống tiếng sư tử gầm.

Một con Thệ Linh hồn thú Toan Nghê màu tím dài hai trượng lao ra từ trong con mắt tím, đứng trước mặt hắn.

Bách Phong nhảy lên lưng Toan Nghê, ngẩng đầu nhìn bầu trời sao:

- Hy vọng còn kịp tham gia trận đạo tranh với Phật Bộ, ta muốn mười người bọn họ cùng xông lên, đánh sập niềm tin của bọn họ.

Toan Nghê lao nhanh về phía trước, cuốn bão cát bay lên, biến mất trong bóng tối vô tận.

...

Tiếng chuông không ngừng, cả tòa Tiêu Dao Cung như vỡ tổ.

Thân hình Lý Duy Nhất bất chợt dừng lại, nhìn về phía Thiên Khuyết ở phương xa.

Chỉ thấy, khu vực linh hà hình đám mây nấm cuộn trào mãnh liệt, từng luồng ánh sáng trận pháp phóng lên tận trời, chiếu rọi bầu trời đêm sáng như ban ngày. Rất nhanh, lại bị ma khí nồng đậm cắn nuốt, hóa thành ánh sáng giao thoa quỷ dị.

- Mau đi Phụng Thiên Môn!

- Trận pháp Thiên Khuyết bị chạm tới, có cường giả xông vào.

...

Từ bốn phương tám hướng truyền đến tiếng quát lanh lảnh, Cấm Quân Đại Nội ùa ra như thủy triều.

Giữa những tòa điện vũ đằng xa, từng bóng người phá không bay lên, có kẻ ngự Pháp khí, có người thi triển thân pháp, luồn lách trong hoàng cung bị ma khí bao phủ, tụ tập về hướng Phụng Thiên Môn.

Lý Duy Nhất hít sâu một hơi, để Vô Thường Y hóa thành trạng thái tàng hình, nhanh chóng lướt về Thường Viên.

Thường Ngư Lộc đã đứng đợi ở cửa Thường Viên, biến thành thân hình và mặt của Nghiêm Thanh Sương, nhìn chăm chú lầu cao Thiên Khuyết.

Lý Duy Nhất nhìn vẻ mặt của nàng liền biết vụ tập kích Phụng Thiên Môn kia chắc chắn là do nàng an bài:

- Nương nương, kẻ trà trộn vào trong cung rất có thể còn có nhóm người thứ hai.

Hắn vội vàng kể lại tình huống gặp phải kỳ trùng của Thi Nhiêu.

Thường Ngư Lộc nói:

- Thảo nào có người xông vào Thiên Khuyết... Chắc hẳn không phải Thanh Từ thì cũng là đại nhân vật của Doanh Đông. Đây quả là cơ hội trời cho.

Nàng chuẩn bị hành động, nhưng bị Lý Duy Nhất cản lại.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Nương nương ở trong cung có dám ra tay không?

Thường Ngư Lộc hỏi vặn lại:

- Ngươi có ý gì?

Lý Duy Nhất nói:

- Cho dù lộ tung tích, nương nương cũng không dám ra tay. Bởi vì, Nhị sư huynh dù có cứu người thì cũng chỉ có thể cứu ta, hoàng tộc sẽ tha cho yêu phi lén lút lẻn về mưu đồ gây rối như ngươi sao?

Thường Ngư Lộc ưỡn bộ ngực đầy đặn, hừ nhẹ một tiếng:

- Luôn miệng yêu phi, trước đây ngươi toàn cung kính gọi Ngọc Thanh Chân Nhân cơ mà, lá gan quả thực là càng ngày càng lớn.

Lý Duy Nhất đáp:

- Ta sẽ coi như nương nương đang khen ta.

Lý Duy Nhất lười tranh cãi với nàng vấn đề gan to gan nhỏ:

- Ta có bảo y ẩn mình, trước khi vào Địa Khuyết, giao mọi chuyện cho ta được không? Nương nương muốn vào Túi Càn Khôn hay là Ác Đà Linh?

Thường Ngư Lộc hiển nhiên không thể chấp nhận việc bị một tiểu bối bỏ vào túi mang theo, hỏi:

- Tại sao không phải là ngươi cởi bảo y cho ta mặc? Còn ngươi vào Tổ Điền của ta? Ngươi có thể xông qua trận pháp trong Địa Khuyết sao?

Lý Duy Nhất bày ra bộ dạng cực kỳ tự tin:

- Nương nương, ngươi phải tin tưởng thực lực của ta, chúng ta còn tranh cãi nữa sẽ bỏ lỡ cơ hội mất.

Nàng lầm bầm:

- Không biết chuyến này ai là chủ ai là phụ nữa, ngươi tốt nhất nên cẩn thận một chút...

Nghĩ ngợi một lúc, nàng lườm Lý Duy Nhất một cái:

- Túi Càn Khôn.

Lý Duy Nhất cười tươi:

- Cung thỉnh nương nương vào túi.

Lý Duy Nhất vận chuyển Túi Càn Khôn thiên phẩm trong tay áo, miệng túi biến thành to cỡ một người.

Thường Ngư Lộc không cam tâm tình nguyện trợn trắng mắt, thở ra một hơi, bước vào trong, nhắc nhở lại lần nữa:

- Ngươi cẩn thận một chút.

Đại trận phòng ngự của Tiêu Dao Cung bao trùm cả cung đình.

Bên trong, trận pháp của các điện và các viện dần dần sáng lên.

Lý Duy Nhất một đường đi lặng lẽ, tránh Cấm Quân, ám vệ, Trận Pháp Sư đang chạy tới, không lâu sau, hắn đi tới Địa Khuyết ở vị trí khá hẻo lánh.

Địa Khuyết là cấm địa, không có pháp lệnh của Ngu Đạo Chân, bất luận kẻ nào cũng không được đến gần.

Chỉ thiết lập một lầu cổng bằng thanh đồng cao hai tầng ở phía nam, do hai khôi lỗi thần chiến tướng mặc áo giáp đồng cao bảy thước canh gác, tay cầm trường kiếm mở trận pháp, đứng một trái một phải.

Lý Duy Nhất tàng hình lẻn qua, tiến vào phạm vi mười trượng.

Linh Tinh cực phẩm bên trong cơ thể hai khôi lỗi thần chiến tướng sáng lên, mí mắt kim loại mở ra, trong đôi mắt đốt lên hai ngọn lửa xanh.

- Vù!

Lý Duy Nhất ném huyết phiên ra, cắm thẳng vào trước cổng.

Lớp vải buồm bay phấp phới, bức màn đen của Linh Giới mở ra, ngăn cách hoàn toàn với bên ngoài.

Lúc hắn bắt giữ Loan Sinh Lân Ấu mới tìm về được cây phiên này.

Chân Lý Duy Nhất giẫm lên khói xanh, lướt nhanh về phía trước.

Hai khôi lỗi thần chiến tướng còn chưa kịp vung kiếm, đã bị Lý Duy Nhất đè vai từ hai bên. Pháp khí trong lòng bàn tay phun ra, rót vào trong cơ thể chúng, xóa sạch khôi văn then chốt.

Chỉ nghe răng rắc hai tiếng, ngọn lửa trong mắt hai khôi lỗi thần chiến tướng lập tức tắt ngấm, lại trở nên tĩnh mịch.

Lực lượng của chúng rất mạnh, tuyệt đối đã đạt đến cấp bậc nhất trọng sơn, có thể xưng là trọng bảo.

Nếu Lý Duy Nhất không có Vô Thường Y và Linh Giới màn đen thì không thể lặng lẽ tiêu diệt chúng được, chắc chắn sẽ kinh động đến cao thủ Đại Nội.

Hắn dùng hai thanh kiếm bản to trong tay chúng từ từ mở toang cánh cổng lớn.

Lập tức, mái vòm của đại điện Địa Khuyết sâu ba mươi ba trượng phía xa hiện ra trước mắt hắn, dưới chân là những bậc thang bạch ngọc kéo dài xuống.

Không may là, cái cổng này lại đối diện thẳng với Thiên Khuyết ở phương xa. Nếu giờ phút này, vị cường giả đang canh giữ Thiên Khuyết kia đột ngột liếc mắt về phía này, không bị lộ tung tích mới là chuyện lạ.

Lý Duy Nhất vội nhét lại hai thanh đại kiếm vào trong vỏ đeo trước ngực hai khôi lỗi thần chiến tướng, đồng thời thu lại Linh Giới màn đen.

Sau khi đi qua cổng bằng thanh đồng, hắn đang định đóng cửa.

Một bóng trắng yểu điệu từ trong lùm cây ma khí ở xa xa lặng lẽ lướt tới. Năm ngón tay thon dài ấn lên cánh cửa bên phải, một chiếc vòng bạc đeo trên cổ tay ngọc khẽ đong đưa.

- Lý tặc, ngươi lén lút thế này, đang định vào cung ăn trộm cái gì thế?

Thi Nhiêu cầm Thập Nhị Nguyệt Đao bằng tay còn lại, dáng vẻ tuyệt sắc hiện ra ngay trước cửa, tư thế như trúc biếc trong gió, thẳng tắp và thanh tú. Nàng khoác trên người bộ áo cư sĩ giao lĩnh màu trắng ngà, chất vải mỏng nhẹ nhưng không xuyên thấu, đường viền cổ áo để lộ ra xương quai xanh.

Nếu chỉ nhìn vào cách ăn mặc và kiểu tóc búi kia, người ta còn tưởng là Thẩm Tịnh Tâm đang tới.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters